Ôn Dịch Quân sững người, ngây ra mất vài giây, Giang Diễn kiêu ngạo tùy ý, trước giờ chưa từng cúi đầu, cũng chưa từng nói mấy lời yếu đuối, càng chưa từng suy sụp như vậy. Cái gì mà em ấy không cần con nữa? Bà thực sự không dám tin Giang Diễn lại nói ra được những lời thế này.

Giang Sam định thần lại, nhìn Giang Diễn bằng ánh mắt đầy cảm xúc khó nói: “Hai đứa chia tay rồi sao?”

Giang Diễn khép mí mắt lại, không dao động, không có ý trả lời lại.

Giang Sam nhận ra trong lòng hắn đang khó chịu, có điều cô lại không hề đồng tình. Tuy rằng là em trai ruột, nhưng những năm này Trình Kiến Du sống ra sao, cô là người biết rất rõ ràng: “Chị đã nói với em rồi, Trình Kiến Du là người hiếm có, em phải yêu cẩn thận, đừng chia tay, bây giờ thành ra thế này em chẳng trách ai được.”

Cô hơi dừng lại, giọng điệu cũng mềm hơn: “Trình Kiến Du thân với cậu út, nếu như em muốn theo đuổi lại, vậy thì nhờ cậu út…”

“Em sẽ không nhờ cậu út đâu.” Giang Diễn nhắm mắt trả lời.

Tâm tình tức giận của Ôn Dịch Quân cũng dịu lại: “Chia tay rất tốt, tránh việc sau này gặp mặt lại xấu hổ, coi như con còn chút lương tâm.”

Giang Diễn mở mắt ra, ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào bà, giọng nói trầm thấp mạnh mẽ: “Em ấy tốt hay không trong lòng con rõ ràng nhất, không cần mẹ phải đánh giá em ấy. Còn nữa, con sẽ không kết thúc với em ấy như vậy đâu, con sẽ theo đuổi lại em ấy.”

“Con nói cái gì cơ?” Hai mắt Ôn Dịch Quân tối sầm, bà lùi về sau một bước. Giang Sam vội đỡ lấy bà, bà hít một hơi thật sâu: “Mẹ không đồng ý, sao con có thể làm ra chuyện như thế này được cơ chứ!”

Giang Diễn đứng dậy khỏi sofa, cho hai tay vào trong túi: “Chuyện của con không cần mẹ phải quan tâm, mẹ có rảnh thì tìm cho em trai mẹ một đối tượng xem mắt đi, cậu ấy có còn bé nữa đâu, cũng nên kết hôn rồi.”

Kịch bản mà Trình Kiến Du viết riêng cho Lâm Chiếu theo đơn đặt hàng đã viết được một nửa, lấy tên là “Khi Em Mỉm Cười”. Kết hợp với những tài liệu lưu hành thời điểm này, vai nam chính của Lâm Chiếu là một thám tử thực tập không đáng tin, chỉ được cái mã. Cậu ta mở một văn phòng thám tử, việc làm ăn vắng vẻ đìu hiu. Người đầu tiên tới nhờ việc là nữ chính, một giáo viên Taekwondo, vừa có thể tấn công vừa thể phòng ngự, còn có thiên phú hạng nhất về trinh thám. Hai người nam sắc gái tài, hoan hỉ oan gia, suốt hành trình phá được không biết bao nhiêu kỳ án.

Người xét duyệt kịch bản của Công ty Tây Đường rất thạo nghề, lập tức chuyển khoản tiền đặt cọc trước, cảm thán rằng Hoắc tổng đã tìm đúng người rồi. Trình Kiến Du nhìn thì lạnh lùng, không ngờ rằng lại rất biết phỏng đoán tâm lý người xem. Bầu không khí của cả câu chuyện rất vui vẻ, tấn công thẳng vào những khán giả đã chán ngấy những bộ phim nam trinh thám, nữ bình hoa, cây cổ thụ già cỗi lại mọc ra một đóa hoa mới mẻ.

Xây dựng nhân vật Lâm Chiếu trong phim nhìn qua thì không được ưa thích, nhưng kỳ thực cậu ta là một công tử con nhà giàu, nhưng lại mang cảm giác thân thiết, chính trực lương thiện, phù hợp với xu hướng của những đối tượng khán giả chính về thiết lập thẩm mỹ cho nam chính.

