Lớp sa mỏng được vén lên cao.

Tiểu Phi tưởng sẽ được ngắm một khuôn mặt rạng rỡ như tiên nữ, không ngờ từ sau lớp sa hiện ra, lại là một khuôn mặt của quỷ ma.

Không một khoảng da nào trên khuôn mặt được vẹn toàn, từng vết sẹo chằng chịt chồng lên nhau, răn rúm nhăn nhíu, y như lớp phún thạch do hỏa diệm sơn phun lên và đông đặc lại.

Không có ngũ quan, chân mày cũng không nốt, trừ vành môi hồng thắm còn nguyên vẹn, tất cả khuôn mặt còn lại chỉ là một khối thịt lồi lõm đỏ hỏn, xấu xa đến dễ sợ với những lổ đen đen sâu hoắm.

Và từ đôi môi hồng còn nguyên ấy, tiếng nói vẫnphát ra thật dịu dàng:

-Bây giờ túc hạ đã mãn nguyện rồi chứ?

Tiểu Phi không khỏi cảm thấy lúng túng:

-Tại hạ... tại hạ thật không ngờ... Thu Linh Tố không để chàng trọn câu, nói tiếp:

-Bây giờ túc hạ hẳn đã hiểu tại sao chỉ mình Nhậm Từ và túc hạ nhìn thấy khuônmặt ta thôi. Chỉ vì mặt ta sớm đã bị hủy hoại. Theo ta nghĩ, trên đời này tuyệt không một cô gái nào bằng lòng để người khác nhìn bộ mặt đã thành xấu xí của mình, phải thế không?

Giọng nói của nàng tuy thật bình thản dửng dưng, nhưng sự dửng dưng và bình thản đó càng làm cho Tiểu Phi thêm xa xót.

Chưa bao giờ chàng biết cúi đầu trước một ai, nhưng giờ đây Tiểu Phi phải gục đầu ủ rủ:

-Tại hạ thật đáng chết, tại sao tại hạ lại buộc phu nhân... Thu Linh Tố ngắt ngang:

-Túc hạ chẳng buộc ta, tại ta tự ý muốn cho túc hạ xem! Sóng mắt nàng ánh lên những tia dịu dàng, nàng nói tiếp:

đáng tiếc là túc hạ đến trễ hai mươi năm, ta không thể cho Đạo Soái Lưu Hương xem dung mạo của ta hai mươi năm về trước. Điều đó cố nhiên là đáng tiếc cho túc hạ, mà ta, ta cũng chẳng khác gí túc hạ! Tiểu Phi gượng cưới:

-Bất luận dung mạo phu nhân biến đổi thế nào, phong tư của phu nhân vẫn là vô song thiên hạ, tại hạ có thể thấy được phong nghi của phu nhân, đã là một điều may mắn tột bực rồi.

Thu Linh Tố điểm nhẹ nụ cười:

-Túc hạ không cần phải an ủi ta, vì ta không có gì khó chịu. Hai mươi năm sau khi dung mạo bị hủy, ta mới có được những ngày sống hạnh phúc nhất trong đời! Ánh mắt nàng dõi theo cụm mây trôi ở xa xa, nàng buồn buồn nói tiếp:

-Thậm chí ta còn cảm ơn người đã hủy đi dung mạo ta. Nếu không có nàng, ta làm sao hưởng được hai mươi năm dài trong hạnh phúc an nhàn?

Tiểu Phi không dằn được, hỏi:

-Nhưng người đã hủy hoại dung mạo phu nhân là ai?

Thu Linh Tố lại dời ánh mắt trở về, nhìn thẳng vào Tiểu Phi:

-Túc hạ có nghe nói đến tên Thạch Quan Âm chưa?

Tiểu Phi thất thanh:

-Thạch Quan Âm?

Thu Linh Tố thở dài:

-Túc hạ tự nhiên phải biết cái tên đó. Vì nàng là một người đàn bà võ công rất cao mà tâm địa cũng lạnh nhạt nhất trên đời. Hiện giờ, có thể nói nàng là người đàn bà đẹp nhất trong thiên hạ! Tiểu Phi vội hỏi:

-Nàng cùng phu nhân có hận thù gì?

Thu Linh Tố lắc đầu:

-Không có thù hận gì cả. Hơn nữa, cũng chỉ có gặp nhau một lần mà thôi! Tiểu Phi thắc mắc:

-Thế tại sao nàng... Thu Linh Tố ngắt ngang lời chàng bằng một tiếng thở dài:

-Trong truyền thuyết của giang hồ, thì nghe đâu nàng có một tấm "Kiếng ma" ngày ngày nàng nhìn vào gương hỏi "Ai là người đẹp nhất trong thiên hạ?" Tiểu Phi chận hỏi:

-không lẽ cái gương đó mỗi ngày đều trả lời nàng là người đẹp nhất thiên hạ à?

