Tô Nguyên Nguyên thầm nghĩ ngươi không nói ta làm sao biết. Ngươi nói, ta không phải có thể ra chủ ý cho ngươi sao?

Ai da giả vờ làm trẻ con thật là không thuận tiện mà.

Nhưng không thuận tiện cũng phải làm, cô liền hô lên: "Anh đừng đi ra ngoài, em cũng không đi ra ngoài. Bên ngoài rất lạnh."

Hoắc Cần cười nhéo tai cô, đây chính là người thân duy nhất trên thế giới của mình, lại ngoan ngoãn như vậy, tri kỷ hiểu chuyện còn biết lo lắng cho hắn.

Lúc này trong lòng hắn trào lên một cổ xúc động, hy vọng cô bé này có thể được sống cuộc sống tốt nhất.

"Không ra cửa là không được, sắp ăn tết rồi chúng ta phải mua kẹo cho bé ăn."

Tô Nguyên Nguyên lập tức lắc cái đầu nhỏ: "Không ăn kẹo, em không thích ăn kẹo. Đừng ra ngoài, chờ trời sáng rồi chúng ta lại đi ra ngoài." Đến lúc đó cô là có thể nghĩ ra biện pháp kiếm tiền. Cô nhất định sẽ không liên lụy đến người khác, nhất định giúp hắn được sinh hoạt hạnh phúc mỹ mãn.

"Anh ơi, em về sau sẽ làm anh được sống được thật tốt."

"Bé ngốc." Hoắc Cần nở nụ cười, gương mặt có chút non nớt hiện lên một tia ý cười.

Lệ khí trên gương mặt của hắn lúc trước vào giờ khắc này hoàn toàn tan biến đi chỉ còn lại là một thiếu niên bình thường.

Lời nói mềm mại của Tô Nguyên Nguyên khiến Hoắc Cần trong lòng càng kiên định phải làm cho em gái mình được sống tốt hơn.

Qua hai ngày nữa là đến thời điểm ăn tết rồi.

Lúc trước chỉ có mỗi mình hắn thì không sao cả, dù sao thì ngày đó với hắn cũng như mọi ngày khác. Nhưng năm nay thì khác.

Hắn đã có một người thân, còn nhỏ tuổi như vậy. Trẻ con nhà khác lúc ăn tết đều mặc quần áo mới, ăn ngon, bé nhà bọn họ hiểu chuyện như vậy, ngoan ngoãn như vậy, đương nhiên không thể kém hơn mấy đứa trẻ đáng ghét kia.

Bất quá cũng không thể làm bé lo lắng được. Cho nên hắn mặt ngoài liền đáp ứng bé không đi ra ngoài.

Nhưng trong lòng lại cân nhắc khác, chờ thời điểm em họ đi ngủ trưa lại lén đi ra ngoài.

Tô Nguyên Nguyên nhưng thật ra không nghĩ tới anh trai nhỏ của cô lại lừa gạt cô, nghe hắn đáp ứng không ra ngoài liền rất cao hứng.

"Anh ơi, anh muốn ra ngoài thì mang theo em cùng nhau đi nha. Em muốn đi huyện thành mua quần áo cho anh?"

"Không cần mua, những tiền đó giữ lại cho bé đi học."

Hoắc Cần đã hạ quyết tâm, tiền này là cha mẹ bé để lại cho bé, hắn không thể dùng.. Tuy rằng, lúc ban đầu hắn đúng là tính toán lấy số tiền này. Nhưng bé tín nhiệm hắn như vậy, hắn không thể tiêu tiền của bé được.

Tô Nguyên Nguyên cảm động, cô tuy rằng cũng không hiếm lạ chuyện đi học hay không, nhưng.. Tiểu vai ác này thật tốt quá đi, người như vậy sao có thể là người xấu được.

Ý nghĩ này cho đến lúc ăn cơm trưa xong mới kết thúc.

Giữa trưa Tô Nguyên Nguyên ăn xong liền ra cửa đi dạo.

Tuy rằng trời có chút lạnh, nhưng cũng phải quen thuộc một chút hoàn cảnh sinh hoạt của mình. Cái này gọi là biết người biết ta không phải sao.

