Cung yến giao thừa do Quang Lộc Tư Ti làm, bố trí trong Càn Văn Điện. Càn Văn Điện khá gần mai viên, hiện giờ cả mai viên đều dùng màn che phủ lên, tuyết đọng trong vườn đã rửa sạch sẽ, đèn lồng cùng lụa đỏ treo trên cành mai, dưới tàng cây bày bàn ghế đệm mềm, trên bàn đặt mứt quả bánh ngọt, quần thần nhàn rỗi ngồi nghỉ ngơi. Vì vào đông trời giá rét, trên đường cứ cách hai bước thì đặt một lò sưởi đồng thau bàn long sáu chân, lò sưởi đốt ngự phẩm than kim thạch thượng hạng nhất, không chỉ không có khói, còn tản ra hương tùng thanh đạm. Người đi trong đó, không phát hiện được một tia lạnh lẽo.

Lúc này yến hội còn chưa bắt đầu, hoàng thân quốc thích quan viên gia quyến sớm có mặt, đều ở mai viên thưởng cảnh tán gẫu.

Đề tài khiến người ta cảm thấy hứng thú nhất cuối năm nay, không gì hơn Công Chúa phi mà Bắc Chiến Vương Công Chúa mới cưới.

Trước khi thành hôn, không ai xem trọng hôn sự này. Dẫu sao Công Chúa có tiếng lãnh bạo, nhưng lại là tướng tài, vài vị Trụ Quốc Đại tướng quân cao tuổi không thể phân thân, biên quan không người, chỉ có nàng có thể đuổi người Bắc Địch tới sâu Bắc Mạc. Kể từ đó, dù An Khánh Đế xưa nay không thích đứa nữ nhi này, cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở với hành động của nàng.

Trên làm dưới theo, trên triều đình nhiều kẻ gió chiều nào theo chiều ấy. Ngay cả hoàng đế cũng không thể làm gì đứa con này. Mọi người trong triều chỉ có thể cách xa chút, tránh ngày nào đó chọc phải sát thần, không chỗ nói rõ lí lẽ.

Nhưng hiện giờ, bọn họ lại nghe nói, sau khi cưới Bắc Chiến Vương Công Chúa không chỉ không trút giận lên Công Chúa phi, trái lại ân ái hòa thuận tình cảm quá sâu với vị Công Chúa phi này, còn giao hết quyền hành của vương phủ cho Công Chúa phi. Điều này giàu ý vị sâu xa.

Đại thần có tâm tư sâu, đều nghiền ngẫm dụng ý trong hành động của nàng. Tốt xấu là công chúa tay nắm trọng binh, muốn nói không có chút dã tâm nào với long ỷ, những chuyện muốn lừa trẻ con ba tuổi này triều thần sẽ không tin. Chỉ là nhất thời không đoán ra vị Bắc Chiến Vương Công Chúa muốn làm gì. Bây giờ thừa dịp cung yến, sớm tốp năm tốp ba nhỏ giọng nghị luận với các triều thần.

Mà vai chính của đề tài vừa mới xuống nhuyễn kiệu. An Trường Kha ôm lò sưởi tay, mới vừa xuống đã hắt xì một cái. Tuy hôm nay không rơi tuyết, nhưng lạnh hơn so với mấy ngày trước. Hàn khí liên tiếp len qua kẽ hở xương cốt.

Khi bé An Trường Kha rơi xuống nước, không chịu nổi lạnh. Mặc dù giờ mặc áo lông cáo còn ôm lò sưởi tay, nhưng tay chân vẫn lạnh lẽo, trên người không có chút khí nóng.

Tiêu Chỉ Quân đặt tay lên mu bàn tay lạnh như băng của nàng xoa xoa, nhíu mày: "Chờ đi vào uống chút rượu nóng cho ấm người."

An Trường Kha cũng không yếu ớt như thế, ngửa mặt cười cười với nàng: "Không đáng ngại, đi vào trước đi."

Cung yến nam tân và nữ quyến chia hai bên. Có cung nữ chuyên dẫn đường. Cung nữ thấy hai người họ thân mật dựa gần nói chuyện, cũng không dám đi lên, lúc này nghe An Trường Kha lên tiếng, mới cúi đầu bước lên: "Công Chúa phi ngồi bên này, mời theo ta."

An Trường Kha ngây ra một lúc, theo bản năng quay đầu nhìn Tiêu Chỉ Quân: "Ta không ở cạnh Công Chúa sao?"

Cung nữ khom lưng, cũng có chút luống cuống: "Đây...... Vị trí của các phu nhân đều ở bên kia......"

