Triệu Tử văn muốn rời đi nhưng Hạ Bình nào để cho hắn cứ thế mà chuồn đi .Mới được vài bước chận Triệu Tử Văn đã thấy cô nương đó y phục chỉnh tề khí thế bừng bừng xông tới ngay sau lưng.
Hạ Bình không cho Triệu tử Văn có cơ hội giải thích đã lớn tiếng mắng mỏ một mực quàng lên cổ hắn cái danh bại hoại lại còn lớn tiếng dọa nạt:" Ta đi nói với đại tiểu thư ,cho nàng đá vào mông ngươi ,dá cho ngươi văng xuống hồ sen ,chết chìm luôn ở đó ,chết cũng không thèm vớt lên chôn ".
Lúc vừa rồi Triệu Tử Văn vốn là cho mình có lỗi nên với Hạ Bình thập phần nhường nhịn định giãi bày từ tốn nhưng không ngờ cô nương này ngang ngược chửi bới hắn không ra gì lại còn dọa đá mình xuống hồ cho chết đuối .Tức giận không chịu nổi thuận tay cầm lấy chiếc giầy vải trong tay hung hăng ném về phía nàng.
-A..- Không ngờ trời cao trêu người ném một cú vu vơ như vậy trúng đâu không trúng lại rơi ngay vào mông Hạ Bình.Hạ Bình vẫn còn tức giận chuyện bị Triệu Tử Văn rình coi lén mình tắm nay lại bị hắn ném giầy trúng ngay mông ngay lập tức vớ ngay chiếc giầy của Triệu Tử Văn xuống tới đập hắn tới tấp.
Triệu Tử Văn thấy tình huống không ổn ,nha đầu này nổi giận thực sự rồi ,hảo nam không đấu với nữ ,vội xoay người chạy đi nhưng vừa mới đi mấy bước, bàn chân không mang giày của gã đá ngay phải táng đá ,đau thấu trời xanh .Triệu Tử Văn ôm chân chạy trối chết trong lòng đầy hối hận ,ném cái gì không ném lại tháo giày ra ném ,trực tiếp chạy lại sờ nàng ta một cái có phải khoái hơn không .
Vừa chạy vừa nhảy lò cò ,chỉ chốc lát Triệu Tử Văn bị tiểu cô nương hung dữ đuổi kịp, mắt nhìn thấy nàng ta xông đến nơi nhưng đành bất lực. Cô nương này không thèm để ý mình bản thân là nữ nhân trực tiếp xô ngã hắn sau đó sau đó cưỡi lên người hắn vung giầy đánh vừa hành hung vừa chửi rủa.
"Đồ tồi bại , người là đồ xấu xa bỉ ổi vô liêm sỉ ".
"Ê người điên rồi sao" - Triệu Tử Văn trợn mắt nhìn cô nương cưỡi trên người hắn quát hỏi.
Hạ bình không cần biết Triệu Tử Văn nói gì vẫn điên cuồng vung giầy nện xuống, tuy rằng đối với Triệu Tử Văn những cú đánh kia chỉ đáng gãi ngứa cho hắn nhưng dù sao nam nhân bị nữ nhân khinh bạc thế này dù là ai cũng thập phần tức giận.
Hắn giơ một tay lên nắm chặt hai bàn tay thon nhỏ của nàng ,tay kia nhằm ngay mông Hạ Bình phát một cú rõ đau ,đánh xong rồi mới sực tỉnh ra choáng váng không hiểu vì sao mình lại làm vậy nhưng vẫn còn nhớ mông cô nương này thật mềm mại rất có tính đàn hồi a. Hạ Bình một lần nữa bị hắn phi lễ sợ đến ngây người ,nhưng trong người lại phảng phất như có một chút cảm giác mới lạ ,kích thích và cực kỳ lôi cuốn.
Một lát sau hoàn hồn lại Hạ Bình càng thêm hung dữ, nhân lúc Triệu Tử Văn không chú ý hung hăng cắn vào bả vai gã một cú.
Triệu Tử Văn kêu toáng lên hắn đánh thêm vào mông tiểu cô nương này vài cái nữa . Dù gì cũng một lần rồi thêm vài làn nữa cũng vậy thôi vả lại phát vào mông tiểu cô nương này cũng thấy có chút thoải mái coi như đền bù phát cắn đi .
