Ngô Ưu được Triệu Thanh Tử nắm tay, thấy nàng ấy cũng không có vẻ tức giận, tảng đá đè nặng trong lòng nàng cuối cùng cũng buông xuống, bởi vì dùng cách không bình thường tiến vào, nên trên người Ngô Ưu có chút tro bụi.

Ngô Ưu khom lưng vỗ vỗ, lại nhìn thấy căn phòng này vừa sạch sẽ lại ngăn nắp, nội tâm nàng lập tức cảm thấy tội lỗi, hình như nàng đã làm bẩn nó mất rồi.

Triệu Thanh Tử thấy Ngô Ưu sau khi tiến vào mà lại không ngồi, giống như có chút câu nệ, trong lúc nàng còn không rõ chuyện gì xảy ra thì lại nhìn thấy trên mặt nàng ấy đã quẹt phải tro bụi từ lúc nào.

Nàng đột nhiên hiểu rõ nàng ấy suy nghĩ cái gì, vì vậy phân phó nha hoàn mang chậu nước lại đây.

Ngô Ưu sửa sang bản thân một phen, trong lòng lại cảm khái vai ác đại lão thật đúng là am hiểu lòng người.

"Không cần câu nệ, ngươi ngồi là được, ta khi nào ghét bỏ ngươi chứ."
Ngô Ưu nghe nàng nói như vậy thì cũng không hề rối rắm nữa, nàng ngồi ghế ở bên cạnh Triệu Thanh Tử, lại nhìn quanh toàn bộ căn phòng một chút, không khỏi cảm khái phòng của nàng ấy đẹp hơn nàng rất nhiều.

Bên trong phòng còn có kệ sách, trên kệ sách đầy ắp sách, cũng không biết vai ác đại lão đọc sách gì đây? Trong lòng nàng có chút tò mò.

Trên bàn có đầy đủ trà cụ, Triệu Thanh Tử rót cho Ngô Ưu một ly trà, động tác thập phần ưu nhã, trà hương tức khắc xông đến bốn phía, thu hút sự chú ý của Ngô Ưu: "Cảm ơn A Tử."
Triệu Thanh Tử để ấm trà ra xa, cười rồi trả lời: "Ngươi khách sáo với ta làm chi, hôm nay sao lại tới chỗ ta? Đây chính là lần đầu tiên."
Ngô Ưu cũng cảm thấy bản thân làm như vậy không ổn lắm, nhưng thái độ của Triệu Thanh Thư đối với nàng như vậy, nàng cũng không tiện tới cửa.

Lúc trước Triệu Thanh Tử cần mẫn đi đến tướng quân phủ, nàng liền theo bản năng không muốn chủ động tìm Triệu Thanh Tử.

Ngô Ưu đặt chén trà trong tay xuống: "Ta thấy ngươi đã rất nhiều ngày không đến tìm ta, cho rằng ngươi giận ta, cũng không ngờ vừa tới cửa phủ thì đã bị người chặn lại."
Trong lòng Ngô Ưu có chút ưu thương, nếu như Triệu Thanh Tử cũng không có giận nàng, vậy người hôm nay khiến nàng bị sập cửa vào mặt hẳn là Triệu Thanh Thư.

Rốt cuộc vẫn là thanh danh của nguyên chủ liên luỵ nàng, Ngô Ưu cảm thấy cũng đã đến lúc nàng nên giải quyết cục diện rối rắm mà nguyên chủ lưu lại.

"Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì? Sao lại nhập thần như vậy?"
Bên tai truyền đến giọng nói ôn nhu của Triệu Thanh Tử, Ngô Ưu nhìn nàng một tay đặt lên bàn chống cằm, đôi mắt ôn nhu nhìn nàng, dường như mang theo ý cười.

Đột nhiên sự cáu kỉnh trong lòng cũng giảm bớt một chút, nàng cười nói: "Đang nghĩ đến chuyện thanh danh của ta không tốt, nếu mà danh tiếng của ta tốt hơn một chút, có lẽ ca ca ngươi sẽ không có không muốn ta tới tìm ngươi như vậy."

Triệu Thanh Tử nhớ tới lời ca ca nói hôm nay, khóe miệng nàng cong lên, ý cười trong mắt gia tăng: "Cái này ngươi không cần lại lo lắng, ca ca ta hắn sẽ không tiếp tục ngăn cản ngươi nữa.

Nếu sau này ngươi muốn gặp ta, trực tiếp tới là được."
Tuy trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng lại càng có rất nhiều vui sướng, lần sau nàng cũng không cần lén lút bò qua tường nữa rồi.

