Cái pháo hoa này tự mang đặc hiệu, "Phanh phanh phanh" nổ không ngừng, che mất toàn bộ mưa đạn.


【 hệ thống nhắc nhở: Anisette khen thưởng một trăm pháo hoa, vinh đăng trực tiếp ở giữa bảng một 】


Cố Sanh Sanh: ?


【 gà rán khối kiểu Tây: Ngọa tào*, một trăm pháo hoa! Tui không có nhìn lầm nha? ! 】


*Ngọa tào là một câu chửi bậy ở TQ


【 ăn nhiều rau xanh: Tui cúi đầu trước thổ hào thực thụ! Gã bỉ ổi nhìn thấy không? Đây mới gọi là thổ hào, thật trâu bò! 】


【 kẹo đậu phộng hst:w một cái pháo hoa là một ngàn khối, một trăm chính là. . . Mẹ ơi con nhìn thấy thổ hào sống! 】


【 vâng vâng vâng ta là mẹ ngươi: Cái tên joker kia khen thưởng mấy chục khối còn có mặt mũi? Vài món thức ăn a uống tới như vậy? 】


"joker" hào lập tức biến mất. Không biết là hôi lưu lưu chạy, vẫn là bị báo cáo phong hào.


Cố Sanh Sanh đối với tiền không có khái niệm gì, cô nghiêm túc nói lời cảm tạ với "Anisette", cũng cám ơn mấy người đang nói chuyện ở mưa đạn, những cái khác liền không có phản ứng.


Sóng trực tiếp Thiên nga lại vỡ tổ.


Vị thổ hào "Anisette" trứ danh ở Sóng Thiên nga, cho một trăm pháo hoa cho một vị chủ bá tân thủ! Pháo hoa là lễ vật quý nhất ở Thiên Nga. Nếu mà thu được pháo hoa ở sóng trực tiếp thì sẽ bị đẩy đến trang chủ.


Ở Thiên Nga, chủ bá lớn phát trực tiếp thu được mấy chục hay hơn triệu lượt khen thưởng cũng không tính là mới mẻ. Có thể "Vượng tử không nghe lời" là người mới, mặt còn không có lộ!


Có người ghen tị, "Anisette" trước kia cũng nâng qua vài chủ bá, đối với chủ bá tân thủ này sinh ra lòng hiếu kỳ mãnh liệt. Lập tức, vô số người tràn vào video phát trực tiếp của "Vượng tử ", muốn nhìn một chút xem vị chủ bá tân thủ này nấu thứ thuốc mê gì.


Đến khi đi vào xem thì thấy vị chủ bá này đến mặt còn không có lộ! Tay ngược lại rất trắng, eo rất nhỏ, tiếng nói cũng vô cùng. . . Cũng ngọt quá đi!


Cố Sanh Sanh chính để lộ màng giữ tươi, bột nhão kéo dài ra, bột bay đầy trong không khí. Bàn tay cô bóp theo, gạt bột nhão ra, xoa mỡ bò them một lần nữa khiến bột trở nên bóng loáng huyên mềm.


Cố Sanh Sanh nắm một cục bột tách ra, bột nhão như găng tay trong suốt che đi lòng bàn tay: "Muốn vỏ bánh mềm thì khi nhào bột phải dùng lực đạo phù hợp, nhào đúng cách mới hiệu quả mà mình muốn."


【 gạo hộp: Thật là lợi hại! Tôi thấy mấy chủ bá khác làm đều dùng đầu bếp cơ bóp (?)! Chắc chắn là tiểu tỷ tỷ biết làm bánh mì 】


Cố Sanh Sanh khiêm tốn nói: "Đây là lần đầu tiên tôi làm."


Mưa đạn trong nhất thời liên tục nổi lên một loạt dấu chấm hỏi.


【 ăn nhiều rau xanh: Lần đầu tiên làm? Không có gì lạ nữa đây là tiểu thiên tài trong trù nghệ rồi? 】


【 có ăn hay không Côn Bằng nha: Mẹ tui hỏi tui vì sao lại vừa quỳ vừa xem video 】


【 gió thổi qua liền tản: Có thật không, tui hôngg tin (lỗ dự mặt) 】


Cũng có người mắng: 【 chỉ yêu Lan Nhược: Nồng đậm vị trà xanh, chỉ có mỗi mình tôi cảm thấy chủ bá đang giả vờ sao? 】


【 Mộc Mộc: Lầu trên +1. Lần đầu tiên làm mà có thể được như này, chủ bá không nói láo tôi sẽ nhảy từ tầng ba xuống 】


Có ít người rất dễ bị kéo theo tiết tấu, bắt đầu mắng Cố Sanh Sanh nói láo.


