Dịch: Mặc Mặc Phi Ngữ

Biên: Độc Hành

***

Biện pháp, còn có thể nghĩ ra biện pháp gì đây chứ...

Đắm chìm trong ánh nắng mai, Lý Trường Thọ giá vân mà đi, chậm rãi bay về hướng sơn môn Độ Tiên môn.

Hôm nay trời trong gió nhẹ, chim hót hoa nở, đúng là ngày tốt lành để trở về sơn môn...

Ngay hôm sau đến ngày “Hợp lý về núi”, hắn liền gấp gáp bay trở về.

Bên ngoài thật sự là quá nguy hiểm.

Vẫn là ở trong quang huy Nhân giáo che chở, mới làm tâm thần hắn an bình hơn chút...

Lấy ngọc bài của mình ra ngoài, tới trước sơn môn, Lý Trường Thọ cùng tiên nhân canh giữ tiên môn hành lễ vái chào, rồi nói:

"Tiểu Quỳnh phong đệ tử Lý Trường Thọ, đã giải quyết xong trần duyên hôm nay trở về."

Tiên nhân kia mỉm cười lấy đi ngọc bài trong tay Lý Trường Thọ, hỏi: "Lần này ra ngoài, có thu hoạch được gì không?"

Lý Trường Thọ đáp nói: "Kỳ thật thu hoạch không quá nhiều, chẳng qua là cảm thấy đáy lòng bớt đi một phần lo lắng, từ đó một lòng truy tìm tiên đạo."

"Tốt lắm," tiên nhân cười khoát khoát tay, "Về núi ngoan ngoãn tu hành đi."

"Đúng rồi, đệ tử còn muốn đi Bách Phàm điện bẩm báo một tiếng."

Lý Trường Thọ lại làm động tác vái chào, khống chế giá vân ở độ cao thích hợp, ba về hướng Phá Thiên phong Bách Phàm điện.

Thủ vệ tiên nhân mỉm cười gật đầu, trong lòng cảm thấy, thế hệ trẻ tuổi thật không tệ.

Đến Bách Phàm điện, tìm được trưởng lão trực ban hôm nay, báo lại hành trình về quê hương lần này.

Như thế, một lần ra ngoài độ kiếp này coi như hạ màn viên mãn.

Viên mãn... Cái quỷ ấy...

Lý Trường Thọ vụng trộm bấm ngón tay tính toán, đáy lòng không chịu được lại kêu khẽ.

Một trăm ba mươi hai tòa, trong vòng một đêm lại có hai thôn trại làm tượng Hải thần sùng bái...

Hắn rõ ràng, cái gì cũng không có làm mà.

Đáy lòng nén tiếng thở dài, Lý Trường Thọ hỏi trưởng lão trực ban Bách Phàm điện một câu: "Đệ tử, có thể đi bái tượng tổ sư trong điện không?"

"Tự nhiên được," trưởng lão kia cười nói." Tượng tổ sư để ở đó chính là để môn nhân đệ tử kính bái, ai đến cũng được. Độ Tiên môn chúng ta là Nhân giáo nhất mạch, đệ tử các ngươi tuy thủ quy củ nhiều, trên thực tế theo đuổi chính là vô vi vô cầu, nhưng chỉ được lễ bái, không thể mạo phạm tổ sư."

"Đa tạ trưởng lão, đệ tử đã rõ."

Sắc mặt Lý Trường Thọ trịnh trọng đáp một câu, sau đó nghiêm túc sửa lại trường bào, áo trong một chút, đi tới sân khấu bên ngoài chính giữa đại điện, ngửa đầu nhìn phía trên bức họa.

Bên trong bức họa, một lão đạo khuôn mặt mơ hồ không thể nào thấy rõ, ngồi trên một con trâu đen, phía sau có bảo quang lấp lánh.

Đây chính là bức họa Thái Thanh thánh nhân lúc hiển linh được nhớ kỹ.

Sở dĩ khuôn mặt mơ hồ, là do ai cũng không dám vẽ chân dung Thánh Nhân, vẽ lên sẽ bị Thánh Nhân biết, nói không chừng sẽ hạ xuống trách phạt.

Lập tức, hai tay Lý Trường Thọ chắp phía trước, chậm rãi làm lễ vái chào, sau đó đi lên trước hai bước, dâng hương, cung phụng, lại lui lại ba bước, vung lên vạt áo đạo bào, quỳ gối trên bồ đoàn.

