Tiểu nhị không kiên nhẫn đuổi ba người An Trường Kha ra cửa, còn hung hăng phỉ nhổ.

An Trường Kha nhìn bộ dáng hắn đuổi khách rất thuần thục, hiển nhiên đây cũng không phải lần đầu tiên. Nàng nhíu mày, ánh mắt không vui nhìn tiểu nhị: "Làm ăn như các ngươi, sợ là làm không lâu dài."

Tiểu nhị ha ha cười hai tiếng: "Ngươi quản nhiều nhỉ. Ta không có thời gian phân bua với ngươi, mau đi mau đi."

Khi đang nói chuyện thì quản sự cùng một vị cẩm y công tử cười nói xuống lầu, thấy tiểu nhị còn ở cửa, không kiên nhẫn mà thúc giục: "Trương Tứ, ngươi làm gì đấy? Nhà kho còn có một đống vải cần điểm qua......"

Tiểu nhị rụt rụt cổ, quay đầu đáp: "Đến liền đây, mấy người này ngại cửa hàng chúng ta bán xiêm y đắt, đang phân bua."

Nói xong cũng mặc kệ ba người An Trường Kha, nhanh như chớp đến phía sau.

Quản sự đánh giá ba người họ một phen, tiến lên chắp tay nói: "Mấy vị cảm thấy xiêm y của Thiên Y Phường hơi đắt?"

Thái độ của quản sự này tốt hơn tiểu nhị kia một ít, An Trường Kha cũng hòa hoãn, nghĩ có lẽ tiểu nhị không biết làm việc, liền gật gật đầu: "Không sai. Hai lượng bạc một chiếc áo bông thực sự quá đắt."

"Vậy ngài có điều không biết." Quản sự vuốt chòm râu, rất đắc ý nói: "Thiên Y Phường không thể so sánh với cửa hàng khác, thợ may đều may xiêm y cho các quan to hiển quý của Nghiệp Kinh, làm ra xiêm y như vậy, tự nhiên giá cả cũng cao hơn cửa hàng khác."

"Coi như là áo bông do thợ may trong cung làm ra đi, đó không phải vẫn là một chiếc áo bông?" An Thi không nhịn được nói: "Sao lại lấy giá cao hơn những cửa hàng khác? Có chỗ nào mở cửa buôn bán giống các ngươi?"

Sắc mặt quản sự khẽ biến, nhưng kiềm chế xuống, miễn cưỡng cười nói: "Mua bán ấy, chính là nguyện mua nguyện bán. Chư vị ngại đắt không muốn mua, cũng không thể trách chúng tôi bán giá cao?"

An Trường Kha đánh giá biểu tình của lão, vốn dĩ thấy quản sự khách khí, còn tưởng lão không giống tiểu nhị, hiện tại xem ra, lại là rắn chuột một ổ cùng phe với nhau. Chỉ là tiểu nhị đầu cơ bên ngoài, quản sự này ẩn ác ý bên trong, ngay cả đen cũng có thể không chớp mắt nói thành trắng.

An Thi còn muốn tranh luận, An Trường Kha lại xua tay cản nói: "Thôi, chúng ta đến cửa hàng khác xem xem."

Lần này nàng chỉ tới thăm dò hư thực, tuy gặp phải ngoài ý muốn, nhưng cũng không tính chọc phá tại chỗ. Cho nên nàng cũng không lộ thân phận, muốn mượn cơ hội đến cửa hàng khác xem xét.

Nhưng không ngờ nàng không tính gây chuyện, chuyện lại tìm tới nàng. Nam tử xuống lầu cùng quản sự vẫn luôn không nói, lúc này thấy muốn đi, mới cười ha hả mở miệng nói: "Tiểu thư đợi đã."

An Trường Kha dừng bước chân, xoay người nhìn hắn ta: "Còn có việc gì?"

Nam tử nói chuyện hơn hai mươi tuổi, yêu viên bàng đại* hết sức to mập, một thân trắng bóng giấu trong áo gấm màu mận chín, giống mì trắng được bọc lăng la tơ lụa, nhìn khôi hài lại buồn cười. Nhưng hắn ta còn khư khư tự cho là phong lưu, mùa đông còn cầm quạt xếp, lúc này mở hai phiến quạt xếp, nói: "Xiêm y của Thiên Y Phường xác thật không tệ, nếu tiểu thư thích, cứ tùy tiện chọn. Chiêm mỗ thanh toán."

