An Trường Kha mờ mịt đứng tại chỗ chờ, không nghĩ ra Tiêu Chỉ Quân muốn làm chuyện gì. Đang phát ngốc, liền nghe phía sau có người gọi nàng.

"Trường Kha......"

Ánh mắt Lý Hải Vân tỏa sáng nhìn nàng, đầu óc bị rượu kích thích mơ màng, tiến lên một bước muốn kéo tay An Trường Kha: "Ta......"

"Sao biểu ca ở đây?" An Trường Kha nhanh nhẹn lui ra sau một bước, thấy sắc mặt hắn đỏ lên, trên người mang theo mùi rượu, hình như uống say, nhìn xung quanh một vòng: "Biểu ca không đưa hạ nhân tới sao? Ta gọi người đưa huynh về."

Lý Hải Vân bi thương nhìn nàng: "Ta tới tìm muội...... Nàng, có phải nàng còn oán giận ta không?"

Hắn lắp bắp giải thích: "Ta không biết...... Ta không biết nàng bị tứ hôn cho Bắc Chiến Vương Công Chúa. Bọn họ đều gạt ta...... trước đây ta về quê liền cự tuyệt hôn sự, vốn dĩ muốn sau thi đỗ sẽ nói lại với người nhà, không ngờ đã tới trễ một bước......"

An Trường Kha càng nghe càng không hiểu, cảm thấy hôm nay một người hai người đều không bình thường cho lắm, quan hệ giữa nàng và Lý Hải Vân không tính thân thiết, có chút không kiên nhẫn nói: "Chuyện này vốn dĩ cũng không liên quan đến huynh, biểu ca uống say, ta đi gọi người đưa huynh trở về."

Lý Hải Vân nhân cơ hội giữ chặt tay áo nàng, nói: "Ta không đi! Nếu đi thì nàng đi cùng ta!"

***

An Tri Dục trốn cách đó không xa nhìn thấy một màn này, lại nhìn về đằng sau hai người, Tiêu Chỉ Quân âm trầm đi tới, lộ ra tươi cười.

Cũng không uổng phí bao nhiêu tâm tư của hắn.

Cuối cùng nhìn thoáng qua Lý Hải Vân vẫn lôi kéo tay áo An Trường Kha không bỏ, An Tri Dục chậm rãi xoay người rời đi.

Lý Hải Vân, An Trường Kha...... hai người này hắn đều thấy chướng mắt. Đầu tiên là một tên liên tiếp đạt song nguyên, khiến phụ thân thường coi đây là lệ mà răn dạy hắn, sau đó một thứ nữ cũng dám bò lên đầu hắn tác oai tác quái, khinh nhục mẫu thân hắn.

Hiện giờ hai người này nhiễu một chỗ, vừa lúc để hắn một công đôi việc, thật làm lòng người hả hê.

Sau đêm nay, những kẻ khiến hắn thấy liền chán ghét, hẳn không còn sức lực tới chán ghét hắn.

***

Tiêu Chỉ Quân cầm ngọn hoa đăng tốn không ít công phu mới vớt lên được, liều mạng đè nén khóe miệng đang cong lên quay lại tìm An Trường Kha. Tuy nàng không giỏi ăn nói, về tình cảm cũng có chút ngốc nghếch, nhưng nàng thực sự không phải tên ngốc. Mấy ngày nay An Trường Kha đối đãi nàng có thay đổi, nàng có thể cảm nhận được. Chẳng qua những ý nghĩ lộn xộn nhập vào người trước, khiến nàng không dám tin thôi.

Nàng sợ bản thân chờ mong quá nhiều, cuối cùng vẫn công dã tràng.

—— cho đến khi nàng thấy được ước nguyện trong hoa đăng

Trên tờ giấy nhỏ nhét trong hoa đăng, giấy trắng mực đen, dùng chữ nhỏ xinh đẹp viết: Cùng quân kết tóc, nhân gian đầu bạc.

Lúc vớt hoa đăng lên, nàng do dự hồi lâu, nghĩ đến trăm ngàn loại khả năng, nhưng chưa từng nghĩ tới, nguyện vọng An Trường Kha cầu, sẽ là cùng Tiêu Chỉ Quân nàng cộng phó bạc đầu.


