Thành An Sương thực tế không lớn, nơi đây là cứ điểm để phòng thủ biên giới.

Địa hình hai bên là núi, con đường duy nhất dẫn vào đế quốc từ phía Nam đã bị thành An Sương chặn lại.

Hai bên là rừng núi trập trùng.
Phía Bắc là cung đường dẫn đến một trấn khác gần đó.

Vì thế nên bài thực hành của Mạo Hiểm Giả chỉ có thể thực hiện ở hai cánh rừng phía Đông hoặc phía Tây.
Trong khi những Mạo Hiểm Giả đăng kí khác đang tập trung ở phía Tây, thì Ma Tùng Quân cùng mấy đứa nhỏ của mình lại đứng đợi ở phía Đông.

Nhìn cảnh đồi núi hoang vắn không một bóng người, Ma Tùng Quân cứ có cảm giác sai sai.
“Chào mừng tổ đội Mạo Hiểm Giả Hủ Tiếu.

Bài kiểm tra của các ngươi sắp bắt đầu.

Những đội Mạo Hiểm Giả khác sớm đã bắt đầu bài kiểm tra của mình, chỉ còn các ngươi.”
Lúc này lão giám khảo có biệt danh Thích Lột Đồ xuất hiện trước mặt Ma Tùng Quân tươi cười mà nói.
Nhìn vẻ mặt của lão ta, Ma Tùng Quân híp mắt lại hỏi:
“Những người khác đâu? Tại sao chỉ có mỗi chúng ta?”
“Bọn họ đã bắt đầu trước, bởi vì chỉ có năm con Ma thú, nhưng có đến 8 đội.

Mỗi đội phải bắt được một Ma thú mới tính là đậu bài kiểm tra.” – lão giám khảo mỉm cười nói.
“Ờ, trong khu rừng kia rõ ràng chỉ có hai con Ma thú.

Với hai con mụ khùng điên hồi chiều.

Làm gì có ai? Tính lừa ta đấy hả lão già chết tiệt này.

Nói ngay, có âm mưu gì?”
Ma Tùng Quân triệu hồi ra trọng kiếm, đập ầm ầm xuống đất quát.
“Cái gì? Làm sao ngươi biết?” – Lão giám thị ngạc nhiên nhìn Ma Tùng Quân.
Rõ ràng hai người kia ở tít sâu trong rừng, cả Ma thú cũng vậy.

Chúng thậm chí còn xa hơn, chí ít phải mười mấy cây số sâu bên trong rừng núi.


Làm thế quái nào Ma Tùng Quân lại biết? Thậm chí còn nói chính xác số lượng hai con.
Vẻ mặt ngạc nhiên của lão giám thị thu hết vào mắt Ma Tùng Quân, mắt hắn híp lại ngày càng bé.

Cuối cùng thu kiếm lại, lựa chọn quay đầu:
“Về thôi, tháng sau thi lại.

Chúng ta bị chơi rồi.

Ta sẽ đi tố cáo lên Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả.”
“Ấy ấy ấy khoan đã Ma Tùng Quân.” – lão già biến sắc gọi Ma Tùng Quân lại.
Nhưng hắn dẫn theo người đi, nửa bước cũng không dừng.

Thấy thế lão già hóa thành đô vật, nhảy đến chắn trước mặt Ma Tùng Quân.

“Sao đây? Muốn đấm nhau à?”
“Rắc rắc rắc...”
Huyết Phong bên cạnh bẻ tay, Lưu Béo lấy ra mấy cây nỏ của mình.

Ma Tùng Quân thì nghiêng đầu hỏi.
“Không có không có.

Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm.” – Lão giám thị cười khổ nói.
Lão không ngờ Ma Tùng Quân lại khó chơi như thế này, làm thế quái nào hắn có thể biết được trong rừng có những ai với ai chứ? Chẳng phải hắn là Ma Pháp Sư hệ Không Gian hay sao? Từ khi nào hắn có khả năng dò đường vậy? Hay bên cạnh hắn có Ma Pháp Sư dò đường?
Không đúng, ngoại trừ Ma Tùng Quân ra thì bốn người kia đã được kiểm tra ma lực hết rồi.

Ma lực của hai đứa trẻ họ Yên rất cao, cao gấp ba bốn lần so với những đứa trẻ cùng tuổi.