(*Yêu viên bàng đại: ý là vai rộng, eo trò. Hình dung người thân thể cao lớn rắn chắc.)

"Vô công bất thụ lộc." An Trường Kha hơi nhíu mày, nhìn ra một tia không có ý tốt trong mắt hắn ta. Nhấc chân muốn đi.

Lại không ngờ mì trắng này thấy nàng đi, bước chân lên chắn trước nàng, cười đến càng thêm gian tà: "Tiểu mỹ nhân đừng nóng vội, Chiêm mỗ thấy ngươi hợp nhãn duyên, muốn kết giao bằng hữu. Cửa hàng nhà ta trên con phố này, không bằng theo ta về, ngươi muốn mua xiêm y gì thì mua?"

Ngôn ngữ của hắn ta càng thêm bất kham, thậm chí còn muốn duỗi tay kéo An Trường Kha. An Trường Kha đang muốn đánh trả, nhưng không đề phòng Chu Hạc Lam phía sau còn nhanh hơn, hung hăng một quyền ném bánh nướng lên mặt mì trắng.

Mì trắng tê tâm liệt phế gào một tiếng, che đôi mắt kêu la: "Dám đánh Chiêm tiểu gia! Muốn chết! Cút vào cho ta, bắt chúng lại!"

Bên ngoài bỗng có sáu bảy gia đinh mặc tráng hán ùa vào, cũng không biết trước đó nghỉ ngơi ở đâu. Lúc này lập tức xông đến, vây ba người An Trường Kha ở giữa.

Bá tánh xung quanh thấy có náo nhiệt, cũng lập tức vây quanh, tò mò mà nhìn vào.

Quản sự sợ gặp chuyện, do dự mà khuyên: "Chiêm công tử, ở đây người đến người đi, nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện."

Chiêm công tử che mắt tức muốn hộc máu nói: "Quên? Người dám đánh tiểu gia còn chưa sinh ra đâu!"

"Giữ ả tiện nhân lại cho gia!" Hắn ta vén tay áo, hung tợn nói: "Gia muốn đích thân giáo huấn ả."


Gia đinh nghe vậy, chuẩn bị duỗi tay bắt An Trường Kha. Sao An Trường Kha có thể ngồi chờ chết, nàng đang muốn lộ thân phận, lại nghe gia đinh kia đột nhiên kêu rên một tiếng, che tay lăn trên đất.

Thân ảnh Tiêu Chỉ Quân cũng dần lộ ra, nàng ấy bảo vệ An Trường Kha sau lưng, ánh mắt lạnh lùng quét một vòng: "Là ai muốn động đến Công Chúa phi của bổn Công Chúa?"

Ngày thường nàng ấy mặt vô biểu tình đã đủ dọa người, bây giờ giận dữ, lệ khí lan tràn, đôi mắt lãnh lệ như ẩn giấu đao kiếm.

Mì trắng sợ tới mức vàng mặt, chân mềm nhũn quỳ xuống: "Công.....Công.....Công Chúa...... Đều, đều là hiểu lầm......"

Tiêu Chỉ Quân khát máu cười, giày lính nặng nề dẫm tay hắn ta nghiền nghiền: "Nếu bổn Công Chúa không cẩn thận giết ngươi...... cũng là hiểu lầm sao?"

Mì trắng bị nàng ấy dọa tới mất tiếng, cả người run rẩy, run đến mức nói xin tha cũng không nên lời. Quản sự tiểu nhị một bên càng trực tiếp sợ choáng váng, tất cả đều quỳ bò trên đất, không dám nói xin tha.

Bên ngoài không biết là ai bỗng nói một câu: "Công Chúa muốn giết người......"

Bá tánh xem náo nhiệt tức khắc tan đi một ít, cũng có người luyến tiếc náo nhiệt, trốn đến rất xa, duỗi đầu nhìn về cửa hàng.

Tiêu Chỉ Quân ngoảnh mặt làm ngơ, sắc mặt lãnh khốc mà nhìn chằm chằm Chiêm công tử xụi lơ như một bãi bùn lầy.

Rõ ràng trong ngoài cửa hàng người quỳ đầy đất, lại an tĩnh lạ thường.

