Edit: Jung Ad

Bùi Càn xem xong Ngũ Trảo Kim Long rồi trở về tắm rửa một phen, thu dọn xong còn bị nữ nhi dạy bảo, vốn dĩ y cũng dự định đến Trường Hi cung nhìn xem, đúng lúc dẫn Lục Lục trở về.

Hai cha con cùng nhau đi vào phòng thăm Hoàng hậu và đền hết ánh sáng.

"Đệ đệ hơi xấu."

Bình thường mà nói Bùi Càn phải nói chuyện thay con của y, nhưng lúc này y còn ghen tị, vì vậy gật đầu: "Đúng, không xinh đẹp như con lúc trước."

"Đúng vậy, ta giống nương cho nên ta xinh đẹp, đệ đệ giống người."

Bùi Càn: ...

Cuối cùng hôm nay là ngày gì vậy?

Vì sao y đi đến chỗ nào cũng phải bị chỉ trích?

Bùi Càn chuẩn bị kỹ càng giảng đạo lý thật tốt cho khuê nữ thối, Phùng Niệm đã bị hai người bọn họ đánh thức. Nàng sinh xong cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, sau khi thu dọn xong lập tức ngủ thiếp đi, nhưng bởi vì trên người vẫn còn hơi đau đớn, ngủ cũng không ngon giấc. Vừa rồi Trần ma ma đã từng nhắc nhở khi đôi cha con kia tiến vào, nói nương nương ngủ mời Hoàng Thượng và Công chúa nói nhỏ thôi.

Giọng hai người bọn họ không lớn, nhưng Phùng Niệm vẫn nghe thấy.

"Nữ nhi không hiểu chuyện người cũng không hiểu à? Dám ghét bỏ thân nhi tử với nàng, người có năng lực rồi!"

Hai cha con nằm sấp bên cạnh giường nhỏ cùng nhau quay đầu.

"Nương tỉnh ngủ rồi à?"

"Hoàng hậu tỉnh rồi?"

Phùng Niệm ngồi dậy, ôm lấy chăn mền nhìn sang hai người bọn họ: "Không tỉnh rồi mặc kệ hai người chửi bới hắn sao? Ta thấy mặt mày nhi tử rất giống người, hiện giờ người giỏi thật, độc ác lên ngay cả mình cũng mắng?"

Vốn dĩ người vừa ra đời thật ra không nhìn ra, nhất là Bùi Càn lại không soi gương, bình thường y cũng không thấy mặt mình, nào biết được giống hay không giống?

Nhưng vừa rồi Lục Lục nói như vậy, Hoàng hậu cũng nói lời này, y lại nhìn nhi tử cũng cảm thấy hình như có điểm giống mình, lập tức sửa lời nói: "Trẫm còn nhớ rõ lúc lão Đại sinh ra giống như con khỉ da đỏ, xấu muốn chết, bây giờ cũng tuấn mỹ như vậy rồi, đền hết ánh sáng do Hoàng hậu nàng sinh ra, sau này chắc chắn sẽ đẹp hơn hắn!"

Mặc dù Phùng Niệm đã từng đấu tranh, nhưng ở trong lòng Bùi Càn người nối nghiệp y chính là đền hết ánh sáng, lại bởi vì Đại hoàng tử phi nói hai lần kia, khiến cho Phùng Niệm cũng đã quen thuộc, nàng nghe thấy tên đền hết ánh sáng còn không kịp phản ứng, ngược lại là Lục Lục, không chỉ về phía đệ đệ mềm mại yếu ớt của nàng nói: "Hắn tên là đền hết ánh sáng sao?"

...

Tên này có độc, thật sự có độc.

Lần đầu tiên nghe được Phùng Niệm thiếu chút nữa điên rồi, sau khi quen thuộc còn cảm thấy rất thuận miệng.

Hồi đó Bùi Càn quả thật "Nhục nước mất chủ quyền" rồi, hiện giờ nhi tử sinh ra, y lại muốn tranh thủ lấy xuống, nói nếu không lấy đại danh khác, chỉ cần nhũ danh đền hết ánh sáng là được? Y còn chủ động nhường quyền đặt tên, để Hoàng hậu đặt, muốn đền cái gì thì đền cái đó.

