Từ rất xa nhìn thấy hắn và Tô Hiểu Hồng, béo hòa thượng dẫn theo vị nữ cảnh bước tới đón.

Sau một lúc hàn huyên, béo hòa thượng chỉ vào vị nữ cảnh có tuổi tác chừng ba mươi, vóc người đẫy đà giới thiệu: "Trương tổ phó, vị này là cao thủ truy tầm hành tung của Đặc Cần tổ chúng ta trong tỉnh Thiên Nam. Họ Hoàng tên Vấn Đình. Đừng xem thường tu vi của nàng, chỉ có tiêu chuẩn Kết Đan kỳ. Thế nhưng về phương diện truy tung, rất cao đó!"

Tính cách Hoàng Vấn Đình xưa nay rất cởi mở lại hào sảng, nàng cười dài đưa tay cho Trương Văn Trọng, nói: "Trương tổ phó, chào anh. Đã nghe đại danh của anh từ lâu, cuối cùng hôm nay cũng được gặp mặt."

Hắn đưa tay bắt tay nàng, hiếu kỳ nói: "Hoàng tiểu thư hẳn không phải là người của đội hình cảnh chứ? Cô đang công tác trong bộ môn nào của cảnh cục?"

"Đừng gọi tôi là Hoàng tiểu thư, nghe thật sự có chút không được tự nhiên. Nếu như anh không ngại, cứ gọi tôi là Hoàng tỷ, nhìn ra tôi cũng lớn hơn anh vài tuổi phải không?" Dáng tươi cười trên mặt Hoàng Vấn Đình cũng không giảm bớt, nói: "Tôi đang làm việc tại tổng đài trực ban báo nguy của cảnh sát..."

Nếu như nói về tuổi tác, Hoàng Vấn Đình còn phải gọi Trương Văn Trọng là lão tổ tông. Nhưng từ sau khi sống lại, hắn cũng không hề quan tâm đến chuyện này. Hơn nữa tính cách Hoàng Vấn Đình cũng rất rộng rãi hòa đồng, rất dễ ở chung. Cho nên hắn cũng nghe theo lời của nàng, xưng hô là Hoàng tỷ, lại nói: "Tuy rằng còn chưa nhìn thấy được bản lĩnh của Hoàng tỷ, nhưng tôi tin tưởng béo hòa thượng sẽ không thổi phồng. Cao thủ truy tung tầm tích như chị, lại mai một ở trung tâm trực ban báo nguy của cảnh sát, có phải có chút đáng tiếc hay không?"

Hoàng Vấn Đình thở dài xòe tay nói: "Không có biện pháp, ai bảo lão công tôi không cho tôi làm hình cảnh làm chi? Hoàn hảo hắn không biết tôi là người tu chân, là thành viên Đặc Cần tổ, bằng không còn không nháo ngất trời với tôi sao?"

Tô Hiểu Hồng bị lời nói của nàng làm vui vẻ, cười chen vào nói: "Nếu hắn dám nháo với chị, chị cứ ly hôn hắn đi!"

Hoàng Vấn Đình liên tục lắc đầu, nói: "Như vậy không được! Tôi thật vất vả mới tìm được một người thật tình yêu tôi, tự nhiên phải nắm hắn thật chặt chẽ, làm sao thả cho hắn đào tẩu đây?"

Nghe được lời nói của nàng, Tô Hiểu Hồng không khỏi sửng sốt, khóe mắt len lén nhìn về phía Trương Văn Trọng.

Hoàng Vấn Đình thân là người từng trải, tự nhiên liếc mắt liền nhìn ra mánh khóe trong đó. Ánh mắt liên tục lướt qua lại trên người Tô Hiểu Hồng và hắn, âm thầm nói: "Xem ra, cô gái nhỏ này hơn phân nửa đã động tâm với Trương tổ phó, mình có nên giúp nàng không nhỉ?"

Béo hòa thượng lại không có được ánh mắt này, chỉ hỏi: "Trương tổ phó, chúng ta bắt tay điều tra từ chỗ nào?"

Trương Văn Trọng hồi đáp: "Không cần sốt ruột, chờ Thường Thiên Thành tới rồi hãy nói."

"Thường Thiên Thành? Đó là ai?" Béo hòa thượng khó hiểu hỏi.

Trương Văn Trọng nói ra thân phận của Thường Thiên Thành, sau đó đem tin tức nghe được nói lại cho ba người nghe.