Cố Sanh Sanh nhẹ nhàng nói: "Tôi không có gạt người. Cho nên mấy người không nên tùy tiện thề mắng chửi người khác, sẽ trở thành thật."


【 ăn nhiều rau xanh: Ha ha ha ha ha ha tiểu tỷ tỷ mắng người còn ngọt như vậy 】


【 Mộc Mộc: ** mẹ! Người xem bình thường chất vấn cũng không được à? Chủ bá này mở miệng liền mắng người, phải báo cáo! 】


【 gạo hộp: @ Mộc Mộc cô có bệnh à? Ai mắng người trước? Ác nhân cáo trạng trước? 】


【 có ăn hay không Côn Bằng nha: Nó gấp nó gấp nó gấp 】


Mưa đạn vô cùng náo nhiệt, hai mươi phút trôi qua cực nhanh. Lò nướng "Đinh" một tiếng, bánh mì ra lò.


Cố Sanh Sanh mở lò nướng ra đeo găng tay lên, cẩn thận đem một khay bánh mì bưng ra.


Bánh mì nhỏ thơm mùi sữa mập mạp, trên đỉnh xoắn hoa văn hình chữ thập hơi vàng, bánh tản ra khí nóng hổi. Một ngón tay tinh tế nhấn xuống, vỏ bánh lõm xuống như một cái hố, sau đó lại bật lên. Nhìn kỹ thì khá mềm!


Lại đem bánh chậm rãi xé ra, một làn khói nóng hổi bốc lên, bên trong là ruột bánh tuyết trắng mềm mại, co dãn mười phần cắt ra.


【 gạo hộp: Trong vô tình miệng tui há ra 】


【 ngọc tử quyển: Ngao ngao ngao tui đói quáaa! 】


【 trà chanh quất không thêm đá: Tui là người không thích ăn bánh mì, thế mà nước bọt lại chảy ra 】


【 hệ thống nhắc nhở: Trà chanh quất không thêm đá khen thưởng một chiếc Benz 】


【 hệ thống nhắc nhở: Ngọc tử quyển khen thưởng một cái đèn lồng 】


【 hệ thống nhắc nhở: Ăn nhiều rau xanh khen thưởng một cái bánh gatô 】


Vị kia thổ hào kia lại không có xuất hiện, người xem khác lục tục ngo ngoe thưởng không ít, vị "joker " kia từ bảng hai bị dồn xuống cũng không nhìn thấy nữa.


Cố Sanh Sanh nói: "Thật ra mọi người không cần thưởng cho tôi đâu, tiền nên giữ lại để mua đồ ăn ngon cho mình."


【 gạo hộp: Phốc phốc, nhìn phòng bếp này đã biết chủ bá không thiếu tiền 】


【 tóc của ta không có: Giọng của chủ bá rất ngọt nha, muốn dùng tiền cho cô thì làm sao bây giờ? 】


【 ngọc tử quyển: Muốn tiêu tiền cho tiểu tiên nữ 】


Cố Sanh Sanh chân thành nói: "Thích tôi có thể khen thưởng một thứ sao?"


Mưa đạn liên tục thả rắm cầu vồng*:


【 kẹo đậu phộng hst: Không thành vấn đề, không phải là rắm cầu vồng sao? Cái này tôi cực kỳ chuyên nghiệp! 】


【 ngọc tử quyển: Trời ạ đây là chủ bá Thần Tiên gì vậy! Hôm nay tiểu tiên nữ hạ phàm 】


【 ăn nhiều rau xanh: Cô còn cần chúng tôi khen mà! Tiểu tiên nữ của chúng ta mỹ mạo lại chịu khó, nhất định mỗi ngày sẽ phát trực tiếp đủ 24 giờ để chúng ta nhìn một lần cho thỏa mãn! 】


Cố Sanh Sanh: ". . . Tôi cũng không cần."


