Lạy luôn, biết ngay sẽ có chuyện mà. Tôi lắc đầu rồi nói nhỏ với người chơi nhạc bên cạnh mình:

- Chú ơi, cho em mượn micro và chơi dùm em bản nhạc này...-tôi thì thầm

- Oki!

Tiếng nhạc bỗng vang lên và tôi cầm micro bước ra vừa nói vài câu tự đàm thoại với nhau vừa đỡ nó đứng dậy. Nó nhìn tôi hiểu ý liền tươi cười bước đến cái đứa đang cầm micro còn bất động giựt lấy rồi cùng tôi cất tiếng hát...."Cảm giác chỉ dành cho em"

- ------ Muốn nói với em bao cảm giác dành riêng em, vẫn biết nhưng chẳng nói nên được điều chi. Dẫu trái tim này giờ đã thuộc nơi em. Nếu thích cớ sao anh chẳng nói gì bên em, lúc kế bên làm trái tim em ngẩn ngơ. Cứ giấu đi bao cảm xúc dành cho em. Vì sao thế anh???

Qua ánh mắt đầu tiên nhìn em làm anh chợt thấy xao xuyến lòng. Sau phút ấy thì em dường như chỉ có cảm giác riêng anh thôi. Sao chẳng nói điều chi giờ đây thật tâm làm anh quá bối rối. Vì giờ đây cảm giác kia chỉ dành cho mỗi em.

Bao nổi nhớ về em từng đêm còn theo hoài anh trong giấc mơ. Anh cứ nghĩ mà anh khờ ghê tại sao chẳng nói em điều gì. Anh biết thế mà không hiểu sao vì sao gặp em không giám nói. Rằng cảm giác chỉ có riêng mình em...

Với khả năng đổi giọng trầm xuống như nam và bề ngoài ko khác gì 1 thằng con trai, ko ai nghĩ tôi là con gái. Thấy tôi và nó hát 1 cách tự nhiên cùng bộ đồng phục của trường, ai cũng nghĩ chắc đây là 1 sự sắp xếp nhầm gây ấn tượng. Thế là đội đang diễn liền chạy xuống khỏi sân khấu, ban giám kháo thì thi nhau hỏi và lật tìm cái tên trường để chấm điểm. Còn khán giả thì được sự ủng hộ của cả đám bạn tôi khoấy động lên cũng rầm rộ cổ vũ náo nhiệt. Vậy là tự biên tự diễn 1 cách trắng trợn và do bài hát nằm ngoài chủ đề luôn nên ai cũng cảm thấy phấn khích. [phù! sao tôi xử lý tình huống hay thế ko biết? ]

Bài hát kết thúc, khán giả vỗ tay ầm ầm lên huýt sáo thích thú. Còn ban giam khảo thì đắn đo suy nghĩ ko biết nên chấm điểm thế nào vì phần biểu diễn rất hay nhưng lại sai chủ đề và ko kiếm đc tên trường tham dự trong danh sách. Tôi và nó nắm tay nhau chào cám ơn thì 1 đứa nào đó nói to lên:

- 2 người kia ko có trong tiết mục diễn đâu. Bảo vệ bắt nó xuống đi!

Hài.z.z...ác gúm. Dù gì tôi và nó cũng đã trình diễn góp vui rồi mà còn chơi bán đứng kiểu đó nên vừa thấy bảo vệ tiến lại gần, tôi và nó chạy đến trước sân khấu nhảy xuống. Đám bạn cũng kéo nhau bu lại để giúp tôi và nó chạy nhanh vào phòng thay đồ. Cả sân khấu vì thế mà cũng loạn hết cả lên khiến cho chương trình ko thể tiếp tục và các "anh" bảo vệ phải bắt cho đc 2 đứa tôi để xử lý.[] Vào đến phòng thay đồ, tôi và nó chia nhau tìm phòng trốn vào nhưng do chủ nhật đông người nên chỉ còn lại 1 phòng.

2 đứa vừa đẩy cửa bước vào thì Tú Vi cũng đúng lúc xuất hiện bên cạnh. Cả 3 gặp nhau, Vi liền hỏi:

- Ủa? Nãy giờ cả 2 đi đâu mà Vi tìm ko thấy vậy?

