Ban quốc tế.
Thích Du vuốt vuốt cái bút cầm trong tay, đề thi Olympic trước mặt vẫn không có chữ nào.
Giống như là nghĩ đến cái gì, ánh mắt nhìn lên chỗ ngồi của Thôi Diệc Trạch.
Thôi Diệc Trạch khá nhạy cảm.
Lập tức biết được có người nhìn mình, vô thức quay người.
Thích Du mỉm cười, biểu cảm tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn.

Tiểu Lục: 【 Kí chủ đại nhân ngầu quá, mau khiêu khích hắn! 】Thích Du mặc kệ Thôi Diệc Trạch có phải là đã sinh ra cảnh giác gì không.

Cô càng hi vọng Thôi Diệc Trạch như vậy, tốt nhất là thu tay lại.
Nếu không thì...
Nghĩ đến việc Thôi Diệc Trạch đang định làm, Thích Du mặt mày khẽ nhúc nhích, cảm thấy khá là đáng tiếc.
Vẫn còn là vị thành niên, đến lúc đó cho dù làm cái gì, chỉ cần bản thân cô không hề bị thương thì báo ứng trên người Thôi Diệc Trạch sẽ không nhẹ không nặng.

Tiểu Lục thấy kí chủ đại nhân không để ý đến mình, cảm thấy mình bị cho ra rìa.
Tiếp tục tạo cảm giác tồn tại: 【 Kí chủ đại nhân ơi, dù sao chúng ta cũng là nữ phụ ác độc đó, phải đầy cay nghiệt mà đứng lên!!! 】
【 Trước khi hắn ta hàng động, hay là chúng ta chơi chết hắn đi? 】
Bàn tay đang vuốt bút của Thích Du đột nhiên nắm chặt một chút, có chút im lặng: 【 Mày muốn chơi chết ai? 】
【 Đây là xã hội pháp trị, không phải thời viễn cổ, kí chủ trước của mày đến từ thời tiền sử à nên mới không dạy cho mày biết cái gì là lễ nghĩa đối nhân xử thế, chúng ta là những đoá hoa của tổ quốc, phải hài hòa hữu ái mà lớn lên.


Tiểu Lục theo bản năng muốn lục soát dữ liệu nhưng nghĩ đến mình chỉ còn thừa một chút bộ nhớ, lập tức khống chế bản thân.
Kiên quyết coi như cái gì cũng không có phát sinh.
Thời điểm then chốt, tuyệt đối không thể chết máy.
Thích Du thấy hệ thống cuối cùng cũng ngậm miệng, não lập tức yên tĩnh trở lại.
Nghĩ đến chuyến du lịch mùa thu, Thích Du nhìn về phía Diệp Lạc Ti: "Dù lịch mùa thu của trường thường đi chỗ nào?"

Diệp Lạc Ti không nghĩ tới lá gan của Thích Du lớn như vậy, thầy Châu đang trên lớp mà dám thất thần, còn nghĩ du lịch mùa thu đi chỗ nào!
Đây là thái độ học tập nên có của học sinh giỏi à.
Hắn thận trọng nhìn bục giảng, thấy thầy Châu đang viết bài mới yên tâm nói chuyện: "Không nhất định, nhưng mà khả năng lớn nhất là có thể đi ăn cơm dã ngoại hoặc là leo núi."
"Năm ngoái đi hồ Tùng ăn cơm dã ngoại, năm nay hẳn là leo núi tại Úy Hạc Sơn."
Úy Hạc Sơn?
Thích Du nhíu lông mày, suy nghĩ về nội dung cốt truyện.
Lúc trước nguyên chủ bị hủy dung tại Úy Hạc Sơn.
Diệp Lạc Ti thấy Thích Du bỗng nhiên căng cứng mặt mày, theo bản năng hỏi: "Tiểu Dự Du, cậu không sao chứ?"
"Không muốn đi hả?"
"Có thể nói với thầy giáo một chút."
"Bằng không thì..."
"Diệp Lạc Ti, em đang làm cái gì?"
"Ai bảo em ảnh hưởng đến việc học của Thích Du!"
Bỗng nhiên trên bục giảng truyền đến tiếng sư tử rống của thầy Châu, dọa Diệp Lạc Ti thân thể giật bắn một cái, mặt mũi tràn đầy mê mang.
Ảnh hưởng Thích Du?
Từ góc độ nhìn của thầy Châu, chính là Diệp Lạc Ti một mực tìm Thích Du nói chuyện, Thích Du gương mặt lạnh lùng không để ý hắn.
Thầy Châu không thích nhất là có người ngay lúc hắn đang giảng bài mà nói chuyện, không lưu tình chút nào: "Đi ra ngoài phòng học mà đứng nghe giảng."
Không đợi Diệp Lạc Ti đứng lên, đã thấy Thích Du cầm điện thoại dẫn đầu đứng lên đi ra ngoài.
Thầy Châu: "???"
"Thích Du, thầy không bảo em ra ngoài."
Thích Du đi tới cửa, thật lòng nhìn về phía thầy giáo: "Là em tìm cậu ấy nói chuyện, em mới là người phải ra ngoài đứng."
Thầy Châu tận tình khuyên bảo: "Thích Du, thầy biết em tốt bụng, nhưng mắt thầy còn chưa mù, không cần em gánh tội thay cho Diệp Lạc Ti, quay trở về lớp mau."
Thích Du: "Thầy à, là lỗi của em, không phải Diệp Lạc Ti, để cậu ấy học bài đi ạ."
Nói xong, Thích Du đi ra ngoài.
Thầy Châu nhìn bóng lưng của cô, mặt mũi tràn đầy cảm thán.
"Nhìn gì vậy, nhìn Thích Du một cái đi kìa, đây mới là học sinh tốt!"

