Sau khi tan học, giáo viên chủ nhiệm vừa ra khỏi phòng học.

Thích Du liền bị mấy bạn học nhìn khá quen vây quanh.

"Thích Du, à không, hiện tại phải gọi là Thích thần, cậu thật trâu bò đó."
"Giúp cho lớp chúng ta thật hãnh diện!"
"Ha ha ha, bây giờ để xem những con mọt sách ban thí nghiệm kia làm sao liếc đểu chúng ta được nữa, xem thường ban quốc tế à."
"Thích thần, cậu thật đúng là đại bảo bối của lớp."
"Thích thần thật uy vũ, văn võ song toàn."
Thích Du nghe bọn họ nói liến thoắng một trận.

Dù sao bọn họ cũng không có ác ý gì, Thích Du đối với chuyện các bạn làm ầm ĩ này cũng chẳng sinh ra cảm giác bất mãn.

Ngược lại còn cảm thấy bạn cùng lớp của mình khá đáng yêu.

Có cảm giác giống như đời trước, chơi đùa cùng các bạn học.

Cũng không biết sau khi cô chết, những bạn học kia hay là nhóm đối thủ có đau buồn không.

Không đợi Thích Du nhớ nhung quá khứ, liền bị hai thầy giáo một toán học một vật lý gọi đi.

"Thích Du, chúng tôi đã liên hệ với phụ huynh của em, đợi lát nữa chúng ta tâm sự cho tốt, em đến cùng thì nên tham gia nhóm ôn thi nào."
Thầy Châu quét mắt nhìn lão Trần bên cạnh, chủ động đưa cho Thích Du mấy quyển sách Olympic thật dày: "Thích Du à, một số nhóm ôn thi Olympic cần em."
"Nhóm toán cũng cần."
"Em hiện tại chính là toàn bộ hi vọng của nhóm toán đấy."
Thầy Trần thấy mình bị thầy Châu vượt lên trước thì rất bất mãn: "Vật lý càng cần một học sinh thiên tài như Thích Du hơn.

Thích Du, em rất có thiên phú ở môn này, trong một đêm làm xong một nghìn đề, đây không phải là thiên phú bình thường, đây chính là thiên tài vật lý!"

Lúc chém gió một nghìn đề vật lý, thầy Trần phi thường kiêu ngạo mà liếc mắt với thầy Châu.

Thầy Châu rất ghen ghét, nhưng không chịu thua trả lời: "Một nghìn đề vật lý thì tính là gì, vật lý đơn giản như thế, hoàn toàn không so được với sự thâm ảo của toán học."
"Thích Du có thể làm hai nghìn đề toán."
Thầy Trần bất mãn: "Ây dô, vật lý là đề của vũ trụ, toán học thì thâm ảo gì chứ, vì cướp người mà ông toàn nói hươu nói vượn!"
Hai nghìn đề toán.

Thích Du nghe xong, mắt nhắm lại, nghiêm túc suy tư một hồi, kiếp trước cô từng thử làm rồi.

Nhưng kiếp này thì chưa, nếu có thời gian thì có thể thử một chút, nhất định rất vui.

Hai thầy giáo mỗi người nói phần mình, mặt đỏ tới mang tai.

Không thể không nói, khi người làm nghề về văn hoá cãi nhau đều dùng những từ vượt ngoài thời không.

Thích Du thấy hai thầy xắn tay áo giống như một giây sau là lao vào đánh nhau.

Cuối cùng ho nhẹ một tiếng, tách bọn họ: "Các thầy à, không bằng chúng ta chuyển sang nơi khác trao đổi một chút chuyện liên quan tới toán học và vật lý đi."
Lỡ may hai người bọn họ nhao nhao chưa đủ ghiền, thật sự đánh nhau thì phải làm sao bây giờ.

Thích Du đứng ở vị trí trung tâm của chiến trường, khả năng bị ảnh hưởng đã vượt qua năm mươi phần trăm.

Hai thầy ngược lại nghe Thích Du.

Sỉ vả lẫn nhau hừ một tiếng, sau đó mỗi người một tay của Thích Du, kéo cô đến phòng làm việc của hiệu trưởng.

Thích Du: "..."
Có cần đến mức vậy không???


Phòng làm việc của hiệu trưởng.

Hiệu trưởng Thừa Hoa biết Thích Du, lúc nhìn dáng vẻ này của ba người, còn tưởng rằng Thích Du phạm sai lầm gì.

"Đây là có chuyện gì vậy?"
Làm hắn liên tục sờ cái trán nhẵn bóng của mình.

Mồ hôi lạnh lập tức tuôn ra.

Bọn họ kéo đến không phải Thích Du, mà là hai tòa nhà đấy!
Thầy Châu: "Hiệu trưởng phân xử giúp bọn tôi, là tôi nhìn trúng trước, định bảo em ấy gia nhập nhóm ôn thi Olympic, thế mà thầy Trần còn muốn cùng tôi tranh giành, không cho trường chúng ta vinh dự có được một nhân tài!"
Thầy Trần: "Hiệu trưởng, Thích Du cũng có thể giàng được huy chương môn vật lý, em ấy chính là thiên tài trăm năm mới gặp một lần!"
Hiệu trưởng: "???"
Cái trò gì thế này, hắn không nghe lầm chứ?
Thích Du là thiên tài thì Thích gia còn cần đến dựng hai tòa nhà cho học sinh này chuyển trường?
Không bị các trường khác cướp người?
Nhìn hiệu trưởng mơ màng, bọn họ lại tranh nhau đem chuyện Thích Du thi được hạng nhất ra nói.

