Bình thường Thẩm Lãng ở Vân Thủy Sơn cứ thoắt ẩn thoắt hiện, công tác giữ bí mật rất tốt.
Cộng thêm hằng ngày anh đều không ở đây cho nên thân là hàng xóm nhưng hai ông cháu nhà họ Tống cũng không biết thật ra Thẩm Lãng đang ở trong căn biệt thự đắt tiền nhất toàn thành phố.
Mà sản nghiệp của Thẩm Lãng ở thành phố Bình An lại còn nhiều hơn và lớn hơn Tống Tri Viễn.
Nếu như có một ngày Tống Tri Viễn biết được chân tướng những chuyện này thì không biết sẽ có cảm tưởng như thế nào.
Nhưng mà ngược lại Thẩm Lãng vô cùng bất ngờ, anh không hiểu tại sao vô duyên vô cớ mà Tống Tri Viễn lại mở con đường phát tài cho anh.
Cũng gần đến thời gian rồi nên Thẩm Lãng đi vào sân biệt thự của nhà họ Tống.
Khoảng sân khá rộng rãi, mọi bày trí bên trong cũng rất khác biệt, từng tấc đất tấc vàng đều vô cùng xa xỉ.
Sự chú ý của Thẩm Lãng không phải ở đây mà chính là ngay khi anh vừa tới thì đã cảm nhận được ánh mắt u oán kia của Tống Từ.
Sau khi tạm biệt ở phòng tổng thống của khách sạn Long Thịnh, Thẩm Lãng không hề có bất kỳ tiếp xúc nào với Tống Từ.

Hôm nay nhìn thấy ánh mắt của cô, có vẻ như cô càng chán ghét Thẩm Lãng hơn trước đây nữa.
Bởi vì ông nội đã quyết định tạo điều kiện cho Thẩm Lãng lập nghiệp, giúp đỡ anh nâng cao địa vị và tiền bạc.
Tống Từ càng nghĩ càng tức giận, không ngờ những lời than khóc của cô cuối cùng lại khiến cho ông nội quyết định giúp Thẩm Lãng.
Cô thật sự hối hận gần chết!
“Thẩm Lãng đến rồi sao, tới đây ngồi xuống trò chuyện với tôi một chút nào.


Tống Từ, mau dâng trà đi.”
Tống Tri Viễn thúc giục.
“À, cháu biết rồi.” Tống Từ không vui bĩu môi một cái.
Từ khi quen biết Thẩm Lãng, cô cứ như người giúp việc bị sai khiến khắp nơi.

Nếu như cô phục vụ ông nội thì không sao nhưng Thẩm Lãng là gì cơ chứ, tại sao lại bắt cô phục vụ anh? Với thân phận của anh thì cũng không thích hợp đến khu nhà hạng sang như Vân Thủy Sơn.
Đây là những lời phỉ nhổ trong lòng Tống Từ.
Thật ra thì Thẩm Lãng cũng không muốn uống trà của cô, nếu như không phải Tống Tri Viễn mời anh tới thì anh cũng sẽ không đến đây để nhìn sắc mặt của Tống Từ đâu.
Ở nhà nghỉ ngơi không tốt sao, tội gì phải đến đây uống trà cơ chứ.

Hơn nữa ở đây chỉ là một căn biệt thự bình thường mà thôi, anh không cảm thấy chạy đến đây uống một ly trà là vinh hạnh bao nhiêu.
“Tống Từ, pha trà xong cũng đừng bận rộn việc khác, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”
Thẩm Lãng theo lễ phép thuận miệng nói một câu, anh khinh thường việc phải đi nịnh bợ người nhà họ Tống nhưng thân là đàn ông thì vẫn phải có phong độ.
Tuy nhiên Tống Từ lại không trả lời anh, cô chu môi nhìn về phía Thẩm Lãng dường như còn tức giận với việc hôm trước.
Chỉ có quỷ mới biết rốt cuộc đêm hôm đó hai người đã xảy ra chuyện gì.
Khi Tống Tri Viễn nhìn thấy cháu gái Tống Từ không chào hỏi Thẩm Lãng thì ông ấy cảm thấy vô cùng không ổn.
Bình thường Tống Từ đã được cưng chiều thành quen, bây giờ cháu gái đã lớn rồi nên cũng không thể hoàn toàn để mặc tính tình kiêu căng ngạo mạn của cô được.
Hơn nữa, giữa người yêu với nhau thì dù sao cũng nên có một bên chủ động mới được.

Thẩm Lãng người ta đã hỏi thăm sức khỏe rồi, nếu như cháu gái thờ ơ thì cũng có chút không hiểu chuyện.
“Tống Từ, cháu ngồi bên cạnh Thẩm Lãng nghe ông nói chuyện đi.” Tống Tri Viễn nhìn Tống Từ rồi nói.
“Cháu không ngồi đâu, ông nội, cháu còn có việc.

Sắp đi học rồi nên cháu muốn đi sắp xếp quần áo một chút.” Tống Từ tìm bừa một lý do để rời khỏi.
“Còn sắp xếp gì nữa chứ, đến Tỉnh Thành thì mua mới luôn đi.