Nhưng Lưu Béo lại chỉ có 5 điểm ma lực, còn Huyết Phong dường như không có một chút ma lực nào.
Thực ra lúc kiểm tra ma lực, Ma Tùng Quân trực tiếp cho người kiểm tra đánh giá ma lực của hắn bằng 0 cho nhanh.

Chỉ có mấy đứa nhà hắn là tò mò muốn xem thử ma lực mình bao nhiêu.
Không tính Huyết Phong có thể chiến đấu bằng nhục thân, thì Lưu Béo là thảm nhất.

Thua cả một đứa trẻ, bất quá hắn là một thợ rèn nên cũng bớt tổn thương hơn một chút.
“Hiểu lầm? Thế thì tránh ra, Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả không công bằng thế này.


Để ta đi kiện.” – Ma Tùng Quân thản nhiên nói.
“Đừng đừng, không phải là không công bằng.

Mà đây là đang ưu tiên cho ngươi đó.

Đội của ngươi toàn thiên tài, nếu khởi đầu của cả nhóm ở cấp Satu thì quá thiệt thòi.

Nên ta mới đặc biệt đề ra một thử thách cao hơn.

Chỉ cần giết được một con Ma thú, các ngươi đều được thăng lên cấp 2 - Zewg.”
Lão giám thị xoay tay lại, cười hì hì nói với Ma Tùng Quân.
“Không, ta thích làm theo từng bước đấy.

Coi như ta là người bình thường đi ha, đừng đối xử đặc biệt như thế.” – Ma Tùng Quân cười nhạt đáp.
Nói xong Ma Tùng Quân định đi tiếp thì vẫn bị chặn lại, hắn nhíu mày nhìn chằm chằm lão già trước mắt.

Với hắn, lão già này tuy không bộc lộ sát khí, nhưng Ma Tùng Quân thừa biết bản thân không thể đánh lại lão ta.

Nhưng là một người của Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả, không thể đánh một người vì không muốn tham gia được.
“Nếu đậu kì thi, các ngươi mỗi người sẽ được nhận phần thưởng gấp mười lần so với Mạo Hiểm Giả bình thường.

Thế nào?”
“Đồng ý.”
“Đồng ý.”
Đột nhiên bên cạnh Ma Tùng Quân vang lên hai tiếng đồng ý.

Hắn ngoái đầu lại nhìn thì thấy Yên Nhược Đan lè lưỡi nhìn hắn, bên cạnh nữa chính là Huyết Phong.

Thằng này nghe phần thưởng gấp 10 lần thì hai con mắt đã sáng lên.
“Này này, có biết là mấy đứa đang bị dụ không hả? Tiền thưởng gấp mười thì đáng bao nhiêu mà đồng ý?” – Ma Tùng Quân vội nói.
“Biết chứ thúc thúc.

Nếu chúng ta đậu kì thi, mỗi người sẽ được 10 đồng bạc.


Nếu gấp mười lên sẽ là 100 đồng bạc.

100 đồng bạc nhiều lắm đấy thúc thúc biết không? Như thế có thể đóng tiền ăn cho thúc thúc này, có thể mua quần áo cho muội muội này, mua một xâu kẹo này, mua được mấy cân thịt heo, hạt thóc...”
Yên Nhược Đan nói ra một loạt công dụng của 100 đồng bạc khiến Ma Tùng Quân ngớ người.

Bên cạnh Huyết Phong liên tục gật đầu phụ họa.

Bởi cái thằng này cũng nghèo không kém, một phần nữa là hắn không có mấy tác dụng khi ở cùng Ma Tùng Quân, vì thế hắn cần phải kiếm tiền để đóng tiền ăn, trong khi Ma Tùng Quân không hề yêu cầu chuyện đó, chỉ là nước đi do Yên Nhược Đan mách bảo thôi.
“Ở đây tận năm người, mới hai người đồng ý.

Không được, về.” – Ma Tùng Quân lắc đầu nói.
Tuy nhiên bên cạnh hắn, Yên Nhược Tuyết lại đưa tay lên, thủ thỉ nói nhỏ: “Tuyết Tuyết cũng đồng ý.”
“Nhược Tuyết, ơ kìa?” – Ma Tùng Quân than một tiếng.
Hắn chẳng buồn nhìn Lưu Béo, bởi có ba người đồng ý rồi nên đành phải theo.

Chỉ tội Lưu Béo vốn định lên tiếng phản đối thì trở thành người thừa.
“Được rồi, nhớ giữ lời hứa của ông đấy ông già.” – Ma Tùng Quân thở dài một tiếng rồi gật đầu đồng ý.
Coi như chỉ bắt một con Ma thú, không có gì là quá đáng.

