Translation: Dii
Trình Khanh Khanh rụt rè nhìn anh, nhưng anh lại vươn tay nâng cằm cô lên, ánh mắt hơi híp lại, từ từ cúi đầu xuống, mang theo hơi thở ngày càng nặng nề và mùi hương nam tính đầy tính xâm lược không thể bỏ qua. 
Cơ thể Trình Khanh Khanh như đông cứng lại, chỉ có thể nhìn anh đến gần, nhìn anh đặt đôi môi mềm mại của mình lên môi cô, khi hai môi chạm vào nhau, cô cảm thấy đỉnh đầu mình như nổ một đợt pháo hoa, lách tách lách tách, tạo ra một màn pháo hoa chói lọi làm người ta kinh ngạc. 
Anh chống khuỷu tay xuống giường để ổn định trọng lượng, tránh dồn toàn bộ sức nặng lên người cô, tay còn lại đỡ sau đầu cô ấn chặt cô vào môi mình. 
Anh hôn cô nhẹ nhàng và tỉ mỉ, nhưng Trình Khanh Khanh vẫn nghe thấy tiếng anh nuốt vội vàng và hoảng sợ, như thể anh ăn cô từng miếng từng miếng rồi nuốt xuống bụng. 
Sự căng thẳng lúc ban đầu cũng từ từ biến mất trong nụ hôn như gió xuân ấm áp của anh, cô nhắm mắt, cẩn thận cảm nhận cảm giác được anh hôn, theo bản năng cô bám lên cổ anh, chủ động đáp lại. 
Nhận được cái đáp lại của cô, anh nhất thời không nỡ buông tha cô, giống như chưa hôn đủ, anh không ngừng yêu cầu đòi hỏi, không buông tha bất kỳ ngóc ngách nào, cũng không biết đã qua bao lâu, đến khi cô cảm thấy như sắp ngộp thở tới nơi thì anh mới thả cô ra.
Khuôn mặt cô đỏ rực, môi cũng bị anh hôn đến phiếm hồng, dường như cô đã trở thành một trái cây chín mọng, mùi thơm toả ra bốn phía quyến rũ người đằng sau muốn nuốt cô vào trong bụng.

Dục vọng trong cơ thể anh đã bành trướng như muốn nổ tung, nhưng anh biết, bây giờ vẫn chưa phải lúc, anh không thể nóng vội như vậy.
Anh lăn người nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, cô gái này, đã bao nhiêu năm như vậy rồi, cơ thể vẫn nhỏ như vậy khiến cho anh thương tiếc, anh nhẹ nhàng hôn lên đầu cô nói với giọng hơi khàn: “Bồi thường đúng chỗ, đi ngủ thôi.”
Trình Khanh Khanh ngoan ngoãn trong vòng tay anh, khuôn mặt ửng hồng gật đầu, vươn tay ôm lấy vòng eo rộng lớn của anh, híp mắt cười trong lòng anh, không lâu sau liền chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau Trình Khanh Khanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm sau khi cô nộp bài dự thi của mình, hai ngày chiến đấu này thực sự quá vất vả đối với cô Bạch Duyên Đình đã gọi điện cho cô trước khi cô đi làm vào buổi chiều.
“Công ty chút nữa có cuộc họp quan trọng sau này, anh không thể đón em được, anh đưa Tiểu Cảnh đến họp với anh.

Em đón Tiểu Nhã là được.”