Thu Linh Tố gật đầu:

-Phải! Cho đến một ngày, tấm gương ma đó trả lời khác đi. Mặt gương đáp là ta, Thu Linh Tố mới là ngươi đẹp nhất trong thiên hạ, tai họa của ta cũng bắt đầu từ đó mà khởi nguồn.

Câu chuyện y như là một cổ tích thần thoại của người phương Tây, Tiểu Phi không dằn được lòng háo hức:

-Cho nên nàng đã tìm đến phu nhân?

Thu Linh Tố đáp:

-Phải, khi tìm được ta, nàng đứng im lìm nhìn ta gần suốt hai tiếng đồng hồ, trong thời gian đó, cơ hồ nàng không hề chớp mắt. Cuối cùng nàng vụt hỏi: "Ngươi muốn ta giết ngươi, hay là ngươi tựhủy hoại dung mạo của mình?" Tiểu Phi nhếch mép:

-Một câu hỏi thật buồn cười! Thu Linh Tố thở dài u oán:

-Nhưng lúc ấy ta không buồn cười chút nào, mà chỉ cảm thấy tay chân đều lạnh ngặt, không nói được một câu. nàng nhìn ta một lúc, chợt xây mình ra phía ngoài và nói "Ba tháng sau ta sẽ trở lại đây, nếu lúc đó còn thấy ngươi vẫn như thế này, ta sẽ giết ngươi!". Nói xong nàng để lại trên bàn một chiếc lọ thuốc và nói tiếp:

"Ta cho ngươi thêm ba tháng đễ lưu giữ cái đẹp của mình, tất nhiên ngươi phải biết cách quý trọng nó!" Tiểu Phi chen lời:

-Nàng đã bỏ đi, tại sao phu nhân... Thu Linh Tố cười thảm não:

-Thạch Quan Âm nếu đã muốn giết ai, không một kẻ nào trốn thoát được và ta đã được tận mắt thấy võ công của nàng. Vả lại, lúc đó ta chưa muốn chết sớm.

Tiểu Phi cũng chép miệng ta thán:

đâu có một kẻ nào trên đời muốn chết bao giờ? Trừ phi là những hạng hèn yếu điên cuồng, tự hủy hoại đời mình, chỉ vì một thất vọng cỏn con! Thu Linh Tố chớp nhẹ vành mi:

-Lúc đó tuổi ta còn rất trẻ, tất nhiên rất nhiệt ái đời của mình, dù ta không còn đẹp, nhưng vẫn có thể sống hay hơn... Nàng vụt mở mắt ra, khuôn mặt sần sùi dễ sợ như ánh lên một nụ cười:

-Ta lại nghĩ, ít ra mình vẫn còn ba tháng để đẹp, tất nhiên ta phải hết sức quý trọng cái đẹp sắp vĩnh viễn mất đi đó. Vậy thì, trong khoảng thời gian ba tháng trời ngắn ngủi đó, ta nên làm gì đây?

Tiểu Phi buột miệng:

- Do đó phu nhân tìm cách lưu giữ mãi cái de95p của mình trong thế nhân, trong lòng người. Và phu nhân đã tìm Tôn Học Bổ, một họa sư họa tượng nổi tiếng nhất đương thời! Thu Linh Tố hơi sững sốt:

-Túc hạ... túc hạ đã biết?

Tiểu Phi gật đầu:

-Tại hạ đã gặp qua Tôn Học Bổ tiên sinh! Trầm ngâm một lúc, Thu Linh Tố nói tiếp; -Lúc đó ta hành động cũng có phần buông lung... cái đêm mà họa xong, thì cũng là lúc kỳ hạn ba tháng vừa đủ, Thạch Quan Âm đến rất đúng hẹn... Tiểu Phi tiếp lời:

-Cho nên ngay đêm đó, phu nhân hủy đi dung mạo của mình?

Thu Linh Tố thở dài:

-Cái lọ nhỏ mà Thạch Quan Âm để lại, là một loại thuốc nước, thuốc nóng còn hơn cả lửa đỏ... Giọng nói dịu dàng của nàng, bổng trở thành khích động khác thường, lồng ngực nàng theo đó phập phòng lên xuống, hình như ám ảnh của giây phút hãi hùng đó vẫn còn lưu mãi đến bây giờ.