Chu Hạc Lam nghe bên ngoài truyền đến động tĩnh, nhìn lại Tiêu Chỉ Quân như sát thần, muốn nói gì đó nhưng sợ bộ dáng lúc này của nàng ấy, yên lặng mà ngậm miệng.

Chỉ có An Trường Kha không bị dọa sợ. Nàng quay đầu nhìn xung quanh một vòng, nhìn bá tánh đứng xa xa, lại quay đầu nhìn Tiêu Chỉ Quân tràn lan lệ khí, mím môi, giơ tay túm tay áo của nàng ấy.

Tiêu Chỉ Quân không thèm hé răng đảo mắt nhìn nàng.

An Trường Kha không có khuyên bảo gì, nàng dạo mắt một vòng, ngưng trên một bình hoa lớn, đi đến ôm bình hoa, cực nghiêm túc nói với Tiêu Chỉ Quân: "Để cho ta."

Tiêu Chỉ Quân không lên tiếng, nhíu mày một chút, rốt cuộc tránh ra.

Mì trắng còn chưa kịp thấy may mắn, liền thấy một bình hoa bụng tròn lớn treo ở đỉnh đầu. Không chờ hắn ta sợ hãi, đã nghe tiếng đồ sứ vỡ vụn giòn vang, bình hoa lớn chia năm xẻ bảy, mà mì trắng mới nhặt về một cái mạng, hoàn toàn chết ngất.

An Trường Kha vỗ vỗ tay, chưa hết giận mà đá hắn ta một cước, thần thanh khí sảng nói: "Dám trêu đùa ta? Để ngươi ăn không được gói đem đi."

Tiêu Chỉ Quân nhìn nàng giương nanh múa vuốt, lệ khí tụ tập trong lòng bỗng tan, thay thế bằng cảm xúc mềm mại lại chua xót. An Trường Kha liếc nàng ấy một cái, hơi nâng cằm, nói với mấy gia đinh bị dọa choáng váng: "Còn không khiêng người đi, đừng đặt ở đây chướng mắt."

Bọn gia đinh mới như tỉnh mộng, nâng mì trắng hôn mê lăn lộn trên đất lên mà đi.

Cuối cùng chỉ còn lại quản sự và tiểu nhị mặt xám như tro tàn.

An Trường Kha nhìn hai người một vòng, cười ha hả nói: "Bây giờ tính sổ hai người các ngươi. An Thi ngươi đưa họ về vương phủ nhốt lại trước."

An Thi nở mày nở mặt lên tiếng, đá tiểu nhị một cái, hung dữ nói: "Đứng lên, đi theo ta."

Quản sự tiểu nhị cũng không dám hé răng, giống chim cút đứng lên, hư chạy trốn đi theo nàng ta.

An Thi đưa người ra ngoài, chỉ còn Chu Hạc Lam nhìn An Trường Kha lại nhìn Tiêu Chỉ Quân, nhanh chóng quyết định đi theo An Thi: "Ta đi gọi xe ngựa."

Cửa hàng chỉ dư lại hai người Tiêu Chỉ Quân và An Trường Kha.

An Trường Kha nghiêng mắt nhìn nàng ấy: "Công Chúa biết cửa hàng này sao?"


Tiêu Chỉ Quân nói: "Biết, của ta."

"Ta còn tưởng Công Chúa không biết." An Trường Kha tức giận nói: "Chưởng quầy tiểu nhị của cửa hàng này không ai tốt. Giá xiêm y quá cao, khó trách Vương quản gia nói ngày càng sa sút. Nếu cứ thế mãi, đừng nói kiếm tiền, chúng ta còn phải cho không tiền. Hơn nữa ta thấy quản sự rất gian trá, không chừng bên trong còn có việc làm xấu xa."

"Là Vương Phú Quý xử lý." Tiêu Chỉ Quân thấy nàng liên tiếp chỉ trích cảm thấy chột dạ như đã làm sai chuyện, lập tức đẩy tội lên Vương quản gia: "Ta không rảnh bận tâm."