"Quên mình vì người, đoàn kết hữu ái."
"Các em ai có thể có phong độ của một đại tướng thế này chứ, khó trách người ta có thể thi được hạng nhất, các em thì ở tận đâu."
"Học thôi!"
Diệp Lạc Ti kịp phản ứng, cũng đi theo ra ngoài: "Thưa thầy, em cũng đi đứng nghe giảng bài, em cũng nói chuyện."
Mạnh Hạ Thần và Lâm Bắc Tông liền đi theo: "Thưa thầy, em cũng nói, em ra ngoài nhận phạt!"
Thầy Châu: "..."
Học sinh ban quốc tế tự giác vậy sao?
Da mặt cũng rất dày, không sợ bị học sinh các lớp khác nhìn thấy rồi thành trò cười.

Ngoài cửa.
Thích Du uể oải tựa trên vách tường, ngón tay mềm mại vuốt vuốt điện thoại màu xanh hơi mỏng, hoàn toàn không sợ đây là trường học, sẽ bị thu điện thoại.
Bởi vì đang lên lớp nên toàn bộ hành lang đều yên lặng không một bóng người.
Sau khi bọn Lâm Bắc Tông đi ra, nhìn thấy Thích Du đang nhất tâm lưỡng dụng, một bên giảng đề cho Diệp Lạc Ti, một bên lấy điện thoại di động ra mở Vương Giả Vinh Diệu.
Nhất tâm lưỡng dụng, phi thường ngầu.
Mạnh Hạ Thần giơ ngón tay cái lên: "Thích thần không hổ là thần tiên, thế này mà vẫn chơi được!"
Thích Du nhìn bọn họ, cũng không nóng nảy đổi động tác, cằm giương nhẹ: "Chơi không?"
Mạnh Hạ Thần lập tức: "Chơi, chơi!"
Kết quả là...
Bốn người, trừ Diệp Lạc Ti không mang điện thoại Diệp Lạc Ti nên đang ngoan ngoãn làm bài, ba người khác chính đại quang minh đưa lưng về phía cửa phòng học bắt đầu chơi đùa.
Diệp Lạc Ti bị bọn họ giáo cho trọng trách canh chừng.
Lớp bên cạnh có học sinh đi WC nhìn thấy màn này.
Lập tức mở to hai mắt.
Một giây sau, từ trong túi quần lấy điện thoại cầm tay ra chụp lại.
Hoàn toàn không để ý còn đang lên lớp ngày lập tức gửi lên group chat.
"Đặc biệt! Tin tức lớn! Trong lúc Thích thần lên lớp, vụng trộm cùng ba nam sinh ở bên ngoài hẹn hò!"

"Ảnh chụp / ảnh chụp / ảnh chụp / ảnh chụp "
"A a a, Cảnh Thần lần này thật sự bị xanh biếc rồi "
"Nước Tây Hồ = nước mắt Cảnh thần "
Chức năng quay chụp của điện thoại có hệ phân giải siêu tốt, thấy được rõ ràng mặt của Thích Du và bọn Lâm Bắc Tông.
Thậm chí còn có thể nhìn thấy Thích Du cụp mắt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh đẹp.
Và...!có hai người cách cô rất gần.

