Thấy người tới càng ngày càng đông, mấy bảo vệ có vẻ hơi luống cuống.
"Có cần thông báo cho chủ tịch Lãng không? Nếu chuyện này tiếp tục xảy ra tôi sợ sẽ xảy ra chuyện!" Nhân viên bảo vệ nói.
Tình trạng hiện tại đã ảnh hưởng đến giao thông xung quanh.
Lỡ như cán bộ điều hành cấp trên đi làm thấy cảnh này rồi trách móc, bọn họ không thể kham nổi, vì vậy phải tìm cách giải quyết.
Nhưng các nhân viên bảo vệ nhìn nhau, không ai muốn lên trên báo cáo.
Bởi vì họ biết rằng lúc này chắc Thẩm Lãng đang mở một cuộc họp ở công ty.
Dù vậy, chuyện ồn ào dưới lầu đã sớm truyền đến tai Thẩm Lãng.
Từ cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn của văn phòng nhìn xuống, tầng dưới trông rất rối loạn.
Thẩm Lãng cười khổ, cũng không biết làm thế nào mà tin tức bị truyền ra ngoài.
"Cậu Thẩm, có cần tôi xuống đó xử lý không, càng ngày càng có nhiều người, nhóm người này cứ chặn ở cửa công ty, ảnh hưởng đến việc ra vào của nhân viên!" Lúc này, Thượng Bân bước vào với vẻ mặt lo lắng.
Thẩm Lãng suy nghĩ một lúc, cười nhạt nói: "Bọn họ muốn đợi thì cứ để họ đợi, chỉ cần không cản trở giao thông, đây chỉ là chuyện nhỏ, dù có đuổi đi thì ngày mai họ vẫn sẽ lại tới thôi!"
Thượng Bân cười bất lực, nhóm người này đã ở đây mấy ngày, còn đúng giờ hơn nhân viên của Tập đoàn Phi Vũ họ, mỗi sáng từ 8 giờ đến 6 giờ đều đợi ở đó, giống như đi làm.

Ở lối vào của Tập đoàn Phi Vũ.
Yến Khả Nhi nhìn đám đông ồn ào, do dự không biết có nên đi vào hay không.
Bởi vì hôm nay cô ấy đến đây để thay mặt Yến Vân Sơn đưa một vài thứ cho Thẩm Lãng.

Khi Yến Vân Sơn biết Thẩm Lãng đã đính hôn đã đặc biệt chuẩn bị một đôi vòng tay bằng ngọc trắng để tặng.

Chiếc vòng bằng ngọc này là do nhiều năm trước Yến Vân Sơn ra giá cao mới mua lại được, vốn định làm của hồi môn cho Yến Khả Nhi, nhưng bây giờ lại tặng cho Thẩm Lãng.
Các nhân viên an ninh rất tinh mắt, nhìn thoáng qua đã thấy xe của Yến Khả Nhi bên ngoài đám đông.
"Tránh ra, tránh ra."
"Để đường đi được không, đừng cản đường."
Một số nhân viên bảo vệ đẩy đám đông ra.

Tất nhiên, hành vi này của bảo vệ khiến nhiều người không hài lòng nhưng sự không hài lòng này nhanh chóng lắng xuống.
"Cô Yến."
Vài nhân viên an ninh đi đến bên cạnh Yến Khả Nhi, chào hỏi một cách kính cẩn, sau đó vội vàng bảo vệ bên cạnh Yến Khả Nhi.
Sau khi tất cả mọi người nhìn thấy bóng dáng của Yến Khả Nhi, những tiếng chửi rủa ban đầu đột nhiên biến mất, thậm chí còn cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào Yến Khả Nhi và nhóm nhân viên bảo vệ.
"Vừa rồi là ai chửi thề?"
Những nhân viên bảo vệ tất nhiên là cũng nghe thấy mấy tiếng đó, xấu xa nhìn mọi người.
Mọi người có mặt lập tức im bặt, lúc này ai dám nhận mình chửi thề, vậy không phải là tự tìm chết sao?
"Bỏ đi, nhanh vào trong đi..." Yến Khả Nhi khuyên giải, cô ấy biết đám người này tới đây là vì chuyện gì, tất nhiên không muốn xúc phạm bọn họ.
Nhân viên bảo vệ thấy vậy, gật đầu rồi hộ tống Yến Khả Nhi đi vào Tập đoàn Phi Vũ.
Đến cửa phòng làm việc của Thẩm Lãng, Yến Khả Nhi đẩy vào.
“Sao cô lại đến đây?” Thẩm Lãng không nhịn được mà nói đùa khi Yến Khả Nhi bước vào.
Yến Khả Nhi bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, lấy trong túi ra một chiếc hộp cổ, đặt trước mặt Thẩm Lãng.
“Ông tôi biết anh chuẩn bị kết hôn, bảo tôi qua đưa đồ cho anh, anh xem qua đi!” Yến Khả Nhi nói.
Thẩm Lãng cười nhẹ: "Thay tôi cảm ơn ông cô."

