Mắt nhìn người không quay đầu cứ như vậy rời đi, An Trường Kha vừa bực mình vừa ủy khuất, còn có một tia sợ hãi.

Nàng phí nhiều tâm tư như vậy, thậm chí da mặt dày chủ động, kết quả vẫn quay về quỹ đạo đời trước---Tiêu Chỉ Quân vẫn không viên phòng với nàng, đến thư phòng ngủ.

Dựa theo đời trước, chuyện này không lâu sẽ truyền đi, tất cả mọi người đều sẽ biết, Tam tiểu thư tướng phủ cũng chỉ là thứ bài trí, đêm tân hôn đầu tiên đã bị Bắc Chiến Vương Công Chúa chán ghét. Ngay cả hạ nhân vương phủ, cũng dám không chút kiêng kị, nói mấy lời châm chọc trước mặt nàng.

Trước đây An Trường Kha không quan tâm, nhưng đêm nay không biết chuyện gì, nghĩ tới Tiêu Chỉ Quân không quay đầu rời đi liền khó chịu trong lòng. Một hồi suy nghĩ có phải đời này Tiêu Chỉ Quân căn bản không thích nàng, tất cả đều là nàng tự mình đa tình; chốc lát lại nghĩ, có phải đây là trời cao trừng phạt nàng đời trước cô phụ Tiêu Chỉ Quân. Đời trước Tiêu Chỉ Quân dung túng nàng, nàng lại làm như không thấy. Chờ đến khi nàng tỉnh ngộ, Tiêu Chỉ Quân lại không thích nàng.

Càng sợ cho dù sống lại một đời, nàng cũng không thay đổi được kết cục đã định. Cuối cùng nàng vẫn sẽ trúng độc thống khổ mà chết, Tiêu Chỉ Quân vẫn sẽ trở thành bạo quân vạn người thóa mạ, nắm ngọc bội của nàng cô độc chết đi ở Tê Ngô Cung.

Trừng mắt lăn qua lăn lại ở trên giường nửa đêm, thật vất vả ngủ đi, rồi lại nửa đêm nằm mộng, chuyện kiếp trước như đèn kéo quân thay phiên diễn ra, An Trường Kha như trở về lúc trước khi chết đời trước, lục phủ ngũ tạng bị khuấy thành một đoàn, đau đớn đến hận không thể chết dứt khoát.

Chờ đến sáng sớm An Thi tiến vào gọi người, mới phát hiện cả người nàng như vớt ra từ trong nước, mồ hôi ròng ròng. Sắc mặt nhợt nhạt như sáp, đôi mắt sưng đỏ, dưới mắt còn có hai luồng xanh đen, tiều tụy không còn dáng vẻ.

"Tiểu thư?"

An Thi hiển nhiên cũng biết chuyện tối qua, lo lắng gọi nàng một tiếng:

"Công chúa cho người tới truyền lời, nói hôm nay không cần phải vào cung."

An Trường Kha hướng nàng ta trấn an mà cười cười, như đã hiểu, xoa xoa huyệt thái dương lấy lại tinh thần nói:

"Bảo người chuẩn bị nước, ta muốn tắm rửa."

An Thi được phân phó, vội đi xuống chuẩn bị. An Trường Kha lại ngồi một lát, mới đi đến phòng tắm. Trong phòng tắm đã chuẩn bị xong nước ấm. Hai nha hoàn cầm quần áo đứng hầu một bên. An Trường Kha không quen có người hầu hạ, liền phất tay bảo các nàng ra ngoài.

Chờ không có người, nàng mới khẽ thở dài một hơi, cởi xiêm áo, ngâm mình vào nước ấm.

Ngâm nước ấm ấm áp một hồi, đầu óc trướng đau mới hơi thanh minh. An Trường Kha cẩn thận lau khô bản thân, rồi thay y phục sạch sẽ, mới trở về chính phòng. Nha hoàn nâng khăn tay lau khô tóc cho nàng, lại dùng cây trâm đính chặc trên tóc nàng. An Trường Kha nhìn chăm chú người trong gương, tuy tinh thần tốt hơn trước, nhưng liếc mắt có thể nhìn ra tiều tụy.

Đợi lát bị người nhìn thấy, không biết sửa soạn ra bao nhiêu lời nói.