Độ Tiên môn có hai vị chấp sự, một vị trưởng lão vừa vặn thấy cảnh này, đều hơi gật gật đầu.

Giống như vậy, bình thường hằng ngày không thấy nhiều đệ tử đến đây bái tổ sư.

Một lát sau...

"Đệ tử này sao còn quỳ tại đó?"

"Tâm thành thì linh, chắc là muốn tổ sư phù hộ, tiên lộ thường ninh đó mà."

Lại sau một lúc lâu, tại các gian phòng ngăn cách bên trong đại điện, hơn mười mấy vị trưởng lão quản sự đi tới, tò mò nhìn bên này.

"Đệ tử này không phải là gặp việc khó khăn gì chứ?"

"Chúng ta đã ăn không ít linh ngư của hắn, có cần đi hỏi thăm, giúp đỡ chút không?"

"Aiza, hắn không đến chủ động xin giúp đỡ, chúng ta cũng không thể thăm dò thêm cái gì, ai mà không có chuyện phiền lòng?"

Sau nửa canh giờ.

"Các vị từng người trở về đi, chớ có nhìn nhiều. Đệ tử này vừa giải quyết xong trần duyên mà về, nên tâm cảnh bất ổn, muốn mượn nơi này bình phục tâm cảnh."

Người xung quanh dần dần tản đi; Mấy vị trưởng lão tự nhủ trong lòng rằng, lát nữa Lý Trường Thọ tới lấy tiền tháng, phải hỏi han việc tu hành, âm thầm chỉ điểm cho hắn chỗ tốt...

Đệ tử này hẳn là gặp việc khó, nhưng tổ sư “Trên kia”, làm sao lại quản việc nhỏ của tiểu đệ tử như vậy chứ?

Cuối cùng, Lý Trường Thọ bái đủ một canh giờ, chậm rãi đứng dậy, đáy lòng an ổn không ít.

Muốn đối kháng Thánh Nhân, chỉ có ôm chặt đùi Thánh Nhân khác!

Đây chính là biện pháp duy nhất hắn có thể nghĩ đến.

Dù bị trong môn chú ý đến một chút, nhưng sau khi cân nhắc mãi hắn cũng nhất định phải tới đây lễ bái Giáo chủ Nhân giáo, để cho trong lòng Giáo chủ lão nhân gia ngài có thêm một tí xíu cảm giác mình tồn tại.

Môn quy hạn chế, không thể tự treo bức họa tổ sư để bái tế, chỉ có thể tìm tới nơi treo bức họa tổ sư gia giống như chỗ này.

Từ Bách Phàm điện đi ra, Lý Trường Thọ giá vân bay về phía Tiểu Quỳnh phong.

Kỳ thật nghĩ lại, cũng có thể là chính mình quá lo lắng rồi. Đường đường Thánh Nhân, như thế nào lại bỏ qua tư thái, đến nhằm vào một tiểu tiên Nhân giáo như hắn chứ?

Sau khi thành thánh, đại kiếp không hủy, muốn tranh chính là da mặt, giáo vận...

Nhưng, chẳng may vạn nhất thì sao?

Thánh Nhân, Thánh Nhân, trước “Nhân” tăng thêm “Thánh”, không phải là đại biểu còn có “Nhân tính” sao?

Tất nhiên, các Thánh Nhân cũng không phải là từ Nhân tộc thượng cổ sinh ra, đạo môn tam giáo chủ đều do nguyên thần của đại thần Bàn Cổ biến thành, ba vị khác đều là tiên thiên sinh linh, theo hầu không rõ.

Vạn nhất hai vị lão đại Tây Phương giáo kia, đột nhiên bởi vì nguyên nhân nào đó bên trong đầu, thật sự muốn chấp nhặt với con tôm nhỏ là hắn...

【 Hắc, tiểu tử này còn dám gây sự? 】

Khóe miệng Lý Trường Thọ co giật mấy lần.

Xem ra, đại trận bên trong Tiểu Quỳnh phong, cần làm thêm chức năng che đậy thiên cơ!

Bất quá loại trận pháp này, Chưởng môn Độ Tiên môn còn chưa chắc có, chớ nói chi là bố trí cần cực lớn tiền của...

Thế đạo biết bao nhiêu gian nan đây chứ!

Mang đáy lòng đầy suy tư, Lý Trường Thọ đã bay đến phía trên Tiểu Quỳnh phong, cúi đầu vừa nhìn, liền thấy Linh Nga đả tọa dưới tàng cây.

