"Đúng rồi, dì nhỏ"

Tiêu Nhất Thiên vốn dĩ nghĩ rằng, Lâm Hoa trẻ như vậy, chắc nhỏ hơn anh

vài tuổi, sau khi gặp mặt gọi một tiếng dì nhỏ cảm giác chắc cực kỳ ngại

ngùng.

Thậm chí không thể mở miệng.

Nhưng không ngờ rằng sau khi bị Lưu Mai gây rắc rối như vậy, tất cả sự ngượng ngùng suy nghĩ trước đó đều tan biến hết.

Có khi kêu như vậy lại thuận miệng hơn rất nhiều.

Đặc biệt khi thấy khuôn mặt kinh ngạc pha chút khó hiểu của Lâm Hoa, biểu cảm phức tạp vừa hoàng loạn lại có chút thất vọng của cô ta khiến Tiêu Nhất Thiên rất muốn cười, nhưng lại không dám nên chỉ có thể bấm bụng nhịn cười.

"Anh là..."

Nhìn chằm chằm Tiêu Nhất Thiên khoảng hai ba phút, Lâm Hoa mới lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, vẫn chưa thể tin mà hỏi lại: “Tiêu Nhất Thiên, Tiêu Nhất Thiên..."

"Không lẽ anh là cậu chủ nhà họ Tiêu ở thủ đô, cháu ngoại của bố mẹ

nuôi tôi sao?"

Tiêu Nhất Thiên không còn ngại ngùng nữa.

Ngay lúc này, trong hoàn cảnh này, kích động hồi lâu, hồi hộp hồi lâu, ngập ngừng hồi lâu, mong mỏi hồi lâu. Kết quả cuối cùng lại như sấm sét giữa trời quang khiến cô ta xấu hổ muốn chết.

Lúc trước, cô ta còn tưởng Tiêu Nhất Thiên tỏ tình với cô ta, tim cô ta

suýt nữa nhảy ra ngoài.

Bây giờ như bị giáng một gậy vào đầu!

Dì nhỏ?

Trời đất, anh đã biết thân phận tôi, biết quan hệ giữa chúng ta từ sớm, sao lại không nói trước với tôi?

Trò đùa này, giỡn hơi quá rồi nhỉ?

"Đúng, là tôi."

Tiêu Nhất Thiên gật gật đầu, cười hỏi: “Dì nhỏ đã từng nghe nói qua tôi

chưa?"

"Mẹ nuôi đã từng vô tình nhắc đến tên của anh."

Lâm Hoa nhớ lại, sau đó lắc đầu nói: "Nhưng lúc tôi hỏi bà ấy, bà ấy lúc nào cũng giấu giếm, không chịu nói cho tôi biết, nên tôi chỉ có chút ấn tượng với tên anh thôi."

"Hóa ra là vậy..."

Tiêu Nhất Thiên thở dài, tất nhiên anh biết vì sao Đỗ Tuyết Mai lại giấu

Lâm Hoa.

Dù sao năm năm trước anh đột nhiên bị vào tù với tội danh cưỡng hiếp, tội trạng này rơi vào bất kỳ người đàn ông nào đều để lại một vết nhơ suốt cả

đời.

Nhắc đến nó chỉ càng thêm buồn.

Vả lại, Lâm Hoa được Đỗ Tuyết Mai và Đỗ Thiết Sơn nhận nuôi sau khi anh vào tù, chuyện này không cần để cô ta phải bận tâm để rồi thấp thỏm không yên.

Giấu cô ta, tất nhiên là vì nghĩ cho cô ta.

Hai người ngồi trong xe trò chuyện tầm năm phút, Tiêu Nhất Thiên lại tiếp

tục đưa chìa khóa cho Lâm Hoa, rồi hỏi: “Lần này chắc dì nhỏ không từ chối

nữa nhỉ?"

"Chiếc xe quý giá như này ai không cần là kẻ ngốc đấy."

Lâm Hoa không chút do dự cầm lấy chìa khóa. Bây giờ biết được thân phận của Tiêu Nhất Thiên, cô buông thả cảnh giác và lo lắng, cả người cảm thấy nhẹ hẳn.

Trước mặt Tiêu Nhất Thiên cũng không còn thận trọng như trước.

Tiêu Nhất Thiên trợn tròn mắt nói: "Thái độ từ chối quyết liệt của dì lúc nãy không có dứt khoát được như bây giờ, nếu bị người ngoài không rõ sự tình nhìn thấy, người ta còn nghĩ rằng tôi đã làm gì dì rồi đấy."

"Chuyện này, không được nhắc đến nữa!"

Nhắc tới cái là Lâm Hoa liền đỏ mặt, trong lòng nghĩ mình bị đặt trong hoàn cảnh hoàn toàn không biết gì, còn nghĩ anh ta định làm gì với mình, huống chi là người ngoài?

Hừ, xấu xa!

"Được, không nhắc nữa."

Tiêu Nhất Thiên gạt tâm trạng đùa giỡn sang một bên, nghiêm túc nói: "Tôi nóng lòng muốn đi tìm dì, ngoài việc muốn gặp người thân, thực ra, tôi còn một chuyện quan trọng khác cần dì làm bây giờ."

“Hả?"

Lâm Hoa ngần người hỏi: “Chuyện gì vậy?"

Tiêu Nhất Thiên trầm giọng nói: “Ở Hải Phòng tôi có một số kẻ thù. Họ có thể ra tay với người thân của tôi bất cứ lúc nào, ông bà ngoại tôi và kể cả dì đều sẽ gặp nguy hiểm." %3D

"Bọn họ có thể phái người bắt các người đi để làm con tim."

