Nhưng nói tóm lại, Dương Bách Xuyên ở trong mắt Vương Mộ Sinh không phải là người xấu, chỉ cần nhìn vào điểm anh có thể ra tay chữa trị cho con trai mình là nhận ra được.  

Trước đó, vợ chồng bọn họ không quen biết với Dương Bách Xuyên, lần này đi du lịch cũng là lén lút ra ngoài, không làm kinh động bất luận kẻ nào.  

Điều này cũng chứng tỏ Dương Bách Xuyên không biết thân phận cả nhà bọn họ, có thể cứu một người không liên quan gì cũng đủ để chứng minh lòng dạ của anh không xấu.  

Nhưng, giờ phút này Vương Mộ Sinh bị Dương Bách Xuyên nhìn chằm chằm, thật sự là áp lực rất lớn, điều này khiến trong lòng ông ta tràn ngập khổ sở, từng nghĩ Vương Mộ Sinh ông ta cũng là đặc chiến tinh anh, nói một câu giết người không chớp mắt, đối mặt với người có quyền cũng có thể không hề cố kỵ đi tiểu lên đầu họ, hôm nay lại bị một thanh niên trẻ tuổi nhìn đến nỗi lông tơ đều dựng thẳng lên.  

Ông ta hít sâu một hơi, nhìn Dương Bách Xuyên mỉm cười nói: “Cậu Dương đừng khẩn trương, họ Vương ta không phải loại người như trong lòng cậu nghĩ, tay tôi đích thật đã từng dính máu, nhưng đều là máu của kẻ địch, tôi... đến từ quân đội.”  

Advertisement

Vương Mộ Sinh chưa từng chủ động nói thân phận với bất kỳ người nào không liên quan, đây là lần đầu tiên ông ta chủ động nói ra thân phận.  

Trong lúc nói chuyện, Vương Mộ Sinh lấy từ trong túi ra một quyển sổ nhỏ màu đỏ, sau khi mở ra và cho Dương Bách Xuyên nhìn thoáng qua.  

Dương Bách Xuyên liếc mắt một cái đã thấy được trên giấy tờ tùy thân là ảnh lúc Vương Mộ Sinh còn thời niên thiếu, tên cũng là của ông ta, dấu mộc đóng trên đó cũng không thể làm giả được.  

Anh lập tức cũng phản ứng lại, mình đích thật nghĩ sai rồi, nếu Vương Mộ Sinh là kẻ giết người, ông ta cũng không ở được khách sạn.  

Đúng là quân nhân không thể nghi ngờ, phong thái không thể sai được.  

Sau khi xem nội dung rõ ràng trong giấy tờ tùy thân của Vương Mộ Sinh, trong lòng Dương Bách Xuyên cũng chấn động, chỉ thấy trên giấy tờ tùy thân viết chữ Tổng tham mưu đặc chiến, quân hàm Thượng tá.  

Sau khi Dương Bách Xuyên nhìn thấy giấy tờ, đối với thân phận của Vương Mộ Sinh, trong lòng anh hít khí lạnh, cũng xấu hổ nói: “Khụ khụ, cái gì vậy, Vương... Thưa ngài, đừng bận tâm, cháu... cháu cũng chỉ là hơi nhạy cảm thôi, ha ha ~”  

Vương Mộ Sinh nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của Dương Bách Xuyên, anh không câu nệ mà còn nói cười, cũng nhịn không được cười ha ha nói: “Không nên cảm thấy xấu hổ, ngược lại là một học sinh như cậu có thể có cái nhìn sâu sắc vượt qua người thường như thế, thật sự khiến tôi giật mình, tuổi còn trẻ không chỉ có y thuật cao siêu, cái nhìn cũng sâu sắc hơn người, không biết thầy của tiên sinh là ai nhỉ?”  

Dương Bách Xuyên được Vương Mộ Sinh khen ngợi, có chút ngượng ngùng, nghe ông ta từng chữ gọi mình là tiên sinh, anh thật sự không quen, vội vàng nói: “Chú Vương, gọi cháu là Dương Bách Xuyên được rồi, cháu hai mươi mốt tuổi, chắc là chỉ lớn hơn con trai chú vài tuổi.” Anh cũng không nhắc đến thầy dạy mình là ai, cũng tính nói dối, nhưng đối với người như Vương Mộ Sinh này rất khó nói dối, bởi vì người ta sẽ đi điều tra, đến lúc đó ngược lại không tốt, chi bằng không nói.  

“Được rồi, tôi sẽ đề cao cậu, gọi cậu một tiếng cháu trai lớn, hôm nay cả nhà chúng tôi đều ghi nhớ lòng tốt này của cậu, cám ơn!” Trong lúc Vương Mộ Sinh nói còn trịnh trọng cúi đầu với Dương Bách Xuyên. Còn về tình hình trước đó của con trai, mặc dù ông ta không hiểu y học, nhưng kinh nghiệm sa trường chính ông ta cũng gặp qua không ít thương tích, cũng biết nếu như không có Dương Bách Xuyên xuất hiện, hôm nay con trai sẽ gặp nguy hiểm, hơn nữa hôm nay nguyên nhân chính vẫn là do ông ta gây ra, ngẫm lại vẫn còn sợ hãi.  

Nếu Vương Mộ Sinh gọi anh là cháu trai, Dương Bách Xuyên cũng không thể vô lễ, hơn nữa tuổi tác của người ta cũng ở một tầm khác, không thể chiếm tiện nghi, vừa mới nói vài câu khách sáo, Vương Mộ Sinh lại cúi đầu cảm ơn anh.  

Lần này Dương Bách Xuyên cũng hoảng sợ, liên tục xua tay nói: “Chú Vương, chú không cần đề cao cháu, cháu hiểu chút y thuật, cứu người là chuyện nên làm, khách sáo rồi.”  

“Cháu trai Bách Xuyên, điều này nên làm mà, cậu không biết đấy, nếu nhóc Nhân nhà tôi xảy ra chuyện gì không may, ông cụ trong nhà chắc chắn sẽ đánh chết chúng tôi, cám ơn~” Lúc này Lý Gia ở một bên cũng lên tiếng nói chuyện.  

Sau khi ba người khách sáo với nhau vài câu, họ ngồi xuống nói chuyện phiếm, Dương Bách Xuyên cũng hỏi: “Đúng rồi, vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Đang yên đang lành, tại sao con trai các ngài lại đâm xe vào tường để ngã chứ, xin lỗi chú Vương dì Lý chứ, tôi ở trong biệt thự thấy bị đụng, còn tưởng rằng là động đất mới chạy ra xem thử.”  

“Còn không phải đều là do Vương mặt đen ư, không thèm quan tâm con trai chút nào, giữa hai ba con cũng chưa từng hòa đồng với nhau, tính tình nhóc Nhân lại nóng nảy, bình thường kiệm lời ít nói, nhưng đứa nhỏ này trong lòng rất kiên cường, không thể chịu thua. Kết quả trước đó thằng bé cãi nhau với ba nó, trong cơn tức giận đã lấy chìa khóa xe rồi chạy đi, có thể là bởi vì cơn tức giận, hơn nữa trời mưa, thoáng cái liền đụng vào tường, đều trách Vương mặt đen...”