Hiệu trưởng vừa mới đến, chưa biết thành tích của Thích Du.

Sau khi nghe xong.

Hai con mắt đều sáng lên.

Trong tương lai đây là trạng nguyên của cả nước đó.


Thích Du lại là người thoải mái nhất, cô ngồi xuống chiếc ghế sofa duy nhất trong phòng làm việc của hiệu trưởng, nhìn hai thầy tranh nhau đến đỏ bừng cả mặt.

Bình tĩnh mở điện thoại ra, suy nghĩ có nên làm chút đề để giết thời gian không.

Không đợi Thích Du làm được vài đề, trong đầu đột nhiên truyền đến âm thanh của hệ thống chết máy hai ngày nay: 【 Ting―― kiểm tra phát hiện bạch nguyệt quang đang ở gần đây, ban bố nhiệm vụ chính tuyến, mời kí chủ nắm tay, thâm tình chậm rãi nói với mọi người ở chỗ này rằng muốn cùng một nhóm ôn thi với Tạ Cảnh.


Thích Du con ngươi đột nhiên co rúm lại hai giây: "???"
Cái gì thế!
Bảo cô nói lời này thì khác gì tuyên bố trước mặt hiệu trưởng và thầy giáo là muốn cùng Tạ Cảnh yêu sớm, đây là ngại mình thời gian qua sống quá dễ chịu sao.

Hệ thống giả bộ tội nghiệp: 【 Kí chủ đại nhân, đây là nhiệm vụ chính tuyến, nếu cô không làm, thì không thể thay đổi cốt truyện được đâu.


Cái hệ thống chó này.

Thích Du cầm điện thoại, bỗng nhiên từ trên ghế salon đứng lên.

Nếu không phải điều kiện không cho phép, cô thật sự rất muốn đem hệ thống này từ trong đầu kéo ra đánh cho nhừ đòn.

Phòng hiệu trưởng theo động tác đột ngột đứng dậy của Thích Du, đột nhiên yên tĩnh trở lại.

Ba người vô thức nhìn qua.

Hiệu trưởng đang nghe hai thầy biện luận Thích Du nên tham gia môn nào thấy vậy liền hỏi: "Thích Du, em có vấn đề gì?"
Thích Du há to miệng, để cho mình nở nụ cười tự nhiên nhất: "Không có, em ngồi lâu nên hơi mệt, muốn đứng lên hoạt động một chút."
...!
Sau vài giây ――
Bỗng nhiên bên ngoài cửa truyền đến giọng nói quen thuộc ưu nhã của mẹ Thích: "Ây dô, ánh mắt của con gái tôi thật tốt, cậu bé này trông đẹp trai quá."
"Cậu bé xinh đẹp, cháu tên là gì?"
"Trong nhà có mấy người? Ba mẹ đang làm gì?"
Thích Du nghe được giọng của mẹ già nhà mình, cánh tay tê rần, lập tức muốn ra ngoài tìm bà.


Không nghĩ tới, thân thể mập mạp của hiệu trưởng so với cô còn linh hoạt hơn.

Trước khi Thích Du đi đến, đã xông ra ngoài đầu tiên.

Hiệu trưởng nhiệt tình nắm chặt tay mẹ Thích: "Thích phu nhân, chào ngài, chào ngài, lại gặp mặt."
"Mau vào, chúng ta vào trong văn phòng nói chuyện."
Thích Du nhìn mẫu thân đại nhân sau khi vào cửa, còn cầm tay một thiếu niên mặc áo trắng, thuận tiện đem người kéo vào cùng.

Sau vài giây, đôi mắt trợn tròn của Thích Du vừa lúc đối diện với ánh mắt của thiếu niên.

Thích Du vô thức dời tầm xuống, phía sau áo sơ mi trắng mỏng, lờ mờ có thể thấy được thân hình của thiếu niên.

Trong đầu Thích Du lập tức hiện lên một vài hình ảnh cần làm mờ.

A!
Bình tĩnh nào.

Không được không được, ở đây thì nên nghiêm túc, sao cô có thể phá vỡ hình tượng của mình được.

Tạ Cảnh thì ngược lại, dù bận vẫn ung dung nhìn cô, vì bệnh sạch sẽ từ trước đến nay của hắn nên tự nhiên mà né tránh tay của mẹ Thích, vân đạm phong khinh đứng ở bên cạnh.

Nhìn ánh mắt đang trốn tránh của Thích Du, môi mỏng không tự chủ cong lên.

"Nghĩ gì mà nghĩ tới mức mặt đỏ thế?"
Tạ Cảnh bỗng nhiên cúi người, nói một câu thật nhỏ bên tai cô.

Thiếu niên sạch sẽ mát lạnh, hết lần này tới lần khác Thích Du lại cảm giác được sự lưu luyến mê hoặc đang lượn lờ xung quanh.

Thích Du trừng mắt nhìn Tạ Cảnh ――
Tại sao phải ở đây câu dẫn cô chứ..