Nàng cho rằng đối với hôn sự này, đáy lòng An Trường Kha chung quy vẫn có một tia không cam lòng.

Nhưng sự thật nói cho nàng, là trước nay nghĩ sai rồi. Kỳ thật phu nhân của nàng có tình với nàng, thậm chí nguyện ý bên nàng cả đời.

Ngực như bị lửa đốt, rượu mạnh nhất biên quan cũng không bằng nóng bỏng trong lòng lúc này, thậm chí Tiêu Chỉ Quân không rảnh lo xử lý một thân chật vật, đã vội vã trở về tìm An Trường Kha. Không ngờ gặp phải Lý Hải Vân lôi kéo tay áo An Trường Kha.

Người xung quanh quá nhiều quá ồn ào, ánh đèn quá tối, Tiêu Chỉ Quân không thấy biểu tình của hai người, cũng không nghe thấy hai người nói gì. Chỉ mơ hồ thấy hình như bọn họ đang khắc khẩu.

Một lòng nóng rực bị nước lạnh tưới tắt, Tiêu Chỉ Quân lui về sau một bước, thậm chí muốn chạy mất dạng, làm bộ chưa bao giờ thấy một màn này. Nhưng mà hai chân như bị đổ chì, động cũng không thể động......

***

An Trường Kha nhíu mày kéo tay áo về, bị hắn say rượu đến quậy thật sự không kiên nhẫn, đến chút khách khí cũng không duy trì được, lạnh mặt nói: "Nếu biểu ca tiếp tục lấy rượu trêu đùa, ta không quản nữa! Nói cho cùng chúng ta cũng không tính quá quen nhỉ?" Lý Hải Vân ngẩn ngơ: "Không tính quá quen? Quả nhiên nàng hận ta......"

An Trường Kha bực bội lại khó hiểu: "Ta vô duyên vô cớ hận huynh làm gì?"

Lý Hải Vân chột dạ nói: "Hận ta phụ lòng bạc tình, về Thường Dương nghị thân, để nàng một người ở tướng phủ...... Còn hận ta không thể cứu nàng khỏi hố lửa......"

"???"Cuối cùng An Trường Kha ý thức được không đúng, nhíu mày nhìn về phía hắn: "Khoan khoan, có phải có hiểu lầm không? Ta và biểu ca chỉ gặp mấy lần, huynh nghị thân thì liên quan gì đến ta? Làm sao đến mức phụ lòng bạc tình?"

"Nàng hận ta cũng không sai, nhưng đừng nói chúng ta không thân, ta nghe khổ sở......" Lý Hải Vân nản lòng nói: "Lúc trước chúng ta cùng du hồ thưởng cảnh, ta đối nàng vừa gặp đã thương, lấy thơ tình tặng nàng, khi đó nàng còn rất vui mừng......"

An Trường Kha cảm thấy chuyện cũ mình và hắn nhớ không giống nhau, lục soát trí nhớ một phen, cũng không nhớ mình từng nhận thơ tình gì của hắn: "Ta nhận thơ tình của huynh khi nào? Huynh đừng ngậm máu phun người!"

"Vân trung song bạch thủ, mộ ngã nhất nhàn thân. Trường nhật vô dư sự, khanh gia hữu cố nhân." Lý Hải Vân đỏ mặt, có chút ủy khuất nói: "Ngày đó ta sợ mạo phạm nàng, mới làm một bài tàng thơ tặng nàng. Sau lại hỏi nàng có thích bài thơ này không, nàng còn nói thích...... dù, dù giận ta, cũng không nên không nhận."

An Trường Kha cảm thấy trong đầu hiện lên một đạo sấm sét, đoạn chuyện cũ bỗng nhiên xuất hiện. Rồi sau đó, cảm thấy vô ngữ lại xấu hổ.

An Trường Kha lui ra sau một bước, nghiêm mặt nói: "Đây thật sự là hiểu lầm. Ta không hiểu thơ từ, biểu ca làm tàng thơ ta căn bản không nghe hiểu thâm ý trong đó. Chỉ là xuất phát từ khách khí, mới nói thích. Nếu khiến biểu ca hiểu lầm, ta đây thu hồi lời lúc trước."

