"Uy vũ --"
Khi công đường vang lên tiếng uy vũ từ nha dịch, án Đỗ Nhược lang băm hại chết người, lại khai thẩm.
Thương Thanh Đại cùng A Lương sáng sớm đã tới bên ngoài phủ nha, chờ đợi làm chứng cho Đỗ Nhược.
Đỗ Nhược bị nhóm cai ngục dẫn lên công đường, sắc mặt nàng có chút tiều tụy, trên người đã không còn áo choàng, có vẻ thật là đơn bạc.
Thương Thanh Đại thấy đau lòng, không rõ đêm qua ở trong nhà lao có người làm khó Đỗ Nhược hay không, nàng hờ hững nhìn ngoại công cùng Miêu Lục được gọi lên, khi thấy trên mặt Hứa đại phu đạm cười, đáy lòng nàng không khỏi nổi lên một trận khó hiểu, tim đập nhanh.
"Ba!"
Kinh mộc vỗ xuống, Phương đại nhân nhìn Đỗ Nhược, "Hôm nay ngươi vẫn không nhận tội sao?"
Đỗ Nhược thẳng thắt lưng, nói: "Nguyên bản ta vô tội, tại sao lại nhận tội?"
"Đại nhân, lang băm này càn rỡ như thế, hiện giờ nhân chứng vật chứng đều có, ngài thẩm án như vậy, khi nào mới có kết quả?" Miêu Lục lớn giọng gầm lên một tiếng.
Phương đại nhân giận, chụp kinh mộc, "Lớn mật! Trên công đường, bản quan xử án, không cần ngươi dạy!"
"Phương đại nhân, Miêu Lục mất đứa con, nhà hắn chỉ có một đứa con, mong đại nhân niệm tình hắn đau lòng đứa con, sớm kết án đi." Hứa đại phu nhắc nhở một câu.
Phương đại nhân thoáng gật đầu, lại nhìn Đỗ Nhược, "Đỗ Nhược, ngươi còn gì để nói?"
"Có."
"Nói!"
Đỗ Nhược ôm quyền cúi đầu với Phương đại nhân, thẳng lưng đứng đậy nói: "Ngày ấy trị liệu đứa nhỏ kia, ta chỉ dùng châm cứu cùng cổ trùng, hai phương pháp. Ngân châm không độc, châm vào huyệt vị cũng không phải là tử huyệt, cổ trùng cũng không độc, đứa nhỏ kia đột nhiên qua đời, chắc chắn có ẩn tình."
"Cổ độc là từ cơ thể đứa nhỏ kia lấy ra, ngươi còn dám nói cổ trùng không độc?" Hứa đại phu lắc đầu thở dài, "Ngươi còn nhỏ tuổi học y không tinh, uổng một mệnh người, hiện tại lại không biết hối cải!"
Đỗ Nhược nghiêm túc nhìn Hứa đại phu, "Hứa đại phu, ngươi cũng không hiểu Cổ y y đạo, lấy một người bình thường đến phán cổ trùng có độc hay không độc, vãn bối là người đầu tiên không phục!"
"Ngươi!"
Đỗ Nhược xoay mặt đi, không muốn nhìn hắn liếc mắt thêm một cái, "Đại nhân, cổ trùng có độc hay không, còn thỉnh đại nhân truyền triệu Cổ y đến nghiệm!"
Phương đại nhân chần chờ nhìn nhìn Hứa đại phu, "Này..."
"Đại nhân! Công đường này ngươi là lớn nhất, sao, xử án còn muốn xem sắc mặt người khác thế nào sao?" Giọng Thương Thanh Đại ở phía ngoài vang lên, nàng mang theo A Lương nghiêm nghị đi đến.
"Ngươi nào dám làm càn lúc này!" Phương đại nhân gầm lên một tiếng.
Thương Thanh Đại cúi chào với Phương đại nhân: "Thương Thanh Đại Linh Xu Viện, bái kiến đại nhân."
"Linh Xu Viện?!" Phương đại nhân nhìn thoáng qua Thương Thanh Đại, lại nhìn nhìn Hứa đại phu, nhìn hắn cũng không có phủ quyết, liền liễm sắc mặt giận dữ nói, "Thương Đại tiểu thư, nơi này cũng không phải là Linh Xu Viện mà là công đường của bản quan."