Bạch Duyên Đình bây giờ đã bắt đầu để Tiểu Cảnh tìm hiểu một số việc liên quan đến công ty, cô chưa bao giờ can thiệp vào việc học của con, nhưng lúc này cô vẫn nhịn không được nói: “Đừng đặt yêu cầu quá cao với Tiểu Cảnh, dù sao con vẫn còn là đứa trẻ.”
Có một tiếng cười nhỏ ở đầu dây bên kia, “Được, anh tự có chừng mực.”
Trình Khanh Khanh đến thẳng trường mẫu giáo của Tiểu Nhã sau khi tan sở, nhưng được thông báo Tiểu Nhã đã được đón rồi.
“Tiểu Nhã được ông nội đón về, vì Bạch lão tiên sinh đích thân đến nên chúng tôi không dám….”
Trình Khanh Khanh không muốn làm cô giáo mẫu giáo khó xử nên đã mỉm cười với cô “Không có sao.”
Trình Khanh Khanh hoàn toàn không hiểu tại sao bên Tử Kinh viên không nói gì lại tới đón bọn trẻ đi, nghĩ đến mâu thuẫn giữa Bạch Duyên Đình và Bạch lão tiên sinh, cô bèn gọi điện thoại cho Bạch Duyên Đình trước, định giải thích sự việc. 
Bất ngờ là Bạch Duyên Đình tỏ ra vô cùng bình tĩnh, chỉ nhẹ nhàng nói với cô, “Trước tiên em hãy đến Tử Kinh viên bên đó, xem có thể mang Tiểu Nhã đi không, nếu không thể mang nó đi thì hãy dùng bữa ở đó, người bên đó nếu không quan tâm đến mẹ con em, thì đợi anh họp xong sẽ tới đón em.”
Trình Khanh Khanh gật đầu, “Được.”
Khi xe đến Tử Kinh viên, người giúp việc Philippines cô gặp lần trước đã đợi sẵn ở cửa, thấy cô ấy bước ra khỏi xe liền cúi đầu chào cô và nói: “Thiếu phu nhân, xin mời vào”.

Cũng không biết có phải người ở đây đã đoán được cô sẽ tới đây hay không, đặc biệt để cô đợi ở bên này.
Truyện được đăng tải độc quyền tại taymonkhuynhvu.wordpress.com
Mọi trang khác đều là đánh cắp.

Hãy đọc truyện một cách văn minh
Trình Khanh Khanh bước vào phòng, nhưng chỉ thấy một mình ông Bạch trong phòng khách rộng lớn, dì Văn và Tiểu Nhã, Tiểu Nhã và ông Bạch đang ngồi cùng nhau, cô bé đang viết chữ lên bảng, ông Bạch ngồi một bên nhìn, có lúc thì chỉ cho cô bé vài chỗ, khuôn mặt vốn nghiêm túc và cứng nhắc ban đầu của ông lúc này cũng thể hiện sự ân cần, có thể thấy rằng ông rất yêu quý Tiểu Nhã.
Tiểu Nhã là người đầu tiên nhìn thấy cô bước vào cửa, cô bé vội vàng ném đồ trong tay xuống ghế sô pha rồi hào hứng chạy đến, Trình Khanh Khanh sợ cô bé bị ngã nên vội vàng chạy tới đón cô bé.

Dì Văn lúc này cũng đứng dậy đi tới, cười nói: “Vừa định gọi điện thoại cho con thì con đã tới rồi, đứa trẻ Tiểu Nhã này ngoan lắm con không cần lo lắng.”
Trình Khanh Khanh bế Tiểu Nhã lên vội vàng mỉm cười: “Làm phiền dì rồi dì Văn.”
Dì Văn giận dỗi nhìn cô một cái, “Người một nhà, phiền cái gì chứ?”
Trình Khanh Khanh cười ngượng ngùng, rồi lại nhìn sang phía ông Bạch, ông đã lấy lại vẻ cứng nhắc và nghiêm túc của mình, Trình Khanh Khanh cũng trở nên cẩn trọng hơn, do dự lát nữa có nên gọi ông hay không: “Ba.”
“Ừm.” Ông chỉ đáp lại một cách thờ ơ.
Trình Khanh Khanh thấy dáng vẻ ông hờ hững với mọi người, cũng không quan tâm ai, chỉ muốn tìm lý do gì đó để đưa Tiểu Nhã đi, dì Văn dường như nhìn ra được tâm tư của cô, liền vội nói với cô: “Khanh Khanh à, chúng ta cùng nhau ra sân sau nói chuyện và dạo bộ đi? Để Tiểu Nhã ở đây chơi với ông nội.