- Cái đó lát nói sau, trốn vào đây đã!-nó nhanh miệng nói rồi kéo cả bọn vào khóa cửa lại. 3 đứa trong 1 phòng, 3 cặp mắt nhìn

nhau, 2 người thì thở hổn hển, 1 người thì tự nhiên đỏ mặt...[đừng ai nghĩ gì nhé ] he..he..đc 1 lúc thì nó nuốt nước miếng nói:

- Giờ thay đồ ra bơi luôn đi!

- Ừm...nhưng...-Vi ngập ngừng

- Nhưng sao?-tôi lên tiếng ko hiểu

- Ừm! Đúng rồi. Có 1 vấn đề nhỏ Vi nhỉ?-nó nhìn Vi nói

- Ừm!-Vi gật đầu rồi cả 2 nhìn tôi khiến tôi chẳng hiểu vấn đề đó là gì vì tôi có biết đọc suy nghĩ của người khác qua ánh mắt đâu?

Thấy vẻ mặt "khờ" của tôi, nó chẹp lưỡi nói:

- Upa xoay lưng lại đi.

- Chi zạ -tôi thắc mắc nhưng vẫn xoay lưng lại như lời nó. Thế là Vi mở cửa ra rồi nó đá 1 cái thẳng cẳng sút tôi ra bên ngoài.

Do bất ngờ, tôi chẳng kịp phản ứng và bị té nhào vào 1 người vừa bước ra từ phòng đối diện. 1 cảm giác thật lạ ở 2 bàn tay của tôi. Dường như nó vừa chạm vào 1 cái gì đó mềm mềm. Nhìn kĩ lại, tôi thấy 2 tay mình đang đặt lên ngực của người ta và chỉ kịp nghe 1 tiếng "áh" rồi "bốp" 1 cái. Gương mặt tôi có ngay diễm phúc in đậm 5 ngón tay thật xinh của người tôi vừa vô tình té vào.

(—.—")

Hài..z.z...lại 1 nhân vật nữa xuất hiện!

....Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó. Khi nghe tiếng la của ấy xong thì mọi người trong phòng thay đồ đều bu lại xem có chuyện gì? Vừa nhìn thấy cái mặt của tôi cùng cái đồng phục "nam sinh" tôi đang mặc thì họ họp thành 1 dàn hợp xướng thi nhau hét lên:

- Áh...á...á...con..trai...

- Đồ..biến..thái...đánh..hắn..đi..chị.. em..!

- Khoan..khoan..đã..nghe tui giải thích. Tui ko phải con trai đâu. Là con gái mà..con gái...!

- Xạo hả?

- Chết nè!

Hiz...lời nói của tôi trở nên vô dụng trước các món vũ khí của các nàng. Chài ơi, có gì trên tay là các nàng ném hết vào tôi. Nào là cây lược, nào là mấy chai kem dưỡng da, mấy cái túi xách tay...hài.z.z..có nhiu ném hết, quăng hết, rượt theo đánh đuổi tôi. Hiz...Xách dép chạy ra khỏi đó cũng ko kịp. Zậy mới ác chứ. Vừa chạy ra khỏi đó thì đụng mặt 2 ông bảo vệ đang canh me tôi, phía sau lại là đám con gái đuổi theo khí thế, hết cách, tôi chỉ biết đứng im lại cầu may có ai giúp mình thoát khỏi tình huống zô lí này.

- Tất cả dừng lại!-1 tiếng nói quen thuộc vang lên làm cho mọi người phải ngừng lại việc săn mồi-là tôi (—.—") và tập trung nhìn về người vừa lớn tiếng nói.

Nó! Là nó! Nó bước ra cùng Vi 1 cách hùng hổ đứng giữa mọi người nói:

- Người này là con gái 100%. Nếu mọi người ko tin thì tôi đi theo tôi, tôi sẽ chứng minh cho xem!