Chỉ là ban đầu hắn lựa chọn rời đi là do có cảm giác bị lừa nên mới như thế.

Bất quá hắn cũng không tin tưởng lão già này cho lắm, nhất định là mấy người này giở trò.
“À, nếu bắt được cả hai con Ma thú, phần thưởng sẽ gấp hai mươi lần đó.

Cố lên nhóm Hủ Tiếu.” – Lão giám thị ra động tác cổ vũ.
Đáp lại chỉ là ánh mắt khinh thường của Ma Tùng Quân.

Thông qua cách nói của lão, thì luật đã có thay đổi một chút.

Chỉ có thể hoàn thành bài thi khi bắt được Ma thú, chứ không giống lúc đầu là có thể hoàn thành bài thi nếu đối đầu hoặc bắt được Ma thú.
Đối đầu với Ma thú, nhưng Ma thú quá mạnh, lựa chọn chạy trốn khỏi nó thành công cũng được tính hoàn thành bài thi.

Hoặc hụt mất nó vẫn được tính.

Giờ thì không có chuyện đó nữa, tức chỉ có thể bắt Ma thú thì mới hoàn thành bài thi.
[Đinh.]
[Túc chủ, robot đã bị Koch Clara và Bellamy Sophie vô hiệu hóa.

Hiện tại không thể đánh giá thông số của hai con Ma thú.


Robot đang hạn chế về số lượng nên Phiền Bỏ Mẹ không thể cử thêm được nữa.

Tuy nhiên hệ thống ra đa vẫn còn hoạt động, túc chủ có thể theo dõi đường đi của hai con Ma thú.]
[Trước mắt đây là hình dáng của hai con Ma thú được Phiền Bỏ Mẹ chụp lại trước khi robot bị vô hiệu hóa.]
Lúc này trước mắt Ma Tùng Quân hiện lên hình ảnh của hai con Ma thú kia.
Một con là con Gấu, cao chừng 9 mét.

Móng vuốt sắc nhọn, giữa đầu lại có một vết nứt giống như con mắt, nhưng con mắt đó lại có màu đỏ.

Nhìn cơ thể to lớn và lực lưỡng của nó, coi bộ không dễ chơi một chút nào.
Con Ma thú còn lại là một sói.

Con sói này thì không lớn bằng con gấu, nhưng nó dài đến 6 7 mét.

Giữa trán của nó có một cái sừng nhọn, quanh cơ thể nó thi thoảng có vài dòng điện chạy quanh người.

Hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại khiến cho Ma Tùng Quân suy nghĩ.
Con gấu thì không biết chắc được, nhưng con sói chắc chắn là Ma thú hệ lôi.

Sói vốn đã rất nhanh, còn có hệ lôi thì chắc chắn tốc độ của nó không tầm thường.

Đối với con sói chỉ có thể đặt bẫy để làm chậm bước chân của nó.

Huyết Phong thích hợp đối phó với con sói hơn, hắn sẽ là người hỗ trợ.
Về phần con gấu, da dày thịt béo thế này chắc chắn bộ lông rất dày.

Nếu thế thì hắn sẽ là người đánh chính với con gấu, Huyết Phong làm người hỗ trợ quấy rối.
Bất quá hắn vẫn chưa rõ lắm sức mạnh của Yên Nhược Đan và Yên Nhược Tuyết là gì.

Yên Nhược Đan hình như là chữa thương và có thể tăng phúc lợi trạng thái.

Bất quá cái đó có tác dụng phụ, nếu không phải là trường hợp cần phân định thắng thua, Ma Tùng Quân không muốn để cho Yên Nhược Đan sử dụng cái chiêu ma thuật gì đó.
Còn Yên Nhược Tuyết có vẻ như là chiến đấu, nhưng con bé lại quá nhỏ để có thể chiến đấu nên Ma Tùng Quân dẹp qua một bên.
....
“Con côn trùng kì lạ này tại sao lại không có sự sống?”
“Ta không biết, nhưng ngươi nhìn kĩ cấu tạo của nó đi.

Rất phức tạp, thứ này chắc chắn do con người làm ra.”
Trong một góc tối, Koch Clara và Bellamy Sophie chụm đầu lại với nhau bắt mấy con ve chó do Phiền Bỏ Mẹ thả ra..