An Trường Kha là Bắc Chiến Công Chúa phi, tuy rằng hai người là nữ tử, nhưng theo thân phận, xác thật phải an bài ở bên nữ quyến.


An Trường Kha đang chần chờ, liền nghe thấy giọng nữ từ xa đến gần nói: "Để Trường Kha đi theo ta đi."

Người tới ước chừng 30 tuổi, hoa phục lộng lẫy, khuôn mặt thanh lệ. An Trường Kha thấy hoa văn trên lễ phục của nàng, đoán đó là con gái duy nhất của Thái Hậu, bào muội của An Khánh Đế, trưởng công chúa Tiêu Hữu Hỉ.

Bên cạnh trưởng công chúa còn có nam tử dáng người cường tráng khuôn mặt tuấn lãng đi theo, xem ra đó là phò mã Thái Thông.

An Trường Kha đến trước hành lễ: "Tham kiến Trưởng công chúa, tham kiến phò mã." Tiêu Chỉ Quân cũng nói: "Cô cô, cô phụ."

Trên gương mặt thanh lệ của trưởng công chúa hiện ý cười: "Đôi mắt của ngươi thật tinh. Không cần gọi xa lạ như vậy, gọi theo Chỉ Quân là được." Nói xong lại chuyển hướng Tiêu Chỉ Quân: "Ngươi và cô phụ ngươi đi đi. Ta đưa Trường Kha đi, sẽ không để nàng chịu ức hiếp."

Nàng muốn thay Tiêu Chỉ Quân chăm sóc người, nhưng Tiêu Chỉ Quân lại không cảm kích, dáng vẻ vẫn lạnh như băng: "Không làm phiền cô cô, Trường Kha theo ta được rồi."

"Nhưng chỉ sợ không hợp quy củ......" Trưởng công chúa sửng sốt một chút nói.

"Đã cùng là nữ tử, theo ta thì có gì không ổn? Chúng ta đi trước." Tiêu Chỉ Quân gật đầu một cái với hai người, liền dẫn An Trường Kha bước đến bên kia.

Trưởng công chúa bị ném mặt mũi cũng không thấy giận dữ, ánh mắt dừng trên hai người, thật lâu sau mới lắc đầu cười cười, lẩm bẩm như tự nói: "Nó trái lại bảo hộ người chu toàn. Thôi, vốn dĩ cũng không tới phiên ta nhọc lòng."

Thái Thông bên cạnh nhíu mày nói: "Bắc Chiến Vương Công Chúa này không khỏi quá mức cương ngạnh bất cận nhân tình."

Ý cười trên mặt Trưởng công chúa nhạt đi, quay đầu lại lãnh đạm mà liếc hắn một cái: "Làm sao nó biến thành như vậy, phò mã không biết sao?"

Thái Thông nghẹn lời, không nói được. Trưởng công chúa khinh miệt nhìn hắn, mang theo người xoay người đến chỗ khác.

......

An Trường Kha được Tiêu Chỉ Quân dẫn sang bên kia, cung nữ dẫn đường bị hai người ném đằng sau, vội vội vàng vàng mà đuổi theo.


Cảm giác được lực đạo trên cổ tay, An Trường Kha ngẩng đầu nhìn mặt nữ nhân này, thấy nàng mím chặt môi, đáy mắt u ám không rõ.

"Chờ chút!" An Trường Kha gọi nàng hai tiếng, người lại như không nghe thấy lôi kéo nàng đi trước.

An Trường Kha thấy thế méo miệng cố ý nói: "Tay ta đau."

Lúc này Tiêu Chỉ Quân mới dừng chân, buồn bực buông tay ra, lạnh lùng trừng cung nữ đuổi theo sau, mới cẩn thận nâng bàn tay hơi đỏ, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi......"

"Người làm sao vậy?" An Trường Kha mẫn cảm phát hiện cảm xúc của nàng không đúng, thử thăm dò: "Là có liên quan tới Trưởng công chúa sao?"

Kiếp trước nàng có gặp Trưởng công chúa hai lần, chỉ là không xã giao. Chỉ biết đối phương còn trẻ cũng khá nổi danh, không ít con cháu thế gia Nghiệp Kinh đều ngóng trông có thể gặp công chúa. Nhưng không ngờ nàng không gặp bất cứ ai, tự mình chọn một võ tướng tứ phẩm nương thân. Võ tướng này là Thái Thông. Tổ tiên Thái gia cũng rất hiển hách, chẳng qua tới phụ thân Thái Thông thì xuống dốc. Vốn dĩ sau khi lấy công chúa sẽ không thể làm quan nữa, nhưng vì sau thành thân, Trưởng công chúa tự mình đi cầu hoàng đế ân điển, Thái Thông không bị dỡ chức quan, vẫn lãnh binh tác chiến. Sau lại lập không ít công lớn, còn được An Khánh Đế phong nhất đẳng tướng quân.