Thế là Phùng Niệm lập tức từ bỏ tranh thủ cho tiểu phản đồ.

Tùy theo Bùi Càn gọi như vậy, tự mình chọn chữ Tuyên cho nhi tử, Tuyên là một loại ngọc lớn Hoàng đế dùng tế trời, phân lượng cũng không tệ.

"Tuyên sao?"

"Hoàng Thượng không thích à?"

"Cũng không phải." Bùi Càn nói hắn cho rằng Phùng Niệm sẽ chọn Khôn, cha là Càn, nhi tử là Côn, đây không phải là đối nhau.

"Bùi Côn sao có thể êm tai như Bùi Tuyên?"

"... Sao nàng có thể tục khí như Phan thị được?"

Phùng Niệm ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Nói như vậy người chê tục khí à? Vậy thần thiếp nói thật, Càn Khôn Càn Khôn, Càn ở trên Khôn ở dưới, lấy tên như thế chẳng phải nói nhi tử không bằng cha sao? Vừa ra đời đã định không bằng người, thật không bằng chọn người khác kế thừa hoàng vị."

Nói không lại, mồm mép Hoàng hậu thật sự quá trơn, y nói không lại.

Ngày hôm sau, Bùi Càn liên tiếp hạ hai thánh chỉ. Đầu tiên là tuyên bố y ban tên cho Cửu Hoàng tử là Bùi Tuyên, sau đó sắc phong Cửu Hoàng tử Bùi Tuyên mới ra đời là Thái tử, hai năm trước lập hậu y đã đại xá thiên hạ, mới qua không bao lâu cũng không đến lần thứ hai, mà là tuyên bố khai ân khoa cử.

Về phần không có phong hào, chủ yếu là sợ hiểu lầm.

Các Thái tử của triều đại trước sẽ có thụy hào khi đăng cơ, chẳng hạn như Thái tử Phúc Khánh, Thái tử Chiêu Minh đều là ma chết sớm.

Thái tử đền hết ánh sáng không có khí thế như Thiên Phúc Thiên Thịnh Thái Bình Trường Nhạc Công chúa, nhưng với tư cách là người thừa kế quốc gia này y cần rèn luyện, vì vậy nên gian khổ mộc mạc một chút, cứ như vậy đi.

Hôm qua toàn bộ kinh thành tận mắt thấy Chân Long hiện thế, tất cả đều đoán được Hoàng hậu nương nương sinh, cái thai này nhất định là nam nhi. Lúc ấy còn có người dân khẳng định Hoàng Thượng sẽ nhanh chóng lập Thái tử, quả nhiên, người mới sinh ra được một ngày, thân phận đã nâng lên.

Hiếm có nhất là, không có bất kỳ người nào cảm thấy bất mãn đối với quyết định này của Bùi Càn, đều cảm thấy nên như vậy, chỉ có Cửu Hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra mới xứng!

"Con số chín này đã không tầm thường, hắn sinh ra lập tức khiến Chân Long hiện thế, nhất định là minh quân có thể dẫn dắt chúng ta có được một cuộc sống tốt đẹp!"

"Cho nên ngươi xem một chút, cưới đúng người có bao nhiêu quan trọng!"

"Hoàng Thượng có thê tử tài đức cỡ này, là đời trước tích phúc."

Cũng có người nói Hoàng Thượng chịu đủ thiệt thòi trong một năm này, bởi vì địa vị Hoàng hậu nương nương quá lớn, sau khi nàng mang thai đầu tiên là triệu thân ca trên trời hạ phàm, thân ca ngây người một đoạn thời gian rồi đi, nhưng trước khi đi giống như đã làm tiên pháp, khiến Hoàng Thượng và nương nương đồng cam cộng khổ.

Nhóm người quan lại quyền quý biết rõ, trên thực tế đồng cam cộng khổ ở phía trước, thần tiên hạ phàm ở phía sau.