” 
Trình Khanh Khanh nghĩ ngợi một lúc,” Được ạ.”
Đặt Tiểu Nhã xuống, dỗ cô bé một lúc rồi Trinh Khanh Khanh mới cùng dì Văn ra sân sau, lúc sắp tới cửa ra nhìn thấy Lương San đang từ trên lầu đi xuống, Trình Khanh Khanh nhíu mày, nhưng khi nhìn thấy cô thì ánh mắt Lương San lại sáng lên, nhiệt tình bước tới chào hỏi cô, “Khanh Khanh à cô tới rồi!”
Trình Khanh Khanh lại chỉ cười nhẹ, cũng không nói nhiều với cô, đi theo dì Văn ra sân sau.
“Khanh Khanh à, dì và mẹ con đã làm bạn thân 20-30 năm rồi, con phải biết dì Văn sẽ không hại con.”
Trình Khanh Khanh một mặt hoảng hốt, “Dì Văn, dì nói quá nghiêm trọng rồi.”
Dì Văn thở dài thườn thượt, “Ba của con khi còn trẻ tính tình nóng nảy, vì cái tính này tránh khỏi khỏi sai lầm, những chuyện này ít nhiều cũng làm cho Duyên Đình có bóng ma, bóng ma này luôn ở trong tim, dần dần nó biến thành oán hận, ba con cũng biết mình đã làm sai điều gì, bây giờ ông ấy già rồi, chỉ muốn gia đình hòa thuận, có ý muốn hàn gắn quan hệ với Duyên Đình, nhưng đứa trẻ Duyên Đình này, vẫn không thể buông bỏ, đối với ý tốt của ba con luôn là nhìn mà không thấy.

Hôm nay dì cũng không có ý gì khác, càng không có dự định nhờ con khuyên Duyên Đình làm hoà với ba nó, có những chuyện cần tự mình giải quyết, người khác có khuyên thế nào cũng không có tác dụng, dì chỉ hy vọng, con đừng quá xa lạ với chúng ta, dù gì thì vẫn là người một nhà, ăn một bữa cơm thôi cũng được rồi, bây giờ xem như con chính là cầu nối giữa chúng ta và Duyên Đình.”

Trình Khanh Khanh trái lại rất tò mò giữa Bạch Duyên Đình và ba anh đã có chuyện gì, “Duyên Đình và ba….”
“Chuyện trước đây không phải rất rõ ràng….”
Trình Khanh Khanh nhìn vẻ mặt của dì Văn, Trình Khanh Khanh cũng không muốn nói quá nhiều nên cũng không hỏi thêm câu nào, chỉ cười với bà ấy.
“Khanh Khanh!”
Giọng nói phía sau khiến hai người dừng lại quay đầu nhìn, chỉ thấy Bạch Tuệ Nhiễm đang đi về phía họ.

Dì Văn mỉm cười khi nhìn thấy cô ấy: “Con tới vừa đúng lúc, các con là người trẻ tuổi thì sẽ phải nói chuyện với người trẻ tuổi, người già như mẹ đây vẫn nên đi chơi đùa với cháu gái thôi, con ở cùng với Khanh Khanh đi.”
“Được được được, mẹ mau đi chơi với cháu gái của mẹ đi.”
Dì Văn liếc nhìn cô ấy xoay người rời đi.
“Khanh Khanh, mình dẫn cậu tới một chỗ.”
Trình Khanh Khanh sững sờ, “Ở đâu?” 
“Đi với mình rồi cậu sẽ biết.”
Bạch Tuệ Nhiễm dẫn cô đi qua khu vườn đến trước một căn biệt thự, cô mở cửa bằng chìa khóa, ra hiệu “mời” với cô.
Trình Thanh Thanh bước vào phòng, lại thấy căn phòng gọn gàng ngăn nắp, có mấy cái tủ lớn dựa vào tường, bên trong tủ chứa một số mô hình tinh xảo, Trình Khanh Khanh bước đến trước tủ kính thuỷ tinh, thấy những mô hình bên trong được làm giống y như thật, từng chi tiết đều rất tuyệt vời. 
Cô quay đầu nhìn Bạch Tuệ Nhiễm với vẻ mặt ngạc nhiên, “Những cái này…” 
“Đây là nơi anh cả của mình đã từng ở, đây là những mô hình mà anh cả đã làm.” 
Trình Khanh Khanh không ngờ rằng chồng cô lại có đôi bàn tay khéo léo như thế, cô chợt thấy bội phục anh.
Bạch Tuệ Nhiễm cùng cô đi dạo vài vòng trong phòng, một nữ giúp việc đi tới, nói là cậu hai đã về, vì vậy cô ấy vội vàng nói với Trình Khanh Khanh: “Mình còn có chuyện cần bàn với anh hai, cậu cứ ở đây xem đi, lát nữa mình tới tìm cậu.”
Bạch Tuệ Nhiễm trông có vẻ hơi xấu hổ khi nói điều này, cũng không biết có phải cô ấy đang lo lắng về mối quan hệ trong quá khứ của mình với Bạch Hạo Hiên hay không, nhưng Trình Khanh Khanh mỉm cười bình tĩnh, “Không sao đâu, cậu đi đi.” 
Sau khi Bạch Tuệ Nhiễm rời đi Trình Khanh Khanh tiếp tục thưởng thức tác phẩm của chồng mình, đột nhiên chuông điện thoại vang lên, cô cầm lên nhìn thấy là Bạch Duyên Đình gọi tới, Trình Thanh Thanh vội vàng bắt máy.