Tiểu Phi liếm môi hỏi:

-Phu nhân vì không muốn để Tôn Học Bổ, sau khi tỉnh dậy, nhìn thấy dung nhan phu nhân bị hủy nên đã... Thu Linh Tố run run:

-Sau khi đổ chất thuốc lên m85t, thần trí ta cơ hồ loạn cuống, cho nên... cho nên ta mới hành động như thế ta... ta... nàng vụt lấy tay bụm mặt, bờ vai run run thổn thức.

Tiểu Phi thở dài; -Cho đến bây giờ tại hạ mới hiểu vì sao phu nhân nỡ đối hó với Tôn Học Bổ như thế, vì sao họa lên bốn bức tượng... Những ý nghĩ của tại hạ trước đây về phu nhân, hoàn toàn sai hết! Thu Linh Tố chợt ngước lên:

-Bất luận ta vì hoàn cảnh nào, nhưng ta đã hành động như thế, túc hạ không thể tha thứ ta phải không?

Lặng thinh một lúc, Tiểu Phi dịu dàng:

-Tại hạ chỉ cần biết vị Nhậm phu nhân hiện tại là một người đàn bà thật dịu dàng, thật nhân từ nhất trong thiên hạ, còn hành vi của nàng Thu Linh Tố trước kia như thế nào, tại hạ không cần biết đến! Thu Linh Tố cũng trầm tư đi một lúc lâu mới thốt:

-Hai mươi năm nay, quả thật ta đã cải biến rất nhiều tất nhiên túc hạ có thể đoán ra, ai đã làm ta cải biến được?

Tiểu Phi đáp ngay:

-Nhậm lão bang chủ! Thu Linh Tố không đáp mà chỉ nói tiếp:

-Trong cơn thần trí điên cuồng ta móc đi đôi mắt của Tôn Học Bổ, rồi chính ta cũng ngất mê luôn. Khi tỉnh dậy, trên đầu ta đều bị băng kín. Sau đó, ta sống trong bóng tối suốt mấy tháng trời. Lúc đó ta thật chẳng biết bao nhiêu là cảm kích đối với Tố Tâm sư thái. Vì nếu chẳng có người, ta khó mà còn sống đến ngày nay! Giọng nàng dần dần trở lại trạng thái bình thản dịu dàng:

-Nhưng đến khi ta thấy lại ánh mặt trời, ta mới hay rằng, luôn luôn bên cạnh đêmngày chăm sóc cho ta, không phải là Tố Tâm sư thái mà lại là Nhậm Từ! Tiểu Phi cười thoải mái:

-Thế là phu nhân đem tấm lòng cảm kích Tố Tâm, chuyển sang cả vào Nhậm lão bang chủ?

Thu Linh Tố lắc đầu:

-Không, lúc đó chẳng những ta không cảm kích mà tráii lại còn hận vô cùng! Tiểu Phi nhướng mắt.

Thu Linh Tố cười thảm não:

-Khi nhìn thấy Nhậm Từ thì cũng vưa lúc ta nhìn thấy khuôn mặt của ta, một khuôn mặt ghê gớm mà ta không tưởng tượng nổi. Nhìn vào khuôn mặt của mình, ta hết còn ý muốn sống, dung mạo đã mất đi, cũng bằng như sinh mạng mất đi... Nàng thở dài nói tiếp:

-Tấm tình ta lúc bấy giờ vừa bi ai, vừa phẩn nộ, lại càng thú ghét tại sao Nhậm Từ đến đây để gặp ta trong lúc này? Ta như người điên xua đuổi y di.

Tiểu Phi chép miệng; -Tâm tình của phu nhân lúc đó, tại hạ cũng phần nào cảm thông được.

Thu Linh Tố thoáng phớt nụ cười:

-Túc hạ có lẽ cũng biết, hạng người như Nhậm Từ khó mà đuổi hắn đi. Cho nên sáng hôm sau hắn lại lọ mọ tới và ta lại to tiếng đuổi xua... Tiểu Phi cười nối lời:

-Và sáng sớm ngày thứ hai ông lại mò tới... Thu Linh Tố cuối cùng or62i cũng bật cười:

-Mồi ngày đều tới, mỗi ngày ta lại đuổi, ta đem hết những câu guyền rủa độc địa nhất để mắng hắn, thậm chí đánh hắn nhưng rồi sáng hôm sau, hắn lại cũng đến... Nhẹ mân mê lấy hủ tro cốt đang ôm chặt trong tay, tuy chỉ là một lọ sành lạnh lẽo vô tri, nhưng Thu Linh Tố hình như cảm thấy một niềm êm ấm lạ lùng... Nàng chớp mắt mơ màng:

