Sau đó hắn quay qua mẹ hắn nhìn bằng ánh mắt sắc lẻm đến đáng sợ,mẹ hắn còn sợ nữa là..

bà ta liền quay qua chỗ khác không dám nhìn hắn…-Con thông báo với ba mẹ,kể từ giây phút này Hoàng là vợ con,không có ai có quyền làm tổn thương Hoàng nữa,ba mẹ nghe rõ chưa..

Trời ơi lời nói của hắn bây giờ cứ như là ông hoàng ấy…Khẩu khí và mạnh mẽ biết bao…Nghe hắn nói mà tui hạnh phúc biết chừng nào…-Mẹ có nghe rõ chưa?

-Mẹ..

mẹ…xin lỗi con.

-Người mà mẹ xin lỗi phải là Hoàng kìa.

Tui cũng không dám nhìn mặt bà ta (không phải tui sợ đâu nha,còn lâu tui mới sợ) chỉ cuối gầm mặt xuống đất..

-Cô..

cô xin lỗi con,Hoàng.

-Mẹ còn làm Hoàng buồn một lần nào nữa,đến lúc đó mẹ đừng có hối hận…Không phải chỉ đơn giản bỏ nhà đi thôi đâu!

-Mẹ..

mẹ biết rồi.

-Sao,em đã làm gì thằng Hoàng.

-tới lượt ba hắn thắc mắc.

-Em…em…thôi đi vô trong đi anh.

Chỉ còn lại tui và hắn…-Wow…bữa nay anh tuyệt lắm.

-Em yên tâm từ nay,anh sẽ bảo vệ em.

Tui ngả người vào vòng tay của hắn,hạnh phúc tột cùng…-Sao…có định thưởng gì hok?

-Hắn đòi hỏi.“Chóc”

-một nụ hôn của tui dính vào má phải của hắn.

-Bên đây nữa chứ!“Chóc”

-một nụ hôn nữa của tui dính vào má trái của hắn…-Vô tắm rửa rùi chở em về đi anh.

-Bữa nay em đi tạm xe hơi nha.

-OK,chơi lun.

^^.

Cơn sóng gió giữa tui và mẹ hắn cuối cùng cũng đã qua, với phần thắng nghiêng về tui với sự hậu thuẫn của anh ý…Tui cũng đâu phải là tay vừa gì. Lợi dụng lúc chỉ có tui và bà ấy tui cảnh cáo: “Cô ăn hiếp con được một lần, sẽ không bao giờ có lần thứ hai đâu…”

..

Các bạn sẽ khuyên tui là sao không tìm cách để lấy lòng bà ta…tui đã thử rồi đấy chứ nhưng không thành công…Mặc kệ,tui yêu con bà ấy mà,còn bà ấy chẳng là cái nghĩa địa gì đối với tui cả….

Với lại ba hắn cũng có cảm tình với tui lắm chứ bộ…Kể ra đàn ông dễ xài, còn lòng dạ đàn bà thì sao mà nham hiểm quá…!Hôm nay tui cùng hắn đi Diamond Plaza để mua vài thứ trang sức ấy mà….

Bật mí với các bạn là còn hai ngày nữa tui và hắn sẽ cử hành hôn lễ ngay tại nhà hắn với sự chứng kiến của…ba mẹ hắn thôi..

Bùn quá hà…Đại diện bên tui chẳng có ma nào hết trơn…Thú thật chứ tui chẳng hề thú nhận hay tâm sự với bạn bè tui về việc tui là thành viên chính thức của Third Word này đâu bởi vậy….

Sau một hồi dạo nát cái Plaza tui và hắn cũng mua được một cặp dây chuyền ưng ý bằng bạch kim PNJ đẹp tuyệt vời, giống nhau y khuôn hà..

Lúc đầu hắn đề nghị mua nhẫn nhưng tui không chịu..

đeo nhẫn dễ bị phát hiện lém….

