Quý An Dân bị lời của nàng làm cho chấn động mãi không thể hồi thần. Nhưng nếu nghĩ lại, lời này không sai. Hiện giờ trên có hoàng đế, dưới có Thái tử, giữa còn có Thư quý phi cùng Tam hoàng tử được sủng ái. Lấy tình thế hiện giờ, mặc kệ thế nào, ngôi vị hoàng đế cũng không tới lượt Bắc Chiến Vương Công Chúa.

Tóm lại danh bất chính, ngôn bất thuận.

Huống hồ đóng băng ba thước, không chỉ lạnh một ngày. Đánh đổ giang sơn Đại Nghiệp, cũng không phải việc một ngày. Bè cánh triều đình tranh giành, lại trị* hủ bại, dân sống khó khăn. Dù Thái Tổ sống lại, có đám quan viên không thành tựu này ở giữa kéo chân sau, cũng không cứu được cơ nghiệp tổ tông.

(*Lại trị: tác phong và uy tín của quan lại thời xưa)

Quý An Dân thở dài, sau đó hướng nàng vái chào thật sâu: "Sau này......nếu Công Chúa có yêu cầu, Quý An Dân mặc ngài sai phái."

Tiêu Chỉ Quân vẫn khách khí gật đầu: "Quý đại nhân đi thong thả."

Quý An Dân rời đi, Tiêu Chỉ Quân một mình đứng trước cửa sổ, rũ mắt trầm tư.

Khi An Trường Kha tìm tới, vừa lúc đối mặt với Quý An Dân, đối phương cung kính hành lễ rồi mới rời đi. An Trường Kha hơi kinh ngạc, nhưng giây lát ánh mắt đã bị bóng dáng Tiêu Chỉ Quân ở trong phòng hấp dẫn.

Cửa vẫn chưa đóng, vừa vặn có thể thấy nữ nhân đưa lưng về phía cửa. Cao gầy, trầm mặc. Mơ hồ có bóng dáng đế vương đời trước.

An Trường Kha căng thẳng trong lòng, gọi nàng một tiếng: "Công Chúa."

Tiêu Chỉ Quân nghe tiếng quay đầu, thấy là nàng, ủ dột quanh quẩn không tiêu quanh thân liền bị xua tan, gương mặt nàng nhu hòa, bước nhanh đến phía An Trường Kha: "Sao lại đến đây? Cơm sáng dùng ngon không? Hôm nay đổi đầu bếp, nghe nói tay nghề cũng được."

"Ăn rồi, ở trong phủ không có việc gì, liền ra cửa đi dạo." An Trường Kha nói: "Vừa rồi người thương nghị với Quý đại nhân?"

Tiêu Chỉ Quân thuận thế sóng vai nàng đi lên tường thành, cũng không có giấu nàng, giản lược mà nói mưu kế của mình.


An Trường Kha nhíu mày: "Cho nên người đã sớm tính việc bệ hạ sẽ không cho lương thảo? Còn phái Quý đại nhân tới Nhạn Châu?"

Tiêu Chỉ Quân "ừ" một tiếng: "Đưa đầu của Sử Tiến Trung đến, chỉ là đe dọa Thái tử, hắn chột dạ, tất nhiên sẽ không để Sử Tiến Trung cứ vậy nhận tội danh thông đồng với địch phản quốc, hơn nữa Thái phủ Tự khanh kêu oan, quốc khố lại trống rỗng không có lương thực, như vậy phái người tới tra xét là chuyện tất nhiên. Mà người phụ hoàng tín nhiệm chỉ có ít ỏi mấy tên, Sử Tiến Trung lại là Giám sát Ngự sử, phái Quý An Dân tới là hợp lẽ."

An Trường Kha và nàng đứng trên tường thành, nghiêng mặt nhìn người kế bên, theo lời nàng nói tiếp: "Quý đại nhân không dám tố giác tội của Thái tử và Tam hoàng tử, tất nhiên sẽ phải phối hợp với kế hoạch của người hồi bẩm bệ hạ, dù bệ hạ không tính toán tội của Thái tử và Tam hoàng tử, cũng sẽ đổ thừa Thái Phủ Tự, Tam hoàng tử và Thư quý phi vì muốn bệ hạ nguôi giận, cũng không thể không bổ sung lương thảo tham ô? Nhưng ở giữa có qua có lại, Nhạn Châu thiếu lương thảo thì thế nào?"

