Cha nương không rõ, nhưng Sùng Võ vài lần tình cờ bắt gặp đại tẩu chửi chó mắng mèo với tỷ tỷ.

Nếu Mộc Cẩn không sớm mua lương thực, thì chỉ có thể ôm cục tức ở trong nhà.

Bây giờ trong mắt của Sùng Võ, không có ai thông minh hơn tỷ tỷ hắn cả.

“Tỷ, tỷ nói xem khi nào mới có thể có nước tưới đất đây? Lúc đệ đi đến giếng lấy nước, cảm thấy nước giếng ít hơn nhiều so với trước kia, chúng ta sẽ không thật sự phải chết khát chết đói chứ?”Trên mặt vẫn còn hơi non nớt của Sùng Võ tràn đầy lo âu về tương lai.

Trong lòng Mộc Cẩn cũng không biết, cây cối hoa màu xung quanh đều dần dần khô héo, nàng y như không thấy được hi vọng của tương lai nằm ở đâu.

Nhưng vẫn làm như không có chuyện gì an ủi Sùng Võ: “Chịu đựng qua năm nay, mùa xuân năm sau sẽ tốt thôi.

Đến lúc đó chúng ta sẽ có thể tiếp tục cày ruộng sản xuất.


”Độ tuổi của Sùng Võ so với thời hiện đại thì chỉ là một học sinh trung học, là độ tuổi đang ngồi học trên ghế nhà trường, nhưng ở đây, hắn đã được tính như là nửa người lớn, cả ngày bị sự đói bụng giày vò.

Mộc Cẩn thấy xót xa trong lòng.

Mỗi sáng nàng sẽ đặc biệt giữ lại một cái màn thầu cho riêng Sùng Võ.

Người khác trong nhà vẫn tốt, chỉ có Sùng Võ đang tuổi lớn, nếu như không đủ dinh dưỡng, mặc kệ gen có tốt đến đâu thì cũng không thể cao lớn được.

Đợi khi lớn rồi, nói không chừng còn sẽ có ảnh hưởng không tốt khác.

Ví dụ như Mộc Cẩn, bây giờ cơ thể nàng so với ở hiện đại hình như giống nhau y đúc, nhưng nàng ở hiện đại mười bảy tuổi đã cao một mét sáu mươi lăm rồi, bây giờ lại chỉ có không tới một mét năm lăm.

Con gái ở xung quanh đây trung bình đều cao.

May mà cơ thể này chỉ có mười bảy tuổi, vẫn còn phát triển thêm hai ba năm nữa, mặc kệ là sữa bột pha hay là uống sữa bò đóng hộp, Mộc Cẩn đều kiên trì mỗi ngày một ly, một năm rưỡi sẽ có hiệu quả.


Lúc Sùng Văn còn nhỏ, trên ruộng thu hoạch tốt, trong nhà dư lương thực nhiều, không chỉ mỗi ngày được ăn no, trong nhà còn sẽ cho hắn nhiều hơn một quả trứng gà, nên dáng người Sùng Văn rất cao.

Sùng Võ mười lăm tuổi ước tính cũng cao hơn một mét sáu một chút, chỉ đến cằm của ca ca.

Sau khi đến cổ đại, Mộc Cẩn lần đầu tiên ý thức được, hóa ra ăn uống no đủ sẽ mang đến cho người ta cảm giác hạnh phúc lớn đến nhường nào.

Chỉ! có một điều không hài lòng chính là vợ Kim Bảo vì dinh dưỡng không đạt tiêu chuẩn mà cai sữa.

Lúc này thai song sinh vừa đây ba tháng.

Mộc Cẩn làm nương ba tháng, cũng có kinh nghiệm nuôi con, không như lúc mới xuyên qua chân tay lúng túng.

Nàng cẩn thận nhìn danh sách thành phần sữa bột của người lớn trong không gian, có hai nhãn hiệu có phản ứng rất tốt trên thị trường, cũng không có thêm chất phụ gia lung tung, Mộc Cẩn pha một thìa nhỏ cho Cát Tường và Như Ý, không rời khỏi mà ở bên cạnh quan sát phản ứng của chúng, thấy được đứa bé không có bất kỳ phản ứng xấu nào mới hoàn toàn yên tâm.

Bởi vì hệ tiêu hóa của con mới hơn ba tháng chưa được hoàn thiện nên Mộc Cẩn chỉ dám cho uống sữa bột hòa tan.

.