Vào hôm giao kịch bản xong, Trình Kiến Du gặp được bà chủ trong truyền thuyết của Tây Đường – Hoắc Nhạn Thanh. Có thể nhận thấy khi còn trẻ bà là một mỹ nhân, bởi vì bây giờ bà vẫn rực rỡ lóa mắt. Người xinh đẹp kỵ nhất là tầm thường, bà mặc một chiếc áo phong cách Tây theo mốt, ngồi ở ghế lái của chiếc xe thể thao màu đỏ, những ngón tay đặt bên mép cửa sổ được sơn màu đỏ rực. Hai người đứng nhìn nhau từ xa, bà mỉm cười với Trình Kiến Du.

Trình Kiến Du cũng cười lại theo phép lịch sự. Cậu rút chìa khóa xe ra, đang định xoay người vào ghế lái thì một bóng người từ ghế sau xe Hoắc Nhạn Thanh bước xuống. Lâm Chiếu chạy tới: “Anh Tiểu Du ới, em có thể đi ké xe anh được không? Bà chủ của bọn em không thuận đường.”

Trình Kiến Du chậm rãi gật đầu.

Lâm Chiếu mở cửa xe ra, ngồi vào trong ghế phó lái, cúi đầu ngoan ngoãn thắt đai an toàn vào. Trình Kiến Du hơi giật mình, mối quan hệ của Lâm Chiếu và Hoắc Nhạn Thanh thật sự đáng nghiền ngẫm. Nếu như Lâm Chiếu đi nhờ xe, theo phép lịch sự thì nên gồi ở ghế phó lái, để tránh cho chủ xe cảm thấy mình giống như lái xe riêng. Nhưng cậu ta lại dám để Hoắc Nhạn Thanh làm lái xe, xem ra quan hệ của hai người này không bình thường.

Cậu không phải là người hay tò mò, những chuyện không liên quan tới mình, cậu cũng lười quan tâm.

“Cậu muốn đi đâu?” Trình Kiến Du khởi động xe.

Lâm Chiếu cười híp mắt nói: “Em muốn ngồi với anh lâu thêm một lát, anh đưa em tới dưới nhà anh là được.”

Trình Kiến Du lạnh lùng liếc nhìn cậu ta, cậu không quen với việc người ngoài quá nhiệt tình với mình. Cậu chẳng hề đáp lời, Lâm Chiếu cũng không cần cậu trả lời, một mình cậu ta có thể tự biên tự diễn cả buổi.

“Sắp tới em không thể tới tìm anh thường xuyên được nữa, chương trình tuyển chọn của công ty em sắp khởi quay rồi, năm nay Hoắc tổng sắp xếp em tham gia.”

“Chúc mừng.” Giọng Trình Kiến Du bình bình.

Lâm Chiếu ngả ngớn nhìn sườn mặt thanh tú của cậu: “Ra mắt phiền phức quá, em muốn làm phú nhị đại không học vấn không nghề nghiệp, ngồi ăn chờ chết thôi.”

“…”

“Đùa với anh ấy mà.” Lâm Chiếu không đợi cậu có phản ứng gì, lại nói tiếp: “Nếu như em diễn kịch bản của anh thì sớm muộn gì em cũng sẽ nổi tiếng, nếu nổi tiếng sớm hơn thì lại có thể thu hút lưu lượng cho kịch bản của anh, em vẫn nên nổi tiếng trước thì hơn.”

Trình Kiến Du khẽ cười: “Đừng nghĩ chuyện ra mắt đơn giản như vậy.”

“Anh Tiểu Du này, em khác với người ta, em nhất định sẽ nổi tiếng.” Lâm Chiếu nói xong câu này, ngồi ở ghế phó lái tự vui vẻ: “Năm nay không nổi, năm sau em lại ra mắt lần nữa, mẹ em… chính là bạn của Hoắc tổng.”

Cậu ta ngập ngừng mấy giây: “Bà ấy rất ủng hộ sự nghiệp của em.”

Trình Kiến Du vừa không quan tâm, cũng không nói gì. Nhà cậu cách studio rất gần, cậu dừng xe lại lối vào khu nhà. Lâm Chiếu đẩy cửa nhảy xuống, đi được mấy bước lại quay lại, chống hai tay lên cửa kính ghế lái, ghé sát vào nhìn Trình Kiến Du từ khoảng cách gần, cậu ta cười hi hi: “Anh Tiểu Du, gọi anh thế này nghe kỳ quái chết được, hay là em gọi anh là anh thôi nhé, thế nào?”

Trình Kiến Du không nghĩ ngợi gì nhiều, quăng qua một câu không cảm xúc: “Gọi thế nào tùy cậu.”