Nhưng đột nhiên Hạ BÌnh đứng lên chạy ra xa khỏi Triệu Tử Văn gục đầu vào bụi cây òa khóc nức nở.
Triệu Tử Văn trên đời này hắn sợ nhất là nhìn thấy cảnh nữ nhân khóc lóc không biết phải làm gì chỉ biết đứng ngây ra đó ấp úng :"Ta thực sự xin lỗi ,ta…không ...cố ..ý".
Chỉ chút nữa Triệu Tử Văn tưởng tai mình có vấn đề lúc nãy vừa nghe khóc inh ỏi bây giờ đã vẳng lại tiếng cười khúc khich nho nhỏ rồi. Vừa rồi Hạ Bình thấy vẻ ngây ngốc của Triệu Tử Văn không thể nín được cười nhưng rồi lại nghĩ tới chuyện mình bị hắn nhìn lén ,lại còn phi lễ với mình nữa lại khóc to hơn lúc trước.
Triệu Tử Văn thấy biểu hiện vui buồn thất thường của cô nương này mà sợ hãi ngán ngẩm ,thần sắc ảm đạm ra sức thanh mình :" Vừa rồi thật sự ta không cố ý đánh vào mông ngươi ,thực sự là không có cố ý mà ,chỉ là vung tay vô tình chạm phải".
Hạ Bình nhìn vết máu trên vai Triệu Tử văn có chút ngương ngùng không ngờ mình cắn hắn mạnh như thế nhưng nghĩ lại chuyện hắn đánh vào mông mình việc này tương đương với việc danh tiết bao năm giữ gìn bị hủy trong tay người này lại một làn nữa nước mắt ngắn nước mắt dài khóc lóc than vãn.
"Ngươi .................... là ngươi hủy đi danh tiết của ta ,ta sẽ đi mách với tiểu thư cho tiểu thư chủ trì công đạo ".
Triệu Tử Văn vừa nghe đến chữ tiểu thư trong lòng đã thấy run lên vì sợ ,chuyện xấu này mà đồn ra ngoài khẳng định là cả thiên hạ đều nhổ vào mặt mình ,hơn nữa còn đại tiểu thư khó khăn lắm mới có thể gây chút hảo cảm với nàng ,biết chuyện này có thể khẳng định về sau vĩnh viễn nàng ấy không bao giờ muốn nhìn thấy mặt tên Triệu Tử Văn này nữa .Nghĩ tới đây thôi Triệu Tử Văn vội vàng hướng Hạ Bình cất giọng khẩn cầu.
"Hạ Bình ,cô nương là một người tốt ,xin cô ngương ngàn vạn lần đừng đem chuyện này nói với Đại tiểu thư ,chỉ cần nàng không nói ,nàng bảo ta phải làm gì cũng được".
"Còn tưởng ngươi khong sợ ai hóa ra sợ đại tiểu thư" – Hạ Bình vừa rồi khẳng định là chỉ dọa hắn một chút thôi chứ nếu đem chuyện vừa rồi nói ra khẳng định người chịu thiệt thòi hơn là nàng chứ không phải là Triệu Tử Văn. Nhưng bây giò dọa hắn được rồi tranh thủ chiếm chút tiện nghi chứ nếu để gã háo sắc này bình tâm suy nghĩ lại có khi xôi bỏng hỏng không.
"Ta có thể giữ kín chuyện này đổi lại ngươi phải đáp ứng bản cô nương ba điều kiện".
"Đừng nói là ba điều vạn điều ta cũng đáp ứng" – Triệu Tử Văn như nhận được đại xá lên tiếng đáp ứng không chút chậm trễ.
"Việc thứ nhất ,về sau trở đi không được đánh ta .Cũng không được đem chuyện hôm nay nói lung tung cho ngừơi khác biết".
Nha đầu này cho rằng mình là kẻ ngốc à .đem chuyện hôm nay nói ra tiểu thư sẽ không cho hắn sống ,khắng định là sẽ đem Triệu Tử Văn đi thiến rồi đưa vào cung làm thái giám.
"Thêm một điều kiện nhỏ nữa là về sau ngươi cùng thiếu gia ra ngoài vui chơi phải mang theo bản cô nương".