Chốn công cộng mà hắn cứ cà ôm cà ôm làm tui ngại gần chít…Đã vậy lúc tính tiền còn tì cằm lên vai tui nữa chứ..

làm chị thu ngân phải quay qua chỗ khác cười mỉm chi…Chỉ còn một ngày nữa thui là tui và hắn chính thức là vợ chồng,khỏi chịu mang tiếng là QHTD trước hôn nhân nữa rồi ^^…Sao tui hồi hộp quá,cầu cho mọi việc đều diễn ra suôn sẻ…Tui đang cùng hắn trang hoàng nhà cửa,chuẩn bị phòng tân hôn…Gra mới, gối mới,chăn mới,….

cái gì cũng mới và trắng tinh khôi….

Hạnh phúc biết bao!!

-À..

anh ơi.

-Gì em?

-Không biết là em…em có..

có mặc váy cưới hok?

-Không…em sẽ mặc áo vest,mà em chắc mặc váy sẽ đẹp hơn..

Đâu để xem…được rồi,anh quyết định em sẽ mặc váy!!

-Đồ quỷ…chưa gì mà bắt nạt em wài à..

-Cưới xong,anh sẽ xin phép ba mẹ (của tui) cho em về nhà anh làm dâu luôn,vậy là từ nay anh sẽ được nếm thức ăn em nấu mỗi ngày rùi…-Cái đồ hám ăn…mà anh ăn nói thế nào với ba mẹ em.

-Anh sẽ nói là….

em ở nhà anh để đi học cho tiện,nếu cần anh sẽ cho ba mẹ anh đến nói chuyện.

-Quyết định vậy đi!

-Cứ thế mà làm!Mẹ hắn cũng giúp tui và hắn trang trí nhà cửa…nhưng tui thấy tâm trạng bà ấy hình như không ổn….

Bả cứ nhìn ra cổng hoài..

làm như đang mong đợi ai ấy…Tui và hắn đang trong phòng tò te tú tí thì nghe tiếng chuông cổng vang lên…Ai vô nhà hắn thế nhỉ,giờ này ba hắn đang ở công ty mà…Tui và hắn cùng chạy xuống thì….

-Hello…chào hai anh..

Lâu lắm rồi em mới được gặp lại anh đó anh Hoàng!Là con Xuân Nhi…trời ơi nó trở về rồi sao, nó về đây với ý định gì, nó đã biết mối quan hệ tui với hắn rồi sao….

Mà sao nó biết tui và hắn sắp kết hôn…Không còn nghi ngờ gì nữa,chính mẹ hắn là người tiếp tay cho nó….

-Anh Tuấn,anh có nhớ em hok,em nhớ anh muốn chết,xa anh một năm mà em cứ ngỡ như một thiên niên kỉ vậy đó!Nó vừa nói vừa sà vào người hắn như chó lâu ngày thấy c….

Hắn nhanh tay đẩy nó ra…-Cô làm cái trò gì thế hả..

sao lại về đây?

-Nhớ anh zề không được sao?Nhìn thôi cũng đủ biết con nhỏ này hám trai vô địch…-Cô hay tin gì chưa?

-Tin gì anh?

-Ngày mai tui sẽ kết hôn với người tui yêu.

-Là ai?

-Hoàng..

-hắn vừa nói vừa vòng tay qua eo ghì chặt lấy tui…Đã vậy còn hôn nhẹ vào má tui nữa mới chết chứ!

-KHÔNG…EM KHÔNG TIN EM KHÔNG TIN…-Nó gào lên như một con thú bị mất cục mồi.

-Không tin thì ngày mai đúng 5 giờ chiều mời cô đến đây dự lễ thành hôn của tui.

-Á….

tại sao tại sao lại như vậy…Anh và Hoàng là con trai làm sao mà cưới nhau được…-Tình yêu không phân biệt giới tính…cô nghe rõ chưa?Tui từ sớm giờ không nói gì để mặc cho hắn ứng xử trước…-Anh Tuấn..

em xin anh anh đừng bỏ em,em yêu anh nhiều lém.

nhìu lắm lắm…huhuhu…-Nó khóc tức tưởi rồi sụm chân xuống bám víu lấy chân hắn…-Con trai…sao để Xuân Nhi nó quỳ gối vậy con?

-Mẹ im đi….

chính mẹ…chính mẹ đã báo cho cô ta biết phải không?

-Mẹ..

mẹ…không có.

-Con không muốn nhìn thấy mẹ nữa,MẸ ĐI ĐI!!!…-Hắn hét lên như muốn sập nhà.