Lâm Chiếu nhún vai, nhỏ giọng từ từ gọi một tiếng: “Anh.”

Trình Kiến Du bình thản “ừ” một tiếng, thờ ơ ấn cửa kính xe lên, rút chìa khóa xuống xe. Cậu đi thẳng vào nhà mà không quay đầu lại. Lâm Chiếu cũng không xấu hổ, cậu ta nhìn theo bóng lưng dứt khoát của Trình Kiến Du, hét lớn lên mà chẳng hề cảm thấy ngại ngùng: “Anh, anh đợi xem, em nhất định sẽ nổi tiếng, còn nổi tiếng hơn cả Giang Diễn!”

Người qua đường đồng loạt nhìn về phía cậu ta với ánh mắt như nhìn tên thần kinh.

Trình Kiến Du giật giật mí mắt, quay đầu nhìn cậu ta: “Cố lên.” Nói xong thì đi thẳng về nhà.

Cậu thực sự không được may mắn lắm, dự cảm về việc tốt thì chẳng thành công, dự cảm việc xấu thì chuẩn từng cái một. Quả nhiên không ngoài dự liệu, vừa ra khỏi thang máy cậu ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng, hàng xóm nhà cậu không hề hút thuốc.

Có lẽ là Giang Diễn đứng mệt rồi, hắn mặc một chiếc áo thun màu xám đậm, cong lưng ngồi xuống trước cửa, cánh tay buông dưới đầu gối, đường cong cổ tự nhiên thanh thoát. Hắn kẹp điếu thuốc lá giữa hai ngón tay, khẽ cúi đầu, nhìn có vẻ tâm trạng nặng nề.

Trình Kiến Du nhìn chằm chằm Giang Diễn châm đầu điếu thuốc màu cam vài giây, Giang Diễn bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm vào nhau, hai người đều sững lại.

Giang Diễn đứng dậy, kỳ thực chỉ không gặp nhau trong vài ngày ngắn ngủi, khuôn mặt Trình Kiến Du vừa rơi vào trong tầm mắt của hắn, cảm giác trái tim trống rỗng của hắn như được lấp đầy bằng bông gòn, tràn đầy khó tả. Hắn đút hai tay trong túi, nghiêng mặt nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ hành lang: “Trình Kiến Du, thằng nhóc ban nãy là ai?”

Giọng Lâm Chiếu rất lớn, hắn không muốn nghe cũng khó. Hắn biết rõ đàn ông có bản chất thế nào, khi gặp người mình thích mới hay chém gió, thể hiện chí khí lớn, tình cảm của Lâm Chiếu với Trình Kiến Du chắc chắn không phải bình thường. Nếu như là trước đây, hắn sẽ lấy ngay điện thoại của Trình Kiến Du, xóa phương thức liên lạc, hạn chế sau này gặp lại. Nhưng bây giờ hắn đã không còn tư cách làm như thế nữa rồi.

Trình Kiến Du sẽ không trả lời câu hỏi này, giữa cậu và Giang Diễn lần trước đã nói rõ ràng hết tất cả, không cần thiết phải phí lời nữa. Cậu mở cửa ra: “Lần trước anh nói muốn giết tôi, nếu như đã muốn giết tôi thì mong anh hãy mang thêm con dao tới đây, tôi còn tiện báo cảnh sát.”

Giang Diễn sửng sốt, biểu cảm tên khuôn mặt rất khó coi, hai tay hắn bám vào cánh cửa, đề phòng Trình Kiến Du đột ngột đóng cửa lại, “Tôi có thể vào nói chuyện không?”

Trình Kiến Du không có ý lùi về phía sau, bình tĩnh nhìn hắn, dùng hành động để thể hiện sự từ chối.

Trong lòng Giang Diễn không rõ là cảm giác gì, nhà của Trình Kiến Du còn không vào được, trái tim hắn nảy mạnh trong lồng ngực, nhìn thẳng vào mắt Trình Kiến Du: “Em…” Vì hút quá nhiều thuốc, giọng hơi khàn, hắn hắng giọng: “Tôi đã biết chuyện năm năm nay em làm viết thuê cho Bối Tín Hồng rồi, đây vốn là chuyện tôi phải giải quyết công bằng, nhưng do sơ suất tôi đã chẳng làm gì, xin lỗi em.”

“Chuyện này không liên quan gì tới anh cả.”

