Khi Eve kết thúc buổi dạy Allie, cô thu dọn đồ đạc của mình và rời đi.

Cô vô tình bắt gặp vài người hầu đang làm việc nhưng họ chẳng trò chuyện với nhau một câu nào.
Cô nhìn thấy ông Moriarty đang đứng bên ngoài lối vào cùng Lennon Morris.

Họ bắt tay nhau, gật đầu chào hỏi, sau đó ông Moriarty bước vào trong dinh thự còn Lennon Morris thì rời đi.
Alfie đã đứng sẵn để đợi ông Moriarty và ngay lập tức thông báo: "Thưa ông, bà Annalise đang đợi ông trong phòng gia đình ạ." Quản gia tiến tới cởi chiếc áo khoác cho ông Moriarty.
"Cậu đã sửa móng ngựa cho Morris chưa?" Ông Moriarty hỏi.
"Đã xong, thưa ông.

Ông Morris sẽ không gặp bất cứ vấn đề gì trên đường đến Thung lũng Hollow." Alfie đáp, và ông Moriarty gật đầu.
"Tốt." Ông Moriarty trả lời, chẳng buồn liếc nhìn Eve.

Ông đi ngang qua cô, còn quản gia theo sau ông.
Eve nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, lại tiếp tục đi bộ ra khỏi dinh thự.

Cô vô thức chạm vào ngón trỏ của mình, khẽ nhăn mặt.

Cô nhận thấy nó đã thành một vệt đen, chạm vào có vẻ mềm.

Cô nhìn xung quanh rồi đặt ngón tay của mình vào miệng.
Trên đường đến trạm xe ngựa địa phương để sang thị trấn tiếp theo, cô tình cờ gặp bà Walsh đang đi dạo cùng một người phụ nữ.

Eve nhìn sang hướng khác, tỏ vẻ như không để ý đến họ nhưng bà Walsh thì có.
Bà Walsh nhíu mày chế giễu Eve: "Cô đang làm gì ở đây vậy? Vẫn đi từng nhà, quyến rũ từng ông chủ à?"
Lời nói ác ý của bà ta khiến Eve dừng bước và quay lại nhìn họ: "Xin lỗi?" Cô hỏi.
"Cô quên những gì mình đã làm trước đây rồi sao?" Người phụ nữ Skellington giễu cợt hỏi: "Chắc là cô vẫn luôn cố dùng nhan sắc* để moi tiền những người đàn ông giàu có nhỉ."

*Nguyên bản là "get into the pants of the wealthy men", câu thành ngữ dùng để chỉ những cô gái bán hoa.
"Thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi nghĩ bà đã nhận nhầm người rồi." Eve cư xử như không biết bà ta là ai.

Cô nở một nụ cười lịch sự: "Xin lỗi" rồi bỏ đi.
Bà Walsh vẫn chưa hề quên vụ việc.

Bà ta đã từng viết trong bản tin về một người phụ nữ từ thị trấn Meadow mang danh gia sư để lợi dụng những người giàu có, nhưng bản tin ấy lại không được in ra.
"Tôi không biết là bà quen với một phụ nữ thuộc tầng lớp hạ lưu đó, bà Walsh." Người phụ nữ đi dạo cùng bà Walsh nhận xét.

"Cô ấy là ai mà có thể thay đổi tâm trạng của bà như thế?"
Bà Walsh mím môi lắc đầu: "Một người phụ nữ ăn bám đàn ông."
"Mm, có vẻ như số lượng phụ nữ như thế đang tăng lên khá nhiều.

Thật đáng xấu hổ, quả nhiên là không thể nhìn thấu tâm can con người." Người phụ nữ vừa nói vừa nhìn chằm chằm bóng lưng Eve, còn bà Walsh lườm Eve như có thể dùng ánh mắt để gi3t chết cô vậy.

Hai người phụ nữ bước đi và tiếp tục câu chuyện: "Bà nghĩ cô ấy đang làm gì ở đây? Săn con mồi tiếp theo?"
"Có thể lắm." Bà Walsh tức tối trả lời.
Mặc dù không được công khai nhưng tin đồn chồng bà ta bị một người phụ nữ thấp kém tát vào mặt vẫn lan truyền trong xã hội thượng lưu.

Nhưng họ chỉ giữ chuyện đó trong lòng.

Bà Walsh tuyệt đối không để cái người gọi là gia sư kia làm hoen ố danh tiếng của chồng bà đâu.
Thoát khỏi hai người phụ nữ kia, Eve đến trạm xe ngựa địa phương.

Một cây cột có treo đèn lồ ng dành cho những hành khách đi lại vào ban đêm đã được thắp sáng.

Cô quay lại, hai người phụ nữ đã khuất dạng.

Cô thở dài và mừng thầm vì có thể rời đi mà không gây nên bất kỳ rắc rối nào khác.
Eve thừa biết sẽ vô ích nếu cứ đứng đó tranh luận cùng bà Walsh, bởi bà ta sẽ mù quáng tin tưởng vào chồng mình chứ không phải một người như cô.
Vậy nên nếu cô cố gắng thuyết phục bà ta thì sẽ chỉ khiến mình trở thành kẻ thù của bà mà thôi.