Sau khi nghe hắn nói xong, trên mặt béo hòa thượng lộ ra biểu tình ngưng trọng, trầm giọng nói: "Xem ra suy đoán của Trương tổ phó đã chính xác hơn phân nửa. Những vụ án mất tích, dù không phải do bọn yêu ma quỷ quái trốn ra gây nên, cũng không thoát được liên hệ với đám yêu tà!" Ngay lúc này, một chiếc xe màu xanh chạy tới dừng ngay bên cạnh họ.

Cửa sổ xe hạ xuống, Thường Thiên Thành thò đầu ra, nhìn Trương Văn Trọng nói: "Đi thôi." Lúc này hắn mới phát hiện, bên người Trương Văn Trọng có ba người đang đứng.

Thường Thiên Thành đẩy cửa xe, đi tới trước người Trương Văn Trọng, hiếu kỳ đánh giá béo hòa thượng ba người, vô cùng kinh ngạc hỏi: "Ba vị này là bạn của anh..."

"Không sai." Hắn gật đầu đáp: "Bọn họ tới hiệp trợ chúng ta điều tra vụ án mất tích."

"Anh xác định?" Thường Thiên Thành kinh ngạc há to miệng, chỉ vào béo hòa thượng và Tô Hiểu Hồng nói: "Nữ cảnh này còn được, thế nhưng hai người này, một là nữ sinh, một là hòa thượng...bọn họ thật sự giúp được sao?"

Trương Văn Trọng cũng sẽ không nói cho hắn biết thân phận thật sự của ba người, chỉ nói: "Yên tâm đi, tuy rằng nhìn họ như vậy, nhưng đều là người có thể giúp đỡ."

Ngay khi hai người đang nói chuyện, Hoàng Vấn Đình đã đi tới bên xe mở cửa xe, lúc này mới nhìn Thường Thiên Thành hỏi: "Tối thứ sáu hôm đó, Trình Văn Lộ ngồi ngay vị trí này sao?"

"Đúng rồi, làm sao vậy?" Thường Thiên Thành lên tiếng, sau đó vẻ mặt mờ mịt nói thầm: "Kỳ quái, tôi nhớ vừa mới khóa cửa xe, sao cô ấy lại mở ra được? Lẽ nào là tôi nhớ lầm hay sao?"

Hoàng Vấn Đình được câu trả lời, cũng không tiếp tục để ý tới hắn, mà thò tay vào một bình thủy tinh mới lấy ra, giũ ra một nắm bột phấn màu xám trắng, tùy ý để rơi trên ghế.

Nhìn thấy một màn này, Thường Thiên Thành không khỏi ngây người ngẩn ngơ, lập tức bước nhanh tới bên người Hoàng Vấn Đình, cau mày bất mãn chất vấn: "Uy uy, cô đang làm gì vậy? Đổ vật gì trong xe tôi thế?"

Béo hòa thượng sợ hắn quấy rối công tác của Hoàng Vấn Đình, vội vã đi tới bên người hắn, cười ha hả nói: "Thí chủ đừng khẩn trương, Hoàng cảnh quan đang điều tra vật chứng thôi."

"Điều tra vật chứng?" Vẻ mặt Thường Thiên Thành không tin, chỉ vào đống bụi trên ghế, chất vấn: "Ông đang nói giỡn phải không? Cảnh sát điều tra vật chứng, sao lại rắc bụi lên xe?"

Béo hòa thượng nghiêm mặt, thay vào biểu tình nghiêm túc, khẳng định nói: "A di đà phật, thí chủ cũng đừng coi thường bột phấn này. Đây không phải loại bụi phổ thông, chính là do công nghệ cao chế thành, chuyên môn dùng điều tra vật chứng."

"Công nghệ cao? Đó là thứ gì vậy..." Vẻ mặt Thường Thiên Thành mờ mịt nhìn bụi phủ trên ghế, thế nào cũng không nghĩ tới nó có liên quan tới công nghệ cao gì đó. Càng khó tưởng tượng, sẽ dùng nó để điều tra vật chứng. Bất quá tuy trong lòng hắn có nghi hoặc, rất nhanh liền biến thành kinh ngạc. Bởi vì bụi phấn màu xám trắng trên ghế, không ngờ lại tự động di động lên, chậm rãi hội tụ cùng nhau, cuối cùng hóa thành một phấn cầu cỡ một viên đạn tròn.

Mà màu sắc của viên cầu phấn, cũng từ màu xám trắng biến thành màu lục tối. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - http://truyenfull.vn

Một màn quỷ dị, nhượng Thường Thiên Thành kinh ngạc đến há to miệng. Hắn nhu nhu hai mắt của mình, sau khi xác định không phải ảo giác, run giọng dò hỏi: "Đây...đã xảy ra chuyện gì?"