Sửa sang lại vạt áo, An Trường Kha đứng dậy, dẫn theo An Thi đến thư phòng tìm Tiêu Chỉ Quân, nhưng không ngờ trong thư phòng chỉ có lão quản gia Vương Phú Quý, căn bản không thấy bóng dáng Tiêu Chỉ Quân.

"Công chúa không ở trong phủ?"

Vương Phú Quý cung kính khom người đáp:

"Sáng sớm Công chúa đã đến đại doanh ngoài thành."

An Trường Kha âm thầm buồn bực, Tiêu Chỉ Quân tuyệt đối cố ý. Nào có ai sáng sớm sau tân hôn liền đến quân danh điểm mão*?

(Điểm mão: thời xưa, vào khoảng từ 5 đến 7 giờ sáng điểm danh người đến làm việc)

"Công chúa có nói bao giờ trở về không?"


Vương Phú Quý:  "Không nói."

Thái độ của lão quản gia không nóng không lạnh, An Trường Kha không hỏi ra tin tức hữu dụng, chỉ có thể bất lực trở về. Không ngờ lúc cùng An Thi đi qua cổng vòm rũ hoa, liền nghe thấy bên kia có thanh âm thanh thúy nói:

"Các ngươi nghe nói chưa? Sáng sớm hôm nay Công chúa đã đi đại doanh ngoài thành."

Một thanh âm khác lập tức nói tiếp:

"Nghe nói, tối qua Công chúa ngủ ở thư phòng. Các ngươi không thấy gương mặt của Công chúa phi buổi sáng... bọn ta bị dọa tới mức thở dốc cũng không dám lớn tiếng."

"Ta phải nói, các ngươi sợ cái gì."

Thanh âm trước lại nói tiếp: "Rõ ràng Công chúa phi không được Công chúa yêu thích, chỉ là kẻ không thực quyền."

"Ta phải nói, còn không bằng nha hoan chúng ta, ngày ngày hầu hạ Công chúa, nói không chừng ngày nào đó có thể được Công chúa coi trọng."

Nói lại nói, cười thành một đoàn.

An Trường Kha nghe xong sắc mặt như thường. Ngược lại là An Thi không kiên nhẫn, nâng cao giọng nói:

"To gan! Chủ tử là người các ngươi có thể nghị luận hả?"

Bọn nha hoàn đang cười đùa hoảng sợ, vội im tiếng quỳ thành một hàng, thấp thỏm liếc nhìn An Trường Kha.

An Trường Kha không nhanh không chậm đi qua, tầm mắt đảo qua một hàng nha hoàn, nhàn nhạt nói:

"Ngẩng đầu lên."

Bọn nha hoàn quỳ một hàng nâng mặt lên, mỗi người đều đang độ tuổi tươi non, dáng người yểu điệu, tướng mạo xinh đẹp, non đến có thể véo ra nước. Trong đó có nha hoàn mặc áo ngoài đỏ tươi, váy xanh non trổ mã phá lệ xinh đẹp, một đôi mắt nhuận nước sáng ngời, ai nhìn cũng phải mềm lòng ba phần.

An Trường Kha khẽ cười cười, biết vừa rồi khơi mào chính là nha đầu này. Thời gian cách quá lâu, nhiều chuyện đời trước nàng kỳ thực không nhớ rõ lắm. Nhưng ở cổng nghe được giọng nói giòn tan như chim hoàng anh, nàng nhớ đến một người.

Nha hoàn nhất đẳng bên cạnh Tiêu Chỉ Quân, Yên Hồng.

Đời trước, lời đồn nàng và Tiêu Chỉ Quân bất hòa đều do ả truyền ra, nha hoàn này thấy nàng không được sủng, không ít lần dùng sắc mặt không biết điều sử trước mặt nàng. Khi đó nàng và Tiêu Chỉ Quân không thuận, trong vương phủ bị ủy khuất cũng chỉ có thể nén giận. Trái lại nha hoàn này tuy không bò lên được giường của Tiêu Chỉ Quân, lại gả cho con nuôi của tổng quản vương phủ Vương Phú Quý, ở vương phủ như cá gặp nước. Sau này Tiêu Chỉ Quân và Thái tử tranh trữ vị, nha hoàn này còn nhận bạc của An gia, truyền không ít tin tức của vương phủ ra ngoài.