"Vì vậy, dì nhất định phải đến Đồ Sơn. Nghĩ ra một lý do mà họ không thể từ chối để đưa họ rời đi, tìm một khách sạn cũng được hay một người bạn cũng tốt, hoặc lái chiếc xe này đưa họ đi du lịch tránh nạn..."

Tiêu Nhất Thiên nói về ý định của mình cho Lâm Hoa biết.

Buổi sáng lúc rời khỏi nhà bà ngoại, bà ấy dặn Tiêu Nhất Thiên không được kích động, không được báo thù. Nhưng lúc này thân phận của anh có

khả năng đã bị bại lộ, mũi tên đã ở trên dây không thể không bắn!

Chuyện này một mình anh đối diện là đủ, anh không muốn để ông bà ngoại biết chuyện và rồi thấp thỏm lo lắng cho anh.

"Kẻ thù của anh rất mạnh sao?"

Tâm trạng vừa mới thoải mái được chút thì lại bắt đầu căng như dây chão.

"Ù, rất mạnh."

Tiêu Nhất Thiên không thể phủ nhận, nhà họ Trương, Lưu, Trần đều là ba gia tộc ở Đồ Sơn, trong mắt anh không phải là lợi hại, nhưng trong mắt Lâm Hoa lại chính là những nhân vật máu mặt không thể dây vào.

Hơn nữa, đằng sau ba gia tộc này còn có con kỳ lân thật sự của nhà họ

Tiêu ở thủ đô!

Lâm Hoa lo lắng hỏi: "Bọn tôi đi hết cả, vậy còn anh thì sao?"

Tiêu Nhất Thiên cười nói: “Tôi đương nhiên sẽ ở lại."

"Một mình anh sao?"

"Ừ."

"Anh có thể đối phó không?"

"Chắc là có thể."

Tiêu Nhất Thiên không thể khẳng định một cách chắc chắn, đề phòng cô sẽ cho rằng anh khoác lác: “Bởi vì, có thể tôi mạnh hơn bọn họ."

Lâm Hoa mở miệng định nói điều gì nhưng do dự một hồi rồi im lặng.

Tuy không nói ra nhưng từ biểu cảm của Lâm Hoa, Tiêu Nhất Thiên nhìn ra được cô ta đang nghĩ anh khoác lác mặc cho anh đã cố khiêm tốn hết cỡ!

Thôi kệ đi, nghĩ sao cũng được.

Tiêu Nhất Thiên lười giải thích, những người ưu tú luôn bị kẻ khác hiểu

lầm mà.

Đúng lúc này, âm thanh chói tai phát ra từ chiếc điện thoại, Tiêu Nhất

Thiên vừa lấy điện thoại ra xem. Đó là một dãy số lạ, nhưng có điều đây có vẻ như là số điện thoại của tên cầm đầu tóc vàng lúc trước.

Buổi sáng ở Đồ Sơn, anh nói số điện thoại của mình cho tên đó nghe, lại không nhớ lấy số của hắn ta.

Nếu không thì ngay lúc Tô An Nhiên mất tích anh đã gọi điện cho tên cầm đầu tóc vàng kia rồi. Dù sao theo anh nghĩ nhà họ Trương, Lưu và Trần ở Đồ

Sơn là khả nghi nhất.

"Làm theo lời của tôi. Đi đi."

Tiêu Nhất Thiên đẩy cửa xe bước xuống, để Lâm Hoa một mình trên xe, nhìn Lâm Hoa lái xe rời đi rồi mới nghe điện thoại, rất nhanh bên kia truyền đến một giọng nói đắc ý: “Cậu chủ Tiêu, mọi việc đã xong xuôi!"

"Sau khi ra khỏi bệnh viện thành phố, tôi đi tìm Trương Phi Long, nói với hắn ta, có một cậu ấm rất nhiều tiền từ nơi khác đến, mới đặt chân đến Hải Phòng phát triển, muốn gặp gỡ làm quen với những người có tiền nơi đây."

"Trương Phi Long đồng ý thì chiều nay ba giờ tại trung tâm nhà tắm Thiên Thủy gặp nhau, còn gọi thêm cả Lưu Tử Phi."

"Về phần Trần Thiếu Huy, tối qua hình như hắn ta đã rời khỏi Hải Phòng nên không đến tham gia được..."

Chính là tên cầm đầu tóc vàng!

Rời đi?

Tiêu Nhất Thiên sửng sốt, chiều hôm qua anh còn gặp Trần Thiếu Huy, tối đến hắn ta lại đột nhiên rời đi, đi vội như vậy, ắt hẳn phải có chuyện gì bất thường!

"Có lẽ nào sau khi hắn ta về nhà đem việc đã gặp mình kể lại cho Trần Nhân Trung biết, sau đó dựa vào miêu tả của hắn ta, Trần Nhân Trung đã phát hiện ra thân phận thật sự của mình, lo rằng biến cố sắp đến nên đưa hắn ta rời Hải Phòng trước chăng?"

Tiêu Nhất Thiên trong lòng như có dòng điện, thầm trách chính mình.

Nếu quả thật như vậy. Vậy thì, nhà họ Trần, Trương và Lưu có khả năng

(Sói Vương Bất Bại)

rất cao là người đã bắt cóc Tô An Nhiên!

Hơn nữa, trung tâm nhà tắm Thiên Thủy có khả năng là đại tiệc Hồng

Môn!

"À, tôi hiểu rồi."

Tiêu Nhất Thiên nhìn đồng hồ. Bây giờ là hai giờ rưỡi chiều, còn nửa tiếng nữa là ba giờ, nhanh chóng đến Đồ Sơn, vẫn còn kịp, thế là anh gật đầu: “Ba giờ, nhất định tôi sẽ đến đúng giờ."

Nói xong, anh liền cúp máy.