Lý Hải Vân trừng lớn mắt: "Nhưng, nhưng sau đó nàng cùng ta du hồ thưởng cảnh rõ ràng rất vui vẻ."

"Đó là sợ không chiêu đãi huynh tốt, mẫu thân sẽ tức giận, mới lá mặt lá trái* thôi." An Trường Kha thấy thế, cũng không hề khách sáo với hắn nữa, ăn ngay nói thật: "Khi ta còn bé tình cảnh không tốt, huynh lại là cháu trai của đích mẫu, khách quý trong nhà. Phàm là huynh yêu cầu, ta cũng không dám cự tuyệt. Chỉ có thể uốn mình theo huynh, làm bộ vui vẻ. Kỳ thật ta cũng không thông thơ từ, học vấn cũng không tốt, chỉ thích xem chút tạp thư."

(*Lá mặt lá trái: ý nói đối đãi người hư tình giả ý, xã giao qua loa lấy lệ)

Lý Hải Vân ngơ ngác mà há to miệng, không dám tin mà trừng nàng.

An Trường Kha thấy thế tiếp tục nói: "Còn hôn sự của ta với Bắc Chiến Vương Công Chúa, cũng là ta tự nguyện, hiện tại ta sống rất tốt. Cùng Công Chúa tình cảm hòa thuận. Nếu huynh cứ ở đây nói hươu nói vượn, đợi lát nữa Công Chúa trở lại sợ sẽ tức giận."

Lý Hải Vân bỗng ngồi xổm xuống đất khóc ròng nói: "Vậy, vậy trước kia......"


Không đợi hắn nói xong, An Trường Kha nhanh chóng chặn lời: "Trước kia đều là huynh một bên tình nguyện." Không có liên quan tới ta.

Mắt mũi Lý Hải Vân đỏ lên, thút tha thút thít khổ sở không thôi: "Ta biết rồi, nàng không cần nói nữa. Đều là ta tự mình đa tình hu hu....."

An Trường Kha thấy một đại nam nhân như hắn, tuy rằng uống say, nhưng khóc sướt mướt như vậy thật sự mất mặt, hơi muốn chạy. Lại sợ đi rồi lát nữa Tiêu Chỉ Quân quay lại tìm không thấy nàng sẽ sốt ruột. Trong lòng buồn bực mà oán trách Tiêu Chỉ Quân một hồi, nghĩ người này rốt cuộc làm gì, còn chưa trở lại.

Người xung quanh đã bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ, An Trường Kha thật sự không muốn dây dưa với vị biểu ca này nữa, liền nhìn xung quanh, muốn xem Tiêu Chỉ Quân trở về chưa, kết quả vừa tìm, lại thấy một thân ảnh cao gầy quen mắt trong đám người, bất động không lên tiếng, cứ như tượng đất, cũng không biết đứng đó bao lâu rồi.

An Trường Kha cau mày đi qua, Tiêu Chỉ Quân phản ứng lại muốn tránh đã không kịp nữa, chỉ theo bản năng giấu hoa đăng sau lưng. Ánh mắt trầm lắng nhìn nàng.

"Người đi làm gì?" An Trường Kha cầm tay nàng, liền cảm thấy tay Tiêu Chỉ Quân lạnh đến lợi hại, lẩm bẩm oán giận nói: "Hại ta ở đây bị người nhìn chê cười."

Vừa nói vừa kéo người đến trước mặt Lý Hải Vân, nói với Lý Hải Vân ai ai oán oán: "Những hiểu lầm trước kia, biểu ca nên quên đi, cũng đừng ra ngoài nói bậy. Ta và Công Chúa vẫn tốt, biết chưa?"

Nói xong lời cuối cùng, thanh âm càng thêm lạnh, mơ hồ còn mang theo ý uy hiếp. Tối nay Lý Hải Vân luân phiên gặp đả kích, đầu óc hơi phản ứng không kịp, ngơ ngác "a" một tiếng. Hít mũi nói: "Biểu muội yên tâm, ta, ta sẽ không nói bậy."

Lúc này An Trường Kha mới vừa lòng mà lôi kéo Tiêu Chỉ Quân đi.

Chỉ còn Lý Hải Vân nản lòng đứng đó. Hắn kéo ống tay áo lau nước mắt, đứng dậy muốn đi tìm An Tri Dục, bảo hắn uống vài chén cùng mình, ai biết tìm kiếm, lại không thấy bóng dáng của An Tri Dục.