An Trường Kha tinh tế đánh giá ả, nhất thời không nói.

Yên Hồng bị nàng nhìn, có chút chột dạ, nhưng đảo mắt nghĩ đến nàng không được sủng ái, bản thân là người của Công chúa, muốn đánh muốn giết cũng nên là Công chúa làm chủ. Lá gan liền lớn vài phần, đè thanh âm làm ra vài phần ủy khuất:

"Không biết chúng nô tỳ làm gì sai?"

An Trường Kha nhìn ả sắp rơi nước mắt, diễn xuất không giống nha hoàn, trái lại giống di nương chơi kế tranh sủng, hiển nhiên ỷ vào mình là nha hoàn của Tiêu Chỉ Quân, đoán chừng mình không dám xử lý ả.

Cong môi một cái, An Trường Kha không để ý đến ả, mà nói với An Thi:


"Đi mời Vương tổng quản tới."

An Thi tuy khó hiểu, động tác lại không chậm, một lát sau liền mời Vương tổng quản tới đây.

Vương tổng quản tên thật là Vương Phú Quý, tuổi chừng 50, vóc người gầy gò, nhắc tay bước chân không nhanh không chậm, dáng vẻ giống như An Trường Kha gặp qua đời trước. Ông là lão nhân bên cạnh Tiêu Chỉ Quân, sau khi Tiêu Chỉ Quân xuất cung khai phủ, nội vụ của vương phủ đều do ông xử lý. Trung thành và tận tâm với Tiêu Chỉ Quân. Nhưng là người ai cũng có chút tâm tư, ông cân nhắc Tiêu Chỉ Quân cũng không coi trọng Công chúa phi này, đối An Trường Kha cũng lạnh nhạt.

Như nha hoàn Yên Hồng khi dễ Công chúa phi, chỉ cần không rùm beng lên, ông cũng mắt nhắm mắt mở, làm như không biết.

Nhưng trước khác nay khác, An Trường Kha biết được tình ý của Tiêu Chỉ Quân, cũng định cùng Tiêu Chỉ Quân trôi qua thật tốt. Dĩ nhiên phải nâng cái giá của Bắc Chiến Vương Công chúa phi lên, lập rõ quy củ. Bằng không không chỉ mình mất mặt, truyền ra ngoài, Tiêu Chỉ Quân cũng mất mặt theo.

"Không biết Công chúa phi gọi lão nô tới có gì phân phó?"

Vương Phú Quý hành lễ, trên mặt không có chút lỗi nào, nhưng nhất cử nhất động lại lộ ra qua loa lấy lệ.

An Trường Kha cũng không giận, vén vạt áo ngồi xuống chiếc ghế An Thi kéo tới, nhàn nhạt mở miệng:

"Hạ nhân ngông cuồng nghị luận chủ tử, không biết điều lệ vương phủ là cái gì?"

Vương Phú Quý sửng sốt một lát, ánh mắt đảo qua Yên Hồng đang quỳ, thử dò xét:

"Công chúa phi..."

"Nếu vương phủ không định quy củ, vậy để ta định."

An Trường Kha giơ tay ngắt lời ông, mắt phượng hơi hạ, tự nhiên nhìn ông:

"Hạ nhân ngông cuồng nghị luận chủ tử, nên vả miệng 30 cái, bán ra ngoài. Những người khác là tòng phạm ta cũng không truy cứu nhiều, phạt đến ngoại viện làm chút việc nặng là được. Kẻ dẫn đầu này, Vương quản gia phạt xong, trực tiếp bán ra ngoài đi."

Sắc mặt Vương Phú Quý cứng đờ, chần chừ nói:

"Chuyện này...hay là đợi Công chúa về rồi định đoạt..."

"Vương tổng quản cảm thấy Công chúa không có ở đây, ngay cả quyền xử lý hạ nhân ta cũng không có?"

Thanh âm của An Trường Kha đột nhiên chuyển lạnh, ánh mắt thâm trầm.

"Lão nô không dám,"

Vương Phú Quý vội vàng quỳ xuống, nằm sấp trên đất giải thích:

"Chỉ là mấy nha hoàn này hầu hạ Công chúa quen. Nếu thay đổi, sợ Công chúa thấy bất tiện...."