Kết quả cô vừa mới ra cửa liền gặp một đám trẻ hư ở cạnh nhà cô đi đến, trong đó một đứa còn ném đá về phía cô.

Cô tự nhiên biết là không nên tức giận với trẻ con cho nên ôn tồn nói: "Làm gì lại vô duyên vô cớ đánh người?"

"Ai bảo ngươi là con gái của nhà địa chủ ác độc!"

Một bé trai ném một cục đá lại.

Tô Nguyên Nguyên lúc này tức điên lên. Cảm thấy những đứa trẻ này thực không nói lý mà.

Đều cải cách mở ra, còn nói cái gì địa chủ. Nói nữa, cô liền tính là nhà địa chủ, cô cũng không có ăn không trả tiền một ngụm gạo của nhà nào.

Tức giận thật nhưng rốt cuộc vóc dáng cô nhỏ không đánh lại cho nên chỉ có thể xoay người bỏ chạy.

Kết quả một bé trai 6-7 tuổi đột nhiên đẩy cô một cái, do nhỏ bé nên lập tức bị đẩy đến ngã ra đất.

Những đứa trẻ hư đó còn cười ha hả.

Có lẽ thấy chơi như vậy rất vui, những đứa trẻ kia cũng học theo ném đá về phía cô.

Hoắc Cần bận việc trong bếp xong, đi ra tìm em gái liền thấy em của mình bị một đám người khi dễ.

Đứa bé nho nhỏ thế nhưng bị những trẻ lớn hơn cô rất nhiều hợp lại khi dễ cô, còn ném đá cô. Hắn lập tức đổi sắc mặt vọt đến.

Không nói hai lời liền túm lấy đứa trẻ lớn tuổi nhất trong đám, một chân đạp qua, sau đó lại túm một đứa trẻ bên cạnh đẩy hắn ngã ra đất.

Hoắc Cần lúc đánh nhau, trên mặt đầy lệ khí đáng sợ đến mức những đứa trẻ khác giải tán bỏ chạy, vừa chạy vừa la to "Con trai nhà địa chủ đánh người."

Tô Nguyên Nguyên cũng bị Hoắc Cần dáng vẻ hung tợn đó dọa đến, nhưng rồi lại lo lắng hắn đánh người sẽ gặp rắc rối. Cô chạy nhanh đến lôi kéo tay của Hoắc Cần: "Anh ơi đừng đánh nữa, đừng đánh nữa."

Nếu như đánh nhau xảy ra vấn đề gì thì rất phiền toái.

Hoắc Cần nghe thấy Tô Nguyên Nguyên gọi thì mới dừng tay, buông tha cho đứa trẻ kia.

Đứa bé hư kia tuổi cũng không nhỏ, bộ dáng cũng 13-14 tuổi hơn nữa được ăn uống tốt cho nên vóc dáng cũng không nhỏ. Lúc này bị Hoắc Cần đánh như vậy liền chạy vắt giò lên cổ, lại còn vừa chạy vừa khóc.

Nhìn dáng vẻ đứa trẻ hư kia, lại nhìn em gái nhà mình bị khi dễ mà vẫn nhìn ngoan ngoãn như vậy, Hoắc Cần lại đau lòng.

Bé nhà bọn họ tốt như vậy, sao có người có thể chịu được mà khi dễ cô bé chứ.

Hắn ngồi xổm xuống ôm bé vào lòng: "Bé sao lại không gọi anh ra?"

Tô Nguyên Nguyên sờ sờ đầu, cô đúng là không nghĩ đến sẽ gọi hắn. Trong ý nghĩ của cô, thì Hoắc Cần mới là người yêu cầu cô đến bảo hộ chứ không phải ngược lại.

"Không muốn anh hai đánh nhau. Đánh nhau rất đau."

Hoắc Cần hít một hơi thật sâu, đem bé con ôm thật chặt vào lòng: "Được, anh hai về sau không đánh nhau. Về sau bé nếu bị khi dễ nhất định phải nói cho anh biết được không?"

"Em sẽ không bị khi dễ. Yên tâm đi." Lần sau cô chạy nhanh liền được, lần này không nghĩ đến đám trẻ đó hư như vậy, vô duyên vô cớ liền đi khi dễ người.