Trình Kiến Du thong thả, tư thế như muốn đóng cửa. Giang Diễn chắn ngang chặn cửa lại, mùi nước hoa quen thuộc của Trình Kiến Du bay vào trong mũi. Mùi hương ngọt ngào khiến cơ thể hắn nóng lên, miệng khô lưỡi khô.

“Tôi và Chu Giác Thanh không có quan hệ gì, trong mắt tôi cậu ta không khác gì Tống Ứng Phi cả. Tôi không biết chuyện cậu ta bày mưu hãm hại em, nếu như biết, tôi sẽ không làm bạn với cậu ta.”

Lời xin lỗi tới muộn giống như chiếc bánh sinh nhật muộn mà Trình Kiến Du từng ăn, cả hai đều chẳng còn ý nghĩa gì. Thần thái cậu nghiêm túc lãnh đạm, thờ ơ nói: “Giang Diễn, chuyện cậu ta thích anh, bạn bè anh đều biết.”

Giang Diễn hơi sững người, nhíu chặt mày: “Cậu ta có thích tôi hay không cũng không liên quan gì tới tôi, tôi không biết, cậu ta có là người hay là ma tôi cũng không quan tâm, năm năm qua tôi có rất nhiều chỗ có lỗi với em, em coi tôi như…”

Hầu kết hắn cuộn lên xuống, khó khăn nói ra ba chữ nhục nhã: “Người thay thế.”

“Coi như chúng ta hòa nhau. Trình Kiến Du, tôi muốn bắt đầu lại với em. Chuyện của em tôi sẽ giúp em thu xếp ổn thỏa, chúng ta bắt đầu lại có được không?” Tốc độ nói của Giang Diễn vững vàng, đôi mắt vừa sáng vừa trong suốt chứa dựng chờ mong nhìn Trình Kiến Du.

Trình Kiến Du hơi sững người, nghiêng đầu qua xem xét hắn, giống như không quen người trước mặt này.

Giang Diễn bị ánh mắt dò xét của cậu nhìn tới mức khó chịu, khuỷu tay kẹp trong khe cửa duỗi ra, bàn tay thành thạo xoa hai má cậu, cảm xúc ấm áp làm lòng bàn tay ngứa ngáy, ngực cũng mềm nhũn theo.

Trình Kiến Du ngửi được mùi thuốc lá trên ngón tay hắn, hơi nhíu mày, kéo dài khoảng cách, để lại bàn tay Giang Diễn giữa không trung.

“Giang Diễn, anh làm sao thế?”

Lần này tới lượt Giang Diễn sững người, hắn cũng không muốn biết rốt cuộc bản thân bị làm sao. Hòa cái gì, Trình Kiến Du lừa gạt hắn, hắn vẫn luôn nghẹn trong ngực khó có thể nuốt xuống, nhưng trừ hận ra thì còn có cảm giác bất lực. Bây giờ hắn giống như một kẻ nghiện, biết rõ Trình Kiến Du là thuốc phiện hại người, nhưng phản ứng mạnh mẽ trong lúc gián đoạn thuốc khiến cho hắn khó mà chống cự.

Giang Diễn rút cánh tay lúng túng về, nắm chặt khung cửa, ngón tay thon dài dùng sức tới trắng bệch. Cổ tay nổi lên gân xanh, thẳng tới mười giây sau, hắn đột nhiên buông lỏng ra, nhắm mắt lại, nhỏ giọng nói: “Trình Kiến Du, hình như tôi đã thích em rồi.”

Trình Kiến Du lẳng lặng nhìn Giang Diễn, thản nhiên bật cười, “Không phải là thích, đây là sự lưu luyến đối với vật mà anh đã từng sở hữu. Anh không cần phải tìm tôi nữa, hai chúng ta không ai nợ ai, không cần liên quan gì tới nhau.”

Cậu nói xong, lạnh lùng đóng cửa cái rầm.

Ngực Giang Diễn bị nghẹn khó chịu, không phải tới bây giờ hắn mới thích Trình Kiến Du, cũng không phải mấy tháng ngắn ngủi gần đây. Năm năm qua, mỗi lần gặp mặt, mỗi lần ở chung, giống như từng sợi dây ồ ạt kéo tới, dùng tình cảm dịu dàng đan thành một chiếc lưới khiến hắn không thể nào thoát ra, nhốt chặt tim hắn lại bên trong.

Nhưng người đan lưới không còn muốn trái tim này của hắn, người đó khẽ kéo dây, khiến tất cả những thứ hắn nương tựa vào đều biến thành mây khói.