Một nhà ba người tư thái mười phần ưu nhã chuẩn bị xuống lầu.

Đúng lúc này, bỗng nhiên...!
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Một nhà ba người bỗng nhiên kịp phản ứng, không quan tâm tới hình tượng nữa, vội vàng chạy tới phòng bếp.

"Du Du!"
"Bảo bối!"
"Em gái!"
Thích Thần tốc độ nhanh nhất, nhìn thấy từ khe cửa khói đang lan ra ngoài, sắc mặt đại biến.

Tay cầm chốt cửa, vừa muốn mở cửa ra.

Cửa phòng bếp tự mình mở.

Mọi người lo lắng nhìn Thích Du mặt đen thui bước ra.

Là "đen" thật, đen đến mức thấy mỗi đôi mắt.

Anh em hai người đối mặt hai giây.

Sau đó —— Thích Thần nhịn không được, cười: "Ha ha ha, em thật đúng là mang đến vui vẻ cho anh."
"Anh thật cảm động, thì ra dậy sớm như thế, là vì muốn luyện công pháp thải độc này."
Thuận tay lau nước mắt ở khoé mắt vì cười: "Ha ha, làm anh cảm động đến phát khóc."
Dứt lời, Thích Thần duỗi ra ba ngón tay thon dài quẹt một chút trên khuôn mặt đen xám của cô, bỗng nhiên cười đến đau cả bụng.

Bên trên gương mặt Thích Du lập tức hiện ra ba đường giống như sợi râu mèo, lộ ra làn da trắng ở trong.


Vừa cười, Thích Thần chưa quên lấy điện thoại di động ra chụp lại bộ dáng thê thảm của em gái nhà mình.

Quả nhiên như lời mẹ nói, rất có giá trị kỷ niệm.

Thích Du muốn đem cái chảo đen thui kia đè lên gương mặt Thích Thần.

Trong đầu, đã đem anh trai ngốc này đánh thành cái đầu heo!
"Bảo bối, con không sao chứ?" Baba và mama Thích chậm một bước, gạt cái tay đang chụp ảnh của con trai ra, lo lắng kiểm tra thân thể Thích Du.

Vừa rồi tiếng nổ kia, thật sự quá dọa người.

Thích Du hít sâu một hơi, tỉnh táo một chút, mới nhịn được ngay trước mặt cha mẹ, không làm ra hành động mưu sát anh trai.

"Con không bị tổn thương, chỉ là phòng bếp không có cách nào dùng được nữa..."
Lời này Thích Du nói đến rất chột dạ...!
Cha mẹ Thích ngược lại thở phào: "Người không có việc gì là tốt rồi, phòng bếp để người hầu lát nữa thu dọn."
Thích Du lúc này mới phát hiện, ba người họ ăn mặc ngăn nắp xinh đẹp, hoa lệ chính thức, so sánh với mình giống như cô bé lọ lem vừa mới quét dọn xong: "Mọi người đây là?"
"Chuẩn bị đi tham gia yến hội gì vậy?"
...!
...!
Cái này còn lúng túng hơn.

Một nhà bốn miệng đứng tại cửa phòng bếp.

Bầu không khí dần dần bắt đầu quỷ dị.

"Ha ha, chúng ta..." Thích Thần trước hết nhịn không được, cười nhạo lên tiếng.

Vừa định muốn mở miệng nói chúng ta là vì tham gia yến tiệc lần thứ nhất em làm bữa sáng.

Nói còn chưa dứt lời, một giây sau, bị mẹ Thích nhanh chóng đá đi, "Con xuyên mặc cái gì đây, ngày hôm nay không đến trường học à? Còn không mau đi đổi đồng phục!"
Thích Thần bị đạp một cước, khuôn mặt tuấn tú mờ mịt: "..."
Sau đó mẹ Thích kéo cách tay chồng mình, cười tủm tỉm với con gái, nói: "Là mẹ cùng cha con ngày hôm nay muốn cùng nhau đi tham gia yến hội, không ăn sáng ở nhà, phòng bếp bị hư rồi, ngày hôm nay để anh dẫn con đi ăn ở bên ngoài."
Tuyệt đối không thể nói cho con gái, bọn họ rất chờ mong lần thứ nhất con làm bữa sáng.

Bằng không thì bảo bối ngày hôm nay không làm được, sẽ rất buồn nha.

Một nhà ba người rất ăn ý không hề đề cập tới chuyện này.

Không nhìn thảm trạng bên trong cửa phòng bếp kia.

Vị khét cùng mùi khói tràn ngập.