"Ngươi chỉ lo xử lý, phía Công chúa ta tới giải thích."

An Trường Kha nói xong, không cho ông đường bài bác, gọi An Thi, đứng dậy về chính viện.

Vương Phú Quý nhìn bóng dáng của nàng, chỉ có thể tâm không cam tình không nguyện mà đồng ý:

"Vâng."

Đợi người vừa đi, Yên Hồng liền nhào tới, lê hoa đái vũ nói:

"Cha nuôi, con không muốn bị bán đi...."

Vương Phú Quý ôm tay liếc ả một cái, thật lâu sau mới nói:

"Ngươi an phận chút, chờ Công chùa về, ta sẽ thay ngươi chu toàn."

***

Sáng sớm Tiêu Chỉ Quân đã đến đại doanh ngoài thành. Hôm qua nàng một đêm không ngủ. Hôm nay trời chưa sáng liền giục ngựa ra phủ. Chỉ là tuy người không trong phủ, lòng lại không biết rơi đến nơi nào. Ngay cả lúc luyện binh cũng có chút thất thần.

Ở đại doanh đến chiều tối, mắt thấy đã qua thời gian bữa tối, Tiêu Chỉ Quân mới thay áo giáp, chuẩn bị hồi phủ.

Vừa lúc Phụ quốc Tướng quân Triệu Giao vào doanh, hai người đối diện đụng nhau, Triệu Giao ngoài cười trong không cười ân cần thăm hỏi một câu:

"Ngày tân hôn thứ hai Công chúa trái lại chăm chỉ như vậy, không bồi Công chúa phi nhiều chút?"

Tiêu Chỉ Quân nhíu mày, liếc nàng ta một cái, cũng không để ý tới, khẽ kẹp bụng ngựa, đi thẳng ra ngoài.

Triệu Giao lại không buông tha, một bộ dáng muốn xem chuyện cười:

"Chẳng lẽ Công chúa phi khiến ngài không tận hứng? Đúng lúc ta mới được mấy mỹ nam nhân, ngày khác đưa đến phủ cho điện hạ được không?"

Đều là một trong mười hai Tướng quân, Triệu Giao và Tiêu Chỉ Quân xưa nay không hợp.

Đại Nghiệp khai quốc đến nay, chia 1 kinh 12 châu 64 quận, sáu vị Trụ quốc Đại tướng quân Thiết Triệu, Chử, Tiết, Sư, Hạ Hầu, Thần Đồ, mỗi Đại tướng quân đốc quản 2 châu, mỗi một châu lại bố trí một tướng quân, tổng cộng mười hai người.

Tổ phụ của Triệu Giao, Triệu Tín Sùng là một trong sáu vị Trụ quốc Đại tướng quân.

Triệu gia là nhà mẹ đẻ của đương kim Thái hậu, Hoàng Hậu lại là cháu ngoại của Triệu Thái hậu, bởi vậy xưa nay Triệu gia là một bè với Thái tử Tiêu Kỳ Án. Thái tử và Tiêu Chỉ Quân không thuận, hơn nữa Tiêu Chỉ Quân chiến công lớn lao, đứng hàng đứng đầu mười hai tướng quân. Bởi vậy Triệu Giao thân cận với Thái tử cạnh tranh với nàng đã lâu, phàm tìm được cơ hội thì phải châm chọc mỉa mai một phen.

Ngày thường Tiêu Chỉ Quân lười so đo với nàng ta, nhưng hôm nay tâm tình nàng phá lệ không tốt, hai mày kiếm không vui mà hợp lại, lạnh lùng nhìn về phía Triệu Giao.

Triệu Giao cười đến càng tùy tiện:

"Làm sao? Hay điện hạ không thích mỹ nam nhân? À, ta quên điện hạ thích mỹ nhân mềm mại a? Ta nghe nói Công chúa phi chính là vị mỹ nhân xinh---"

Lời chưa kịp nói xong, một cây thương cán đôi ngũ long ô kim lăng không bay tới cắm trước mặt Triệu Giao, thân thương vù vù, chấn động không thôi.