Nương theo một loạt mưa đạn, điểm sáng nhìn không rõ đang tiêu tán ra, không vào trong cơ thể Cố Sanh Sanh. Linh hạch yếu ớt trong cơ thể cô được linh khí tư dưỡng, tinh thần cô cũng vì vậy mà rung một cái.


Lần này trực tiếp đạt được tu vi, so với cô của nửa năm trước đạt được còn nhiều.


Trên bàn nhỏ, rổ mây tre đựng bảy tám cái bánh mì viên nhỏ, trong bình sữa bò bốc hơi nóng, mứt hoa quả đỏ tươi cùng mỡ bò vàng nhạt bày ở hai bên, còn có một đĩa đựng đầy những quả dâu tây còn vương giọt sương sớm.


Cố Sanh Sanh cực kỳ mong đợi nhìn Thẩm Vọng: "Anh muốn ăn bánh bao hương sữa, nếm thử một chút xem có mềm hay không."


Thẩm Vọng vô ý thức nhéo chiếc bánh mì một cái.


Cố Sanh Sanh kỳ quái nói: "Sao anh lại không ăn? Còn nữa, anh bóp nó làm gì?"


"!" Thẩm Vọng cắn bánh mì một cái, biểu cảm trên mặt tựa như đang cắn người.


Sau đó, mi tâm hắn thả lỏng. Bánh mì viên nhỏ ở trong miệng mềm mại như bông, nội tâm hắn có chút ướt át, bắt đầu nhai nuốt mùi sữa nồng đậm. Thẩm Vọng hai ba miếng đã ăn xong một cái, lại cầm cái thứ hai.


Cố Sanh Sanh mỉm cười nhìn hắn, tướng ăn của Thẩm Vọng ưu nhã, lúc ăn không phát một chút thanh âm nào, hầu kết nuốt lúc lại có loại gợi cảm không nói ra được. Hắn không có trả lời vấn đề của Cố Sanh Sanh, hành động của hắn đã là câu trả lời tốt nhất.


Thẩm Vọng một hơi ăn năm cái bánh mì sữa, uống thêm mấy ngụm sữa bò, nhưng với dâu tây thì động cũng không động vào.


Cố Sanh Sanh lại đặc biệt thích dâu tây. Không có vỏ, không có hạt, ruột cũng không có tra, màu sắc đỏ tươi càng khiến cho người ta nhìn thôi đã thấy vui vẻ, trên đời này sao lại có loại quả hoàn mỹ như vậy cơ chứ! Cô một hơi bỏ vào trong miệng hai ba quả dâu tây, khiến quai hàm trắng nõn phình lên.


Cô cũng không ăn một mình, bưng đĩa ngồi cạnh người Thẩm Vọng, hàm hồ nói: "Au ăn âu*."


*Do chị nhà đang nhai dâu nên nói không rõ nha, phải là: "Mau ăn dâu"


". . ." Nghe thanh âm này cũng không phải rất muốn ăn. Thẩm Vọng không để ý tới cô, bờ môi bỗng nhiên đụng phải một thứ lạnh buốt: "!"


Cố Sanh Sanh cố gắng đem dâu tây nuốt xuống, liếm liếm nước dâu tây còn sót lại trên môi, cô mãnh liệt đề cử: "Dâu rất này rất ngọt, môi anh quá khô. Không ăn rau xanh thì thôi, dù sao anh cũng phải ăn chút trái cây chứ?"


Cô phát hiện Thẩm Vọng một mực khống chế lượng nước mà hắn uống, cũng không thể nào ăn canh, cô nhìn đôi môi xinh đẹp khô nứt, mơ hồ mang theo tơ máu.


"Tôi không. . ." Không đợi Thẩm Vọng cự tuyệt, dâu tây liền nhét vào trong miệng hắn.


Thịt quả dâu tây mềm đến lạ thường, đầu lưỡi đưa ra một cái liền có thể mút được hương khí của nước dâu chua ngọt, Thẩm Vọng nổi giận đùng đùng nuốt dâu tây vào, không tiếp tục mở miệng cự tuyệt.


Cố Sanh Sanh đem phần lớn dâu tây lựa ra ăn hết, phần còn lại sẽ bỏ vào trong miệng Thẩm Vọng, hai người đem một mâm dâu tây chia nhau ăn sạch sẽ.


Thẩm Vọng nhắm mắt dưỡng thần, Cố Sanh Sanh ngồi bên cạnh hắn chơi điện thoại, không biết cô xem cái gì mà xem đến nhập thần, ngược lại cô khó được lúc yên tĩnh.