Nhưng mà khi vừa mới tiến vào, nàng cũng đã đi một vòng lớn, tuy người ở trong phủ nhiều, có rất nhiều hạ nhân, nhưng nàng vẫn không gặp được phụ thân của Triệu Thanh Tử.

Mặc dù tò mò, nhưng e rằng Triệu Thanh Tử cũng không muốn nhắc tới người này.

Ngô Ưu nhấp một ngụm trà, vị chát tràn vào khoang miệng, Ngô Ưu không quen uống loại này, vì vậy nàng cau mày đặt lên bàn, sau đó hỏi: "Cũng đã sắp đến trừ tịch rồi, các ngươi có chuẩn bị gì hay không?"
Triệu Thanh Tử nghiêm túc quan sát từng động tác và biểu tình của Ngô Ưu, nhìn thấy nàng ấy khẽ nhíu mày, dường như không thích loại trà này, trong lòng nàng âm thầm quyết định lần sau sẽ chuẩn bị một loại khác.

Lại nghe Ngô Ưu hỏi đến chuyện trừ tịch, trong lòng nàng mơ hồ có chút không vui, cứ nghĩ đến chuyện người nọ phải quay về thì cả người nàng đều không được tự nhiên, như vậy thì hoàn toàn khác với Ngô Ưu.

Bởi vậy nàng chỉ có lệ đáp: "Hết thảy đều do quản gia lo liệu, ta cũng không rõ ràng."
Ngô Ưu nằm sấp trên bàn rồi chống cằm, cảm thấy tư thế này thật sự thoải mái: "Thật trùng hợp, nhà ta cũng là do quản gia xử lý, năm nay phụ thân hắn hẳn sẽ không trở lại, sợ là phải một mình trôi qua."
Tuy là nói như vậy, nhưng tâm tình của Ngô Ưu lại rất phức tạp, nàng một mặt lo lắng Ngô Chiêm trở lại thì bản thân sẽ bị lộ tẩy, mặt khác lại cảm thấy một mình thực sự quá cô đơn.

Nàng không khỏi nhớ lại kiếp trước, mỗi lần trừ tịch, các thành viên trong gia đình đều sẽ tụ tập ở bên nhau, cùng nhau vây ở một chỗ xem TV.

Lúc ấy, bọn họ còn có thể đốt pháo hoa, cha nàng kiếp trước có chút đua đòi, nếu như nhà mình đốt pháo hoa ít hơn nhà khác, cha còn sẽ âm thầm tức giận.

Mà mẹ luôn cảm thấy hắn ấu trĩ, nhưng cũng không hề ngăn cản hắn làm những trò này, còn nàng và em gái lại dọn một băng ghế nhỏ ngồi ở bên ngoài, nhìn những chùm pháo hoa đủ mọi màu sắc nở rộ ở không trung vào ban đêm, bầu trời đêm tựa như đều trở nên bừng sáng.

Không biết sau khi nàng chết, bọn họ có mạnh khỏe hay không? Lại nói tiếp, bản thân nàng vẫn là bị sặc chết, Ngô Ưu nhớ tới đều cảm thấy có chút không nói nên lời.

Ngô Ưu đột nhiên cảm thấy hơi áp lực, nàng không muốn nhớ lại nữa, cảm thấy đôi mắt có chút chua xót, nàng dùng tay xoa nhẹ, sau khi thở nhẹ một hơi thì cảm thấy tâm tình đã thả lỏng hơn.

Phát hiện tâm trạng của Ngô Ưu có chút không đúng, trong lòng Triệu Thanh Tử lại sốt ruột, nhớ tới phụ thân người này cũng hàng năm không về nhà, sợ là năm nay cũng không thể trở về được.

E rằng không thể tiếp tục nói đến chuyện có liên quan đến trừ tịch nữa, Triệu Thanh Tử nghĩ cách chuyển đề tài, dời tầm mắt đến kệ sách của mình, đôi mắt nàng liền sáng lên.


Nàng nói với Ngô Ưu: "Chúng ta đừng nói về chuyện này nữa, ta thấy ngươi hình như đang nhàm chán, trên kệ sách ta có vài thoại bản [1] ngươi có thể đọc, phía trên còn có mấy bản đơn lẻ [2], không thể tìm thấy ở nơi khác đâu."
[1] Thoại bản: là một cách gọi khác của tiểu thuyết.

Nó xuất hiện vào đời Tống và được coi là tiền thân của tiểu thuyết theo nghĩa hiện đại.