Nói rồi, nó dắt tôi đi vào phòng thay đồ. Bọn con gái cũng im lặng đi theo sau. Còn 2 ông bảo vệ thì bị bỏ lại bên ngoài đứng nhìn nhau thật khờ

Trong phòng thay đồ, ấy giống như người đại diện cho đám nữ bước ra nói:

- Bạn chứng minh đi!

- Được. Mấy bạn nhìn cho rõ nè!-nói rồi, nó đứng cởi đồ tôi ra, từ cái cavat đến từng nút áo. Èo! cái dzụ gì zị chòy. Tự nhiên phải

cởi hết xim y ra cho họ xem àh? Ở đâu mà có dzụ lỗ vốn thế nên tôi liền ngăn nó lại nói:

- Khìn hả? Làm gì zạ?

- Thì cởi đồ của upa ra cho mọi người thấy rõ upa là kon gái!

- >"< Mài ko còn cách nào hay hơn ngoài lột sạch đồ tao trước bao nhiu người hả?

- Con gái cả mà. Nhằm nhò gì

- Nhằm...nhò...nhằm sao ko nhằm?-tôi ấp úng nói

- Vậy chứng tỏ bạn đúng là con trai!-ấy lên tiếng nhìn tôi với cặp mắt sắc bén. Hiz, biết đi bơi mà có khỏa thân cho 1 đám các nàng xem thế này tôi thà vào chùa ăn chay 1 tuần. Ko thể chứng minh theo cách của nó, cũng ko có giấy tờ nào đem theo để

chứng nhận...hết cách, tôi nắm lấy tay của ấy nói:

- Chỉ còn cách này thôi!

- Sao?-ấy ngạc nhiên khi tôi nắm lấy tay ấy rồi bỗng đỏ mặt khi tôi đặt tay ấy lên ngực mình. Ko biết lúc đó ấy có nghe tiếng tim tôi đập mạnh ko nhỉ? Hay ấy cảm thấy ngại khi chạm đến tôi? Mà ngại hay là gì thì sao lại giựt tay ra khỏi tay tôi rồi tát tôi 1 cái

nữa nói:

- Cậu là con gái!

Nói xong, ấy quay mặt bỏ đi. Mọi người cũng giải tán nhưng vẫn xầm xì với nhau về 1 đứa con gái xinh trai. Còn nó thì đứng lặng nhìn tôi. Chỉ có Vi là sờ nhẹ lên má của tôi hỏi:

- Có đau ko Quân?

- Sao ko đau? Hiz...ăn 2 cái 2 bên 10 dấu in rõ luôn nè! -tôi nhõng nhẽo

- ^^~

- Còn nhõng nhẽo nữa hả?-nó lên tiếng, tay thì nhéo vào lỗ tai của tôi 1 cái rõ đau

- Ui..ui..da...mài..làm..gì..zạ?

- Hứ, ghét upa quá đi. Vào thay đồ lẹ đi!-giọng hơi bực bội, nó đẩy tôi vào phòng thay đồ rồi đứng bên ngoài đợi cùng Vi. Tôi

đứng bên trong vừa thay đồ vừa suýt xoa 2 bên má và cái lỗ tai tội nghiệp của mình. Miệng lầm bầm than thở chẳng biết hôm nay

là ngày sao quả tạ rơi xuống tôi hay sao mà lại khổ thế này? Ko biết lát còn chuyện gì nữa ko? Hài.z.z...

Thế rồi than vãn cũng đc gì? Chuyện gì đến thì nó sẽ đến...

Tôi thay đồ xong bước ra trong bộ đồ đơn giản. 1 cái quần sọt lửng, 1 cái áo thun. Xong! Ngước nhìn lại nó và Vi thì thấy choáng.

Nó chỉ thay cái váy đồng phục = 1 cái quần ngắn màu trắng đến chảy máu cam. Còn cái áo sơ mi mặc đi học, nó tháo cavat cất đi rồi buộc vành áo lại thành 1 cái nơ xinh xinh. Da nó trắng, thân hình nó chuẩn nhưng thế này thì... còn gì là của riêng tôi?