"Đợi ta trở về xử lý rõ ràng các khoản mục sẽ tính sổ bọn họ." An Trường Kha rất tức giận, nghĩ theo cách mặc kệ của Tiêu Chỉ Quân, khẳng định không chỉ có một cửa hàng xảy ra vấn đề. Rốt cuộc các quản sự đều gió chiều nào theo chiều ấy, nếu chủ nhân xiết xao, bọn họ sẽ tận tâm tận lực không dám bỏ nhiệm vụ. Nếu chủ nhân không nhìn, hơn phân nửa sẽ dùng mánh lới đầu lao du thủy.

Nhất định lúc đầu Thiên Y Phường không phải như vậy, tất nhiên thời gian lâu rồi, thấy chủ nhân mặc kệ, quản sự này mới nảy sinh tâm tư.

"Đều nghe nàng."

Lúc này An Trường Kha mới hài lòng, nhớ tới buổi sáng người này đến đại doanh ngoài thành, nghi hoặc hỏi: "Sao người lại ở đây?"

"Uống rượu với đồng liêu." Tiêu Chỉ Quân nói.

Cuối cùng nghe thấy Công Chúa nhắc tới mình, đám người Hạ lão tam ở ngoài yên lặng vây xem hồi lâu lập tức nhô đầu ra: "Công Chúa và bọn ta uống rượu ở tửu lâu bên kia."

Hạ lão tam đen như than cười đến giống hoa loa kèn: "Nếu Công Chúa phi rảnh, không bằng uống với bọn ta. Lão Tam mời ngài uống rượu."

Những người khác nghe hắn nói lời này, thầm nghĩ xong rồi, đi nhìn Tiêu Chỉ Quân.

Quả nhiên, thấy sắc mặt Tiêu Chỉ Quân mới vừa hòa hoãn lại khó coi, lạnh nhạt nói: "Công Chúa phi không uống rượu."

Hạ lão tam hoàn toàn không phát hiện nguy hiểm, luôn miệng nói không ngừng: "Không uống rượu, ăn một bữa cũng được. Bọn ta vẫn chưa từng nói chuyện với Công Chúa phi...... Ưm --"

Miệng đột nhiên bị đồng liêu che lại, những người khác đỡ Hạ lão tam cười nói: "Tửu lầu còn chưa tính tiền, bọn ta về trước tính tiền? Công Chúa cùng Công Chúa phi từ từ trò chuyện."

Nói xong như một cơn gió khiêng Hạ lão tam chạy.

......

Trở về tửu lầu, Hạ lão tam bất mãn, đôi mắt như chuông đồng ngưu trừng mấy đồng liêu che miệng hắn: "Các ngươi làm gì? Ta còn chưa nói xong!"

Các đồng liêu trợn trắng mắt, thầm nghĩ để ngươi nói xong thì toang, năm sau đừng mong sống yên ổn, chọc giận Công Chúa, khác gì tìm chết.

"Nhưng mà Công Chúa phi cũng thật đẹp. Khó trách Công Chúa tình nguyện không cần nam nhân, cũng muốn cưới Công Chúa phi về nhà, còn giấu không cho chúng ta gặp......" Hạ lão tam chép miệng, vẻ mặt hâm mộ nói: "Nếu có mỹ nhân đẹp như vậy nhào vào trong lòng, dù đó là nam nhân hay nữ nhân ta cũng muốn."

Đồng liêu lạnh lùng nói: "Ngươi ít nói vài câu đi, ngươi mở mồm chọc họa còn ít hả? Ngươi đã quên vừa rồi Công Chúa phi ném bình hoa đập người?"

Cừ thật, bình hoa kia cao cỡ đứa bé bốn năm tuổi, người ta ném xuống không thèm chớp mắt, hơn nữa với tính tình của Công Chúa nhà họ, nổi giận lên ai dám đến vuốt râu hùm? Cũng chỉ có Công Chúa phi yểu điệu nhẹ nhàng dám đi lên.

Càng khiến người không dám tin chính là, Công Chúa thật sự không tức giận.

Các tướng lĩnh tấm tắc, nghĩ thầm mãnh hổ cũng có lúc nhận chủ làm tiểu miêu.

Hạ lão tam nghe bọn họ ngươi một lời ta một chữ cảm khái, cuối cùng cũng nếm ra mùi vị, sờ sờ cái gáy lạnh căm căm, lẩm bẩm một tiếng "Mẹ ơi".

Hắn đã làm ra chuyện gì?


***

Chu Hạc Lam đi tìm xa phu tới, An Trường Kha lên xe ngựa. Tiêu Chỉ Quân do dự, không cưỡi ngựa, cũng đi lên xe.