Nhưng hai chuyện này đúng là xảy ra trước sau, hơn nữa người sau mang tới ảnh hưởng càng lớn, vì vậy tạo thành lý do hợp lý hóa đồng cam cộng khổ mà hầu hết mọi người không biết, sau này nghe nói tự nhiên đem chuyện đó và Doanh Chính liên hệ với nhau, cảm thấy là hắn nhìn qua sau đó không yên lòng mới làm ra.

"Ngươi đổi con cọp cái nhà ta đổi thành thiên tiên, ta cũng đồng ý đồng cam cộng khổ với nàng ta!"

"Đúng vậy, người ta đều chịu thay ngươi nối dõi tông đường, ngươi theo nàng mang thai có vấn đề gì? Mặc kệ thế nào vẫn là Hoàng Thượng kiếm lời, chúng ta cũng được lời. Sau khi Phượng Hoàng hiện thế cả nước thu hoạch lớn được hai năm, lúc trước còn có người nói có phải năm nay cũng không có hay không, hiện giờ xem ra nhất định là có! Hoàng hậu sinh ra Thái tử, không phải cũng là chuyện vui lớn sao?"

"Có phải chúng ta cũng nên bày tỏ một chút lòng thành không?"

"Tối hôm qua đốt pháo hãy bỏ qua, còn có thể bày tỏ như thế nào?"

"Múa rồng múa sư đốt đèn náo nhiệt mấy ngày thế nào?"

...

Liên tục thu hoạch lớn khiến các nhà đều có dư dả, có tiền sẽ không sợ tiêu tiền, các chủ cửa hàng ở hai bên đường tại mấy con phố chính trong kinh cũng vui vẻ tổ chức hoạt động, có thể kiếm tiền.

Bọn họ liên hợp lại đề xuất với nha môn, người dân tự tổ chức hoạt động để chúc mừng Thái tử sinh ra, đây là chuyện tốt! Trình báo lên chắc chắn Hoàng Thượng sẽ vui vẻ.

Thế là nha môn tạo thuận lợi lớn.

Bình thường trời tối đều không có người đi ra ngoài, mấy ngày nay mở chợ đêm, hoa đăng chiếu sáng mấy con phố chính, vào buổi tối đèn đuốc sáng trưng.

Các tài tử lại viết văn chúc mừng, còn có Học Viện Đại Đức do Phùng Niệm dốc hết sức xây dựng, bên kia có một số học sinh đã học được hai năm, bọn họ viết một số lời chúc phúc, thỉnh tiên sinh hỗ trợ truyền cho người có ân đức rất lớn đối với mọi người là Hoàng hậu nương nương.

Một chồng này qua tay tiên sinh, đưa vào trong tay Đại Hoàng tử.

Đại Hoàng tử mừng rỡ vì có cơ hội đến Trường Hi cung, hắn ta lấy được lập tức đi ra cửa, qua đó thật ra không gặp được người trong lòng đang ở cữ, những thứ đó do Trần ma ma giúp đỡ truyền vào, hắn ta cũng chỉ nói vài câu với Lục Lục.

Trước đây Lục Lục không thích phong hào của mình lắm, bởi vì quá dài, phải học rất nhiều lần mới nhớ kỹ, có khi còn quên mất.

Nghe nói đệ đệ không có, nàng vui vẻ trở lại.

Cộng thêm mẫu thân sinh ra đệ đệ rất thuận lợi, cũng không có lên trời... Nàng lại loại cha khỏi danh sách đen. Mặc dù tiểu cô nương vẫn không thích đệ đệ lắm, ít nhất không có chê hắn giống như lần đầu tiên.

Mỗi ngày nàng còn nằm sấp nhìn xem.

Đền hết ánh sáng sinh ra khiến Thái hậu chạy về trong cung, Thái hậu là thân mẫu Bùi Càn, bà là người có quyền lên tiếng nhất, sau khi tận mắt thấy tôn tử, bà bày tỏ đứa cháu này và Bùi Càn là cùng một khuôn đúc ra, quả thật quá giống.

"Ai gia nhớ rõ, lúc ấy Hoàng đế sinh ra cũng là như vậy."

Lục Lục nghe xong cười ha hả: "Cho nên mới nói, ta giống mẫu hậu, đệ đệ giống phụ hoàng nha."

Thái hậu nói không sai.