Béo hòa thượng vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đã nói với anh, đây là công nghệ cao, anh còn chưa tin. Thế nào, bây giờ đã mở rộng tầm mắt rồi chứ?"

Thường Thiên Thành hỏi: "Những bụi này...thật là sản phẩm công nghệ cao?"

Béo hòa thượng lầm bầm nói: "Nếu như không phải là công nghệ cao, lại sẽ là gì? Lẽ nào anh hoài nghi nó là đạo pháp vu thuật sao?"

Thường Thiên Thành vốn cũng đang hoài nghi như vậy, bất quá sau khi nghe lời nói của Thường Thiên Thành, cuối cùng hắn cũng bỏ qua hoài nghi này, lắc đầu cảm khái nói: "Không nghĩ tới sản phẩm công nghệ cao hiện tại, không ngờ lại làm ra giống như bụi phấn, rốt cục tôi đã mở rộng ánh mắt."

Béo hòa thượng cười hắc hắc, lập tức quay đầu nhìn Hoàng Vấn Đình hỏi: "Thế nào?"

Hoàng Vấn Đình cũng không vội vã trả lời, mà lấy ra một hộp nhỏ bằng thủy tinh, đem viên phấn cầu màu lục tối cẩn thận bỏ vào trong, lúc này mới đáp: "Đúng như Trương tổ...Ngô, đúng như dự liệu của Trương tiên sinh." Béo hòa thượng gật đầu, thần thái trên mặt biến thành nghiêm túc lên.

Thường Thiên Thành nghe không hiểu gì, mờ mịt dò hỏi: "Các vị đang nói gì vậy? Thần bí quá? Có thể nói rõ ràng một chút không, để tôi cũng biết đang xảy ra chuyện gì."

Lúc này Trương Văn Trọng đã mở cửa sau xe, cho Tô Hiểu Hồng ngồi vào, nói: "Dù họ có nói rõ ràng, anh cũng sẽ không hiểu được. Anh mau nhanh đưa chúng tôi tới chỗ địa phương Trình Văn Lộ bảo anh dừng xe hồi tối hôm đó."

"Tôi nói, nếu như các vị tới giúp đỡ tôi tìm hiểu nguyên nhân Trình Văn Lộ mất tích, như vậy tốt xấu các vị cũng phải cho tôi biết một chút về phát hiện của các vị chứ?"

Thấy mọi người đã ngồi vào xe, Thường Thiên Thành cũng đành ngồi vào ghế lái, vừa bất mãn oán giận, vừa khởi động máy.

Hoàng Vấn Đình ngồi ở ghế cạnh, nói: "Anh không hiểu phương diện tri thức về hình trinh, dù tôi có nói thật rõ ràng, anh cũng sẽ không quá hiểu rõ. Đây giống như khi anh chữa bệnh cho bệnh nhân, đem nguyên nhân gây bệnh nói lại cho bệnh nhân, bệnh nhân cũng không nhất định nghe hiểu nổi. Cho nên anh cứ yên tâm đợi kết quả điều tra của chúng tôi đi."

"Mà thôi, hiện tại tôi cũng chỉ đành đem hi vọng ký thác trên người các vị vậy." Thường Thiên Thành thở dài, không ngờ thật cũng không hỏi nhiều, lái xe đi tới chỗ thứ sáu tuần trước Trình Văn Lộ đã mất tích.

Nhân lúc Thường Thiên Thành lái xe, béo hòa thượng ghé vào bên tai Trương Văn Trọng nhỏ giọng nói: "Trương tổ phó, vừa rồi Hoàng Vấn Đình dùng Biện Tà Phấn làm kiểm nghiệm. Căn cứ kết quả kiểm nghiệm biểu hiện, ở ngay vị trí phó lái xe, lưu lại yêu khí cực kỳ nồng. Bởi vậy chúng ta có thể khẳng định, vụ án mất tích đúng do yêu ma quỷ quái làm ra."

Trương Văn Trọng nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt cũng không có biểu tình gì ngoài ý muốn, kết quả như vậy hắn đã sớm có dự liệu.

Đại khái xe chạy được khoảng nửa giờ, Thường Thiên Thành cho xe ngừng ở ven đường, quay đầu lại nói với nhóm người Trương Văn Trọng: "Vào thứ sáu tuần trước, Trình Văn Lộ yêu cầu tôi dừng xe ngay đây."