Thẩm Lãng không thường xuyên đến đây, cháu tiếp xúc nhiều với cậu ấy một chút thì sẽ càng hiểu rõ nhau hơn.” Tống Tri Viễn nói.
“Ông nội, tại sao cháu phải hiểu rõ anh ta chứ? Tại sao?”
Cháu gái chẳng biết lễ phép như vậy, Tống Tri Viễn thật sự muốn giơ gậy lên đánh cho một trận nhưng đột nhiên lại cảm thấy đau lòng.
“Mau ngồi xuống bên cạnh Thẩm Lãng đi.” Sắc mặt Tống Tri Viễn lập tức trở nên nghiêm túc.
Thấy ông nội yêu cầu nghiêm khắc như vậy, Tống Từ cũng chỉ đành phải đồng ý.


Cô khẽ giơ nắm đấm lên với Thẩm Lãng bày tỏ sự kháng nghị và bất mãn của bản thân.
Chỉ là cô lo lắng đến ông nội lớn tuổi, nếu như tức giận thì sẽ không tốt cho cơ thể nên đành phải thỏa hiệp.
Ông nội nhìn thấy hai người trẻ tuổi ngồi cạnh nhau thì vui mừng gật đầu, trai tài gái sắc, nhất định chính là trời đất tạo nên.
“Chúng ta nói ngắn gọn thôi, Thẩm Lãng à, lần này tôi gọi cậu đến là muốn nói cho cậu biết cửa hàng Ngũ Gia của tôi ở thành phố Bình An này sẽ giao cho cậu toàn quyền quản lý, cậu đến đó làm ông chủ tiệm bán đồ cổ đi.
Tống Tri Viễn trịnh trọng nói.
Không ngờ ông ấy lại muốn để cho Thẩm Lãng trở thành ông chủ của tiệm bán đồ cổ Ngũ Gia.
Ban đầu Tống Tri Viễn đến thành phố Bình An để phát triển thị trường, ông ấy đã mở cửa tiệm bán đồ cổ Ngũ Gia, từ đó có thể nói rằng dường như ông ấy đã làm lũng đoạn thị trường đồ cổ của thành phố Bình An.
Bây giờ muốn giao toàn bộ cửa hàng Ngũ Gia cho Thẩm Lãng quản lý thì chứng tỏ ông ấy rất tin tưởng anh.
“Cái gì? Ông nội, ông giao cửa tiệm bán đồ cổ Ngũ Gia cho Thẩm Lãng sao? Quyết định này của ông hồ đồ quá rồi đó!” Tống Từ nhíu chặt đôi mày thanh tú lại, đứng dậy phản đối trước tiên.
Cô biết hôm nay ông nội sẽ giao cửa hàng cho Thẩm Lãng nhưng không ngờ lại là Ngũ Gia.
Nói thật ra thì Thẩm Lãng cũng khá bất ngờ, anh không nghĩ Tống Tri Viễn lại tin tưởng anh đến mức độ này.

Đối với người bình thường mà nói thì cửa hàng Ngũ Gia quả thật là một khối tài sản không nhỏ.
Những cửa tiệm bán đồ cổ ở thành phố Bình An đều rất nhiều nhưng tiệm bán đồ cổ của Tống Tri Viễn được mở tại khu vực phồn hoa nhất, hơn nữa chất lượng sản phẩm trong tiệm đồ cổ đó hoàn toàn không thể so sánh với những cửa hàng khác được.
“Thưa ông, chuyện này không ổn đâu ạ, ông cần phải cân nhắc thật kỹ.” Thẩm Lãng cũng không lộ ra chút dáng vẻ tham lam nào, anh thật sự không hề thiếu tiền.
Đối với người bình thường mà nói thì cửa hàng Ngũ Gia tuyệt đối là một miếng thịt béo nhưng đối với Thẩm Lãng thì cũng như vậy mà thôi.
Hơn nữa, anh chẳng làm chuyện gì cả mà lại nhận phần quà tặng lớn như vậy thì không phải phép.

Tống Tri Viễn cho anh cửa hàng Ngũ Gia, chẳng lẽ vẫn là vì muốn báo đáp ơn cứu mạng của anh sao?
“Tôi đã cân nhắc cẩn thận rồi, yên tâm đi Thẩm Lãng.

Bây giờ hoạt động của cửa hàng Ngũ Gia cũng ổn định, tất cả những nhân viên của cửa hàng đều là người có tay nghề trong thành phố, vì thế sẽ không chiếm dụng quá nhiều thời gian của cậu đâu.

Chờ đến khi cậu rảnh rỗi thì dạo một vòng ở cửa hàng là được rồi, cứ việc xem cửa hàng như một quả bóng để cậu luyện tay một chút.” Tống Tri Viễn lộ ra nụ cười hiền hòa.
Trong lòng Tống Tri Viễn thầm nói chuyện này thì có gì mà phải tính toán chứ, chỉ là một cửa hàng Ngũ Gia thôi mà, chút gia sản ở thành phố Bình An này còn kém xa với sản nghiệp ở Tỉnh Thành.