Các bá tánh ở xa vây xem "ồ" một tiếng, khe khẽ nói nhỏ với nhau.

"Công Chúa hung lên thật hù chết người, vừa rồi là thiếu gia Chiêm gia nhỉ? Cũng xui xẻo......"

"Không thể nói như vậy, không phải thiếu gia Chiêm gia tự tìm sao? Công Chúa đánh giết tại chỗ cũng phải......"

Có người vừa nói vậy, những người khác cũng lập tức phản ứng theo. Việc này thật sự là Chiêm thiếu gia tự tìm! Tức phụ bị người đùa giỡn ức hiếp trên đường có ai không tức giận? Có thể lưu lại một cái mạng cũng vì Công Chúa phi quá nhân từ!

Trước đây bọn họ quen nói Bắc Chiến Vương giết người không chớp mắt, hiện tại bỗng thay đổi vị trí, thế nhưng vẫn phải có người chỉ điểm mới phản ứng được.

"Không sai, Chiêm thiếu gia này làm không ít chuyện thiếu đạo đức, có hôm nay cũng xứng đáng. Dù Công Chúa giết hắn, cũng là vì dân trừ hại!"

"Phải nói, vẫn là Công Chúa phi lợi hại, nhìn lịch sự văn nhã, đánh người cũng lịch sự!"

"Ngươi thấy rõ bộ dáng Công Chúa phi rồi?"

"Không, cách xa thế, sao có thể thấy rõ, nhưng nhìn thân hình cũng cực đẹp, không phải trong thoại bản viết rồi sao......"

......

Các bá tánh vui vẻ nghị luận, mà vai chính bị nghị luận, giờ này đang ở Tụ Phúc Trai mua vịt nướng. Tuy nói xảy ra chút không vui ngoài ý muốn, nhưng vịt nướng vẫn phải mua.

Xe ngựa dừng lại trước Tụ Phúc Trai, Tiêu Chỉ Quân đi xuống, kêu tiểu nhị gói một con vịt nướng. Tiểu nhị một bên tay chân lanh lẹ dùng giấy dầu gói vịt nướng, một bên duỗi cổ về phía xe ngựa, đồng thời nhanh nhẹn nói: "Vịt nướng này có thể được Công Chúa phi ăn là phúc khí của nó, chưởng quầy của bọn ta nói, nếu Công Chúa phi thích ăn, chỉ cần bảo người tới nói một tiếng. Chỗ thảo dân nướng con mới nóng hổi đưa vào phủ."

Tiểu nhị nhiệt tình lớn mật làm Bắc Chiến Vương quen lạnh lùng giao tiền hơi không quen, nàng nhíu mi, trầm mặc một lát rồi ném một thỏi bạc, xách vịt nướng lên xe ngựa.

Tiểu nhị nâng bạc tha thiết nhìn: Lần sau Công Chúa phi lại đến nha. Buôn bán của Tụ Phúc Trai coi như dựa vào ngài.

......

"Sao bỗng nhiên muốn mua vịt nướng?" An Trường Kha hít hít mũi, nhìn bao giấy dầu trong tay nàng ấy hỏi.

"Ngon." Tiêu Chỉ Quân đưa bao giấy dầu cho nàng: "Trở về ăn."

Đầu An Trường Kha đầy dấu chấm hỏi mà nhận lấy, tuy không biết vì sao Tiêu Chỉ Quân bỗng muốn ăn vịt nướng, nhưng mùi vịt nướng thật sự rất mê người, nàng liền hân hoan: "Trở về cùng ăn."

Tiêu Chỉ Quân thấy nàng thích, sắc mặt cũng ôn hòa không ít, nói: "Thích thì lần sau lại mua cho nàng."

An Trường Kha cầm vịt nướng đảo mắt nhìn nàng ấy, vừa lúc đối diện với tầm mắt của người này, đột nhiên nhanh trí hiểu ý tứ nàng ấy: "Đây là cố ý mua cho ta?"

Tiêu Chỉ Quân cứng ngắc "ừ" một tiếng.

An Trường Kha xít lại gần nhìn nàng ấy: "Giống bánh hoa mai?"

Bị An Trường Kha nhìn chằm chằm nữ nhân lại "ừ" một tiếng.

