Alex dường như bị lời nói của Chuu làm cho tức cười, xua xua tay nói: “Kế hoạch? Hình như ngươi đang nhầm lẫn chuyện gì đó… Đối phó với một kẻ như ngươi mà ta còn cần phải dùng kế hoạch để làm gì? Đơn giản ta đi qua phía bên này để tránh ảnh hưởng đến những trận chiến khác mà thôi…”
Chuu lộ ra vẻ nghi hoặc, hỏi: “Ngươi nói như vậy là có ý gì?”
Sắc mặt Alex làm ra vẻ không có gì quan trọng: “Ý gì à… Ý ta là ngươi quá nhược, không cần thiết phải để ta tốn sức để tính toán này nọ… Ta đoán không nhầm thì ngươi là kẻ yếu nhất trong số các sĩ quan của Băng Arlong chứ gì?”
Mặt mày của Chuu liền đỏ lên vì tức giận: “Ngươi dám xem thường ta?”
Trên mặt Alex vẫn treo một nụ cười thản nhiên, nói:“Ta xem thường tất cả thành viên của Băng Hải Tặc Arlong chứ không riêng gì mình ngươi.

Thật buồn cười… Tại Đại Hải Trình bị người người đánh đuổi giống như chó nhà có tang, đành phải trốn đi, sống co đầu rụt cổ ở Biển Đông, cái nơi mệnh danh là vùng biển yếu nhất này… Thế mà lại tự cho mình là giống loài thượng đẳng…”
Chuu hét ầm lên: “Câm miệng… Một thằng nhãi con như ngươi thì biết cái gì!!!”
Alex cười to: “Ha ha ha ha… Không biết cái gì? Như thế nào thì được cho là hiểu biết, ví dụ như việc các ngươi là thành viên cũ của Băng Hải Tặc Mặt Trời được dẫn đầu bởi Thuyền Trưởng Fisher Tiger hay sao…”
Nghe được những lời này, trong lòng Chuu giật mình một cái, cẩn thận hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai? Làm sao ngươi biết được việc này? Tin tức về chuyện đó không thể nào có thể truyền đến vùng biển này được…”

Alex giơ lên ngón cái, chỉ về mặt mình: ‘‘Ta à? Một hải tặc… Là đồng đội của Vua Hải Tặc tương lai…’’
Chuu hừ lạnh một tiếng: ‘‘Thật là ngông cuồng… Ngay cả những Đại Hải Tặc quanh năm chém giết ở Đại Hải Trình cũng không dám tự xưng mình sẽ trở thành Vua Hải Tặc… Một đám nhóc chưa trải sự đời như các ngươi mở miệng ra là đòi cái danh xưng đó, đúng là mơ mộng hão huyền…’’
Alex nhếch mép cười, dùng giọng có chút trào phúng nói: ‘‘Có phải là mơ hay không thì không cần ngươi quan tâm, bởi vì không chắc rằng sau hôm nay bọn ngươi còn có thể sống sót được không… Nếu như hiện đứng ở trước mắt ta là Hiệp Sĩ Biển Xanh Jinbe hay Thuyền Trưởng Băng Mặt Trời Fisher Tiger thì ta còn kính nể vài phần, còn cái đám người cá thuộc Băng Hải Tặc Arlong thì đối với ta chỉ là… Một đám rác rưởi mà thôi!!!’’
Chuu gầm lên một tiếng: ‘‘Ngươi là đang muốn tìm cái chết!!!’’
‘‘Mizudeppo…’’
Một tia nước được áp súc ở trong miệng của Chuu, sau đó nó được phun ra, dùng tốc độ nhanh như chớp tiếp cận lấy thân hình của Alex.
“Vèo…”
Nhưng mà chỉ thấy Alex hơi nghiêng đầu sang bên một chút, tia nước liền theo vị trí vừa rồi của đầu cậu ta bay sượt qua.
Alex lắc đầu của mình trở lại bình thường, nở một nụ cười: “Thế nào? Ta nói không đúng sao? Đừng nói là ngươi, cho dù có là tên thủ lĩnh Arlong kia, ta cũng không để ở trong mắt…”
Sắc mặt của Chuu âm trầm đến cực điểm, hắn ta đã nhận ra người đứng trước mặt không phải là một kẻ bình thường, không phải là những quả hồng mềm mà bọn chúng thường hay tùy ý nắn bóp ở vùng biển này.