Bà ta sợ quá bỏ chạy vắt giò lên cần cổ…Đáng đời, dám chọc giận hắn….

Ý, mà hắn cũng quá đáng thật dù sao bà ta cũng có công sinh thành nuôi dưỡng hắn nên người mừ!Đồ…bất hiếu….

-Còn cô nữa…tránh xa người tui ra, đi về đi!Con nhỏ này lì lượm thật cứ nắm chặt lấy chân hắn,ôm lấy ôm để, không buông là không buông….

-Cô không buông ra là tui không khách sáo đâu đó!

-Hắn cảnh cáo.

-Thui đủ rồi…anh định đánh nó hả?

-Tới lượt tui lên tiếng.

-Xuân Nhi,có gì em đứng lên rồi nói chuyện.

-tui nhỏ nhẹ.

Ngay lập tức nó bỏ chân hắn ra rồi trợn mắt lên nhìn tui cứ như là tui là kẻ thù từ mấy kiếp trước của nó vậy…Rồi nó lên tiếng:-Mày giỏi lắm…dám dành người yêu với tao hả, để coi bản lĩnh của mày tới đâu con…Con Daisy (tên tiếng Anh của nó đó) này từ nhỏ muốn cái gì là có cái đó..

Hãy đợi đấy!!Xía..

nó nói làm như tiểu thư trong phim Đài Loan không bằng..

Kệ mày chứ!!Cái con nhỏ này mất dạy quá, không biết lớn nhỏ gì cả,dám ăn nói với tui như vậy…Tui nói chuyện đàng hoàng với nó mà..

Tui tức điên lên được…tức muốn hộc máu…Làm như tao giựt chồng của mày hả con khốn nạn..

-Tui nhắc lại lần nữa: tui không bao giờ và sẽ không bao giờ yêu cô đâu.

-Hắn khẳng định.

-Nghe gì chưa con điên kia!

-Tui tức quá.

Nó lồm cồm bò dậy quơ lấy vali….

nghinh tui một phát nữa rồi mới đâm thẳng ra cổng lủi mất….

Chắc các bạn cũng thắc mắc là tại seo bữa nay không thấy 2 con Osin nhà hắn chứ gì..

tui ra lệnh cho hắn tống khứ tụi nó zề quê hết rồi…^^.

(ác thật)-Mình zô chuẩn bị tiếp đi em.

-Hắn dịu dàng trở lại.

-Dạ..

!Không biết là cái con Xuân Nhi hồi nãy nó nói là không để yên à….

Có khi nào ngày mai đám cưới nó đến quậy giống như trong phim tui từng xem hok….

Ui, mà có ai đâu mà sợ xấu hổ…Mai mày đến tao sẽ cho mày ăn “Bạch Cốt Trảo”

…hahaha…Tao không hiền như mấy con vai chính trong phim thần tượng Đài Loan như mày tưởng đâu à nha…Tui cười thầm trong bụng khoác tay hắn đi vào trong…Mẹ hắn chạy trốn đâu mất tiêu rồi ta?…Tội nghiệp bà mẹ chồng quá àh!!Hic…Chiều nay thôi là tui và hắn sẽ chính thức trở thành vợ chồng..

chắc trên danh nghĩa thôi…chứ Việt Nam có lẽ đến thế kỉ 22 mới cho kết hôn đồng giới…nước mình lúc nào đi sau thời đại mừ ^^…Sau hên dữ vậy bữa nay lại đúng là ngày chủ nhật,tui được nghỉ học…Bây giờ là sáng sớm mới 8 giờ mấy thui,tui cùng hắn đi đặt bánh kem…-Anh ơi em thấy kì quá à!

-Sao kì?

-Em tên Minh Hoàng,anh tên Anh Tuấn..

nghe là người ta biết tên con trai liền..

nên…-Người ta biết thây kệ người ta chứ..

-Hưa..

hưa..

em không chịu!

-tui dậm dậm chân nhõng nhẽo như 1 đứa con nít (nít quỷ^^).

-Vậy em muốn sao?

-Àh…hay mình lấy tên tiếng Anh đi.

-Tên gì?

-Ừm…em là Easytocry còn anh là David,được hok?