"Kỳ thật, cũng chỉ là vấn đề xác suất mà thôi, an tâm tu hành thôi."

Lý Trường Thọ hô hấp thổ nạp một lượt, điều chỉnh tốt trạng thái, lúc này mới chậm rãi bay xuống pháp trận ngăn cách phía dưới.

Rất nhanh, Linh Nga dưới tàng cây reo hò một tiếng, mấy bước chạy vọt lên;

Nhưng Lý Trường Thọ làm ra động tác im lặng với nàng, ra hiệu nàng ngoan ngoãn đứng yên, sau đó liền đi tới trước nhà tranh của sư phụ, hành lễ, nói chính mình đã xong trần duyên trở về.

Trong phòng truyền đến vài tiếng cười to, Tề Nguyên lão đạo miễn cưỡng nói với Lý Trường Thọ vài câu rồi tiếp tục bế quan, lần nửa mở ra mấy tầng trận pháp phía ngoài phòng.

Sư phụ đang lĩnh hội Vô Vi kinh vào thời khắc mấu chốt.

Tiên thức đảo qua, cảnh sắc các nơi Tiểu Quỳnh phong khắc sâu vào đáy lòng, phần bất an kia của Lý Trường Thọ cũng phai nhạt rất nhiều...

Bất kể thế nào, tu hành vẫn phải tu, ngày cũng phải qua.

Mặc dù trước đó hắn cũng nghĩ đến việc đi Nam Hải một chuyến đánh nát tượng thần của mình; Nhưng vừa nghĩ tới, mình mà hiện thân còn dễ dàng dẫn phát càng nhiều chuyện không biết trước được, nên dứt khoát mặc kệ nó phát triển cho rồi...

"Sư huynh!"

Lam Linh Nga nháy cặp mắt sáng ngời, hai cánh tay bên người nâng lên, như là chim non bay nhảy tới.

"Ừm?"

Sắc mặt Lý Trường Thọ lại rất nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, "Ngươi đi vào với ta."

Lam Linh Nga phát run, lập tức bày ra gương mặt như mướp đắng, cúi đầu đi theo sau lưng sư huynh, ủy khuất đi vào nhà tranh của mình.

Chuyển bồ đoàn, xếp chân, ngồi quỳ chân xuống, cúi đầu, mặt biểu tình buồn bã...

Quá trình vẫn hết sức quen thuộc như cũ.

Lý Trường Thọ ngồi bên trong ghế bành, mở trận pháp xung quanh nhà tranh ra;

Nhìn sư muội trước mặt đã ổn định dung nhan tư thái, hắn thấp giọng thở dài:

"Ta mới đi ra ngoài ba năm, mà ngươi…!"

Tiểu Linh Nga trong nháy mắt nhắm chặt hai mắt, đưa tay nắm lấy vành tai mình, vội vàng hô:

"Sư huynh ta biết sai rồi! Lưu Tư Triết sư huynh và Vương Kỳ sư huynh quyết đấu có nguyên nhân dota!

Ta cũng không nghĩ sẽ xảy ra như vậy, ngày đó chỉ là tùy tiện nói ra chủ ý, thật ra chỉ là muốn đuổi bọn họ rời đi, kết quả cân nhắc thiếu sót, làm sự tình thêm lớn chuyện!"

"Ừm?" Lý Trường Thọ run lên, "Ta là đang hỏi ngươi... chuyện linh ngư trong hồ thiếu đi một phần ba..."

Lam Linh Nga run lên, sau đó thân thể cong cong xoay xoay ngồi bệt xuống tại chỗ.

Xong, đã xong hết rồi...

Hơn một năm trước, ngày đó sau khi Lưu Nhạn Nhi mang theo hai tên sư đệ của nàng rời đi, ngày hôm sau liền xảy ra chuyện.

Lưu Nhạn Nhi thông báo Vương Kỳ, trước đó còn bẩm rõ với sư phụ nàng và Phong chủ, sau đó dùng kế, nói cho Lưu Tư Triết là mình đã mang thai, vốn muốn làm Lưu Tư Triết không còn dây dưa nữa. Không ngờ Lưu Tư Triết trực tiếp đi tìm Vương Kỳ đánh một trận.

Một trận này hai người đều không bị tổn thương quá nặng, xem như thế lực ngang nhau, nhưng lại vì chuyện đệ tử tư đấu nên bị môn quy trừng phạt.

