Charles Gallagher định đưa tay ra nắm lấy Eve thì Vincent kéo Eve lại, bước về phía trước.

Trong tích tắc, Charles bối rối, còn Eve lại lo lắng.
"Cậu nghĩ mình đang làm gì thế hả, Vincent?" Charles hơi ngạc nhiên nheo mắt.
"Tôi cũng định hỏi cậu như vậy đấy, Charles." Giọng Vincent trầm xuống, không khí xung quanh anh trở nên nguy hiểm: "Đây là gia sư của bé Allie.

Em ấy, cũng như tôi, rất muốn người phụ nữ này tiếp tục làm việc ở đây."
Charles đưa hai tay lên, chỉnh lại áo khoác sau vụ bê bối: "Tôi không quan tâm cô ta có phải là gia sư hay không.

Những gì cô ta đã làm không thể tha thứ được và cô ta phải gánh chịu hậu quả cho hành vi của mình.

Cậu sẽ làm gì nếu cậu ở vị trí của tôi đây?"
Vincent ậm ừ, mắt anh lướt qua áo khoác của cậu mình, rồi nói: "Đầu tiên, tôi sẽ không đi hoặc..

đứng ở phía sau.

Nhưng nếu là tôi, tôi sẽ trừng phạt họ.

Cậu hỏi một câu ngớ ngẩn thật đấy." Anh cười.
Đôi mắt của Eve mở to, cô nghi hoặc quay lại nhìn Vincent.
"Vậy xem như xong." Ông Charles nói, quay lại nắm lấy Eve.
Lần này Eve lùi một bước nữa, đến đứng sau Vincent.

Cô nói: "Tôi đã xin lỗi và đề nghị giặt lại áo khoác cho anh rồi.

Đó có phải là lỗi của tôi đâu mà là thức ăn.."
"Ý cô là thức ăn tự bay?" Charles nổi nóng với cô.

"Nó đã bay mà.." Eve lẩm bẩm phần còn lại, Vincent quay lại nhìn cô.

Một ánh mắt như hỏi có phải cô muốn khiến mọi thứ tồi tệ hơn không.
Sau đó Charles nói với Vincent: "Tôi muốn thấy cô ta bị trừng phạt, để không ai dám làm những gì cô ta đã phạm ngày hôm nay.

Tất cả chúng ta đều biết, không ai được gây rối với nhà Moriarty hoặc với những người có quan hệ với họ.

Trừ khi cậu nghĩ khác." Người đàn ông cười nhếch mép.
Vincent gật đầu đồng ý với người đàn ông, đảm bảo với người đàn ông nhục nhã kia: "Vì tôi là người thuê cô ấy, tôi sẽ nghĩ cách làm việc với cô ấy.

Trong thời gian chờ đợi, cậu có thể thay bộ quần áo sạch sẽ hơn rồi." Anh cười, mắt hơi nhắm lại, người đàn ông nghiến răng.
Nỗi mong muốn siết cổ gia sư mới của người đàn ông thêm mãnh liệt, Vincent nhận thức rõ rằng người đàn ông rất quan tâm đ ến danh tiếng cùng vẻ bề ngoài của mình.

Và lúc này đây, nó không được ổn cho lắm.
Charles trừng Eve, rồi bước ra khỏi nơi đó.
"Thật đau lòng khi phải tán thưởng cô vì đã duy trì được đến mức này." Vincent quay lại nhìn thiếu nữ, cô hơi xấu hổ.

Nụ cười trên khuôn mặt anh tắt ngúm, cau có: "Hoặc ngạc nhiên khi cô quyết định làm phiền một người họ hàng của tôi vào ngày làm việc thứ hai."
"Tôi thề là vô tình mà.

Con ong cứ mãi lảng vảng quanh tôi.."
"Cô Barlow." Vincent ngắt lời cô: "Trông tôi có giống một người muốn nghe chuyện đó không?"
Eve mím môi, chau mày lại.

Cô nói: "Nhưng đó thực sự không phải là lỗi của tôi.

Là do mái tóc tôi."
"Tóc cô?" Vincent nhướng mày rồi nheo mắt lại.
Eve gật đầu: "Đúng vậy, chắc là vì tôi đã gội đầu bằng nước hoa hồng.

Và con ong có thể bị thu hút bởi mùi hương đó.

Tôi không bao giờ lãng phí thức ăn, huống hồ là ném nó vào người khác.."
Vincent bước lại gần cô, nghiêng người về phía trước.

Anh hít một hơi sâu trên tóc cô.
"C-cậu đang làm cái gì vậy?" Eve vội bước ra khỏi anh vì đứng quá gần cô.

Máu từ cổ chạy dồn lên mặt.
Môi Vincent nhếch lên, mắt anh lóe lên sự vui sướng.

Anh nói: "Chỉ kiểm tra xem câu chuyện của cô là thật hay bịa thôi.