Ý niệm này vừa nảy lên, Cố Sanh Sanh liền mở miệng: "Thẩm Vọng Thẩm Vọng, để tôi giúp anh xoa xoa chân nhé."


Thẩm Vọng mi tâm một lệ. Mắt mù cùng chân gãy là nghịch lân* của hắn, Cố Sanh Sanh quả là không biết sống chết mới chạm vào.


*Nghịch lân: là vảy ngược của rồng


Cố Sanh Sanh đã sớm quen cái bản mặt thối của Thẩm Vọng, tiếp tục nói: "Chân của anh không xoa bóp thì cơ bắp sẽ héo rút, tôi vừa xem video học được phương pháp xoa bóp, anh để cho tôi thử một chút nha?"


Cố Sanh Sanh nheo mắt nhìn sắc mặt Thẩm Vọng sắc mặt, chậm rãi xốc chăn trên đùi hắn lên. Chân Thẩm Vọng rất dài, nguyên nhân chính là như thế mới khiến người ta càng cảm thấy tiếc hận.


Cố Sanh Sanh cẩn thận nói: "Tôi có thể nhấc ống quần của anh lên nhìn được không?"


Thẩm Vọng không lên tiếng, vậy có thể coi là đáp ứng cô sao? Cố Sanh Sanh cẩn thận cuốn ống quần của hắn lên. Ống quần tơ lụa màu xanh đậm rất rộng rãi, tuỳ tiện đã kéo được lên trên đầu gối.


So với tưởng tượng của cô thì khác, đùi Thẩm Vọng không hề có vết thương ghê rợn, bắp chân thẳng tắp, chỉ có đầu gối cùng gân nhượng chỗ chân có vết thương đã khâu lại. Bởi vì một thời gian dài không hoạt động mà đôi chân ấy trở nên hơi gầy gò.


"Nhìn đủ rồi chưa? Đôi chân tàn phế này so với tưởng tượng của cô thì không giống?"


"Quả thực là không giống nhau lắm." Cố Sanh Sanh cẩn thận nheo mắt nhìn sắc mặt Thẩm Vọng, thấy hắn không có tức giận liền thẳng thắn nói: "Thật dài nha."


Thẩm Vọng: ". . ."


Gai nhọn cùng lệ khí dựng thẳng lên lại toàn đánh vào bông mềm mang theo hương dâu tây.


Mười ngón tay Cố Sanh Sanh đặt lên xương bánh chè cứng rắn của Thẩm Vọng, dọc theo bắp chân đường tinh tế sờ đến sau gót chân. Xương chân của hắn đứt gãy đã nối ổn, cơ bắp có chút lỏng. Bắp thịt cả người hắn nóng hổi, Viêm Dương chi khí mạnh mẽ đâm tới, nhưng từ đầu gối xuống bắp chân lại lạnh buốt, Viêm Dương chi khí của hắn không cách nào chạm đến.


Đây là nguyên nhân huyết mạch không thông. Ở trong sách, mặc dù mắt của Thẩm Vọng đã chữa khỏi nhưng đến cuối cùng hai chân lại không thể đứng lên.


Rõ ràng là hắn không có cảm giác ở dưới chân, Thẩm Vọng lại không khỏi cảm thấy đầu ngón tay của cô giống tia điện, chỗ mơn trớn tinh tế ngứa, không khỏi nhíu mày: "Cô làm như này mà cũng gọi là xoa bóp?"


Tác giả có lời muốn nói:


Muốn tham gia trực tiếp ở giữa tiểu thiên sứ có thể báo danh. Cầu dịch dinh dưỡng.


Mới văn v sau sẽ ngày vạn, xin mọi người không muốn vỗ béo ta.


_Tan ta~ ngạc nhiên chưa, mị đã thi xong rồi. Hạ Hạ iu dấu đã quay về nè, mọi người ủng hộ nhé


*Rắm cầu vồng là một từ thông dụng trên Internet, có nghĩa là để người hâm mộ tâng bốc thần tượng của họ, đầy bảo bối, đầy ưu điểm, nghĩa đen là ngay cả thần tượng xì hơi cũng có thể xuất hiện thành cầu vồng mà không thay đổi màu sắc của chúng.( Theo baidu)