Lưu Tư Triết bị phạt bế môn hối lỗi hai mươi năm, không thể bước ra Đô Lâm phong nửa bước; Vương Kỳ cũng bị phạt tiền lương ba năm, sau đó liền cùng Lưu Nhạn Nhi kết thành đạo lữ, tu hành tại Tiểu Linh phong...

"Sư huynh... Ta sai rồi..."

"Sai ở đâu?"

"Ta không nên... Không suy nghĩ kỹ càng phản ứng của mấy người bọn hắn, liền trực tiếp cho Nhạn Nhi sư tỷ chủ ý ngu ngốc như thế," Lam Linh Nga cúi đầu nói, "Kết quả hại ba người bọn hắn đều chịu môn quy trừng phạt."

Khoé miệng Lý Trường Thọ cong lên, mắng: "Ta dạy ngươi nhiều năm như vậy, ngươi lại dùng mấy năm ngắn ngủi, liền phun toàn bộ lời ta ra ngoài.

Cũng được!

Tính cách ngươi vốn là như vậy, là ta không nên yêu cầu ngươi cao như vậy, aizz, thôi đi."

"Đừng, đừng thôi! Sư huynh ngươi cứ việc yêu cầu cao ta đi mà!"

Linh Nga lập tức luống cuống, "Về sau ta không dám gây họa nữa! Ngươi không được từ bỏ ta nha sư huynh! Về sau ta yên lặng ở bên cạnh huynh tu hành, gặp người xa lạ một câu cũng không nói!"

"Vậy ngươi lại nói lại xem, mình sai ở đâu rồi?"

Vành mắt Lam Linh Nga đỏ lên, lập tức chân tay luống cuống, "Ta, ta..."

"Ngươi không được quản chuyện người ta!"

Ngón tay Lý Trường Thọ chọc chọc vào cái bàn, thở dài: "Ngươi biết Lưu Nhạn Nhi kia mệnh trung nhân duyên, rốt cuộc là cùng Lưu Tư Triết hay là Vương Kỳ hay không?

Một người thầm mến trăm năm, một người quen biết mấy năm, Lưu Nhạn Nhi vì sao lại do dự? Vì cái gì không thể nhẫn tâm nói lời độc ác với Lưu Tư Triết? Còn không phải là do đáy lòng có chút chần chờ. Lưu Nhạn Nhi đã một trăm năm mươi sáu mươi tuổi, nàng ta không thể nghĩ ra những biện pháp khác sao?

Không phải là không thể, chỉ là không muốn! Ngươi như vậy tương đương với trực tiếp tuyệt đường một người, làm nàng vốn đang chưa định nhân duyên thành định. Nếu là người thuận theo thiên mệnh thì cũng thôi đi, nếu ngươi sửa lại nhằm người không đúng theo thiên mệnh, ngươi một câu liền gánh chịu nhân quả của ba người.

Như vậy biết tổn hại bao nhiêu số phận của ngươi chứ!

Không phải ngươi cảm thấy chính mình thông minh nhất, có chủ ý nhất, là do không có ai đi so với người bên cạnh đần bao nhiêu, chỉ có người thích tự cho là thông minh thôi!

Việc này, chính là tâm tính ngươi một khắc bất ổn mà gây hoạ."

Lam Linh Nga méo miệng, run giọng nói: "Sư huynh, ta phải làm thế nào để bổ cứu đây?"

"Làm nhiều sai nhiều, bây giờ ngươi đi chỗ Lưu Nhạn Nhi sư tỷ nhận lỗi, cầu nàng một câu tha thứ, " Lý Trường Thọ tựa ở bên trên ghế bành, vuốt vuốt lông mày, "Xem ra ngươi vẫn không hiểu rõ rồi. Cho ngươi một ví dụ đơn giản nhất.

Nếu sau này Lưu Nhạn Nhi sư tỷ và Vương Kỳ sư đệ nháo lên đòi chia tay, nàng đầu tiên sẽ trách ai?"

Linh Nga nhíu đôi mi thanh tú một cái, thấp giọng nói: "Là ta, là người ngoài lúc trước nghĩ kế giúp nàng cự tuyệt một người khác..."

Lý Trường Thọ cười khổ nói: "Cho nên nói, vì cái gì mà ngươi lại muốn can thiệp việc riêng tư của người khác? Một chữ tình này, từ xưa ai có thể nói rõ chứ?