Thoại bản chủ yếu kể chuyện lịch sử và đời sống xã hội đương thời, nó cũng thường được dùng làm cốt truyện cho các tác phẩm sau này.

[2] Bản đơn lẻ: sách chỉ còn một bản vì bị thất lạc.

Nghe giọng nói ôn nhu của Triệu Thanh Tử còn có một chút đắc ý, trong lòng Ngô Ưu buồn cười, lại cảm thấy nàng ấy thập phần đáng yêu.

Ngô Ưu cũng không biết thoại bản ở thời đại này ra sao, vì thế liền cười đồng ý.

Ngô Ưu đứng dậy đi tới kệ sách, thuận tay lấy ra một quyển để đọc.

Nàng phát hiện đây cũng không phải là thoại bản, mà là một tập tranh thảo dược, nàng lật một vài trang, phát hiện sách này minh họa rất toàn diện.

Ngô Ưu không học trung y, bởi vậy cũng không hiểu lắm.

Đặt quyển sách vào chỗ cũ, Ngô Ưu lại lấy ra một quyển sách khác, phát hiện ra nó lại có liên quan đến y học.

Ngô Ưu nhíu mày, tiếp tục tìm kiếm rồi nhận ra phần lớn sách trên giá đều có liên quan đến y học, còn có một ít thư tịch về khiêu vũ, tuy có thoại bản nhưng cũng rất ít.

Ngô Ưu xoay người nhìnTriệu Thanh Tử, phát hiện nàng ấy vẫn luôn nhìn nàng mỉm cười, tựa như hết thảy đều tốt đẹp như vậy.

Kỳ thật không cần nghĩ cũng biết, giá sách của nàng ấy đầy ắp sách y học là vì cái gì, Ngô Ưu cảm thấy có chút đau lòng.

Ngô Ưu tùy tay cầm một quyển thoại bản rồi ngồi về chỗ, nàng muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào, vì vậy đành từ bỏ.


Triệu Thanh Tử cúi người nhìn, phát hiện nàng đang cầm trên tay quyển sách rất nổi tiếng một thời, nói về chuyện tình yêu của một hoa khôi.

Cuốn sách này vốn là do nha đầu ngốc Lý Oánh Oánh giới thiệu cho nàng, nói chuyện xưa này nhất định sẽ khiến nàng cực kỳ cảm động
Khi Lý Oánh Oánh giới thiệu cho nàng, có lẽ là lại nhớ đến cốt truyện nên còn khóc đến rối tinh rối mù, lúc ấy Triệu Thanh Tử ở trong lòng trợn trắng mắt, cảm thấy chuyện này có cái gì mà phải khổ sở đâu.

Sau này đọc nó, nàng cảm thấy vẫn khá tốt, chủ yếu là vì tính cách của nhân vật chính khá giống với nàng, vì vậy mà nàng thấy vô cùng đồng cảm.

Nghĩ đến đây, đôi mắt nàng sáng rực lên.

Có lẽ nàng có thể chờ đến khi Ngô Ưu xem xong thì hỏi xem nàng ấy thấy nhân vật chính như thế nào, nội tâm nàng đột nhiên có chút thấp thỏm nhưng đồng thời cũng thật chờ mong.

"Quyển sách này khá ổn, nhưng mà hơi dài.

Nếu như hôm nay xem không xong, ngươi có thể mang nó về.

Tuy rằng cốt truyện khúc chiết nhưng kết cục của nó vẫn khá tốt."
Ngô Ưu nghe Triệu Thanh Tử nói vậy, không biết vì sao nàng lại cảm giác trong giọng nói của nàng ấy có chút mong đợi.

Ngô Ưu quay đầu nhìn, biểu tình và động tác của vai ác đại lão đều bình thường.

Tuy cảm thấy kỳ quái, nhưng nàng cũng chỉ có thể cho rằng bản thân cảm giác sai rồi.

Nhìn đến quyển sách thật dày trong tay, Ngô Ưu cảm thấy nhiêu đây đã đủ cho nàng đọc một tuần.

Dù sao nàng cũng buồn chán, dùng nó để tống cổ thời gian thì không thể tốt hơn.

Hai người câu được câu không trò chuyện những chuyện gần đây.

Cuộc sống của Ngô Ưu rất đơn giản, Triệu Thanh Tử cũng là người không thích ra ngoài, nhưng nếu là đi đến tướng quân phủ thì đương nhiên nàng vẫn rất vui lòng đi.

Trong lúc trò chuyện, bọn họ liền nói đến Lý Oánh Oánh, Triệu Thanh Tử tả lại cảnh Lý Oánh Oánh giới thiệu thoại bản cho nàng mất mặt ra sao.