Tiêu Chỉ Quân tán thưởng mà nhìn nàng: "Nhạ Nhạ không uổng xem binh thư. Cho nên ta phái người đến Lương Châu Thường Tại Xương và Sâm Châu Chu Khởi mượn lương."

"Mượn được rồi sao?" An Trường Kha hỏi.

"Đây cũng là chỗ "sơ" của bách mật nhất sơ*." Tiêu Chỉ Quân thở dài: "Lá gan của Tam hoàng tử và Thái phủ Tự khanh còn lớn hơn ta nghĩ, bọn họ không chỉ tham ô lương thảo của Nhạn Châu, Lương Châu và Sâm Châu cũng không thể may mắn thoát khỏi."

(*Bách mật nhất sơ: chỉ sơ suất tình cờ xuất hiện trong khi cân nhắc vô cùng chu đáo)

"Sau khi Thường Tại Xương và Chu Khởi nhận được thư của ta, vốn muốn cho mượn một phần lương thực, lại phát hiện trong lương thảo của bọn họ, cũng có một đống trộn cát, lúc này, hẳn là tấu chương cũng đã đưa đến Nghiệp Kinh."

Tiêu Chỉ Quân cong môi, nhìn về phía An Trường Kha: "Lần này có thể giải nguy cho Nhạn Châu, ít nhiều có Nhạ Nhạ."

"Nhưng...... nếu không có ta thì sao?" An Trường Kha âm thầm nắm chặt tay, chốc lát nhớ tới đời trước.

Đời trước không có nàng. Tiêu Chỉ Quân tính sai dã tâm của đám người Tam hoàng tử, Nhạn Châu không thể mượn lương, cho nên trận chiến ấy mới gian nan, tử thương thảm trọng như thế.

Tiêu Chỉ Quân không để ý chút nào, đứng trên tường thành, từ trên cao nhìn xuống vô số Kinh Quan ngoài thành, trầm giọng nói: "Ta cũng sẽ tử thủ thành Nhạn Châu. Người còn thành còn, cho dù ăn máu thịt như người Bắc Địch, cũng sẽ bảo vệ."

Nói xong nàng nhìn về phía An Trường Kha, thấy sắc mặt nàng trở nên trắng, hậu tri hậu giác mà ý thức được bản thân nói quá mức tàn khốc, lại hòa hoãn nói: "Đó đều chỉ là suy nghĩ thôi, hiện tại không phải đã giải cứu nguy cơ của Nhạn Châu sao?"


Đúng vậy, khốn cục của thành Nhạn Châu đã giải.

Này một đời, có nàng.

An Trường Kha rũ mắt, nắm lấy tay Tiêu Chỉ Quân, thong thả cân nhắc nói: "Kỳ thật sau khi Nhạn Châu truyền cấp báo đến Nghiệp Kinh, ta lại nằm mơ." Nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Chỉ Quân, dùng phương thức khác nói cho nàng bí mật An Trường Kha chôn giấu dưới đáy lòng: "Ta mơ thấy trận chiến này của Nhạn Châu vì thiếu lương thảo, đánh đặc biệt gian nan. Bá tánh Nhạn Châu vì đánh giặc, nhường hết lương thực. Bởi vậy không ít bá tánh chết đói. Tướng sĩ Nhạn Châu tử thủ thành trì, trải qua hơn một tháng, mới đánh lùi Bắc Địch. Mà thành Nhạn Châu tử thương thảm trọng."

Tiêu Chỉ Quân nhăn mày: "Cho nên nàng mới nghĩ cách gom góp lương thảo đưa đến?"

An Trường Kha gật đầu, lại nói tiếp: "Sau đó, trên đường đến Nhạn Châu, ta lại mơ thấy chuyện khác."

"Ta mơ thấy sau khi Nhạn Châu thắng thảm, ngay sau đó là thọ đản của Thái Hậu, bệ hạ vì thể hiện hiếu tâm, xây dựng 99 tòa trường sinh tháp cho Thái Hậu. Thu thuế lao dịch, làm bá tánh khổ không thể tả, vùng Túc Châu, có bá tánh cầm gậy khởi nghĩa...... rồi các nơi liên tiếp khởi nghĩa, Nghiệp Kinh phái binh trấn áp, quân nhân khởi nghĩa càng ngày càng nhiều...... hai ba năm này Đại Nghiệp cũng không thái bình, về sau truyền bệ hạ bệnh nặng, triệu người về Nghiệp Kinh."