Đây cũng không phải là nhu yếu phẩm bắt buộc để tu đạo trường sinh, ngươi mỗi ngày nghĩ nhiều nhất cũng là việc này, cứ thế mãi, sẽ chỉ lãng phí tư chất cùng ngộ tính của ngươi.

Sau khi ngươi đi tìm Nhạn Nhi sư tỷ kia nhận lỗi, cũng ở yên trên núi ngoan ngoãn mà suy nghĩ lại, lúc nào Lưu Tư Triết xuất quan, thì lúc ấy ngươi mới được xuất quan."

Lý Trường Thọ đứng lên, lại nói: "Lần này không phạt ngươi nhiều, tự mình cầm phiến đá, vây lại viết Ổn Tự kinh ba trăm lượt đi.

Lúc nào thật rõ ràng chính mình sai ở đâu, lại đi tìm Lưu Nhạn Nhi nhận lỗi."

Nói xong, mặt Lý Trường Thọ đen thui, chắp tay muốn rời khỏi.

Linh Nga lại kêu lên tiếp: "Sư huynh, còn có một việc nữa."

Lý Trường Thọ không chịu được nữa lại đi trở về, đưa tay ấn xuống đầu Linh Nga, dùng sức xoa nhẹ vài vòng, mặt mũi tràn đầy vẻ hận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, làm tóc mây mà nàng tỉ mỉ chải rối lên...

"Ngươi rốt cuộc còn gây bao nhiêu chuyện nữa, cứ nói hết luôn một lượt đi? Sư huynh ngươi dễ bị ngươi dọa ra tâm ma mất!"

"Không phải gây họa, cái này xem như thu hoạch ngoài ý muốn, sau khi ta gây cái họa vừa rồi, thật..."

Linh Nga nhỏ giọng nói, "Là liên quan tới sự tình sư phụ năm đó bị thương, bởi vì chuyện Nhạn Nhi sư tỷ này, ta nghe được một tin đồn... Sư huynh, đưa lỗ tai tới."

Nói nhỏ, như thế … như vậy…

Lý Trường Thọ cúi người nghe xong, sau đó khẽ cau mày, nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường.

"Việc này ngươi không cần quản nhiều, trước tiên sao chép Ổn Tự kinh, nhận lỗi xong rồi về đan phòng tìm ta."

"Ah" Linh Nga lên tiếng, đưa mắt nhìn sư huynh đang lướt tới phương hướng đan phòng.

Xong, hảo cảm của sư huynh đối với mình giảm đi ít nhất mười năm...

Sau đó nàng yếu ớt thở dài, ôm bồ đoàn đi ra dưới cây liễu;

Lấy ra một phiến đá, lấy ra một cái pháp khí đao khắc, mu bàn tay cọ cọ nước mắt nơi khóe mắt, tóc tai bù xù ghé vào, chép lại thiên kinh văn sư huynh mười mấy năm trước viết ra.

Viết xong mỗi lượt, nàng lại xoa xoa nước mắt, xoá chữ khắc trên phiến đá đi, tiếp tục viết lần thứ hai.

Cành liễu lưu luyến rủ xuống, vuốt lên tóc xanh nàng đang theo gió lắc lư, tựa hồ đang giám sát nàng làm bài tập.

... Ta là dãi phân cách của Mặc Mặc Phi Ngữ, truyện nào cũng có cái dãi như này sao trời…

« Ổn Tự kinh »

Hồng Hoang ẩn danh

Sinh ra hướng tu tiên, không quản việc người, khó giành phần trước.

Gặp bất bình, nghĩ phải cố gắng, gặp chuyện xấu cần tự xét lại.

Bằng hữu nhiều quá, không có gì tốt, bạn như quả, miễn cho tai vạ bất ngờ.

Gặp địch chớ loạn, loạn quá tất nguy, xuống tay trước, sau thành tro.

Phải tự kiềm chế, hưu tự sợ, vạn sự ổn định, nhưng phải thật thà.

Lối rẽ đường tu tiên, lui được thì vào, đến cơ duyên, mưu mà định ra.

Xưa kia nơi nào đó, người hiền lành, cuối cùng cũng bị tính toán, sao mà thảm.

Có yêu có thể, mưu tính nhiều, bị đập bất tỉnh, đem giá nướng chín.

(Giản lược một nghìn năm trăm chữ)

(Đùa đấy, nguyên tác khúc này giản lược một trăm chữ) hahaaaaaa