-Tên em nghe ngồ ngộ nhưng cũng hay!

-Nói chung nó có nghĩa là nhõng nhẽo mít ướt, em thấy nó rất phù hợp với em..

-Ừhm..

vậy đi…-Mà..

nhắc đến bánh kem em mới nhớ,sinh nhật anh tháng mấy dzạ,trước giờ em vô tâm quá!

-Ngày 19 tháng 11..

-Hả…cái gì…vậy là anh sinh sau em 20 ngày à…Hổng chịu đâu!

-Sao..

có ý kiến ý còi gì không..

giờ muốn làm anh hay làm em?

-Ừ thì..

người ta bất ngờ thôi chứ bộ!…Thôi..

zọt!Hắn nhỏ hơn mình 20 ngày tuổi lận cơ à…Thui kệ,cũng chẳng có vấn đề gì…Hắn rồ ga thẳng tiến đến tiệm bánh kem…Nắng sớm trải dài trên con phố quen thuộc..

tui và hắn rất nhiều lần qua đây nên tất cả cảnh vật ở đây trở nên gần gũi và dễ thương đến khó tả…-Anh…anh ơi!

-Chuyện gì em?

-Em thấy sao hình như mấy thằng phía sau cứ chạy theo mình hoài à.

-Trời..

thì đường thì phải cho người ta chạy chứ!

-Nhưng…-Ôm anh chặt vô nào Cúp Bế!Thật ra là từ lúc ra khỏi nhà hắn tui cũng để ý thấy 4,5 thằng đi xe Nouvo sao cứ chạy theo tui và hắn hoài…cứ như đang bị theo dõi ấy….

Tui quay lại nhìn thêm lần nữa…Trời ơi….

bọn nó cầm theo cây dù vuông quá trời luôn,hổng lẽ…….

Á!!!

-Anh ơi…chạy nhanh lên.

-Sao vậy em?

-Anh nghe lời em đi, đừng hỏi!Hắn kéo hết ga rẽ vào một con đường vắng..

trời ới sao hắn ngu dữ vậy….

phía sau tụi nó rú ga đuổi theo….

Roẹt……..

roẹt….

Áhhhhhhhhhhhhh….. “rầm…”

….

Tui bị tụi nó nắm kéo lấy cái nón bảo hiểm giật mạnh lại….

Mất đà…tui té lộn ngược ra đằng sau…….

Lúc đó cái nón bảo hiểm cũng vừa rơi ra…hậu quả là mặt tui dập mạnh lên vành nón…Tui nghe ran rát ở mặt…sờ lên thì…trời ơi là máu…..

Khắp người tui xây xát thật thảm hại không biết có bị gãy chân không sao tui không còn cảm giác gì nữa….

Hắn vội quăng xe chạy đến đỡ tui lên….

Vừa lúc đó năm thằng du côn xông đến…tay thằng nào thằng nấy cũng cầm một cây gỗ rất to…-Tụi tao có thù oán gì với tụi bây đâu!

-Tui hét lên như điên.

-Đánh chết mẹ tụi bây luôn!Vừa dứt lời…cả năm thằng quất mạnh như điên như dại vào tui và hắn….

Hắn giằng co dữ dội với năm thằng…nhưng vì đông quá hắn đánh không lại…hắn bị những tên đó đấm thẳng vào mặt…mũi hộc máu…Ngay lập tức tụi nó lao về phía tui…. “Bốp”

….

Tui bị trúng ngay lưng…định vùng lên thì “Bốp”

..

một thằng khác đập mạnh vào chân tui..

Tui đau quá quỵ xuống..

Hắn lao đến lấy hết thân người to lớn ôm chặt tui lại…bảo vệ cho tui tránh những cú đập như trời giáng từ cậy dù vuông của những thằng quỷ sứ….

Nước mắt tui tuôn chảy dạt dào miệng thì la hét đến khàn cả cổ….

Vừa lúc đó người dân chạy đến….

Năm thằng tót lên xe định tẩu thoát….

May sao có một anh chộp lấy được một tên trong số năm thằng….

còn 4 thằng kia rồ ga chạy mất….

Trời ơi…hắn bị đánh gần như bất tỉnh,mặt mày thì sưng húp….

