"Anh hai đừng đùa nữa, chúng ta đi ăn sáng thôi...!Ưm...!Anh..."
Vũ Nghiêm quả thật đã hôn cô, môi nhỏ thật sự quá mời gọi, hắn không hôn thì có lỗi với bản thân quá.
Tử Nguyệt bị doạ cho đơ người ra, lúc này chống cự thì hắn sẽ càng lấn tới, nhưng mà cái cảm giác này khác hẳn với những tên đàn ông khác trước đây cô làm nhiệm vụ.
Cô lơ đãng liền bị hắn mạnh mẽ lấn tới, cô không lảng tránh, thừa hiểu con người hắn chỉ cần cô dám lấn tới, đạt tới giới hạn hắn sẽ buông tay.

Nhưng giới hạn của hắn ở đâu, thật sự cô đoán không ra.

Hắn không giống Vương Triết Nam cho dù có muốn đến chết cũng không dám động tâm với cô.

Vũ Nghiêm là con người tùy hứng, cô thật sự không đoán ra hắn muốn cái gì.
Tử Nguyệt nhắm mắt, chấp nhận nụ hôn của hắn.

Đôi tay thon dài vòng qua cổ hắn nhiệt tình cổ vũ.


Hắn càng hôn càng thấy thích, cơ thể dường như ép sát nữ nhân dựa lưng vào tủ, cái gì cần đụng chạm cũng đã đụng chạm.

Hắn cũng không cần phải kiềm chế với cô, bàn tay mạnh mẽ đặt lên mông cô bóp mạnh.
"Ưm...!Anh..." Cả người Tử Nguyệt cứng đờ, trong lòng thầm rủa hắn là tên "chó má".
Bi.ến thái, xấu xa!
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại như phá vỡ đi bầu không khí, Tử Nguyệt ở trong lòng thầm cảm ơn người gọi đến.
Vũ Nghiêm lập tức dừng nụ hôn, có lẽ hắn đang đợi điện thoại.

Thấy vậy cô không vội buông tay, còn cố tình níu lấy cổ hắn nũng nịu gọi: "Anh hai..."
"Hôm khác rảnh rỗi lại chơi tiếp nhé, ra ngoài đi.

Cả cô ta!"
Một lời đuổi khách này đuổi cả hai cô em gái của hắn ra ngoài.

Người vừa rồi còn say đắm hôn cô, lại có thể nói ra mấy lời tuyệt tình như vậy, nếu cô thích hắn thật sự đã bị tổn thương đến chết rồi!
Tử Nguyệt thề, lần sau không dám vào phòng hắn nữa, có bưng cafe cũng đứng ở ngoài thôi.
Riêng Tiểu Mỵ Mỵ thì khác, từ lúc thấy họ hôn nhau cô thật sự rất đố kị, đêm qua hắn bắt cô không mặc đồ nằm trên giường nhưng không hề có hành động gì.
Cô biết hắn làm thế chỉ để trêu chọc Tử Nguyệt vào buổi sáng, hắn thích trêu cô ta đến thế sao?
Nhưng rõ ràng lúc nảy, nếu không có chuông điện thoại thì hắn đã chiếu cố Tử Nguyệt, chuyện mà Tiểu Mỵ Mỵ luôn muốn hắn làm với mình.
"Cô đúng là hồ ly tinh, hừ." Tiểu Mỵ Mỵ trừng mắt nói với cô rồi bỏ đi.
Tử Nguyệt tròn mắt nhìn theo: "Gì chứ, tưởng đâu cô ta là chính thất không đó."
Nhưng mà cô làm việc lớn, sẽ không chấp nhất cô ta.

Buổi tối Tử Nguyệt ở trong bếp muốn pha chút cafe uống, đứng chờ nước nóng, từ phía sau một làn hơi ấm bao bọc lấy khiến cô cứng đờ người.
Ở trong nhà này, ngoài cái tên "chó má" kia thì còn ai nữa?
"Tử Nguyệt, anh hai rảnh rổi cùng em chơi tiếp đây." Thanh âm của hắn có chút khàn đặc, hơi thở nóng bỏng phả vào tai khiến cả người cô như bị hoá đá.
Tuy là bất mãn nhưng Tử Nguyệt vẫn nở nụ cười ngọt ngào quay lại ôm cổ hắn, trông bọn họ lúc này như đôi tình nhân trẻ đầy ngọt ngào.

Cô nói:"Anh hai vừa đi làm về có vất vả không?"
"Vẫn đủ sức." Hắn cuối người muốn hôn liền bị cô né tránh.
Tử Nguyệt sờ lên đôi môi cương nghị của hắn, nhẹ nhàng nói: "Hôm nay em không tiện, khiến anh thất vọng rồi."
"Anh hai không để tâm." Hắn lại muốn cúi xuống hôn.
Tử Nguyệt trợn mắt với hắn, cái gì mà không để tâm, rõ ràng là không thể tiếp tục đó chứ!!!
Cái thằng cha biến th** này!!! Cô chửi thầm.
 Hắn đúng là tên điên biế.n thái, tuy nghĩ vậy nhưng cô vẫn né tránh: "Em sợ làm mất hứng của anh hai, để khi khác đi."
"Đừng nhiều lời, hôn."
Một lời này của hắn cực kì kiên định, nói hôn liền hôn.

Tử Nguyệt không đẩy được, nếu hắn biết cô sợ cái gì, hắn sẽ dùng cái đó để đối phó với cô.


Hắn muốn hôn, cô liền hôn hắn nhiệt tình.

Khiến cho máu nóng trong người hắn sôi sục, xong Vũ Nghiêm lại chạm tới vật che chắn ở nơi mẫ,n cảm.

Hắn mở to đôi mắt nhìn cô, như muốn xác nhận là thật sự không thể.
"Bà dì của em đến, anh không ngại chứ?"
"Coi như là cô may mắn."
Hắn bỏ đi lên lầu một nước, Tử Nguyệt mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đây không phải là kế lâu dài, cô phải trao thân cho hắn sao?
Nghĩ tới cha cô năm đó, Tử Nguyệt lại không thể nói không.

Đợi cô tống được hắn vào tù thì hy sinh này hoàn toàn xứng đáng!.