Thương Thanh Đại gật đầu nói: "Dân nữ tự nhiên biết nơi này là công đường của đại nhân. dân nữ hôm nay lên đây, chỉ để đưa lên bằng chứng phụ cho đệ tử."
"Bằng chứng phụ?"
"Miêu Lục tự xưng có nhân chứng, vật chứng chứng minh A Nhược có tội, dân nữ cũng có nhân chứng, vật chứng chứng minh A Nhược vô tội!" Thương Thanh Đại nói xong, từ trong tay áo lấy ra mấy quả dại, "Đại nhân, trái cây này thường mọc gần sông ngòi, ngày đó đứa nhỏ kia hẳn là ăn nhầm trái cây đó, mới xuất hiện triệu chứng ói mửa hạ tả, A Nhược lấy ngân châm lưu thông máu, dùng cổ trùng hấp thụ nọc độc, phương pháp cũng không sai lầm." Dừng một chút, Thương Thanh Đại tiếp tục nói, "Ngày đó ta đã ở bên cạnh, nhìn rõ ràng rành mạch, nếu đại nhân cảm thấy lời dân nữ nói không đủ tin tưởng, có thể truyền triệu Cổ y Nam Cương nổi danh lên làm chứng, xem trái cây này và lời dân nữ nói, cùng cổ trùng này có độc hay không?" Nói xong, nàng cho A Lương một ánh mắt.
A Lương lập tức dâng lên một hộp chứa cổ trùng, "Đây đều là cổ trùng sư phụ dưỡng ở trong Cốc, thỉnh đại nhân kiểm tra thực hư."
Phương đại nhân vuốt râu gật đầu, nói: "Người tới, truyền triệu Cổ y!"
"Vâng!"
Đỗ Nhược kinh ngạc nhìn Thương Thanh Đại, đột nhiên trong lòng hiện ra một ý niệm -- chẳng lẽ, ngày ấy phu tử đã khôi phục thị lực?
Thương Thanh Đại gật đầu nhợt nhạt cười với Đỗ Nhược, xem như trả lời phán đoán của Đỗ Nhược.
Đỗ Nhược cảm thấy ngực nóng lên, hai gò má thản nhiên nhiễm hai áng mây đỏ.
Vẻ mặt Hứa đại phu xanh mét, nhìn Thương Thanh Đại, "Thanh Đại, ngươi cũng không hiểu Cổ y, ngươi làm sao có thể nói phương pháp không sai?"
Thương Thanh Đại lạnh lùng nói: "Ngoại công, mặc dù ta và ngươi đều không hiểu Cổ y nhưng mạch thuật tổng quát sẽ không thể sai đi?"
"Ngươi có ý tứ gì?"
"Ngoại công và ta đều đã xem qua mạch tượng đứa nhỏ kia, lúc ấy mạch tượng đã ổn, cũng không có dị thường, căn bản không có dấu hiệu trúng độc." Thương Thanh Đại lạnh lùng nói xong, lại nhìn về phía Phương đại nhân, "Đại nhân, nếu có người cố ý vu oan Đỗ Nhược tội lang băm hại chết người, ta đây làm phu tử, còn có ngoại công đều là đồng tội!"
"Này..."
"Thanh Đại, ngươi..."
Thương Thanh Đại chọn mi nhìn Hứa đại phu, "Ngoại công, ngươi và ta đều không thấy được dị thường, kết quả đứa nhỏ này đã chết, ngươi và ta cũng không xem như lang băm sao?"
Hứa đại phu không ngờ Thương Thanh Đại lại lợi hại như vậy, nguyên lai là kéo mọi người cùng nhau xuống nước.
Phương đại nhân cảm thấy không khí có chút ngưng trọng, hắn khụ khụ hai tiếng, nói: "Thương Đại tiểu thư nói có đạo lý, Hứa đại phu, bản quan cảm thấy án này sợ là có ẩn tình khác."
"Đại nhân anh minh!" Thương Thanh Đại đột nhiên tán thưởng Phương đại nhân một câu, nói, "Mặc dù trái cây độc kia, phần lớn đã bị cổ trùng hấp ra nhưng cũng chưa thanh lọc được hết." Nói xong, nàng đến gần Miêu Lục, "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, mấy ngày gần đây, con ngươi có từng nếm qua sơn tra?"
Sắc mặt đại biến, run giọng nói: "Sơn tra?!"