-Đưa anh ấy vô bệnh viện đi,huhuhu…..

Tui hộ tống cùng người dân đưa hắn vào bệnh viện Chợ Rẫy……..

Huhuhu…..

Tuấn ơi….

anh đừng có làm sao nha….

Tui chỉ biết khóc và cầu nguyện mọi điều tốt lành sẽ đến với người tui yêu…..

Trời ơi sao vậy tui và hắn sắp sửa đám cưới rồi mà…Ba mẹ hắn cũng hớt ha hớt hải chạy vào sau khi nhận được thông báo của tui….

-Thằng Tuấn sao rồi con?

-mẹ hắn hỏi ngay khi vừa gặp tui.

-Hic…ảnh đang được băng bó,cũng may là không bị gãy tay gãy chân.

-Chuyện là sao vậy con?Tui trần thuật hết câu chuyện kinh hoàng vừa diễn ra cho ba mẹ hắn nghe….

-Vậy là một thằng bị tóm..

mình có thể biết ai là chủ mưu rồi.

-Ba hắn khẳng định.

-Giữa ban ngày ban mặt mà dám đánh người…Bọn này gan thật.

-Mẹ hắn tiếp lời.

Sau đó tui và ba mẹ hắn cùng vào thăm hắn….

Nhìn bộ dạng hắn bây giờ thật thảm…khuôn mặt đẹp trai ngày nào giờ đây sưng vù lên trông thật tội nghiệp…khắp người đầy những vết bầm…Hắn nằm im không trở mình được,mắt nhắm nghiền lại cũng đủ biết hắn đau đớn đến mức nào..

nhìn thấy mà tui không cầm được nước mắt…tui đã quá yêu hắn rồi…Mẹ hắn cũng thút thít khóc…Cuối cùng thằng bị tóm được cũng khai người mướn tụi nó đánh tui với Tuấn là một cô gái khoảng 19 tuổi…Không còn nghi ngờ gì nữa..

chính con Xuân Nhi chủ mưu chứ không ai khác…Đối tượng nó nhắm đến chính là tui…Tui không ngờ con khốn nạn này lại lều đến như thế….

Đã như thế tao sẽ cho mày vô nhà đá gỡ lịch luôn…Cùng trong ngày nó bị áp tải về trại tạm giam trước sự ngỡ ngàng của ba mẹ nó và ba mẹ hắn…chỉ có tui là cảm thấy không bất ngờ gì cả…Với sự chăm sóc chu đáo của tui 10 ngày sau hắn khỏe hẳn…các vết thương cũng đã bớt..

đặc biệt khuôn mặt hắn bắt đầu trở về trạng thái ban đầu..

do tui ngày nào cũng xức thuốc rồi xức nghệ…chứ thẹo thùng không sau này ai mà dám hun…^^….

Hôm nay là ngày xuất viện của hắn nè, người lăng xăng nhất chính là tui….

Tuần học 6 bữa mà tui nghỉ hết 4 bữa rồi để vào đây được gần anh ý…đợt này chắc bị cấm thi cũng bộn đây…Haizzzzz…tại sức mạnh của tình yêu quá lớn mà….

Thằng Long đẹp trai cứ gọi điện hỏi sao không đi học hoài…Tui bực mình quá hét lên.. “Sao mày nhiều chuyện quá zậy”

…rồi cúp cái rụp…Nói thiệt chứ từ xưa đến giờ thì đây là lần đầu tiên tui kêu nó bằng mày đó…Chắc nó sẽ buồn lắm đây…Nhưng biết làm sao được,ai biểu quan tâm không đúng lúc làm chi….

-Tuấn à..

mẹ thấy hay là con tha cho con Nhi lần này đi con…tại nó còn trẻ nên nông nổi quá.

-Đến giờ này mà mẹ còn bênh cô ta à…nếu bữa đó không có người ta đến kịp..

thì chắc có lẽ con với Hoàng bỏ mạng rồi đó…con nhất định đưa cô ta vào tù.

-Nhưng ba mẹ nó rất thân với gia đình mình..

với lại ông bà bên ấy van xin mình hoài..

Bà ta thật quá đáng….