Chuyện kiếp trước nàng cái biết cái không, chỉ có thể nhặt nhạnh chuyện mình biết nói cho Tiêu Chỉ Quân: "Sau đó Thái Tử thất đức bị phế, bè phái Thư quý phi đắc thế. Nhưng khi Tam hoàng tử thay mặt bệ hạ thân chinh, bị quân khởi nghĩa ám sát...... Bệ hạ biết được tin tức, bệnh tình nặng thêm, sau đó không lâu tấn thiên, truyền ngôi cho người......"

Có chút thấp thỏm mà nói hết, An Trường Kha không hề chớp mắt mà nhìn nàng: "Nếu ta không kịp thời gom góp lương thảo đưa tới Nhạn Châu, giấc mộng kia, đã ứng nghiệm rồi."

Sắc mặt Tiêu Chỉ Quân ngưng trọng, trầm ngâm một lát hỏi: "Có từng mơ thấy sau khi đăng cơ?"

Do dự một lát, An Trường Kha vẫn nói: "Sau khi đăng cơ người giết không ít quan viên, lại liên tục chiến tranh, đến nỗi dân oán sục sôi...... Sau lại....... sau lại phế Thái Tử liên hợp Chử An Lương và Sư Nhạc Chính, đánh cờ hiệu "Trảm bạo quân trả chính phái", liên hợp lưu dân vây công Nghiệp Kinh, người..... Chiến bại thân chết."

Sợ Tiêu Chỉ Quân không tin, An Trường Kha lại cố ý cường điệu: "Đến tận bây giờ, ta nằm mơ gì đều ứng nghiệm!"

Tiêu Chỉ Quân lại lắc đầu: "Không phải không tin nàng, nhưng nàng không phát hiện? Trong những giấc mộng kia đều không có nàng."


An Trường Kha cứng họng, mở to hai mắt nhìn Tiêu Chỉ Quân, ngơ ngác không nói ra lời.

Đúng vậy, đây đều là chuyện đời trước, nàng chưa bao giờ tham dự, làm sao có nàng đây?

Tiêu Chỉ Quân cầm tay nàng, sóng vai nàng đứng trên tường thành, chậm rãi nói: "Chuyện trong mộng, ta không phải không tin. Lấy tình trạng trước mắt của Đại Nghiệp, sẽ phát triển đến tình hình như trong mộng cũng không ngoài ý muốn. Mà ta, cũng không ngồi chờ chết."

Tiêu Chỉ Quân quay đầu lại nhìn về phía An Trường Kha: "Nếu không thành hôn với nàng, đại khái ta sẽ giống như trong mộng, lật đổ Thái tử và Thư quý phi, buộc phụ hoàng truyền ngôi cho ta. Nhưng tình hình hiện tại lại khác."

Đáy mắt Tiêu Chỉ Quân hiện ôn nhu: "Người có gia thất, luôn muốn ổn thỏa, tính toán vì người nhà."

An Trường Kha hơi há to miệng, biểu tình vẫn ngốc ngốc: "Vậy người không tranh ngôi vị hoàng đế?"

"Đương nhiên muốn." Trong mắt Tiêu Chỉ Quân chợt hiện mũi nhọn, trầm giọng nói: "Mặc kệ là Thái tử và Lão Tam ai sẽ đăng cơ, bọn họ đều không bỏ qua chúng ta. Nếu muốn tự bảo vệ mình, nhất định phải càng cao hơn bọn họ."

"Vậy phải làm thế nào?" An Trường Kha lộ vẻ khó hiểu.

Tiêu Chỉ Quân thấy thế giơ tay khẽ xoa gò má nàng: "Phụ hoàng và giang sơn này, đều không kéo dài được bao lâu." Nàng ghé vào tai An Trường Kha thì thầm vài câu, An Trường Kha hơi mở to hai mắt nhìn, sau đó lại cười.

"Có lẽ điềm báo trong mộng sẽ trở thành sự thật, nhưng vạn sự vạn vật biến hóa đa dạng, không thể nắm rõ. Thật sự, chưa chắc không thể biến thành giả. Tựa như khốn cục Nhạn Châu lần này, không phải không ứng nghiệm sao?" Tiêu Chỉ Quân nói: "Cho nên, chuyện trong mộng, nàng không cần để trong lòng."

Được Tiêu Chỉ Quân khuyên một phen, chuyện cũ luôn đè nặng trong lòng An Trường Kha phảng phất nhẹ vài phần. Tiêu Chỉ Quân nói không sai. Đời trước là đời trước, một đời này có nàng và Tiêu Chỉ Quân đồng tâm hiệp lực, sẽ không tệ như đời trước.