Chuu hừ lạnh một tiếng: “Đừng có quá tự tin… Ngươi mới là kẻ mang năng lực Trái Ác Quỷ chứ không phải là cái tên mũi dài kia chứ gì? Những đối thủ giống như ngươi chính là những kẻ mà người cá chúng ta không sợ nhất…”
Alex lắc lắc đầu, tỏ vẻ không đồng ý: “Thật sao? Ý của ngươi là dựa vào năng lực có thể điều khiển được dòng nước của người cá là có thể dễ dàng đối phó với năng lực Trái Ác Quỷ? Thật là ngây thơ…”
“Hyappatsu Mizudeppo…”
Không nói không rằng, bỗng nhiên Chuu ra đòn công kích, chỉ thấy từ miệng của hắn ta liên tiếp phun ra các tia nước, những tia nước này cũng giống như đòn tấn công khi nãy của hắn ta, nhưng số lượng thì vô cùng nhiều, tốc độ của bọn nó cũng nhanh hơn mấy phần.
“Vèo… vèo… vèo… vèo… vèo…”
Hàng trăm tia nước bay trong không trung giống như là hàng trăm viên đạn được bắn ra bởi một khẩu súng máy, lít nha lít nhít hướng về vị trí của Alex mà bay tới, trong không khí truyền đến vô số tiếng gió rít gào.

[Phản hồi đạn đạo tâm linh!]

Alex thầm niệm ở trong lòng, hai tay đưa ra trước mặt, hai con mắt của cậu ta bỗng sáng lên giống như là đèn pha, năng lượng ngoại cảm màu xanh dương từ hai lòng bàn tay bắt đầu tràn ra, bọn nó cấp tốc tạo hình trở thành một bàn tay to có màu xanh dương, bàn tay hướng về phía một đám tia nước đang bắn tới mà chộp một cái.
Cả trăm viên đạn dưới hình dạng tia nước rất dễ dàng bị bàn tay tạo thành bởi năng lực của Alex nắm ở trong lòng.
[Lực giữ ngoại cảm!]
Chỉ thấy Alex phất tay một cái, bàn tay khổng lồ lập tức vỡ tan ra thành từng đoàn năng lượng xanh dương nho nhỏ, bọn nó từng cái bao bọc lấy từng tia nước, giữ nó cho chúng nó lơ lửng ở giữa không trung.
“Trả lại cho ngươi này!!!”
“Véo… véo… véo… véo…”
Alex vừa dứt lời, chỉ thấy mấy trăm viên đạn nước được bao bọc bởi năng lượng siêu linh của Alex theo hướng cũ mà bay trở về.

Những thứ này được gia trì tốc độ qua bởi năng lực của Alex cho nên tốc độ và lực sát thương của nó gây ra là hoàn toàn không hề thua kém gì so với lúc trước khi được Chuu thi triển ra chiêu thức.
“Oái…”
Chuu nhìn thấy hàng trăm viên đạn nước được chính mình bắn ra, bay giờ lại bay trở về công kích bản thân, trong lòng hắn ta cũng hoảng thành một đoàn, ngay lập tức nhìn ngó xung quanh tìm kiếm vị trí có thể tránh thoát đòn này.
“Bịch… bịch… bịch… xì… xì…”
Tiếng va chạm được tạo ra bởi sự va chạm của những viên đạn nước và bức tường xi măng vang lên liên tục.


“Hự… hự…”
Mặc dù Chuu đã giấu thân hình ra phía sau bức tường, nhưng vẫn có một vài viên đạn nước bắn xuyên thủng qua nó mà đánh vào cơ thể hắn ta, bị đau làm cho Chuu rên lên vài tiếng.
Mười giây sau, rốt cuộc đòn công kích cũng đã ngừng lại, chỉ thấy nơi bức tường mà Chuu đang nấp đã bị đục hàng trăm lỗ thủng, nhìn không khác gì một cái tổ ong.
Còn Sĩ Quan Người Cá Chù Chuu thì một thân be bét toàn máu là máu, từ trong một đám đất đá mà chật vật chui ra.
Alex hướng về phía tên người cá toàn thân đã tơi tả, mở miệng nói: “Thế nào? Ta dự định muốn nói chuyện tán gẫu với ngươi một chút để giết thời gian, đợi chờ các đồng đội của ta xong việc… Nhưng nếu như ngươi đã nôn nóng muốn tìm lấy cái chết như vậy, thì ta cũng không còn cách nào khác ngoài việc phụng bồi…”
Chuu dùng ánh mắt có chút sợ hãi nhìn về phía thân hình của Alex, sau khi ăn phải đòn công kích vừa rồi của Alex, hắn ta đã cảm nhận được một chút thực lực của đối phương, tự cảm thấy bản thân hoàn toàn không phải là đối thủ.
Chỉ dựa vào việc Alex có thể nhẹ nhàng đón đỡ tuyệt chiêu do hắn ta tạo ra, và biến nó trở thành đòn công kích có sức sát thương còn mạnh hơn bản gốc thì đủ để thấy sự đáng sợ của kẻ ở trước mặt.
Qua một phút Chuu vẫn không đáp lời Alex, mà chỉ đưa ra cái khuôn mặt đánh má hồng, cái miệng nhọn hoắt cùng với đôi môi dày biến thái hướng về phía cậu ta, việc này làm cho Alex có chút khó chịu.
Alex gằn giọng: “Vốn là muốn từ từ thu thập ngươi, nhưng giờ ta đã đổi ý rồi!!!”