đám du côn hum bữa xém chút nữa đánh hắn chết rồi vậy mà giờ bà ta còn nói đỡ cho nó…Bả bị nó bỏ bùa mê thuốc luốc thật rồi…Nó với bả đúng là cùng một duộc mà..

-Con không biết…tất cả hãy để Hoàng quyết định.

Bà ta bắt đầu xoay chuyển người về phía tui…-Hoàng à…con tha cho con Nhi được không con,hãy cho nó một cơ hội sửa đổi…sống trong đời sống cần có một tấm lòng mà con.

Tui không bao giờ nghe lí sự cùn của bà đâu…-Con..

con nghĩ con là người.. “sống và làm việc theo pháp luật”

đó cô à.

-Vậy cô hiểu rồi…Nói xong mẹ hắn bỏ đi một nước không thèm nhìn lại…còn lại tui và hắn…-Anh nghĩ mình có nên làm đơn bãi nại cho nó hok?

-tui hỏi hắn.

-Nó ra rồi lại hại em nữa làm sao..

để nó trong tù cho nó sám hối.

-Tại lần này xảy ra bất ngờ thui..

chứ thật ra em cũng có đồng bọn bên quận 8 chứ bộ…đông lắm khoảng 10 mấy thằng..

hú một tiếng là nó sẽ đến…(giang hồ thứ thiệt chứ không phải Bottom như tui đâu nha,đừng có hiểu lầm mà tội nghiệp).

-Trời ơi…dzợ của tui sao ghê dữ zậy…vậy mà trước giờ anh cứ tưởng em hiền như cục bột chứ!

-Vậy hả?…-tui đang đỏ mặt vì ngại.

-Cục bột thì sao ta…nhão nhão mềm mềm,muốn nắn con gì ra con đó,nào là:trâu, cọp,sư tử,…-Ê..

định móc họng tui hả?Trời ơi là trời…Tui như vầy mà hắn nói tui là trâu, cọp, sư tử.

-Trâu nè..

cọp nè…sư tử nè…Mỗi lần “nè”

tui nhéo hắn một phát đau điếng…hắn phải bỏ chạy lòng vòng….

Không phải tui nói xạo gì hắn đâu mà thật sự tui cũng có quen một tên trùm bên quận 8 ấy chứ…Nó cũng “kết”

tui lắm…Khi trước lâu lắm rồi có lần đi uống nước với đồng bọn của nó…mấy đứa đàn em nó bày đặt chọc tui dễ thương rồi giống con gái này nọ…nó đấm một phát mặt thằng kia sưng chù vù…rồi quay qua bên tui nhẹ nhàng và dịu dàng nó nói “Em đừng có để ý lời nó nói..”

(nó lớn tuổi hơn tui mà lị ^^)..

Thái độ nó nói chuyện với tui khác hẳn với tụi đàn em của nó…cứ như nó đang nói chuyện với người yêu ấy…Nhưng nhìn nó thui là tui phát sợ, không dám lại gần…tóc tì vàng chóe dựng đứng cả lên, mặt thì không có một hột mụn cám toàn là mụn bọc không hà…cục nào cục nấy nặn ra chọi cũng lỗ đầu chứ chẳng chơi…Nó chỉ được cái tướng đô gần giống như Lý Đức thui, chắc nó em Lý Đức,nó là…Lý Đực chăng?.. Nói chung có nhiều mối quan hệ để có lúc nhờ vả cũng tốt…nhưng tui ít giao du với bọn nó lém…Cũng may nó không phải G (đoán thui) nên chắc sẽ không đọc được truyện này đâu…Nó mà đọc được truyện này nghe tui nói xấu nó như vậy…chắc tui đi die lun quá!!!^^…..

Bật mí tên nó nè…tên trong nó tên là Khải (hiếm ai bít lắm đó)…còn biệt danh nó ở ngoài hả…không nói đâu!!^^…sợ có đàn em nó đọc được truyện này rùi đi mách với nó là chết tui!!!…Trở về thực tại đêê!!

-Noái zậy em tha cho nó hử?

-Hắn hỏi tui.

-Ừ…nó ở tù mai mốt có tiền án,sau này làm việc khó lắm.

-Vợ anh độ lượng quá!

-Wey…chưa cưới mừ…nên tui chưa thể là zợ mấy người được.