Thả lỏng mặt mày, An Trường Kha nghiêng đầu, cố ý gác đầu lên vai Tiêu Chỉ Quân, thì thầm: "Sao trước kia không cảm thấy Công Chúa cũng biết khuyên người nhỉ?"

Tiêu Chỉ Quân thuận thế ôm lấy nàng, để nàng dựa thoải mái hơn: "Ngày tháng còn dài, rồi sẽ biết."

An Trường Kha lẩm bẩm một tiếng, nhớ tới lời nàng vừa nói, lại nói: "Nếu là thật...... không phải không bao lâu nữa chúng ta phải về Nghiệp Kinh?"

"Cũng không nhanh như vậy." Tiêu Chỉ Quân nói: "Trước giải quyết hoạ ngoại xâm, rồi ứng phó nội ưu. Theo trước mắt, chiến sự Nhạn Châu ít nhất còn hai ba tháng. Lần này Bắc Địch tổn thất thảm trọng, Hô Duyên Huân không dễ dàng lui binh, bằng không trở về vương đình Bắc Địch, hắn vô pháp giao phó."


"Ta có chủ ý." An Trường Kha vừa nghe không cần về Nghiệp Kinh sớm, phấn chấn lên, nói ra cổ não mình phát hiện trên phố.

"Nếu phỉ thúy Tây Khương giống phỉ thúy Đại Nghiệp, chúng ta hoàn toàn có thể mua giá thấp ở biên giới Lương Châu, chuyển đến Nghiệp Kinh bán với giá cao!"

Tiêu Chỉ Quân không có chú ý tới vật nhỏ trên đường, không ngờ nàng đi một chuyến còn phát hiện ra mấy điều này. Trầm ngâm một chút, nói: "Nếu thợ thủ công không nhìn lầm, ta viết phong thư cho Thường Tại Xương, có thể kéo hắn gia nhập. Đến lúc đó lại nghĩ cách chuyển đến Nghiệp Kinh và phía nam, có thể kiếm không ít bạc."

Mấy năm nay Đại Nghiệp loạn trong giặc ngoài, cũng không thông thương với Tây Khương và Vũ Trạch, phần lớn thời điểm đều bình an vô sự. Nhưng biên giới ba nước liền nhau, không phòng được bá tánh hai bên liên hệ. Nếu phỉ thúy Tây Khương là phỉ thúy thật, nghĩ cách thu hồi giá thấp ở Tây Khương, hoặc trực tiếp phái binh đến núi non giao giới chiếm, khai thác phỉ thúy chuyển đến châu quận phía nam mua bán, đây chính là một vốn mua bán vạn lợi.

Tiêu Chỉ Quân có chủ ý trong lòng, nhìn An Trường Kha ánh mắt càng thêm nhu hòa, thấp giọng nói: "Ta luôn cảm thấy, Nhạ Nhạ như phúc tinh trời cao đưa đến cạnh ta."

Từ lúc hai người thành thân, cơ hồ không có thời điểm không hài lòng. Thành hôn nửa năm, là nửa năm vui sướng nhất trong hai mươi năm qua của nàng.

"Công chúa học được hoa ngôn xảo ngữ khi nào thế?" An Trường Kha mở to hai mắt, không thể tưởng tượng mà nhìn Tiêu Chỉ Quân.

Hũ nút ngẫu nhiên nói hai câu âu yếm dễ nghe đủ khiến người kinh ngạc, không ngờ hôm nay vẫn không dừng.

Tiêu Chỉ Quân bất đắc dĩ, nghiêm túc nói: "Không phải hoa ngôn xảo ngữ, là lời thiệt lòng."

An Trường Kha mím môi, cực lực khắc chế ý cười bên miệng. Mắt phượng hơi nheo lại, cuối cùng không giấu được vui mừng, nàng hơi nâng cằm, giống thú nhỏ được khích lệ, liếc nhìn nữ nhân bên cạnh, cười nói: "Vậy sau này ta tiếp tục phù hộ người."

"Ừ." Trong mắt Tiêu Chỉ Quân cũng chứa ý cười, dẫn nàng xuống tường thành: "Sau này dựa vào Nhạ Nhạ.

Tác giả có lời muốn nói:

# yêu đương đề cao EQ #

Nhạ Nhạ: Có phải Công Chúa càng ngày càng biết nói lời âu yếm không? Học với ai?

Túng Túng:...... (không ai dạy cũng hiểu)