Nụ cười trên mặt An Trường Kha càng lúc càng đậm, nhỏ giọng nói thầm: Xem ra cũng không hoàn toàn là đầu gỗ.

***

Trên đường trở về, tâm tình An Trường Kha rất tốt, bắt đầu tính toán đối phó trộm trong nhà thế nào.

Hôm nay ra ngoài xác thực ngoài dự đoán, vốn dĩ An Trường Kha định đợi năm sau mới quản lý tạp vụ cho tốt, nhưng hiện tại chuyện đã ầm ĩ, khẳng định cửa hàng khác cũng nghe được tin tức, không bằng dứt khoát xử lý một thể.

Nàng tính toán trong lòng, cũng nói với Tiêu Chỉ Quân: "Thừa dịp cuối năm, triệu quản sự của thôn trang và cửa hàng đến đây, bắt bí một phen trước. Chờ sang năm, từ từ tính sổ."


Tiêu Chỉ Quân nói: "Tùy nàng xử trí."

Thực tế những năm nay Tiêu Chỉ Quân gần như đều ở Nhạn Châu, sau khi về Nghiệp Kinh, nàng ấy không kiên nhẫn xử lý mấy việc vụn vặt, cũng ít khi nhúng tay vào sự vụ trong phủ, tất cả đều giao cho quản gia Vương Phú Quý xử lý.

An Trường Kha nhìn biểu tình của nàng ấy, lại tiếp tục nói: "Cửa hàng đều do Vương quản gia quản, tình hình ở Thiên Y Phường, ông ta không thể không biết." Tiêu Chỉ Quân gật đầu, đương nhiên nàng nghĩ tới điểm này. Vương Phú Quý là lão nhân đi theo nàng, nhưng không tính là tâm phúc. Căn cứ của nàng ở Nhạn Châu, ở trong quân. Vương phủ ở Nghiệp Kinh với nàng mà nói chỉ là chỗ đặt chân. Vương Phú Quý đi theo nàng đã lâu, lại am hiểu kinh doanh. Tiêu Chỉ Quân mới giao vương phủ cho ông xử lý. Cũng không phải không biết Vương Phú Quý sẽ ở giữa vét chút béo bở. Nhưng nàng cầm binh nhiều năm, biết rõ đây giống như tướng sĩ sau khi thắng trận cướp đoạt chiến lợi phẩm, không thể hoàn toàn phóng túng, cũng không thể hoàn toàn ngăn lại.

Bởi vậy với hành động của Vương Phú Quý nàng luôn mắt nhắm mắt mở.

Nhưng hiển nhiên bây giờ Vương Phú Quý đã làm Công Chúa phi của nàng rất bất mãn, Tiêu Chỉ Quân phải phối hợp hỏi: "Nàng muốn xử trí ông ta thế nào?"

"Trước mắt thiếu người, bắt bí một phen, tạm thời vậy đi." Từ khi Tiêu Chỉ Quân đọc binh thư cho nàng nghe, An Trường Kha cũng ngẫu nhiên đến thư phòng của Tiêu Chỉ Quân tìm đọc binh thư, hiện giờ nàng cũng hiểu sâu đạo lý công tâm đặt đầu: "Trước không để ý ông ta, ông ta càng chột dạ sợ hãi, làm việc càng tận tâm."

Tuy Vương Phú Quý có chút tâm tư, nhưng lá gan cũng không lớn. Lấy thời gian An Trường Kha quan sát, ông ta sẽ chọn thời điểm thích hợp vớt chút mỡ béo, nhưng chưa chắc có gan dám lừa gạt Tiêu Chỉ Quân.

Tiêu Chỉ Quân kinh ngạc nhìn nàng một cái, nàng tưởng An Trường Kha sẽ mượn cơ hội này loại bỏ Vương Phú Quý. Từ khi nàng gả vào vương phủ, ở chung với Vương Phú Quý không coi là hòa hợp. Nhưng ngàn vạn không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy.

Ánh mắt hơi chớp động, Tiêu Chỉ Quân tán đồng nói: "Nhạ Nhạ nói có lý."

An Trường Kha: "............"

......

Xe ngựa tới vương phủ, Vương Phú Quý dẫn đám hạ nhân tới đón. Quả nhiên biểu tình nơm nớp lo sợ -- trước khi An Trường Kha hồi phủ, An Thi đã đưa quản sự tiểu nhị của Thiên Y Phường về phủ trước, để Triệu Thạch giải người tới hình phòng.