Nói rồi, Thẩm Lãng mở chiếc hộp ra.
Một đôi vòng tay bằng ngọc bích màu trắng hoàn mỹ, tỏa ra ánh sáng trắng, Thẩm Lãng có thể nhìn ra rằng thứ này rất có giá trị.
"Quà của ông cô đúng là đủ nặng..." Thẩm Lãng cười.
Dường như Yến Khả Nhi không quan tâm, dù sao cô ấy cũng không có hứng thú với những thứ này, cong môi đi đến cửa sổ kính trong suốt từ trần đến sàn trong phòng làm việc của Thẩm Lãng.
Mới có một lúc, rõ ràng đã có nhiều người ở bên dưới hơn so với lúc Yến Khả Nhi vừa đến.
"Dưới công ty anh có nhiều người tập trung như vậy, anh không định bảo họ giải tán sao? Ngày nào cũng chặn ở đó như vậy cũng không phải cách!" Yến Khả Nhi nói.
"Cứ việc chặn, tôi cũng hết cách, nói mấy lần rồi, hiệu quả không lớn, cũng không tthể tìm người đuổi bọn họ đi..." Thẩm Lãng bất lực nói.
"Họ là chủ của nhiều nhà hàng khác nhau, nghe nói anh sắp kết hôn nên muốn tranh giành cơ hội này, vì vậy mới đến tận đây.

Anh chỉ cần dứt khoát đặt ngày hoặc đặt khách sạn là những người này sẽ giải tán.

Ngày nào họ cũng chặn ở đây, làm chị Diệp không dám tới!”
Ban đầu, Yến Khả Nhi định gọi Mộc Hồng Diệp cùng nhau đến, nhưng Mộc Hồng Diệp đã từ chối.
Không phải vì lý do gì khác, chỉ vì mỗi lần Mộc Hồng Diệp xuất hiện đều gây náo loạn...
Thẩm Lãng đột nhiên nhận ra, anh cũng hiểu ra vì sao mấy ngày nay Mộc Hồng Diệp không đến gặp mình, hơn nữa lần nào sau khi tan làm đến công ty ăn cơm cùng nhau, cô ấy cũng đều né né tránh tránh, hóa ra là bởi vì đám người này!
“Vậy để tôi đi xem xem.” Thẩm Lãng cười bất lực, đứng dậy đi xuống lầu.
Trước cửa công ty đang ồn ào, Thẩm Lãng xuất hiện lập tức trở nên yên tĩnh, đến thở cũng không dám.
"Đây là cậu Thẩm đó sao? Không ngờ còn trẻ như vậy."
"Không ngờ còn trẻ như vậy mà đã có được địa vị này, đúng là tuổi trẻ tài cao!"
“Đừng nói nữa, xem cậu chủ Lãng định nói gì!
Lúc này, Thẩm Lãng đi tới trước mặt mọi người, sau khi liếc nhìn một vòng, anh nhẹ giọng nói: "Tôi biết mọi người đến đây làm gì, nhưng tôi vẫn chưa định ngày cụ thể cho việc đó!"
"Cho nên tôi không thể trực tiếp đưa ra quyết định, bây giờ mọi người có thể gửi thông tin của mình cho quầy lễ tân của công ty, đợi đến lúc định được ngày, tôi sẽ sàng lọc từng người một!"
"Vậy mọi người đừng lãng phí thời gian chặn ở đây nữa!"
Đám đông bắt đầu náo loạn lên khi nghe thấy những lời này.
"Nếu chủ tịch Thẩm đã nói như vậy, chúng tôi sẽ không tập trung ở đây nữa.


Anh yên tâm, trong hôm nay tôi sẽ giao tài liệu tới, hi vọng có thể làm chủ tịch Thẩm hài lòng."
"Chủ tịch Thẩm, tôi hy vọng anh có thể cân nhắc về khách sạn của chúng tôi cho ngày lành.

Chúng tôi là trang viên có lễ đường ngoài trời và vườn hoa oải hương lớn nhất ở Kinh Đô! Chắc chắn sẽ không khiến anh phải thất vọng."
"Cậu Thẩm, tôi là nhà hàng Tụ Binh, các đầu bếp trong khách sạn của chúng tôi đều là những đầu bếp đã nhận được sao Michelin, hương vị chắc chắn rất tuyệt!"
"Tôi là khách sạn Hỉ Phong.

Sau khi cải tạo, khách sạn chúng tôi không hề kém cạnh so với khách sạn Thiên Hòa, dịch vụ chắc chắn sẽ khiến anh hài lòng!"
Những người này bắt đầu tự giới thiệu về nhà hàng, khách sạn của mình, hy vọng có thể giành được sự chú ý của Thẩm Lãng.
Được một lúc, mọi người lại trở nên ồn ào.
Thẩm Lãng đau cả đầu, thực ra anh đã có kế hoạch riêng, không có ý định tổ chức đám cưới ở Kinh Đô.
Thay vào đó, anh định đến đảo Nam La để tổ chức.
Thẩm Lãng giơ tay ra hiệu, lúc này đám đông mới yên tĩnh trở lại.
“Được rồi, đừng nói gì nữa, bây giờ gửi tài liệu đi, nếu ai còn ở đây thì tôi sẽ không khách sáo nữa!” Thẩm Lãng nói.
Vừa dứt lời, đám đông lại trở nên yên lặng, không ai dám hé răng nửa lời.
Bây giờ Tập đoàn Phi Vũ đang giống như mặt trời ban trưa ở Kinh Đô.
Tiêu diệt bọn họ là chuyện dễ như trở bàn tay, không ai dám nghi ngờ lời nói của Thẩm Lãng.
Lúc này, đã có mấy người vội vàng chạy tới quầy lễ tân.
Họ định chuyển thông tin đến quầy lễ tân, đồng thời thiết lập mối quan hệ tốt với quầy lễ tân để có thể đặt thông tin khách sạn của mình ở vị trí dễ thấy nhất....