-Túc hạ cần nên biết, lúc đó Nhậm Từ đã là Bang chủ Cái bang rồi, vốn ra không cần nhẫn nhịn với một người con gái vừa xấu lại vừa hung dữ như ta. nhìn bộ mặt của ta, hẳn túc hạ cũng hiểu, trừ Nhậm Từ ra, trên đời này tuyệt không một người đàn ông nào chịu nhẫn nhục như thế... Và giọng nàngvụt trờ thành dịu dàng hơn cả lúc nào:

-Trừ phi ta đã là kẻ chết, bằng không làm sao mà không xiêu lòng với một kẻ bền chí như hắn được?

Tiểu Phi chậm rãi:

đấy chỉ vì cái mà Nhậm lão bang chủ yêu không phải là cái đẹp đã mất đi, mà là tâm hồn của phu nhân. Ông cũng hiểu rằng dung mạo của phu nhân dù cải biến, nhưng tâm hồn không bao giờ cải biến cả! Thu Linh Tố chép miệng:

đáng tiếc là Nhậm Từ chẳng gặp túc hạ khi ông còn sống. Bằng không, nhất định túc hạ sẽ là bạn thân của ông. Song le túc hạ chưa hiểu thấu về ông, vì túc hạ vẫn đoán không trúng lắm.

Tiểu Phi trố mắt:

-À!... Thu Linh Tố nói tiếp:

-Từ dạo trước, ta và Nhậm Từ chẳng qua gặp nhau có mấy lần, ông đâu có si tình với ta lắm như túc hạ ưởng. Huống hồ, lúc đó ta chỉ có cái vỏ hào nhoáng bề ngoài, tâm hồn ta trái lại thật thối tha 1 Tiểu Phi mỉm cười:

-Nhưng cũng có lắm người vừa gặp nhau đã một dạ chung tình, yêu đến ghi xương khắc cốt! Thu Linh Tố nhếch nhẹ nụ cười kín đáo:

-Nhưng bất luậnthế nào, đó cũng không phải là nguyên nhân chính yếu mà sự thật là ông biết rõ niềm đau khổ của một người con gái sau khi bị hủy hoại dung mạo. Và ông còn hiểu chỉ có tình cảm mới xoa dịu nổi vết thương thống khổ đó, cho nên ông đã quyết hy sinh riêng mình để bầu bạn, d8ể an ủi suốt đời ta! Nàng ngửa mặt nhìn lên cao, giọng thật buồn:

-Ta sớm đã có nói, ông là một con người nhân từ nhất thế gian! Tiểu Phi mỉm cười:

-Bất luận thế nào, cũng không thể nói là ông hy sinh riêng mình. vì,tuy không được một mỹ nhân đẹp nhất trên đời, nhưng ông đã được một người vợ dịu dàng, cao nhã và tế nhị nhất nhân gian! Thu Linh Tố dịu dàng đáp:

-Cám ơn túc hạ, cám ơn túc hạ đã khen ta bằng những lời như thế, túc hạ biết chăng nghe xong những lời của túc hạ, lòng ta thật là cởi mở! Tiểu Phi nói:

-Tại hạ cũng cần phải cám ơn phu nhân đã cho tại hạ biết được một đoạn dĩ vãng của mình. Suốt đời tại hạ có lẽ không bao giơ nghe được một chuyện tình nào vĩ đại và cảm động hơn nữa! Thu Linh Tố chợt điểm nhẹ nụ cười:

-Túc hạ cũng nên biết, trừ Nhậm Từ ra, túc hạ không những là người đàn duy nhất thấy được mặt ta, mà cũng là người đàn ông duy nhất mà ta cảm mến! Ánh mắt của nàng đang nhìn Tiểu Phi cũng hình như ấm dịu hơn lên:

-Chỉ vì, Nhậm Từ tuy cho ta hai mươi năm trong nếp sống hạnh phúc êm đềm, nhưng chỉ có túc hạ mới có thể đem lại cho ta một tâm tình êm lặng trong cái chết... Tiểu Phi sững sốt:

-Chết?

Thu Linh Tố dàu dàu gật đầu:

-Nhậm Từ chết đi, mục đích sống của ta chỉ vì muốn vạch trần bí mật của Nam Cung Linh. bay giờ tâm nguyện ta đã thỏa, túc hạ thử nghĩ: ta còn gì để lưu luyến trên đời nữa chứ?