Nghe nói Thái Thông cực kỳ yêu Trưởng công chúa, thề đời đời kiếp kiếp chỉ yêu một mình công chúa. Sau khi cưới không nạp thiếp không lưu luyến thanh lâu kỹ quán, vô cùng ân ái, còn thành một đoạn giai thoại.

Nhưng đời trước chỉ có gặp mặt hai lần, An Trường Kha lại cảm thấy trưởng công chúa thập phần lãnh đạm với phò mã. Hai người cũng không ân ái như đồn đãi. Hơn nữa thành hôn gần mười năm, cũng không có một đứa con, sau này Thái Thông chết trận sa trường, Trưởng công chúa thâm cư phủ công chúa, ăn chay niệm phật không bước ra ngoài một bước. Khi đó An Trường Kha cảm thấy thổn thức.

Hiện tại nhìn đến, cứ cảm thấy này có chút kỳ quái. Đặc biệt trong đó còn đề cập đến Tiêu Chỉ Quân...... Nàng nhớ rõ, đời trước Tiêu Chỉ Quân, tựa hồ không quá thân cận với cô cô này. Trưởng công chúa thường xuyên tiến cung, nhưng có lẽ hai cô cháu cũng không thân, thường thường nói không được nói mấy câu lại xuất cung.

Biểu tình của Tiêu Chỉ Quân càng thêm quái dị, nàng nhíu mày như không biết nên giải thích thế nào, cuối cùng đành nói: "Từ nhỏ đến lớn, cô cô đối đãi ta tốt nhất......"

An Trường Khanh càng thêm mơ hồ.

Lại nghe Tiêu Chỉ Quân nói tiếp: "Nhưng nàng đối đãi ta tốt, luôn trộn lẫn thương hại cùng áy náy, khiến người thập phần không thoải mái."

Sau khi mẫu phi qua đời, Tiêu Chỉ Quân sống một mình ở Tê Ngô Cung, chỉ có Trưởng công chúa thường thường tới thăm nàng. Khi đó Trưởng công chúa ôm nàng yên lặng rơi lệ, ngẫu nhiên sẽ nói ra một hai câu "Ta sẽ thay mẫu phi của ngươi chăm sóc ngươi". Mặc dù khi đó Tiêu Chỉ Quân không lớn, nhưng cũng hiểu chuyện. Nàng cảm thấy thái độ của cô cô rất quái dị, nàng từng hỏi cô cô mấy lần vì sao chỉ có cô cô đối đãi tốt với nàng, nhưng Trưởng công chúa chỉ trả lời có lệ. Cho nên dù có đối xử tốt với nàng, nàng cũng không quá thân thiết với vị cô cô này.


Thậm chí mỗi lần thấy cô cô, Tiêu Chỉ Quân luôn cảm thấy trong lòng phiền muốn chết.

"Vậy sau này ít lui tới thì được rồi." An Trường Kha nói.

"Thôi, đây vốn là chuyện của ta, không liên quan đến cô cô. Nàng không cần bị ta ảnh hưởng." Tiêu Chỉ Quân có chút bực bội mà nhíu mày nói.

An Trường Kha lắc đầu, giơ tay sửa sang lại áo choàng cho nàng, thấp giọng nói: "Đều nói thê thê một thể, giờ chúng ta cũng là một thể, nên cùng nhau tiến lùi. Nếu người không thích trưởng công chúa, ta cũng sẽ không quá gần gũi nàng."

Tiêu Chỉ Quân rũ mắt nhìn nàng, An Trường Kha hơi mỉm cười, chủ động cầm tay nàng: "Công Chúa mau dẫn đường đi, nếu không sẽ trễ cung yến."

***

Lúc hai người tới đại điện, bốn phía đã vang tiếng đàn sáo. Mọi người thấy Tiêu Chỉ Quân tiến vào, sôi nổi đứng dậy chào hỏi, đợi thấy An Trường Kha bên cạnh nàng, đồng thời sửng sốt.

Tiêu Chỉ Quân lãnh đạm gật đầu, theo cung nữ dẫn đường tới vị trí của mình.

Cung yến là một người một bàn con, chỗ ngồi sắp xếp theo phẩm cấp. Bên phải Tiêu Chỉ Quân là Thái tử Tiêu Kỳ Án, bên trái là Tam hoàng tử Tiêu Kỳ Nhạc. Như vậy, An Trường Kha không có chỗ.

