Lại thêm một tuần nữa trôi qua, vừa mới chớp mắt cái đã đến thứ sáu.
Thời khoá biểu chiều thứ sáu ở Nhất Trung Giang Thành chỉ có hai tiết, thông thường thì 3h30 là sẽ tan học.
Tiết cuối của lớp 10/1 ngày hôm nay là tiết Hoá.

Khương Hựu Lễ và Trần Hoài An vẫn như thường lệ, trước giờ tan học 10 phút đã dọn dẹp sạch sẽ sách vở cùng đồ dùng học tập rồi trốn ra ngoài bằng cửa sau.

Giáo viên bộ môn Hoá tuy đã trông thấy tất cả nhưng vẫn mắt điếc tai ngơ, không buồn nhắc lấy một lời.
Nhắc thì để làm gì? Dù sao chúng nó cũng có thèm nghe đâu.
Khương Hựu Lễ sóng vai cùng Trần Hoài An, sau khi lẻn ra khỏi lớp thành công thì đi thẳng đến nhà để xe.
Khoảng hơn hai phút sau, bọn họ đã mỗi người một cái xe đạp, cùng dắt ra ngoài cổng trường.
Trần Hoài An nhìn Khương Hựu Lễ, có chút chần chừ: "Đại tỷ, mày..."
Khương Hựu Lễ bình thản phất tay: "Không đi."
Trần Hoài An: "...Nữa hả?"
Khương Hựu Lễ: "Chúng mày cứ đi đi."
Trần Hoài An nghe thế, không nhịn được lập tức kéo kéo tay Khương Hựu Lễ, mếu máo như sắp khóc, "Đại tỷ à, cả tuần nay mày không thèm đi chơi với anh em, mày muốn nghỉ chơi với bọn tao rồi hả?"
Suốt một tuần nay Khương Hựu Lễ cứ tan học là về thẳng nhà.
Trước đây nếu còn chưa đến tối, cô nhất định sẽ không nghĩ đến chuyện đi về.
Thế mà bây giờ...
Khương Hựu Lễ bị gì vậy? Tập làm người hướng nội à?
Cô vô cùng bình tĩnh hỏi ngược lại, "Tại sao tao phải đi chơi với chúng mày?"

Trần Hoài An: "?"
Cậu không tin vào tai mình, "Ê, mày có biết mày vừa nói cái gì không?"
Khương Hựu Lễ: "Tao hỏi sao tao lại phải đi chơi với chúng mày."
"Ôi vãi đại tỷ? Mày đây là bị quỷ nhập rồi à?" Trần Hoài An tuyệt vọng mà chắp hai tay vái lạy tứ phía, "Thần linh ơi, trả lại Khương Hựu Lễ của trước đây cho con điiiiiii."
Khương Hựu Lễ buồn cười hỏi: "Tao trước đây thì như nào cơ?"
"Ngày xưa đến cả cái vỉa hè mày còn có thể cắm cả ngày được." Trần Hoài An không hiểu, mặt đều nhăn nhó rất khó coi, "Bị xã hội đen cầm phóng lợn doạ xiên hay sao mà cứ sơ hở là chạy về nhà như thế?"
Khương Hựu Lễ vươn vai ngáp một cái, bình thản nói: "Người trưởng thành, nên học tập tử tế đi, đừng suốt ngày chơi bời nữa."
Trần Hoài An: "?"
Khương Hựu Lễ: "Thôi."
Cô vỗ vai an ủi Trần Hoài An: "Đợi lần sau có dịp thì đi."
Trần Hoài An nhất thời đứng im như phỗng, phải mất một lúc mới phản ứng lại, ".....Ừ."
Lần sau là năm sau hay là kiếp sau?
Đủ rồi.
Vẫn là không nên làm phiền đến người hướng nội.
Khương Hựu Lễ dắt xe ra cổng trường, nhanh chóng nhảy lên rồi quay lại vẫy vẫy tay, "Bái bai."
Trần Hoài An liền cứng ngắc giơ tay chào lại, "Bai...."
_____________________
Khương Hựu Lễ nói lời tạm biệt Trần Hoài An xong liền đạp xe về đường quốc lộ.
Mấy ngày nay sau khi tan học cô đều sẽ đi đến cột đèn giao thông ở ngã ba.

Cả một tuần vừa rồi Kiều Nghệ Huân mỗi ngày đều đặn đi theo bảo vệ cho Lộ Dao Y được về nhà an toàn, nên Khương Hựu Lễ cũng mỗi ngày đều đặn ngồi xổm ở đây để chờ hai người bọn họ.
Đợi cho đến lúc người ta đi ngang qua mình rồi thì lén lút bám theo.
Nhìn chẳng khác gì một thằng trộm chó.
.....
Tiếng chuông báo hiệu tan trường liền vang vọng khắp nơi không lâu sau đó.
Khương Hựu Lễ lập tức tập trung cao độ.
Cổng vào nhất trung Giang Thành trong chớp mắt liền chật kín người.

Khương Hựu Lễ cúi đầu ngồi trên xe đạp, nheo mắt nhìn chằm chằm đoàn người vào ra liên tục, không dám bỏ sót bất kì chi tiết nào.
Một lúc sau.
Lộ Dao Y, còn có cả Kiều Nghệ Huân ở phía sau, lần lượt đi ngang qua tầm mắt của cô.
Khương Hựu Lễ liền dẫm chân lên bàn đạp vội đuổi theo.
Một tuần qua cô đã từ chối mọi cuộc chơi với anh em bạn bè để "hộ tống" Lộ Dao Y về nhà.