Triệu Tử Văn gật đầu lia lịa:" Được được không vấn đề gì ,ta chấp nhận hết thảy."
Hạ Bình thực sự trong lòng chỉ có đôi chút tức giận với gã gia hỏa này đặt điều kiện chỉ là muốn đem chuyện hôm nay vùi lấp đi ,cái điều kiện thứ ba chỉ là thuận miệng nói ra không ngờ Triệu Tử Văn vui vẻ đáp ứng nghĩ tới chuyện vừa rồi mình cưỡi lên ngườii hắn , vội quay người chạy đi để che giấu mắt hoa đang đỏ hồng lên dưới nắng.
Triệu Tử Văn nhìn từ phía sau thấy mông tiểu cô nương Hạ Bình này uốn éo không khỏ không nảy sinh chút tà ý trong lòng.
Hạ Bình tinh minh nhận ra ngay tên háo sắc này đang có ý đồ bất thiện ngay lập tức quay đầu lại trừng mắt nhìn Triệu Tử Văn ,ánh mắt như muốn lột da xẻ thịt gã.
Nhìn theo cho đến khi không thấy bóng dáng tiểu cô nương đó đâu nữa,Triệu Tử Văn mới dám thở mạnh ,may mắn làm sao rốt cục cũng ứng phó được với cô nương ngang ngược này.
"Điền Hổ, tên hỗn đản nhà ngươi chết ở xó xỉnh nào rồi" - Triệu Tử Văn đá văng cánh cửa phòng Điền Hổ hung hăng xông thẳng vào.
Điền Hổ thấy nét mặt Triệu Tử Văn đầy tức giận vội nở nụ cười cầu tài lên tiếng :"Có chuyện gì vậy?".
Triệu Tử Văn nhìn thấy bộ dạng ngơ ngáo của gã ,tức giận chỉ muốn tặng cho tên này mấy chục quyền nhưng cố nén xuống gằn giọng nói:" Tiểu tử người rốt cuộc muốn ta đi trộm ngọc bội ,hay muốn ta đi làm một kẻ sắc lang rình lén".
Điền Hổ ngẩn người ,mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.
"Tất nhiên là đi trộm ngọc bội rồi có lấy được không ,sạo lại đi rình coi lén gì chứ .tại sao ... à hay là ngươi".
"Thật không có ?" – Triệu Tử Văn oán hận lên tiếng đột nhiên nghĩ tới thân thủ của Điền Hổ muốn trộm ngọc bội gì đó không phải là quá dễ dàng sao .Việc gì phải sai mình đi hay thực sự hắn muốn mình đến đó rình coi Hạ Bình tắm.
Triệu Tử Văn cảm giác chuyện này có gì không ổn giống như hắn bị người ta đem đi làm trò chơi vậy càng tức giận hướng về phía Điền Hổ chất vấn:"Nói đi rốt cuộc Tần đại nhân muốn ta làm gì .Ta cảm giác như trong chuyện này có cái gì đó các ngươi giấu diếm".
"Triệu huynh khằng định là hiểu lầm tại hạ rồi ngọc bội kia đúng là vật rất quan trọng cần ngươi đi lấy cắp".
"Sao nhà ngươi không đích thân đi làm".
"Nam nhân như ta làm sao có thể vào được tây sương nội viện".
Ngươi cho ta là kẻ ngốc sao ,Triệu Tử Văn mắng thầm trong lòng .Là đại nội do thám cái rắm gì ,người ta sai mình đi làm cái gì cũng không biết, bị kẻ khác đùa giỡ trên lòng bàn tay. Nguồn truyện: TruyệnFULL.vn
"Kìa Triệu huynh ,huynh có nhìn thấy ngọc bội gì đó không" –Điền Hổ vẫn hỏi dai dẳng.
Triệu Tử Văn đang thập phần giận sữ đi tới cửa rồi mới quay lại đáp một câu:"Không có chỉ thấy có hai trái cầu (^^ mịa chính là song nhũ của Hạ Bình mụi mụi a) thôi".
"Hai trái cầu?"-Điền hổ nhất thời suy nghĩ mãi không ra mất nửa ngày mới có đáp án ,nghĩ ra rồi nửa khóc nửa cười...