Tuy nói Tiêu Chỉ Quân cũng là công chúa nhưng Tiêu Chỉ Quân cũng là võ tướng nên chổ ngồi không thể sắp xếp ngồi cùng với các công chúa khác.

Tiêu Chỉ Quân chớp mắt một cái, liền phân phó cung nữ: "Thêm một vị trí cạnh ta đi."

Đang ngồi một người một bàn, chưa từng thấy hai người chen chúc một cái bàn. Cung nữ ngây người một chút, chạm đến mặt lạnh của nàng, vội vàng đặt thêm chỗ.

Hai người sóng vai dựa gần ngồi xuống.

Thái tử thong thả ung dung mà đổ rượu, khẽ cười nói: "Nhị muội và Công Chúa phi quả nhiên thê thê tình thâm. Đây là luyến tiếc để người rời đi sao?"

Tiêu Chỉ Quân liếc hắn một cái, không đáp lời, tự mình cầm bình rượu trên bàn lên, để trên lò hâm rượu. Đồng thời nói với An Trường Kha: "Rượu này ôn bổ, đợi lát ngươi có thể uống một chút."

An Trường Kha ngoan ngoãn gật đầu.

Thái tử: "......"


Sắc mặt thay đổi mấy lần, Thái tử bị bơ chỉ có thể ho nhẹ một tiếng, bưng chén rượu nhấp một ngụm che dấu xấu hổ. Tam hoàng tử bên kia thấy hắn ăn nhục, cười trộm hai tiếng, nghiêng người qua, nói với An Trường Kha: "Nhị hoàng tỷ đối đãi hoàng tẩu thật tốt. Nhị hoàng tỷ ngày thường đều lười nói mấy câu với huynh đệ chúng ta. Đây không phải trọng sắc khinh huynh đệ sao?"

Tam hoàng tử là con trai độc nhất của Thư quý phi, bây giờ chỉ mười lăm tuổi, chưa xuất cung kiến phủ. Tuy nói biểu tình rất ngây thơ, nhưng An Trường Kha không cho rằng hắn là một tiểu hài tử ngây ngô. Đời trước nàng từng nghe nói, khi tranh đấu đoạt chính, vị Tam hoàng tử này hạ thủ còn tàn nhẫn hơn hai vị ca ca, tỷ tỷ.

Một người như vậy, sao có thể là hài tử ngây thơ chứ.

An Trường Kha rũ mắt, khéo léo đáp: "Tam hoàng tử nói đùa, bình thường Công Chúa ít lời. Mà tình cảm huynh đệ, không từ nào biểu đạt, cốt nhục tình thân, đều có huyết mạch truyền lại. Tình cảm khác làm sao hơn được huyết mạch tình thân?"

Tam hoàng tử chép miệng, vui đùa nói: "Nhị hoàng tỷ của ta là cái hũ nút, không ngờ Công Chúa phi là người biết ăn nói."

"Tam hoàng tử quá khen." An Trường Kha làm bộ không nghe ra châm chọc trong lời hắn, cười nhận lời khen.

Trái lại Tiêu Chỉ Quân không chút biểu tình liếc Tam hoàng tử dịch đến gần bàn bọn họ, trầm giọng nói: "Yến hội đã mở, Tam đệ còn chen chúc ở đây làm gì?"

"......" Nụ cười của Tam hoàng tử cứng lại, đối diện tầm mắt của nàng, chỉ có thể hừ một tiếng, thành thật mà ngồi về.

Tiêu Chỉ Quân thu hồi tầm mắt, cầm bình rượu đã hâm, rót một ly cho An Trường Kha: "Nếm thử xem có thích không?"

An Trường Kha cầm chén rượu nhấp nhẹ một ngụm, rượu hơi ngọt mang theo chút cay chảy vào yết hầu, nàng thoải mái nheo đôi mắt, một ngụm uống hết rượu còn lại, đưa ly đòi rượu: "Còn muốn."

Tiêu Chỉ Quân lại rót một ly cho nàng, thần sắc ôn hòa.

Những người khác trên tiệc nhìn qua, thần sắc biến hóa một trận. Thái Tử cũng nhìn thấy một màn này, ánh mắt đảo qua An Trường Kha, hừ lạnh một tiếng, quay đầu không lên tiếng uống rượu.

Tác giả có lời muốn nói:

Túng Túng (ಡ ͜ ʖ ಡ): Dáng vẻ Nhạ Nhạ uống rượu thật đẹp.

Thái Tử: Ta cũng thấy vậy.

Túng Túng (đen mặt):...... Cút.