Rốt cuộc từ nhỏ cô đã được giáo dục nhân chi sơ tánh bổn thiện.

Hoắc Cần cười cười điểm mặt cô.

Lúc này tuy rằng hắn đang cười nhưng Tô Nguyên Nguyên còn nhớ rõ bộ dạng hung ác lúc đánh nhau của hắn.

Đó là không hề giống đánh nhau bình thường biểu hiện, mà có cảm giác giống như đang cùng người khác liều mạng, xuống tay đặc biệt tàn nhẫn.

Tô Nguyên Nguyên lúc này trong lòng còn có chút sợ hãi, cho nên lúc sau trở về nhà cô liền lôi kéo tay Hoắc Cần: "Anh ơi, đừng đánh người khác, như vậy là không tốt."

Hoắc Cần lừa dối nói: "Đánh nhau không xấu."

"Đánh nhau không tốt, ở nông trường em thấy người xấu đánh người bị bắt nhốt." Tô Nguyên Nguyên vẻ mặt sợ hãi nói. Tỏ vẻ cô từng thấy qua cảnh tượng đó, hơn nữa ký ức vẫn còn đó.

Hoắc Cần thấy cô sợ hãi liền nói: "Được, anh hai đảm bảo sẽ không bị bắt."

Tô Nguyên Nguyên: "..."

Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là phải chú ý đúng mực thiếu niên a.

Đang lúc hai anh em nói chuyện thì liền nghe được âm thanh ồn ào nhốn nháo.

Nguyên lai là mẹ của mấy đứa trẻ hư khi nãy đã tìm đến cửa.

Tô Nguyên Nguyên sợ tới mức chạy nhanh đi đóng cửa lại: "Anh nhanh đóng cửa lại thôi, có người đến tính sổ."

Thế đơn lực mỏng, đương nhiên phải trốn rồi.

Kết quả Hoắc Cần một chút cũng không sợ hãi mà mở cửa ra, sau đó đem Tô Nguyên Nguyên nhốt lại trong phòng..

"Đừng ra ngoài mà, anh hai, anh đi ra ngoài làm gì?" Tô Nguyên Nguyên ở trong phòng la to.

Sau đó liền nghe những người phụ nữ kia ở bên ngoài nói năng hùng hổ.

"Nhìn xem ngươi đánh Cẩu Đản nhà ta thành dạng gì?"

"Đúng vậy, Da Đen nhà ta cũng vậy, nhìn xem cả người đều bầm xanh."

"Đúng là sói con nhà địa chủ không có lấy một cái tốt lành."

Mấy người đàn bà mắng xong, lại nghe thấy tiếng bọn nhỏ khóc một trận.

Tô Nguyên Nguyên sốt ruột: "888, làm sao bây giờ? Ta thật sự là con chồng trước mà."

888 ngáp một cái: "Ký chủ đừng lo lắng hắn là đại lão."

"Nhưng không phải bây giờ, bây giờ hắn còn chưa trưởng thành mà.. Không đúng mục đích của ta là không thể làm hắn biến thành đại lão. 888, ngươi nhanh nghĩ ra biện pháp đi. Đều tại ngươi an bài cho ta thân thể này, bằng không ta cũng sẽ không gây ra việc như vậy."

888 nói: "Cùng tuổi tác không liên quan, đây là liên quan đến chỉ số thông minh."

".. Hiện tại không nói chuyện này, ngươi nhanh giúp đỡ nghĩ biện pháp đi. 888 ngươi làm một trợ lý như vậy sao, ta cần thiết muốn phê bình ngươi, ngươi quá vô dụng."

"Không nghe thấy con cái người ta khóc sao ký chủ, ngươi cũng có thể học người ta. Thế giới của các ngươi không phải ai khóc người đó có lý sao?"

"Ta là một người trưởng thành!"

"Ký chủ, ngươi hiện tại mới 3 tuổi, tiếp thu hiện thực đi."

Tô Nguyên Nguyên: "..."

Ngoài cửa Hoắc Cần tay cầm một cây gậy, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm những người tìm đến cửa.