Trước khi đi, cha Thích thuận tay còn đem cửa phòng bếp khóa lại, an ủi con gái: "Đừng mở cửa này nữa, coi như bên trong không có chuyện gì, mở cửa không an toàn."
Mặc dù không biết vì cái gì phòng bếp muốn dùng kính chống đạn phòng ngừa bạo lực, nhưng Thích Du vẫn ngoan ngoãn gật đầu, đưa mắt nhìn hai vị đại nhân đi ra ngoài.

Đồng thời chúc họ tham gia yến hội vui vẻ.

——
Kết quả là.

Buổi sáng hôm nay, tập đoàn Thích thị, các công nhân viên thấy được một màn sáng chói mù mắt.

Chủ tịch nhà bọn họ mang theo phu nhân ăn mặt hoa lệ —— đi làm.


Không biết còn tưởng rằng cái đôi này đang đi thảm đỏ.

Thậm chí bởi vậy mà xuất hiện trên hot search.

Dù sao, mặc dù mẹ Thích đã rời khỏi giới giải trí nhưng trước đó vẫn là một đại hoa đán, có sự nổi tiếng nhất định.

*
Lưu lại anh em hai người ở phòng khách mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Thích Thần nhìn em gái trẻ người non dạ, lại nhìn sang phòng bếp còn đang bốc khói đen một chút...!
Phòng ăn không còn.

Bàn ăn trống rỗng.

Bụng còn kêu ục ục.

Thích Thần bỗng nhiên cảm thấy hai người là một đôi trẻ con bị vứt bỏ, trong lòng rất chua xót.

"Em à..."
Ngay lúc ánh mắt Thích Thần dịu dàng em gái nhà mình mà gọi.

Sau vài giây...!
Em gái trẻ người non dạ đột nhiên lấy điện thoại di động ra, liên tục chụp ảnh hắn.

Tạch tạch tạch.

Âm thanh đặc biệt rõ ràng.

Lập tức đem cảm xúc Thích Thần ấp ủ tan biến hết.

Trên mặt hắn còn có chút ngơ ngác.

Thích Du nhìn tấm ảnh ngu xuẩn của anh trai trong máy, khuôn mặt đã rửa sạch sẽ khẽ cười, rất công bằng mà đưa ra giao dịch: "Cùng nhau xóa."
Này thì cười mình, hừ, ngày hôm nay còn cười lớn tiếng nhất nữa!
Thích Thần: "!!!"
Tên tiểu hỗn đản này!
Không cần xem hắn cũng biết mình vừa rồi biểu cảm có bao nhiêu ngu ngốc...!
Em gái đang khi dễ hắn.


Sau khi Thích Du trả thù Thích Thần, lúc đầu tâm tình buồn bực vì tự mình làm bữa sáng không thành công bình phục mấy phần.

Quả nhiên, để tâm tình mình tốt, vẫn phải xây dựng dựa trên sự đau khổ của anh trai.

Mắt thấy thời gian đi học càng ngày càng gần.

Thích Du vui vẻ không đến mấy phút, lại nghĩ tới nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành bước đầu tiên ——
Thật đau đầu mà.

Thích Du liếc mắt nhìn anh trai đang chơi điện thoại: "Anh ơi..."
Bất ngờ xuất hiện một tiếng nói mềm mại gọi mình, dọa đến cái tay đang cầm điện thoại mà cáo trạng với anh cả và anh hai của hắn run rẩy một cái...!
Suýt chút nữa là bị Thích Du bắt được hắn đang cáo trạng.

Ngẩng đầu nhìn Thích Du cách mình rất xa, Thích Thần lúc này mới yên tâm: "Chuyện gì, biết mình sai rồi, muốn xin lỗi anh?"
Thích Du lườm hắn một cái, nghĩ gì thế.

Cô đường đường chính chính mà hỏi:
"Nhà ta còn có phòng bếp dự bị khác không?"
Đôi mắt phượng hẹp dài của Thích Thần cả kinh trợn tròn, phản ứng đầu tiên chính là ——
Tiểu hỗn đản nổ phòng bếp một lần không đủ, còn phải nổ thêm một lần nữa???
Dọa đến hắn trực tiếp từ trên ghế salon đứng phắt dậy, hít một hơi lãnh khí: "Vì trả thù anh chụp em một tấm hình, em còn muốn cùng anh đồng quy vu tận!"
Thích Du: "..."
Vị anh trai này, trong đầu ngài đã chứa đầy khói của phòng bếp rồi hả?
Vì sao lại ngốc như thế chứ.

- ------------
Tác giả có lời muốn nói:
Ca ca: Anh hoài nghi em đang nghĩ cách ngấm ngầm hại chết anh!
Đại Ngư Ngư: Bệnh ngu sẽ truyền nhiễm, bye bye, gặp lại sau....