Nó vậy, Vi thì đỡ hơn 1 chút. Mặc đồ bơi đàng hoàng. [Bikini ]

Thấy tôi cứ ngó nhìn cả 2, nó và Vi liền đồng thanh hỏi:

- Trong đầu đang sáng hay tối đấy?

- Sáng! Rất sáng! Sáng trưng

- Plè... có ma mới tin! Đi ra ngoài chơi thôi!-nó lè lưỡi phản bác rồi cả 3 dắt nhau đi ra và mục tiêu đầu tiên chính là trò Kamikaze. phù...cao 19,2m [lên cầu thang thôi cũng thấy mệt

Trò chơi nằm ngửa ra, 2 tay đặt chéo lên ngực, 2 chân gác lên nhau nhìn như mấy cái xác Ai Cập sắp đc ướp. Vi có vẻ sợ nên đứng bên dưới chờ. Còn nó và tôi thì leo lên xếp hàng chơi. He..he..cái trò chỉ thấy toàn con trai chơi, hiếm có đứa con gái nào dám nên vừa thấy nó xuất hiện, các anh chăn dê liền bắt đầu thả cửa nói:

- Em ơi, em gan quá vậy? Dám chơi trò này luôn àh?

- Trò này thì có gì đâu ko dám?-nó trả lời lại

- Hê..hê..nhưng chơi trò này phải cởϊ áσ ra mới đc trượt xuống!

- Cái đó chỉ có nam thôi, con gái thì miễn!-1 nhân viên lên tiếng nói

- Ủa? Gì kì zậy? Sao con trai thì phải cởi? Còn con gái thì ko? Con gái cũng phải cởi chứ? -cái tên zô zin giả ngây nói

- Đơn giản vậy mà cũng hỏi tại sao sao? Con gái mà cũng cởi ra như con trai thì màu nước ở bên dưới chuyển sang đỏ hết đấy! -tôi lên tiếng và bọn họ bật cười cả lên. Tôi cũng cười nhưng là cười méo miệng vì bị nó đạp cho 1 cái vào chân vì cái câu đầy bóng gió đen tối của tôi. Hiz!

Rồi cũng đến lượt tôi và nó. Nó 1 bên, tôi 1 bên, vào tư thế rồi thì vèo 1 cái..cứ như đang bay với vận tốc càng ngày càng nhanh. Nó la! Tôi cũng la! 2 đứa hét thật to cho đến khi rơi xuống cái bùm văng nước lên tung tóe và mọi người bên dưới thì ko ngừng vỗ tay hoan hô cú trượt thật đẹp của phe con gái

Tôi và nó có vẻ thắng lợi vẻ vang leo lên bờ [nhưng thật sự thì cả 2 uống nước ko ít, bị sặc nước vào mũi rồi ]Mà đó chẳng là gì, chút là hết. Tinh thần ham vui, ham chơi, ham hố của tôi và nó vẫn ko suy giảm mà vẫn tiếp tục đc phát huy bằng trò kế tiếp...trượt ống lỗ đen vũ trụ.

Cả 3 kéo nhau đi và ngang qua chỗ chơi tặc zăng thì tình cờ nhìn thấy Phong đang đứng ở trên cao chuẩn bị đu dây. Lập tức, nó lên tiếng hoãn lỗ đen vũ trụ lại để đến với trò tặc zăng.

Khu chơi tặc zăng đc ngăn ra làm 2. 1 phần là để mọi người ngâm mình dưới nước bơi cho vui,còn 1 bên với độ sâu 3m dành để rơi tự do từ cái trò tặc zăng xuống. Vì ko biết bơi nên nó giao cho tôi 1 nhiệm vụ cao cả.

- Upa!

- Sao?

- Leo lên đó chơi trò tặc zăng đi!

- Tao ko thích trò đó!

- Nhưng em thích. Upa chơi cho em coi đi.

- Đi mà, đi mà, em ko biết bơi nên người ta ko cho chơi. Upa biết bơi mà. Bơi giỏi nữa! Đi mà!-nó năn nỉ với cặp mắt long lanh nhất của mình [ tôi gục rồi! ]

- Biết rồi! Từ từ! Tao chơi cho coi!

- Ye