Tôi nghĩ cô vẫn chưa quen với cách thức sinh hoạt trong gia đình chúng tôi nhỉ?"
Eve cảnh giác nhìn anh sau những gì anh vừa làm, trông anh chẳng có gì là hối lỗi cả.
Anh nói: "Chúng tôi không tha thứ cho những kẻ phạm lỗi.

Đó là lý do tại sao, từng đường đi nước bước phải thật cẩn trọng..


cô sẽ không biết cái ngày mình bước vào dinh thự một đằng nhưng lại đi ra một nẻo là ngày nào đâu." Trong lời anh ẩn chứa sự cảnh cáo, môi nở một nụ cười tinh tế.

Nhận thấy Eve đang mím môi, anh hỏi: "Cô có gì muốn nói không?"
"Tôi nghĩ tôi nên giữ những suy nghĩ này cho riêng mình thôi, cậu Vincent." Eve trả lời, sau đó cô nói thêm: "Cảm ơn vì vừa rồi đã đến giúp đỡ." Cô khẽ cúi đầu chào anh.
Những người giàu tiền thì cũng giàu kiêu ngạo và tự phụ nốt, nhưng họ lại nghèo tử tế và tốt bụng, Eve nghĩ.
[Truyện được đăng chính thức trên wattpad.com và dembuon.vn, mong được các bạn ủng hộ.]
Đôi mắt của Vincent hơi nheo lại rồi nói: "Cô nên quay lại phòng piano.

Lát nữa Allie sẽ đến."
"Ừm, tôi có điều muốn hỏi.

Hy vọng là được." Eve nói thêm, đôi mắt xanh của cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu hạt dẻ của anh.

Cô để ý thấy mống mắt của anh có màu đồng.
"Là gì thế?" Vincent hỏi, lưỡi dạo qua một chiếc răng nanh.
"Về Allie." Eve nói, anh nghiêng đầu như thể chờ cô tiếp tục.

"Cũng không quan trọng lắm, nhưng có phải con bé luôn như thế không? Không nói được ấy."
Bầu không khí thù địch đột ngột bao trùm họ.

Ánh mắt Vincent thoáng khó chịu.

Anh nói: "Nếu nó không phải là một vấn đề thì thảo luận về nó cũng chẳng ích gì cả." Mắt anh trở nên lạnh lùng: "Ngoài ra, tôi nghĩ tôi đã nói rõ cách cô xưng hô với tôi rồi."
"Vâng, thưa cậu chủ Vincent." Eve trả lời, cảm thấy ánh mắt của anh xuyên thấu tâm hồn cô.

Có điều gì đó rất khó chịu với cách anh nhìn cô lúc này.
Vincent cho cô biết: "Cô sẽ bị trừ một đồng bạc vào tháng tới vì những gì đã làm hôm nay." Không đợi cô cãi lại, anh nói: "Đây là cách dễ dàng nhất để cô thoát khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan này."
Chân mày của Eve nhíu lại, cô nhìn anh bỏ đi.

Khoảng cách giữa họ lớn dần, bỗng anh đột ngột dừng lại.
Cô tự hỏi anh muốn nói gì.

Anh nói: "Ngăn ba từ dưới đếm lên, cuốn thứ năm.

Trang bảy mươi tám."

Anh không giải thích những gì mình nói, Eve nhìn anh biến mất ở đầu bên kia của hành lang.

Cô lắc đầu, quay trở lại phòng piano.
Khi Eve đến phòng piano, cô bước đến giá sách.

Cô nhìn chằm chằm vào chúng rồi lôi cuốn sách thứ năm trên ngăn thứ ba ra, lật số trang mà Vincent đã nhắc.

Đôi mắt cô lướt qua trang giấy.
"Đây là..

lợi ích của các loại hoa hồng khác nhau." Eve lẩm bẩm.
Cửa phòng khẽ cọt kẹt, Eve thấy Allie đang đi về phía bàn và ngồi xuống.

Cô đóng cuốn sách mình đang đọc.
"Cô vẫn còn hai mươi lăm phút giải lao, cô Allie, trước khi chúng ta tiếp tục học." Eve nói, đóng cửa sau lưng cô và tiến về phía bàn học.
Allie không trả lời, nhưng vẫn giao tiếp bằng mắt.

Eve không bận tâm đ ến sự im lặng giữa hai người.

So với hầu hết những đứa trẻ, cô bé chắc chắn là người cư xử tốt nhất.
"Cô ăn ngon miệng chứ?" Eve hỏi cô bé.
Ánh mắt Allie chuyển đến tay cầm hộp cơm của Eve.

Nhưng không chỉ nhìn vào tay gia sư, mắt cô bé còn nhìn vào cổ người phụ nữ.

Cô nhanh chóng bắt gặp ánh mắt của Eve và gật đầu trước câu hỏi của cô..