Chẳng ta tôi chỉ xây dựng cơ hội giao thiệp cho cậu mà thôi, những người đi vào cửa hàng đồ cổ hầu hết đều là người giàu, cậu hãy dựa vào đó để kết giao với nhiều người hơn, đó mới chính là ý của tôi.
“Vậy thì cháu ngại lắm.” Thẩm Lãng cười một tiếng.
“Thật ra thì cũng không có gì đâu, có cơ hội tôi nhất định sẽ đưa cậu đến Tỉnh Thành để tham quan.

Vừa mới nói đó thôi mà tôi đã muốn trở về Tỉnh Thành rồi, đó là một thành phố lớn, có nhiều cơ hội cho cậu hơn.” Lời nói của Tống Tri Viễn vô cùng thành khẩn.

Vốn dĩ Tống Tri Viễn cũng không có ý định sẽ dừng chân ở thị trường Bình An, bây giờ thị trường đồ cổ của thành phố Bình An đều đã bị ông ấy nắm trong lòng bàn tay rồi, kế tiếp vẫn phải trở về trụ sở chính ở Tỉnh Thành.
Hơn nữa, cháu gái yêu quý của ông ấy sắp nhập học năm thứ hai đại học rồi, chuyện trở về Tỉnh Thành đã được đăng lên báo.
Trên đời này sợ rằng không có mấy người được như Thẩm Lãng, chính vì anh đã trải qua khá nhiều thăng trầm trong cuộc sống nên cảm nhận được Tống Tri Viễn rất tin tưởng mình.

Bất kể ông ấy có mục đích gì thì phần tin tưởng này vẫn thật sự tồn tại, anh không thể lãng phí tâm ý của Tống Tri Viễn được.
“Vậy cũng tốt, thế thì cháu sẽ thay mặt ông quản lý một khoảng thời gian nhé.” Thẩm Lãng gật đầu một cái rồi nói.
“Nhất định phải quý trọng cơ hội lần này đấy, tôi không yêu cầu cậu phải đạt doanh thu cao.

Đây chỉ là cơ hội để cậu rèn luyện mà thôi, khi cậu có cơ hội rồi thì sẽ còn rất nhiều cơ hội khác chờ cậu.

Đến lúc đó cậu cũng có thể mua được biệt thự sang trọng như ở Vân Thủy Sơn vậy, mặc dù ở Tỉnh Thành thì loại biệt thự cấp bậc này cũng khá đắt.” Tống Tri Viễn xem Thẩm Lãng như cháu rể mà dạy bảo, tuy nhiên anh vẫn không biết chuyện này.
Hai người trò chuyện vô cùng hăng hái, thế nhưng Tống Từ lại ở bên cạnh lại nghiêng đầu tức giận.
“Ông nội, tại sao ông lại đối xử với Thẩm Lãng tốt như vậy chứ? Anh ta chính là người ngoài, ông làm vậy có đáng giá không?”
Lúc này, Tống Tri Viễn chỉ cười nhạt một cái mà không hề trả lời vấn đề này.
“Tống Từ, đợi một lát nữa uống trà xong thì cháu hãy đưa Thẩm Lãng đến tiệm đồ cổ Ngũ Gia đi dạo đi, ông cho cháu thời gian một tuần để giúp Thẩm Lãng quen thuộc cửa tiệm đấy.”
“Một tuần? Sao lâu vậy, cháu sắp phải đi học rồi mà.” Tống Từ chu đôi môi nhỏ nhắn lên bày tỏ sự bất mãn.
“Không sai, hôm nay cách ngày cháu tựu trường vừa đúng bảy ngày, khoảng thời gian này ông muốn cháu tận dụng cho tốt.”
“Ông nội, ông...” Tống Từ thật sự không còn ý kiến gì được nữa, cô còn định trở về Tỉnh Thành trước vài ngày để mua một vài bộ quần áo xinh đẹp.
Vì phải kết đôi cho hai người trẻ tuổi, Tống Tri Viễn thật sự vô cùng hao tổn tâm huyết.
Ngay sau đó, ông ấy lại nhìn về phía Thẩm Lãng rồi đột nhiên giọng nói trở nên nghiêm túc: “Thẩm Lãng, bảy ngày này nhất định phải nắm chặt cho tốt, phải biết quý trọng đấy.”
“Xin ông hãy yên tâm, cháu sẽ học tập chuyện kinh doanh cửa hàng bán đồ cổ với một thái độ đàng hoàng, nghiêm túc ạ.” Thẩm Lãng gật đầu nói.
“Khụ khụ, những chuyện này không phải là quan trọng nhất.

Cậu là một người sáng suốt, vì thế cậu hiểu ý tôi mà đúng không?”
Tống Tri Viễn thay đổi vẻ mặt nghiêm túc vừa rồi, ông ấy khẽ ho khan một tiếng rồi dùng ánh mắt ám chỉ nhìn về phía Thẩm Lãng..