-Thì…từ từ rồi cháo cũng nhừ…-Với lại anh chưa khỏi hẳn…chắc cỡ hai tuần nữa mới bình phục hoàn toàn…mà anh ơi.

-Sao zợ yêu?

-Tuần sau em đi thực tập Nha Trang – Đà Lạt 5 ngày 4 đêm rồi,chắc nhớ anh không chịu nỗi quá!

-Em yên tâm,một ngày anh sẽ gọi cho em 100 lần.

-Thui điên quá pa,ba lần thôi..

sáng trưa chiều…ok man?Tui hạnh phúc trong vòng tay hắn từ từ tiến vào nhà….

Ngày sau tui và hắn làm đơn bãi nại cho con Nhi và nó được thả về 2 ngày sau đó…Hiện tại nó đang đứng trong nhà hắn,qua để xin lỗi….

Sao dạo này tui hay túc trực ở nhà hắn thế nhỉ,….

Vừa thấy mặt nó qua, tui và hắn nắm tay nhau bước xồng xộc ra…Nó chưa kịp mở miệng thì hắn đã tát vào mặt nó một cái thật kêu, nó té nhào ra nền gạch,tay ôm lấy khuôn mặt khóc ré lên….

Trời ơi sao hắn vũ phu dữ vậy, có khi nào mai mốt hắn cũng đánh tui như vầy hok?….

Nghĩ như vậy thui chứ miệng tui rủa thầm “Đánh đi, đánh nữa đi anh…đánh cho nó bỏ bú lun”

…..

Trời ơi..

mình cũng ác thật…-Em..

em đến để xin lỗi 2 anh…em không ngờ sự việc lại tồi tệ như vậy!

-Cô đừng nói gì nữa…cút ra khỏi nhà tui mau…Hắn vừa nói vừa nắm tay nó xách lên đẩy ra ngoài như đuổi một con chó…-Người anh hôi quá,zô tắm đi,để đây em xử lí cho.

-Tui giả bộ khuyên hắn.

-Ủa,anh mới tắm hồi sáng mà,hôi lắm hả em?

-Ừ…lui đi.

Hắn bỏ đi vào nhà tắm…còn lại mình tui và con Xuân Nhi…-Sao..

mấy ngày nay ở trong tù ngủ ngon hok em gái?

-Tui hỏi thăm nó thật sự chứ không có ý mỉa mai gì đâu à nha.

Nó ngước lên nhìn tui bằng ánh mắt căm phẫn…lẽ ra tui mới là người nghinh nó mới đúng chứ…Cái đồ không biết điều…-Mày…-Nó chuẩn bị nói gì.

-Tao sao..

Tao nói cho mày biết tại hum bữa tao chưa chuẩn bị tâm lí nên mới bị mày chơi xấu…Kể từ bây giờ tao đố mày dám đụng tới một cọng lông…lông gì nhỉ..

à lông chân đi…Là tao chỉ cần hú một tiếng (làm như khỉ^^) là mày tin vòng 1 của mày không còn hok và vô tình mày trở thành người đàn bà hai lưng…Tui cũng hok bít tui vừa nói gì nữa…sao mình có thể nói được như vậy nhỉ…kinh khủng quá…Ui trời nó sợ xanh mặt rồi…-Nhưng tui không chịu thua đâu.

-Nó ngoan cố.

-Mày định làm gì nữa..

Bật mí chút xíu cho tao bít được hok?

-Tui tò mò.

-Từ từ rồi anh sẽ biết.

Nó nói với vẻ tự tin đầy trên mặt rồi lủi ra cổng dông mất…Nó nói sao tui có cảm giác hơi lo…không biết nó đang âm mưu gì nữa…biết vậy cho nó ngồi tù luôn cho rồi…Đúng là lòng dạ đàn bà…đầy những âm mưu và thủ đoạn…Tui đang đứng dò danh sách đi thực tập Nha Trang – Đà lạt đợt này..

trời đất,tên Long cũng đi đợt này nữa à…Xúi quẩy thiệt!!…Nhưng hình như mình còn thiếu hắn một lời xin lỗi về chuyện hôm trước thì phải,đợt này phải xin lỗi hắn thôi…