"Đúng vậy."
"Ngày ấy ta nhìn thấy... Nhìn thấy hắn ăn một cây mứt quả... Ăn ăn liền... Liền... Hộc máu... Tắt thở... Nguyên lai... Nguyên lai..."
Thương Thanh Đại lắc đầu nói: "Trái cây có độc nếu gặp phải sơn tra, sẽ sinh ra một loại kịch độc, đứa nhỏ kia chết là vì trúng kịch độc, vì vậy, Hứa đại phu lấy độc ra, đó là loại kịch độc kia mà không phải là cổ độc."
Hứa đại phu biết hôm nay mưu hại Đỗ Nhược không thành, hắn chỉ có thể lẳng lặng chờ chiêu tiếp theo để làm khó dễ, hy vọng mấy khất bà trong lao ngục kia tắt thở nhanh một chút.
"Đại nhân, đã đưa Cổ y đến!"
"Tham kiến đại nhân!"
Một gã Cổ y Nam Cương cúi đầu hướng tới Phương đại nhân.
Phương đại nhân nói: "Ngươi nghiệm chứng một chút, cổ trùng trong hộp này có độc hay không?"
A Lương cầm hộp đi qua, nói: "Đây là cổ trùng mà sư phụ ta Lan tiên sinh đích thân nuôi dưỡng, ngươi cần phải nhìn rõ ràng."
Cổ y Nam Cương nhìn một cái, liền chắc chắn gật đầu nói: "Cổ trùng này ta chỉ cần liếc mắt một cái, liền biết chính là cổ trùng do Lan tiên sinh nuôi dưỡng! Chúng ta hành nghề Cổ y, cổ trùng đều là Lan tiên sinh nuôi dưỡng, nếu cổ trùng có độc, chúng ta chẳng phải đã hại chết vô số người sao?"
"Nếu cổ trùng không độc, ta lại làm chứng cho A Nhược hạ châm không sai, Miêu Lục cũng chính miệng thừa nhận đứa nhỏ của hắn đã nếm qua sơn tra, vậy..." Thương Thanh Đại lạnh lùng nhìn Phương đại nhân, "Đại nhân, A Nhược có thể đi rồi chứ?"
Phương đại nhân khó xử nhìn thoáng qua Hứa đại phu, "Hứa đại phu, ngươi nghĩ thế nào?"
"Đại nhân thẩm án, thảo dân há có thể xen vào? Đại nhân theo luật mà làm." Hứa đại phu bình tĩnh nói xong, trừng mắt liếc Đỗ Nhược một cái, thâm ý nói, "Nha đầu, nếu vẫn hành nghề y, sau này phải cẩn thận hơn rồi."
Thương Thanh Đại đột nhiên mở miệng nói: "Đại nhân, A Nhược vô tội phóng thích, nhưng dân nữ cảm thấy, án này cũng chưa chấm dứt được."
Phương đại nhân nhíu mày hỏi: "Chưa chấm dứt?"
Thương Thanh Đại hung hăng nhìn chằm chằm Hứa đại phu, nói: "Nam Cương không có bán mứt quả, đứa nhỏ kia thân mình suy yếu, nhiều nhất chỉ có thể đi đến thôn phụ cận, vậy thì vì sao có thể ăn mứt quả chỉ có thể đến thành Lâm Hoài mới mua được?"
Ngực Hứa đại phu chợt lạnh, không nghĩ tới Thương Thanh Đại còn chiêu thứ hai.
"Mấy ngày gần đây Lâm Hoài có dịch nghiêm trọng, trên đường ít có người bán hàng rong hành tẩu, hôm nay ta một đường đi tới đây, cũng không nhìn thấy một người bán hàng rong bán mứt quả, xin hỏi đại nhân, việc này nếu suy nghĩ lại, chẳng lẽ không có nửa điểm kỳ hoặc sao?"
"Này..."
"Đại nhân có thể truyền triệu những người bán hàng rong mứt quả trong thành đến hỏi, lập tức sẽ biết ai là người gần đây mua mứt quả, mà người này, tám phần chính là hung thủ thực sự hại chết tiểu hài tử kia!"
"Thỉnh đại nhân vì thảo dân làm chủ!" Miêu Lục nghe được, khổ sở dập đầu thật mạnh hướng Phương đại nhân.