Mặc dù khi An Trường Kha muốn quản giáo, ông đã biết mấy cửa hàng kia sớm muộn cũng xảy ra chuyện, còn cố ý nhắc nhở những quản sự kia thu liễm chút. Nhưng không nghĩ tới, năm chưa hết, người đã bị bắt vào phủ.

Ông âm thầm chảy mồ hôi lạnh, khom lưng càng thấp: "Công Chúa và Công Chúa phi cần dùng bữa tối không?"

An Trường Kha quơ quơ bao giấy dầu, nói: "Ăn mấy món đó đến ngấy rồi, hôm nay ăn vịt nướng."

......

Sau khi ăn xong, An Trường Kha gọi Vương Phú Quý tới, phân phó ông triệu tập các quản sự thôn trang cùng cửa hàng. Trong khoảng thời gian này nàng và Tiêu Chỉ Quân ngày đêm bên nhau, mưa dầm thấm đất cũng học được tự uy không giận. Một khuôn mặt quá mức xinh đẹp mơ hồ có vài phần khí thế của Tiêu Chỉ Quân.

"Thiên Y Phường là ta đúng lúc bắt gặp. Cửa hàng khác lại chưa chắc không có vấn đề." Nàng cong ngón tay không nhanh không chậm gõ mặt bàn: "Nếu Công Chúa giao sản nghiệp trong phủ cho ta xử lý, thì ta phải xử lý tốt, mới có thể không cô phụ phó thác của người. Vương quản gia, ông nói...... có phải không?"

Vương quản gia khom lưng, sắc mặt ẩn ẩn đau khổ. Rõ ràng Công Chúa phi đang nói mình, kẻ không ngốc liền biết, đây là mượn cơ hội bắt bí mình. Sau khi quản sự cùng tiểu nhị Thiên Y Phường bị bắt giữ, hỏi ra được gì thì ông không biết. Nhưng ông biết, Công Chúa phi tuyệt không dễ dàng bỏ qua.

Quả nhiên, trước mắt đã gọi những quản sự khác, sợ là muốn tra rõ.

Mà dù ông không trực tiếp tham gia vào, nhưng mắt nhắm mắt mở cũng thu lợi không ít, tuy tạm thời Công Chúa phi không xử lý, nhưng càng khiến người lo lắng đề phòng, vạn phần dày vò.

Vương Phú Quý khàn giọng nói: "Công Chúa phi nói rất đúng."

An Trường Kha xua tay nói: "Ngươi đi an bài đi."

***

Đảo mắt qua hai ngày, Vương Phú Quý định ngày triệu kiến các quản sự vào hai mươi tháng chạp. Trong thời gian này Thiết Hổ đến bẩm, nói tra được tin tức của Am ni cô.

Am ni cô ở ngoài thành không có danh tiếng, thậm chí cũng rất ít người biết.

Thiết Hổ điều tra, phát hiện bên trong Am ni cô nho nhỏ cũng không ít đạo. Đại Nghiệp từ quan to hiển quý đến bình dân bá tánh đều thờ phụng Đạo giáo. Tất nhiên Phật giáo hương khói thưa thớt. Mà Am ni cô hẻo lánh càng không người hỏi thăm. Hương khói điêu tàn, cũng không biết từ khi nào, Am ni cô này thay đổi hương vị, không còn là nơi thanh tu, trái lại thành ám xướng* dâm am.

(Ám xướng: chỉ kỹ nữ)

Vì Am ni cô ở nơi hẻo lánh, điều kiện gian khổ, đa phần đều là phụ nhân phạm sai lầm bị bắt vào am thanh tu. Cũng có ít nữ nhân vì nam nhân đã chết không nơi nương tựa đi vào trong am, tìm một chỗ dung thân.

Tu hành trong am bần khổ, những phụ nhân vốn không an phận, dần dần có ni cô thông đồng với nam nhân bên ngoài tới đổi "tiền nhan đèn". Mà nữ nhân tiểu ăn mày nói, tên là Kiều Oanh, đó là người nhiều tiền nhan đèn nhất trong am, nghe nói ả sớm được quý nhân định, không tiếp đãi "khách hành hương" khác.
2