Tiêu Chỉ Quân giục ngựa tiến lên, rút ra thương ô kim cắm dưới đất ba tấc, trầm giọng cảnh cáo:

"Trường thương không có mắt, Triệu tướng quân ăn nói cẩn thận."

Nói xong giục ngựa mà đi, vó ngựa đá lên hất tro bụi đầy đầu Triệu Giao.


Ra đại doanh, vó ngựa bước qua quan đạo rộng lớn vào trong thành Nghiệp Kinh. Thẳng cổng đông Nghiệp Kinh là phố Trường Lạc, hai bên phố Trường Lạc là phường thị, phía đông là y thực trụ hành (ăn, mặc, ở, đi lại), phía tây là Tần lâu Sở quán, quán trà quán rượu.

Nghiệp Kinh không cấm đi lại ban đêm, sắc trời còn chưa tối, Tây phường đã giăng đèn kết hoa, rất náo nhiệt.

Tiêu Chỉ Quân giục ngựa đi qua, xung quanh liền tĩnh một chút, đợi nàng đi xa, lại trở về náo nhiệt. Nàng thành thói quen, khi đi ngang một cửa hàng điểm tâm, chần chừ ngừng lại. Cửa hàng điểm tâm tên Tam Vị Trai, bên trong có nhiều loại điểm tâm tuyệt nhất Nghiệp Kinh. Mỗi ngày không ít quan to hiển vinh cho người tới mua.

Hơi suy nghĩ, Tiêu Chỉ Quân liền giục ngựa đi lên. Người xếp hàng trước cửa hàng thấy nàng đi tới, lập tức tránh ra một đường, Tiêu Chỉ Quân cũng không thèm để ý, nói với tiểu nhị:

"Một hộp bánh hoa mai."

Nàng mơ hồ nhớ, phó tướng từng nói bánh hoa mai của Tam Vị Trai là ngon nhất, phu nhân trong nhà rất thích ăn. Phàm là chọc phu nhân tức giận, mua một hộp bánh hoa mai về, nhất định có thể dỗ dành.

Tiểu nhị đặt bánh hoa mai vào hộp, nơm nớp lo sợ đưa cho nàng. Cũng không dám mở miệng đòi tiền, cười nói:

"Công chúa còn muốn gì khác?"

Tiêu Chỉ Quân móc ra một thỏi bạc vụn ném cho gã, cũng không đáp lại, giục ngựa rời đi.

Chờ về đến phủ, quản gia Vương Phú Quý liền đi lên đón, Tiêu Chỉ Quân thuận tay đưa bánh hoa mai cho ông:

"Mang qua cho Công chúa phi."

Vương Phú Quý sửng sốt một chút, thật cẩn thận nhìn vẻ mặt của nàng. Chỉ là Tiêu Chỉ Quân lộ rất ít cảm xúc ra ngoài, không nhìn ra tí sửu gì. Ông chỉ có thể sửa lại lời trong bụng, cẩn thận nói:

"Lão nô sẽ gọi người mang đi. Còn có buổi sáng Công chúa phi từng đến thư phòng tìm ngài."

Ánh mắt của Tiêu Chỉ Quân lóe lên:

"Phu nhân...khỏe không?"

Vương Phú Quý cúi đầu trả lời:

"Hôm nay mấy nha đầu Yên Hồng, làm việc không cẩn thận, chọc Công chúa phi không vui, nên muốn bán chúng ra ngoài..."

Tiêu Chỉ Quân nhàn nhạt "Ừ" một tiếng.

Vương Phú Quý thấy nàng tựa hồ không định nói gì, rốt cuộc nhịn không được nói:

"Mấy người Yên Hồng hầu hạ ngài cũng rất nhiều năm, cứ bán đi như vậy, sợ không quá thích hợp..."

"Cũng chỉ là mấy nha hoàn."

Tiêu Chỉ Quân quét nhìn ông, giữa mày oai phong uy nghiêm:

"Nghe Công chúa phi đi."

Vương Phú Quý giật nảy trong lòng, không thể không đánh giá vị trí của An Trường Kha lần nữa, cũng không dám nói thêm gì, vâng dạ đáp lại.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu "sủng vợ" công chúa: Vợ nói đều đúng, nghe lời vợ không hề sai.