Hiện tại Phương đại nhân đâm lao thì phải đeo lao, chỉ có thể khụ khụ hai tiếng, nói: "Việc này bản quan sẽ xử lý, Miêu Lục, nếu hôm nay đã chứng minh Đỗ Nhược không phải là lang băm, án này bản quan tuyên bố Đỗ Nhược vô tội, phóng thích."
"Ân!" Miêu Lục gật gật đầu, áy náy nhìn Đỗ Nhược, "Là ta trách lầm Đỗ đại phu, thực xin lỗi."
"Không sao." Đỗ Nhược lắc lắc đầu, "Ta tin tưởng Phương đại nhân nhất định sẽ tìm được hung thủ, trả lại công đạo cho ngươi."
"Nếu chân tướng đã minh bạch, vậy thì bãi đường đi." Phương đại nhân thầm nghĩ bãi đường mau chút, đi vào thương lượng cùng Hứa đại nhân vụ án mứt quả nên xử trí như thế nào?
Thời điểm đó, Đỗ Nhược lại nói: "Đại nhân, dừng bước."
Phương đại nhân cau mày nói: "Còn có chuyện gì a?"
Đỗ Nhược ôm quyền nói: "Hôm qua có bốn khất bà bà trộm bánh mỳ trên đường, bị nha dịch đánh nhốt vào nhà lao, nếu ta giúp các nàng bồi thường tổn thất cho chủ bán bánh mỳ, có thể thả các nàng hôm nay không?"
"Này... Hôm qua có án này sao?" Phương đại nhân nhìn về phía sư gia.
Sư gia lắc lắc đầu.
Thương Thanh Đại thoáng thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hứa đại phu, cuối cùng cũng hiểu được hậu chiêu phía sau của ngoại công, nàng lập tức nói: "Phương đại nhân là quan phụ mẫu của Lâm Hoài, tự nhiên sẽ có lòng bao dung con dân." Nói xong, từ trong tay áo lấy ra một thỏi bạc đặt lên bàn, "Đây là bồi thường, đại nhân hạ lệnh thả người đi."
"Thả! Thả! Thả! Mau thả! Mấy khất bà chỉ trộm bánh mỳ mà các ngươi cũng đánh! Là tên nha dịch ranh con hồ nháo nào! Chốc lát lĩnh mười gậy! Phiền chết bản quan!"
Đỗ Nhược thoải mái cười, đi tới trước mặt Thương Thanh Đại, cầm tay nàng, "Phu tử, cảm ơn ngươi."
Thương Thanh Đại lắc đầu khẽ cười nói: "Ngươi không có việc gì là tốt rồi." Nói xong, nàng vỗ vỗ mu bàn tay Đỗ Nhược, nói, "Đi, chúng ta cùng nhau đón mấy lão bà bà đi ra."
"Phu tử..." Đỗ Nhược ngạc nhiên nhìn Thương Thanh Đại.
Thương Thanh Đại nói: "Ngươi mới vừa rồi không phải nói, các nàng bị nha dịch đánh sao? Ngày thường mấy lão bà bà đó thân mình đã không khỏe, lúc này bị đánh sau một đêm đông lạnh, mệnh đoản một chút, chỉ sợ đêm qua sẽ chết ở trong ngục." Nàng nói xong câu đó, bình tĩnh nhìn ngoại công, "Thân là y giả, nghe thấy có người bị thương bị bệnh, há có thể không quan tâm? Nhưng mà, vì không để cho người có cơ hội lại cho ngươi là lang băm làm chết người, ta làm phu tử có thể nào không cùng ngươi cùng nhau cứu trị các nàng?"
"Thanh Đại, ngươi làm cho ngoại công quá thất vọng rồi!" Hứa đại phu hung hăng nói ra những lời này, liền giận dữ đi ra khỏi công đường.
Thương Thanh Đại ảm đạm cười, "Nhân tâm đã mất, uổng công tự xưng y giả, chân chính thất vọng nên là ta."
"Phu tử..."
"Không nói nữa, A Lương, đi, theo chúng ta đi đón bốn lão bà bà đi ra, bốn người này, chúng ta phải cứu họ!"
"Ân!"
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: hoàn chương ~~~ phu tử mạnh mẽ trở lại, khí tràng thực quảng đại a ~
Đôi lời: Mọi người nghỉ lễ vui vẻ nha ~~