Bởi vì nàng thật sự miêu tả quá mức hình tượng, cho nên trong đầu Ngô Ưu liền hiện ra vô số hình ảnh.

Ngô Ưu nhịn không được mà cười lớn, nàng cảm thấy nữ chủ thế nhưng lại cực kỳ giống với một người bạn cùng phòng kiếp trước của nàng.


Lúc người nọ bảo nàng cứ an tâm đọc tiểu thuyết cũng là cái dạng này, nàng nhớ tới nàng ấy thậm chí còn dùng khăn giấy lau nước mắt, còn liều mạng làm nàng dao động, muốn nàng đọc cho bằng được.

Quyển sách mà Ngô Ưu xuyên qua cũng là do người bạn cùng phòng đó hộc máu đề cử, chỉ là Ngô Ưu không nghĩ tới, bản thân nàng cùng quyển sách này thế nhưng lại có duyên như vậy.

Ngô Ưu cười cười rồi thở dài.

Triệu Thanh Tử thấy nàng đột nhiên thở dài, vì thế hỏi: "Làm sao vậy?"
Ngô Ưu tùy tay lật vài trang thoại bản ở trên bàn, tìm một cái cớ: "Không có việc gì, ta chỉ cảm thấy lúc trước ta đã làm nhiều chuyện không phải với Oánh Oánh công chúa, nếu là có thời gian gặp mặt, ta muốn nói lời xin lỗi với nàng."
Nguyên chủ xác thật đã gây ra không ít phiền toái cho Lý Oánh Oánh, nhưng mà Lý Oánh Oánh thân phận tôn quý, nàng cũng không dám đi quá xa.

Nhiều lắm là dọa nạt, ngoài miệng uy hiếp, nói chuyện âm dương quái khí mà thôi.

Nàng nhớ rõ trong nguyên tác có nhắc tới, câu mà nguyên chủ Ngô Ưu thích nói nhất là: "Ngươi cũng chỉ là một nha đầu quê mùa được Hoàng Thượng nhặt về, chỉ là thôn dân nhà quê mà thôi, đừng tưởng rằng bay lên cành thì có thể thật sự trở thành phượng hoàng."
Lời tuy khó nghe, nhưng lại dự báo kết cục sau này của nữ chủ, rốt cuộc tên của nguyên tác chính là "Công chúa hòa thân".

Triệu Thanh Tử cúi đầu suy nghĩ, sau đó khẽ cười, nói: "Nếu ngươi thật sự cảm thấy áy náy, có thời gian ta sẽ hẹn gặp biểu muội, chúng ta cùng nhau gặp nàng, ngươi cũng có thể nói lời xin lỗi với nàng."
Còn không đợi Ngô Ưu trả lời, Triệu Thanh Tử liền nói tiếp: "Biểu muội nàng rất đơn thuần, nếu như ngươi thành tâm, nàng cũng sẽ không để ý."
Kỳ thật, loại tính cách này ở trong mắt Triệu Thanh Tử chính là ngu ngốc.

Nàng từ trước đến nay đều phải gậy ông đập lưng ông, ăn miếng trả miếng.

Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo [3], vì vậy thù hận cũng giống như thế.

[3] Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: sống phải biết khắc ghi ơn nghĩa của người khác, dù chỉ bé bằng một giọt nước thì cũng phải báo đáp ơn ấy bằng một dòng suối mạnh mẽ.

Nhưng Triệu Thanh Tử sẽ không nói những điều này cho Ngô Ưu.

Ngô Ưu cảm thấy đề nghị này cũng không tồi, rốt cuộc nàng cũng muốn cải thiện hình tượng ở bên ngoài của nguyên chủ, muốn cho bọn họ tin rằng Ngô Ưu đã hối cải để làm một con người mới, hiện tại nàng muốn làm một người tốt.

"Cũng có thể, chỉ là phiền đến ngươi rồi."
"Không phiền toái, biểu muội nàng không quá thích ở trong cung, nếu là có người kêu nàng, nàng nhất định sẽ vô cùng vui mừng."
Ngô Ưu nghĩ đến đây liền mỉm cười, nhìn thấy sắc trời cũng sắp tối sầm, nàng liền đứng dậy và cáo biệt Triệu Thanh Tử.

Triệu Thanh Tử tiễn Ngô Ưu đến ngoài cửa, nhìn nàng ấy cưỡi ngựa đi xa, mãi đến khi người nọ biến mất khỏi tầm mắt nàng, nàng mới phân phó nha hoàn đưa nàng về phòng..