"Phụ hoàng còn nói đệ đệ xấu."

"Đó cũng là hắn xấu, Thái tử giống hắn."

...

...

Đát Kỷ: "Chính miệng Thái hậu nói, Bùi Càn chính là đồ xấu xí!"

Lữ Trĩ: "Đã bao nhiêu năm, vị Thái hậu này cũng không thay đổi một chút nào, thật sự là nhanh mồm nhanh miệng."

Lưu Sở Ngọc: "Nữ nhi giận hắn, phi tần xem chuyện cười của hắn, Thái y chê hắn khó hầu hạ, thân mẫu nói hắn xấu xí, Hoàng đế này thật thảm! Nhìn như vậy thì người có tâm nhất vẫn là chủ group chúng ta!"

Vương Chính Quân: "Cũng không phải, chủ group chúng ta biết rõ Bùi Càn muốn con rồng kia, chết sống không cho, quay đầu lấy đi tạo thế cho nhi tử, hiện giờ toàn bộ kinh thành thổi phồng Hoàng hậu ca tụng Thái tử, Hoàng đế đều thành người công cụ. Cũng vì dân chúng không dám nói ra lời trong lòng, bọn họ đã có đền hết ánh sáng được trời cao chúc phúc, làm không tốt cũng không thèm Bùi Càn, ước gì hắn sớm băng hà một chút."

Bao Tự: "Bùi Càn: Trẫm thất vọng đau khổ rồi!"

Phùng Niệm không thấy được trong group, vẫn không thể nhịn cười.

"Lúc còn trẻ chẳng phải Hoàng Thượng cũng là mỹ nam tử sao? Người nói như vậy hắn nghe được lại ầm ĩ!"

Thái hậu ôm tôn nữ nhìn tôn tử, bà vốn không quan tâm nhi tử có náo loạn hay không: "Ai bảo hắn chê Thái tử xấu? Nếu Thái tử xấu, hắn có thể đẹp đến mức nào? ... Không nói hắn nữa, ai gia tới đây, một là đến thăm Thái tử, hai là muốn thay tổ tông Bùi gia cảm tạ con, một nam một nữ này quá tốt, những chuyện quyên tiền xây học viện này đều rất tốt, có thể lấy được con là phúc khí của Hoàng đế."

Mặc dù hai mẫu tử này giống hệt nhau, lời Thái hậu nói đúng là êm tai hơn tên chó chết kia. Phùng Niệm nghe thấy dễ chịu không nói, Lục Lục cũng cười ngọt ngào.

Nàng còn lặng lẽ tố cáo với Thái hậu, nói đệ đệ là cha muốn, lúc sinh lại không thấy người. Còn nói ngày đó sinh rất lâu rất lâu, trong lòng nàng sợ hãi, tìm không thấy cha.

Thái hậu ngầm hiểu.

"Chờ lát nữa ai gia đi nói hắn một chút, thật không thể tưởng tượng nổi!"

Đương nhiên lời này chỉ là thuận miệng dỗ tiểu cô nương vui vẻ, Thái hậu biết chuyện đồng cam cộng khổ kia, cũng biết nhi tử của bà thích sĩ diện, người tới mới kỳ lạ!

Đúng là bà tìm Hoàng đế nói chuyện, nhưng không phải nói những chuyện kia, mà là để cho y bảo vệ và cẩn thận bồi dưỡng Thái tử thật tốt.

Thái hậu lo lắng quốc gia khác nghe nói những chuyện này rồi giở trò xấu.

Mặc dù khả năng này không cao, nhưng vẫn có.

*

Tin tức Lương quốc lập Thái tử quả thật truyền ra ngoài, dùng hơn nửa tháng truyền khắp Lương quốc, chừng một tháng truyền đến Udo quốc bên kia.

Lúc đầu Pháp Hi Nhĩ cảm thấy chắc hẳn mình sẽ khổ sở, nhưng cũng không có.

Hắn ta nhìn ở một góc độ khác, cảm thấy rất tốt, Thái tử cũng đã có, Hoàng đế dọn dẹp một chút, dù sao y cũng nên chuẩn bị lên đường đúng không?