“Tình hình bên đó thế nào rồi?” 
Trình Khanh Khanh không nói cho anh biết dì  Văn đã nói những gì với cô, chỉ bảo anh: “Em sợ không thể rời đi được rồi.”
Bạch Diên Đình cũng không nói gì, “Vậy thì ăn tối ở đó đi, lát rồi anh qua đón.”
” Ừm.

“Thấy anh sắp cúp máy, Trình Khanh Khanh lại nói:” À đúng rồi, Tuệ Nhiễm đưa em tới nơi anh từng ở, em thấy những mô hình anh làm rồi, thật không ngờ anh lại lợi hại như thế! Anh đúng là một thiên tài mà! “Không phải vì anh là chồng cô mà cô cố ý nói mấy câu này để anh vui vẻ, mà là nhìn từ cái nhìn khách quan cảm thấy anh vô cùng lợi hại.
Đầu bên kia im lặng hồi lâu, Trình Khanh Khanh nhíu mày, không biết có phải cô đã nói sai không nên vội vàng thận trọng gọi một tiếng: “Duyên Đình.”
“Ừm anh ở đây.”
Trình Khanh Khanh thở phào nhẹ nhõm, đang định nói tiếp thì đột nhiên cô nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng rằng bây giờ anh đang bận, cô nói: “Bên ngoài có người tìm em rồi, anh cúp máy đi.”
Đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, Trình Khanh Khanh nhét điện thoại vào túi, đi ra mở cửa trước.
Vốn dĩ cô nghĩ là Bạch Tuệ Nhiễm đi rồi mới quay lại, nhưng không ngờ Lương San đang đứng ngoài cửa, cô ta bưng một cái khay có một ly sữa.
“Tôi có làm cho cô một ly sữa bò nóng, uống nó lấp dạ dày trước đi.”
Mặc dù Trình Khanh Khanh sớm biết Lương San không thân thiện với cô như vẻ ngoài của cô ta, nhưng có câu đừng đánh người hay cười, người ta đã có lòng tốt đem sữa cho cô, lễ phép thì vẫn cần phải có.
“Cảm ơn.”
Trình Khanh Khanh định đưa tay ra lấy, nhưng Lương San đã lùi khay đi trước khi cô đưa tay ra, Trình Khanh Khanh cau mày nhìn cô ta đầy nghi ngờ.
Lương San vẫn cười, nhưng ánh mắt đột nhiên trở nên châm chọc, “Khanh Khanh, cô có biết không? Bất luận cô biến thành dáng vẻ gì thì cô mãi mãi không là đối thủ của tôi.”
Tim Trình Khanh Khanh thắt lại, nhưng cô không trả lời, chỉ khẽ nheo mắt nhìn cô ta.
Lương San tiến lên một bước nhìn cô chầm chầm, “Nếu như để cho cả nhà Bạch gia biết, cô đem sữa nóng hất lên người tôi còn đẩy tôi nữa, bọn họ sẽ nhìn cô như thế nào đây? Chúng ta đánh cược xem thử? Xem thử Hạo Hiên quan tâm cô hơn hay đứa con trong bụng tôi hơn.”.