Đây đều là lương thực để cứu sống.Cha nương của Lang Đầu nghe thấy tiếng động nên chậm rãi bước ra khỏi nhà.Họ để dành tất cả những gì có thể ăn được cho ba đứa con của mình, còn mình thì ăn ít đến mức không còn sức để di chuyển.Lương thực mà Vương Bảo Sơn đưa trước đó cộng với thu hoạch từ ruộng đất của mình chỉ được một trăm bốn mươi cân, vụ lúa sau lại không thể gieo trồng, nhà họ rất tằn tiện, mỗi bữa chỉ lấy một nắm nhỏ, kèm theo vỏ cây nghiền thành bột rồi nấu lên ăn.Nhưng trong nhà có tới năm người, dù tằn tiện đến đâu cũng khó sống qua Tết, thậm chí họ đã sẵn sàng ăn cả đất Quan m.Không ngờ Vương lão gia lại tốt như vậy, mặc dù vẫn không đủ ăn, nhưng cả nhà hẳn là có thể sống sót.Cha nương của Lang Đầu trực tiếp ấn đám người Lang Đầu dập đầu: “Mau cảm tạ đại ân của lão gia và các thiếu gia đi.”Hai huynh đệ Sùng Văn và Sùng Võ căng thẳng đến mức đỡ bọn họ, không cho bọn họ quỳ xuống.Nhà bọn họ chỉ là có chút khá giả, sao có thể coi là thiếu gia.

Về phần Vương Bảo Sơn, người ta chỉ gọi ông là Vương lão gia bởi vì ông lớn tuổi và hiểu biết nhiều.Người duy nhất trong thôn của họ xứng đáng với danh hiệu “lão gia” có lẽ là nhị bá Vương Bảo Hưng.Nương của Lang Đầu lau nước mắt nói: “Hắn nên quỳ lạy các ngươi, nếu không phải chủ tốt bụng, nhà bọn ta đã chết đói rồi.”Tuy rằng sau khi phân gia, nhà Hữu Lương chỉ có vợ chồng hắn ta và một đứa con.


Nhưng bởi vì người ít nên tình hình cũng tốt hơn một chút, nhưng ruộng đất cũng ít, lương thực của Vương gia có thể coi là giải pháp cho nhu cầu cấp bách của nhà bọn họ.Sùng Văn nhân cơ hội này thông báo trước với Lang Đầu và Hữu Lương rằng mương Vương gia đã hoàn toàn khô cạn, nên có thể họ sẽ không trồng lương thực được nữa.“Ông trời không mưa, trồng lương thực cũng sẽ lãng phí hạt giống.

Các ngươi cứ lo việc trong nhà trước đi, chờ khi nào làm ruộng ta sẽ nhắn cho các ngươi.”Hai người hiểu rõ sự tình, lần lượt đồng ý.Sau khi căn dặn, Sùng Văn nói rằng hắn sẽ đến nhà cữu cữu của mình, bảo họ đừng tiễn hắn.Lang Đầu và Hữu Lương sống chết không chịu, tự mình lên xe của Sùng Văn, muốn đi theo hắn để dỡ hàng.Cha nương của Vương Lý thị đã qua đời cách đây vài năm, hiện tại nhà mẹ đẻ của bà do đệ đệ của bà là Lý Phú Quý làm đương gia.Khi đó nhà họ có năm mươi mẫu đất màu mỡ, cũng là danh gia vọng tộc trong mười dặm tám thôn , nhưng Lý Phú Quý khi có tiền lại gái gú và cờ bạc.


Sản nghiệp của gia đình bị mất một nửa.Mấy chục năm qua, ruộng đất trong tay liên tục bị bán đi, giờ chỉ còn khoảng hai mươi mẫu đất.

Cả nhà đủ ăn đủ mặc nhưng không còn rủng rỉnh tiền như những năm trước.Năm đó khi cháu trai thành thân, vẫn là dựa vào Vương Lý thị giúp đỡ.Vì nạn đói, mặc dù nhà của Lý Phú Quý sẽ không bị chết đói như thôn dân, nhưng muốn ăn no cũng không dễ dàng gì.Bây giờ đã gần trưa, thấy cữu cữu không nói lời nào mời họ ở lại ăn cơm mà thay vào đó, có vẻ mong họ nhanh chóng rời đi, Sùng Văn và Sùng Vỡ cũng biết điều rời đi.Sùng Võ còn trẻ nên thiếu kiên nhẫn: “Chúng ta vừa gửi hai trăm cân thóc cho nhà cữu cữu, vậy mà bây giờ ông ta lại xem chúng ta như một kẻ ăn xin.

Thật chẳng ra gì.”Hai người kể lại chuyện xảy ra ở Lý gia thôn với Vương Lý thị, Vương Lý thị không khỏi nói: “Nhà của cữu cữu con ít ruộng đất, khi còn nhỏ hắn rất yêu thương các con.”.