Người giàu không thích bất cứ ai xúc phạm hay chỉ trích họ, đặc biệt là những người ở Meadow.
Eve chăm chú nhìn lên bầu trời đã bắt đầu chuyển màu.

Tất cả những gì cô quan tâm là kiếm được một số tiền kha khá và trả thù tên đàn ông đã tàn nhẫn giết mẹ cô.
Một chiếc xe ngựa địa phương tiến tới và dừng trước cây cột.

Đây không phải chiếc xe ngựa cô thường đi, nó ngược hướng thị trấn Meadow.
"Trạm tiếp theo là Thung lũng Hollow!" Người đánh xe hét lên và kéo dây cương ngựa.
Eve bước lên phía trước.

Còn người đánh xe nhảy khỏi ghế để hành khách lên xe.

Người đánh xe nói: "Ba xu*."
*Nguyên bản là "Three crowns" (đơn vị tiền tệ của Anh).


1 crown=5 shilling.

Mình dịch crown là xu, còn shilling là đồng.
"Ba xu? Thường ngày một chuyến là ba xu á?" Eve hỏi người đàn ông, đồng thời anh ta cũng đang đánh giá trang phục của cô.
"Giá xe tới Thung lũng Hollow cao hơn so với các thị trấn khác.

Nếu muốn đi đến một thị trấn như vậy thì phải thêm vài đồng chứ." Người đánh xe giải thích, Eve nhìn chằm chằm vào anh ta rồi rút thêm vài đồng.

Cô đếm từng đồng một xong thì đặt chúng vào tay người đánh xe.
"Cảm ơn, thưa tiểu thư." Anh ta mở cửa xe ngựa cho cô bước vào.
Khi vào trong, Eve để ý thấy ba người đàn ông ăn mặc sang trọng đang ngồi sẵn ở đó.

Cô chưa từng đến Thung lũng Hollow nhưng cô nhớ cô Marceline đã đề cập đến nó và đoán chắc nó cũng sẽ tương tự như Skellington mà thôi.
Eve muốn biết thêm về Lennon Morris trước khi lên kế hoạch cho những việc cần làm tiếp theo.

Cô không có nhiều thời gian nên đã quyết định theo hắn đến đây.
Khi xe ngựa đến thị trấn Thung lũng Hollow, trời đã hơi tối, nhưng thị trấn vẫn thật náo nhiệt.
Bước xuống xe, Eve đặt chân lên những phiến đá hình vuông được lát trên mặt đất.

Tòa nhà nào cũng cao và đều có chóp mái nhọn hướng lên bầu trời đêm.

Những ánh đèn vàng lung linh hắt ra từ bên trong các tòa nhà, tràn ra ngoài qua vài ô cửa sổ.
Có một làn sương mù nhẹ trên bầu trời, và cô nhìn thấy một vài con chim đang bay về tổ của mình.
"Tránh đường!"
Ai đó hét lên, Eve nhanh chóng quay đầu lại.

Một chiếc xe ngựa đang đi thẳng về phía Eve.

Cô nhanh chóng di chuyển bị ngựa hoặc bánh xe ngựa giẫm nát.
Cô nhận thấy chẳng ai để ý đến mình.

Cô đi sang một bên đường, và thấy một người đàn ông đang đi bộ gần đó, cô hỏi:
"Thưa ông.


Ông có biết.."
Người đàn ông phớt lờ và đi ngang qua Eve như thể cô không nói chuyện với anh ta.
Cô cố gắng hỏi người tiếp theo, nhưng lại tiếp tục bị phớt lờ.

Quay ra phía sau, cô để ý thấy một ô cửa sổ đang phản chiếu dáng vẻ của bản thân.
"Ổn thôi mà.

Mình cần phải hòa nhập." Eve tự nhủ, giơ tay về phía dải ruy băng buộc tóc.

Cô kéo nó xuống.
Mái tóc vàng óng ả xõa xuống vai.

Cô dùng ngón tay mình để chải mái tóc, khiến nó trông thu hút hơn.

Cô quay lại lần nữa, lần này cô bước đi cùng chút kiêu hãnh và nhận thấy ánh mắt của một người đàn ông đổ dồn vào mình.
Đàn ông không thể rời mắt khỏi người phụ nữ xinh đẹp.
Eve dịu giọng và hỏi người đàn ông: "Thưa ông, ông có thể cho tôi biết nơi đóng móng ngựa gần nhất ở đâu không ạ? Hoặc thợ rèn để lắp móng ngựa cũng được?"
Người đàn ông trẻ tuổi khá sửng sốt khi thấy người phụ nữ xinh đẹp đang nói chuyện với mình.

Anh ta gật đầu và chỉ tay về một hướng: "Cô sẽ tìm thấy nó ở phía Tây của Thung lũng Hollow, thưa cô.

Cô có muốn tôi đưa cô đến đó không?"
Eve lịch sự mỉm cười và trả lời: "Cảm ơn, thưa ông, nhưng tôi không muốn làm phiền ông đâu.

Trông ông có vẻ rất bận rộn."
Cô cúi chào anh ta và bước đi, để lại người đàn ông vẫn còn say đắm ngắm nhìn mình..