Lý Hải Vân đứng ở chỗ tối, bị gió lạnh ban đêm thổi vào, lại nhớ vừa rồi Bắc Chiến Vương Công Chúa lãnh lệ thoáng nhìn, đột nhiên rùng mình, đầu óc hỗn độn đột nhiên thanh tỉnh.

Hắn nhớ những lời An Tri Dục xúi giục bên tai, lại nhớ đối phương nói "Ta canh chừng cho các ngươi", sau lưng tức khắc chảy một tầng mồ hôi lạnh. Hắn cũng không ngu, rất nhanh hiểu được mục đích của An Tri Dục. Nếu không phải Trường Kha biểu muội đối hắn vô tình, hết thảy đều là hiểu lầm, vậy hôm nay...... hôm nay bọn họ đều không có kết cục tốt!

Một trận lạnh lẽo nổi lên, Lý Hải Vân cũng không rảnh lo thê thê lương lương, vung tay áo, đi nhanh đến Vọng Tiên Lâu. **

An Trường Kha kéo Tiêu Chỉ Quân đến ngõ nhỏ không người, mới xoay người đánh giá nàng. Dọc đường đi Tiêu Chỉ Quân trầm mặc đến không thích hợp. Rõ ràng trước đó không phải như vậy. Ngay sau đó lại phát hiện giày và vạt áo của nàng đều ướt, trên mặt đất còn có vết nước ướt dầm dề, An Trường Kha nhăn mi, thấy Tiêu Chỉ Quân vẫn chắp tay sau lưng, liền nhìn ra sau nàng: "Giấu gì sau lưng?"

Tiêu Chỉ Quân mím môi không nói, An Trường Kha vòng qua xem, thấy trong tay nàng gắt gao cầm một ngọn hoa đăng cá chép đùa hoa sen quen thuộc.

An Trường Kha ngẩn ngơ: "Đèn này......" Sau đó rất nhanh phản ứng lại, buồn bực nói: "Người vớt nó lên làm gì? Sẽ không linh!"

Tiêu Chỉ Quân mím môi, không biết nói từ đâu, cũng không biết hỏi từ đâu.

Khi nàng cho rằng An Trường Kha toàn tâm toàn ý chung sống với nàng, nhưng bất ngờ thấy An Trường Kha và Lý Hải Vân lôi lôi kéo kéo.

Khi nàng cho rằng An Trường Kha vẫn không quên được tình cũ, An Trường Kha lại lôi nàng đến trước mặt Lý Hải Vân nói một tràng khó hiểu, còn nói nàng ấy và nàng vẫn tốt.


Tiêu Chỉ Quân đột ngột rơi ưu tư, hiện tại lại bị bắt tại trận, đành nghiêm mặt không nói một lời.

Đáng tiếc bây giờ An Trường Kha không phải thứ nữ nho nhỏ sợ hãi nàng, An Trường Kha nheo đôi mắt, hung dữ quát nói: "Ngươi nói có việc, chính là đi vớt đèn?"

"Có phải ngươi còn xem trộm không?"

Tiêu Chỉ Quân giật mình, hoan mang khi bị nàng quát, ngoan ngoãn gật đầu, cúi gầm mặt xuống: "Ta......"

Phun ra một chữ, rồi lại không biết nên tiếp tục thế nào, chỉ có thể nói: "...... Ta muốn xem."

An Trường Kha: "......"

Nàng nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra Tiêu Chỉ Quân làm vậy là vì cái gì. Bực mình nói: "Muốn xem thì ngươi không thể hỏi ta hả?"

Tiêu Chỉ Quân rũ mắt nhìn nàng, hình như người trước mặt đối việc hoa đăng bị vớt lên sẽ không linh mà canh cánh trong lòng, miệng dẩu cao, bộ dáng rất tức giận. Nàng có chút hối hận, nhớ tới nguyện vọng ký thác trên hoa đăng, nếu thật sự không linh......

Lắc đầu, Tiêu Chỉ Quân ngừng suy nghĩ, nhẹ nhàng hỏi: "Ta hỏi, nàng sẽ nói sao?"