Trong lúc chơi game, điện thoại Mạnh Hạ Thần rung lên không ngừng.
Thích Du nhìn hắn một cái: "..."
Mạnh Hạ Thần nhăn mặt: "Hắc hắc hắc, quên tắt thông báo."
Nhìn trận đấu, Thích Du đã giết bà mạng, mang đồng đội chạy thẳng đến trụ đối phương.
Mạnh Hạ Thần cảm thấy mình không chơi cũng không sao, không ảnh hưởng thế cục cho lắm, thế là ngang nhiên treo máy, bốn thi thể quân địch chết một chỗ đang chậm rãi hồi sinh.
Team địch năm người nhìn Mạnh Hạ Thần treo máy, cảm thấy đây là đang trào phúng bọn họ chơi ngu.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn cái acc ―― Tôi là tiểu tiên nữ cũng là con cá muối mang theo mấy người rank kim cương, tinh diệu đi đẩy trụ.
Có khả năng quân địch đã từ bỏ giãy dụa, trong lúc rảnh rỗi, Thích Du nhìn thấy bên kia có người chat: Cá muối, cô đang rank vương giả à?
Thích Du một bên đẩy trụ, một bên không nhanh không chậm trả lời: Không, đây là lần thứ hai tôi chơi.
Bùng...
Theo tiếng nổ, trụ chính bị nát hoàn toàn.
Thích Du thắng.
Mơ hồ nhìn thấy đối phương nhắn lại: Cmn, đây là người trả lời ngầu nhất tôi từng gặp, nhớ kỹ nhớ kỹ.
Thích Du dừng một chút: "..."
Nói thật thì không ai tin chứ gì.
Ngược lại, Lâm Bắc Tông xem toàn bộ quá trình, không chút khách khí cười ra tiếng.
Thích Du bất đắc dĩ nhìn hắn một cái: "Buồn cười sao?"
Lâm Bắc Tông vừa mới chuẩn bị mở miệng, lại nghe được Mạnh Hạ Thần nói to: "Cmn!!!"
"Má! Tôi thế mà có drama với nữ thần!"
Thích Du và Lâm Bắc Tông liếc nhau, đồng loạt cất điện thoại di động lại, cúi đầu nhìn sách giáo khoa, dáng vẻ nghiêm túc học tập.
Sau vài giây.
Trong phòng học truyền đến hét của thầy Châu: "Mạnh Hạ Thần, tan học lăn đi văn phòng phạt đứng!"
Mạnh Hạ Thần luống cuống tay chân nhét di động vào túi, mới xoay người lại kỳ quái nhìn về phía thầy giáo đang đứng: "Thầy ơi, em sai rồi."

Làm gì cũng không được nhưng nhận sai thì hạng nhất, chính là hắn.
Thầy Châu đi tới, gương mặt lạnh lùng, đồng thời tịch thu điện thoại di động của hắn.
Mạnh Hạ Thần một mặt tuyệt vọng nhìn bọn Thích Du.
Vì sao không nói cho hắn.
Mạnh Hạ Thần trong lòng tổn thương, nhưng vẫn ngoan ngoãn đem tin tức vừa rồi trong group nói cho Thích Du.
Thích Du sắc mặt lạnh lùng, sau đó nhìn Mạnh Hạ Thần, vỗ vỗ vai hắn: "Yên tâm, ngày mai tôi sẽ giúp cậu lấy điện thoại trở về."

Ban đêm, Thích Du làm đề liên tục đến ba giờ sáng, đem bộ đề lần trước thầy Châu đưa, càn quét một trận.
Sáng mai, sau giờ học liền mang theo tập đề đi tìm thầy.
Thầy Châu tâm tình rất tốt, xem biểu hiện của Thích Du rồi trả điện thoại lại cho Mạnh Hạ Thần.
Vừa lúc, có học sinh đi ngang qua văn phòng nghe được Thích Du và thầy Châu nói chuyện.
Sau khi ra ngoài, cũng đi theo cô: "Bạn học Thích Du, tớ là phó chủ tịch bộ thông tin của trường Triệu Ngạn, tớ có thể phỏng vấn cậu một chút không?"
Bộ thông tin?
Thích Du chớp chớp đôi mắt, bất động thanh sắc nhìn về phía nam sinh cao khoảng 1m7, mang kính mắt hình tròn, dáng dấp rất khôn khéo: "Phỏng vấn cái gì?"
Triệu Ngạn cảm thấy có hi vọng, lập tức lấy cuốn sổ nhỏ ra: "Liên quan tới hôm trước, Cảnh thần ở bên ngoài trường thổ lộ với cậu, cậu thấy thế nào?"
Thích Du khí định thần nhàn: "Không thấy được."
Triệu Ngạn bị chẹn họng một chút, chưa từ bỏ ý định: "Nghe đồn cậu cho Cảnh thần đội nón xanh, đối với việc này cậu có cái gì muốn giải thích không?"
Trên khuôn mặt không đổi sắc của Thích Du rốt cuộc cũng có biểu cảm, mang theo ghét bỏ: "Nón xanh? Thẩm mỹ của tôi sẽ vặn vẹo thế sao, nón xanh quá xấu."
Triệu Ngạn: "..."
Cmn, người này đến cùng có phải là học sinh phổ thông hay không, hoặc là kẻ già đời chìm đắm trong giới giải trí nhiều năm nên mới khó chơi như thế.
Triệu Ngạn phỏng vấn nửa ngày, phát hiện mình không thể hỏi được cái gì...
Nhìn bóng lưng rời đi của Thích Du.
Cứ như vậy mà từ bỏ, hắn thật sự không cam tâm.
Triệu Ngạn suy sụp tinh thần xoay người, ai ngờ, chưa đi được hai bước, một người cao gầy đi đến bên cạnh hắn, nói thật nhỏ: "Cho cậu biết một bí mật..."
Triệu Ngạn theo bản năng nhìn sang.
Nam sinh đưa lưng về phía ánh sáng, toàn bộ người trông đặc biệt âm trầm.
Hắn nhìn Triệu Ngạn, bình tĩnh nói: "Các bài viết vừa rồi trên forum của trường là do Thích Du thuê người hack."
"Không tin, cậu có thể để cho trường đi điều tra."
Nói xong, bước chân hắn không ngừng mà tiếp tục đi lên phía trước, giống như bọn họ chỉ vừa gặp thoáng qua..