Dù cho cô vẫn trước sau như một không chịu thừa nhận bản thân là đang đi theo bảo vệ Lộ Dao Y, thế nhưng Khương - nói được không làm được - Hựu Lễ ngày nào cũng phải tận mắt nhìn thấy người kia đặt chân vào nhà rồi mới cảm thấy yên tâm.

Tất nhiên cô cũng đã nghĩ kĩ rồi.
Sự bất mãn của cô chủ yếu đến từ việc Kiều Nghệ Huân là một trap Alpha.
Mà chị ta lại đang nhắm đến Lộ Dao Y.
Túm cái quần lại, cô không thể nào mà trơ mắt đứng nhìn con gái của dì Lộ và dì Quan bị trap Alpha trêu đùa tình cảm được.
Tuy rằng Khương Hựu Lễ là đối thủ một mất một còn ( tự phong) của Lộ Dao Y, nhưng cô vẫn phải thật lòng công nhận Lộ Dao Y là một người vô cùng xuất sắc.

Nàng xứng đáng có một vị Alpha nào đó tốt hơn, mà cái vị Alpha nào đó hình như đến giờ vẫn còn chưa có xuất hiện.
Với cả, cô chỉ đang thay mặt hai mẹ của Lộ Dao Y, lo lắng cho con gái bọn họ mà thôi.
Khương Hựu Lễ tự thôi miên bản thân đến mất nhận thức.
—— Các cụ đã dạy rồi, uống nước nhớ nguồn.

Tất cả cũng là vì tình làng nghĩa xóm.
Cô thật ra cũng còn có chút tức giận nữa.
Cô tức giận Lộ Dao Y.
Lộ Dao Y không thể nào không biết Kiều Nghệ Huân là bạn bè thân thiết của cô, tại sao không tìm cô để hỏi xem chị ta là người như thế nào? Phải hỏi đi thì cô mới có cơ hội để cảnh báo trước chứ? Kiều Nghệ Huân chị ta là một trap Alpha rất thích chơi đùa với tình cảm của người khác đó!
Khương Hựu Lễ vẫn luôn âm thầm chờ đợi tin nhắn của Lộ Dao Y, nhưng mấy ngày rồi nàng cũng không nhắn bất kì lời nào cho cô.
Tất nhiên, Khương Hựu Lễ sẽ không bao giờ chủ động tìm đến Lộ Dao Y, mất công con nhỏ đáng ghét đó lại tự luyến thì chết dở.
Cô đâu có rảnh mà quan tâm đ ến Lộ Dao Y.
......
Nhưng mà, nhiệm vụ hộ tống Lộ Dao Y về nhà ngày hôm nay cũng đã hoàn thành rồi.
Khương Hựu Lễ sử dụng kĩ năng ẩn thân chi thuật đã đạt đến trình độ thượng thừa.
Vẫn là như thường lệ, đều không bị hai người bọn họ phát giác ra.
________________________
Một ngày sau.
Hôm nay là sinh nhật của Kiều Nghệ Huân.


Chị ta đã vung tiền vô cùng hào phóng, nhân dịp này sẵn sàng bao hẳn tầng thượng của khách sạn xa xỉ bậc nhất Giang Thành, không quên gửi lời mời cho rất nhiều anh em bạn bè cùng đến tham dự.
Khương Hựu Lễ dĩ nhiên cũng có mặt ở đó cùng với nhóm bạn thân của cô.

Bọn họ bây giờ đều đang hát karaoke trong phòng 104 KTV.
Trong phòng hiện tại chỉ có 10 học sinh của nhất trung Giang Thành, hầu như là có quen biết nhau từ trước, bầu không khí cũng vì thế mà vô cùng thoải mái.
Khương Hựu Lễ tay cầm micro, đang ngồi trên sofa vừa ăn uống linh tinh vừa hát.
Lễ Hạc Niên đã luôn nhắc đi nhắc lại, không cho phép cô uống rượu.
Khương Hựu Lễ sẽ không làm trái ý cúa ông, đã cố ý chọn loại nước khác không có cồn để uống.
Tiếng nhạc xập xình át đi cả tiếng mọi người hò hét, đèn disco bảy màu sặc sỡ tạo ra một không gian vừa mờ ảo vừa nhộn nhịp, xung quanh còn phảng phất mùi cồn của rượu.
Khương Hựu Lễ và Trần Hoài An ngồi ở một bên sofa, gạ nhau chơi tung xúc sắc kết hợp với drinking game (*).
Đương nhiên, Khương Hựu Lễ vẫn sẽ không uống.
Trần Hoài An và Sầm Tử Câm cùng mấy người khác thì đều có thể uống được rượu.
Một lúc sau, cửa phòng đang đóng chặt ngột bị ai đó mở ra.
Một bóng hình xinh đẹp cùng với gương mặt kiều diễm xuất hiện trước mặt tất cả mọi người.
Khương Hựu Lễ nhìn thiếu nữ đang đứng ở cửa, hai mắt không kìm được mà mở to hết cỡ.
Đây chẳng phải là...
Lộ Dao Y?
Cậu ta đến chỗ này làm gì?.