"Đương nhiên." An Trường Kha kỳ quái mà nhìn nàng: "Không có làm chuyện xấu, không sợ gặp người, có gì không thể nói." Nói xong vẫn chưa hết giận mà chèn ép nàng: "Lén lút đi vớt hoa đăng như ngươi, mới không thể nói đấy."

Tiêu Chỉ Quân nghiêm mặt nhưng tai lại nóng lên, sau đó lại nghĩ tới một màn vừa rồi, rốt cuộc vẫn không nín được hỏi: "Nàng và Lý Hải Vân...... Không có khả năng, có phải không?"

"Hả?" An Trường Kha trực tiếp bị nàng hỏi cho ngốc, chầm chậm tức giận nói: "Ta với hắn có khả năng khi nào? Sao Lý Hải Vân tự mình đa tình, ngươi cũng mù mờ dính theo thế?"

Bây giờ Tiêu Chỉ Quân mới ý thức được có chỗ không đúng, chần chừ hỏi: "Không phải nàng và hắn......"

An Trường Kha cắt lời nàng: "Ta và Lý Hải Vân cái gì cũng không phải. Đừng kéo ta đứng một chỗ với hắn. Trước đây ta chưa từng thích ai."

Tiêu Chỉ Quân vẫn không thể tin được, dừng một chút mới xác nhận nói: "Nhưng ngọc bội hắn tặng nàng, nàng vẫn luôn mang theo bên người......"

"Ngọc bội gì?"

"Ngọc bội Song Ngư nàng tặng ta."

Mặt An Trường Kha đen triệt để, từng chữ từng chữ nhảy ra từ kẽ răng: "Đó là quà sinh nhật mẫu thân tặng ta, có cái liên quan gì đến Lý Hải Vân?"

Tiêu Chỉ Quân cuối cùng ý thức được hiểu lầm quá độ, không biết nên giải thích thế nào.

An Trường Kha lại nhìn chằm chằm eo nàng, nơi đó trống rỗng không có cái gì: "Ta nói sao không thấy ngươi đeo một lần, hóa ra ngươi cho rằng đó là đồ của Lý Hải Vân?"

"Ngọc bội đâu? Có phải ngươi ném rồi không? Ngươi trả lại cho ta!" An Trường Kha bực bội nói.

"Không có." Tiêu Chỉ Quân thấy nàng tức giận, sợ hãi vội vàng giải thích: "Không có ném, ta để ở thư phòng."

Nghe Tiêu Chỉ Quân nói không ném, An Trường Kha mới thuận khí, trợn to mắt trừng nàng: "Vậy ngươi nói đi, rốt cuộc sao lại thế này? Nghe tin đồn về ta và Lý Hải Vân ở đâu?"

Tiêu Chỉ Quân bị nàng trừng đến chột dạ, đành phải lôi đầu sỏ gây tội hại nàng ra làm đệm lưng: "Là Thường Tại Xương nói."


Hoài Hóa tướng quân Thường Tại Xương, cũng là một trong mười hai tướng quân, đều dưới trướng Trụ quốc Đại tướng quân Hạ Hầu Thương, cùng nhau trông coi Nhạn Châu cùng Lương Châu, bởi vậy giao tình hai người không tồi. Khi Thường Tại Xương còn ở Nghiệp Kinh, Tiêu Chỉ Quân từng nhờ hắn quan sát phủ Thừa tướng, nếu mẹ con An Trường Kha thật sự gian khổ, liền âm thầm giúp một phen. Không biết Thường Tại Xương từ đâu nhìn ra lòng nàng có An Trường Kha, vẫn luôn khuyến khích nàng đưa người đến trước mặt.

Mà những chuyện về An Trường Kha cùng Lý Hải Vân, tất nhiên cũng là Thường Tại Xương truyền cho nàng.

Hiện tại ngẫm lại, hiển nhiên mấy tin tức do Thường Tại Xương vì kích nàng mà cố ý lừa nàng. Nhưng Tiêu Chỉ Quân không phải người dễ dàng chịu kích tướng như vậy. Bóp méo mấy chuyện xưa đã không giúp đỡ được gì, lại chôn mối họa cho nàng, đánh nàng trở tay không kịp.

Tiêu Chỉ Quân nghiến răng, âm thầm ghi thù Thường Tại Xương, sau lại rầu rĩ nên dỗ người thế nào.

An Trường Kha không biểu tình mà nghe hết, lạnh lẽo mà nhìn Tiêu Chỉ Quân: "Cho nên ngươi vẫn luôn cho rằng ta thích Lý Hải Vân, đối với ngươi là uốn mình theo ngươi?"

"...... Phải." Tiêu Chỉ Quân gật đầu, lại cảm thấy không đúng, bổ cứu* nói: "Sau đó thì không phải."

(*bổ cứu: dùng các biện pháp để uốn nắn, sửa chữa, xoay chuyển tình hình bất lợi; nghĩ cách để khuyết điểm không gây ra ảnh hưởng)

An Trường Kha tức giận ngày càng bộc phát trừng nàng, quả thực không biết nên nói nàng thế nào mới tốt. Rõ ràng trong lòng người này cảm thấy nàng nhớ thương nam nhân khác, lại không hề biểu lộ ra, thậm chí còn ôn nhu đối đãi nàng...... Vốn dĩ còn tức giận, nghĩ đến đây, An Trường Kha lại cảm thấy đau lòng.

Đời trước khi chết, nữ nhân này đều nắm chặt miếng ngọc bội Song Ngư kia, khi đó, trong lòng nàng đang nghĩ đến gì? Có phải đến chết vẫn cho rằng nàng thích Lý Hải Vân, cho nên mới lãnh đạm sợ hãi Tiêu Chỉ Quân nàng hay không?

An Trường Kha đau xót, mọi tức giận tức khắc vơi đi gần hết, nghiến răng nghiến lợi mà nhấc chân đạp Tiêu Chỉ Quân: "Sao người đần vậy hả?"

Cú đạp này với Tiêu Chỉ Quân không đau không ngứa, nhưng khi thấy hốc mắt nàng đỏ, Tiêu Chỉ Quân lại luống cuống, cẩn thận nâng mặt nàng lên: "Là ta sai, về sau không vậy nữa."

Nàng cho rằng An Trường Kha còn giận, nghĩ nghĩ lấy tờ giấy mình viết ra bỏ vào tay nàng: "Ta cũng cho nàng xem. Rồi đưa nàng đi thả lần nữa, sẽ linh thôi."

An Trường Kha nhìn Tiêu Chỉ Quân một cái, mở tờ giấy ra, liền thấy trên giấy dùng chữ nhỏ quy củ viết: Bảo vệ Nhạ Nhạ một đời.

Nàng từng thấy chữ của Tiêu Chỉ Quân, nữ nhân này chữ như người, vĩnh viễn là lối viết thảo* liều lĩnh. Chữ Khải quy quy củ củ, là lần đầu tiên nàng nhìn thấy. Tuy lời nói thẳng thừng, giữa hàng chữ lại lộ ra nghiêm túc cùng trịnh trọng.

(*Lối viết thảo: kiểu chữ Hán, có đặc điểm là nét bút liên tục, viết nhanh)

An Trường Kha cẩn thận cuộn giấy lại, bỏ vào hoa đăng, liếc nàng một cái, lẩm bẩm: "Dù vậy ta cũng không nguôi giận."

Ánh mắt Tiêu Chỉ Quân lờ mờ: "Nhạ Nhạ còn muốn làm gì? Đều nghe nàng."

An Trường Kha hơi ngẩng đầu, dưới ánh mắt khẩn trương của Tiêu Chỉ Quân chậm rãi nói: "Vậy phạt người...... sau này mỗi năm đều vì ta thả một ngọn hoa đăng."

Tâm Tiêu Chỉ Quân run lên, ngón tay bỗng nắm chặt, bên môi mang nụ cười: "Được. Mỗi năm đều thả cho nàng."

An Trường Kha trừng nàng, đẩy đẩy: "Nhanh đi thả hoa đăng, xiêm y ướt rồi, cũng không sợ phong hàn."

Tiêu Chỉ Quân thuận thế cầm tay nàng, dẫn nàng đi đến phía trước: "Chúng ta cùng đi thả."

Tác giả có lời muốn nói:

Nhạ Nhạ: Nhìn thì rất thông minh, hóa ra là tên ngốc.

Túng Túng:...... (không dám nói lời nào)