Hắn đã sớm quen rồi, khi còn nhỏ thường xuyên bị những người này khi dễ, nhưng từ khi hắn biết đánh nhau lúc sau trường hợp như vậy trở nên ít đi.

Đối với những người này hùng hổ, hắn không thèm để bụng nhưng nếu ai dám thương tổn bé, hắn liền đánh chết người đó.

"Anh hai a!" Trong phòng đột nhiên truyền đến một trận tiếng khóc.

Hoắc Cần tức khắc căng thẳng, chạy nhanh đến mở cửa. Liền thấy Tô Nguyên Nguyên khóc đến rối tinh rối mù.

"Làm sao vậy bé?" Hoắc Cần khẩn trương ngồi xổm xuống hỏi cô.

"Đau." Tô Nguyên Nguyên khóc ròng nói.

Cô chỉ chỉ mu bàn tay của mình, phía trên mu bàn tay một mảnh đỏ rực.

Hoắc Cần tức khắc sửng sốt, vừa nãy không chú ý đây là bé bị người đả thương sao?

Tô Nguyên Nguyên nhân cơ hội này chạy ra ngoài cửa, giơ tay lên nói: "Bọn họ đánh em, đánh thực nặng, em rất đau!"

Hoắc Cần tức giận đến đỏ mắt.

Những đứa trẻ kia vừa thấy vậy tức khắc liền ồn ào lên: "Gạt người, chúng ta liền ném đá thôi, không có đánh tay ngươi."

"Đúng vậy, chỉ ném đá thôi, còn có Mao Đản đẩy ngã ngươi."

"Mao Đản đẩy người lại không bị đánh, Cẩu Đản ném đá lại bị đánh."

Mao Đản: "..."

Tô Nguyên Nguyên khóc càng lớn hơn nữa: "Còn véo ta. Ô ô ô---" Khóc mệt mỏi quá a.

Nhìn đến trường hợp này, mấy phụ huynh liền buồn bực nhấp miệng.

Những người này là đến tính sổ với Hoắc Cần, rốt cuộc bọn trẻ nhà bọn họ bị người ta đánh, ăn lỗ nặng, tuy rằng không muốn đối đầu với Hoắc Cần, cái thằng nhóc tàn nhẫn này, nhưng rốt cuộc cũng là bên có lý nên có chút tự tin.

Lúc này lại nhìn thấy cô bé nhà Hoắc Cần cũng là bị con nhà mình đánh thì không còn tự tin như vậy nữa.

Tô Nguyên Nguyên khóc ròng nói: "Bọn họ đánh con trước mà, anh hai vì bảo hộ con thôi. Anh hai là người tốt, bọn họ là người xấu!"

Trong thôn không thiếu người đến xem náo nhiệt, thấy Tô Nguyên Nguyên đáng thương như vậy liền giúp đỡ khuyên can.

Rốt cuộc người trong thôn không phải tất cả đều là người xấu, có chút người thích la lối khóc lóc, có chút người thích xem náo nhiệt, cũng có một ít người tương đối thuần phác.

Làm gì lại muốn khi dễ một đứa bé đâu.

"Mẹ Cẩu Đản à, thôi đi con nít nhà người ta còn nhỏ đâu."

"Mẹ Mao Đản, con của ngươi lại không bị đánh mà."

"Đúng vậy, đứa bé kia cũng vừa mới đến thôn chúng ta, cũng rất đáng thương."

Mẹ Cẩu Đản nói: "Kia cứ như vậy để con nhà ta bị đánh sao?"

Tô Nguyên Nguyên liền nói: "Cẩu Đản đánh con mà. Còn dùng đá ném con, còn véo con nữa."

Cẩu Đản chỉ vào cô nói: "Ngươi cái con nhỏ này."

Hoắc Cần tức khắc liền trừng mắt nhìn Cẩu Đản. Cẩu Đản lập tức sợ: "Mẹ à, chúng ta, chúng ta về nhà đi."

"Đây là chuyện gì?"

Lúc này bí thư thôn nghe thấy động tĩnh tìm đến.

Bí thư thôn không nghĩ quản mấy chuyện vặt vãnh này, nhưng là có người thấy Tô Nguyên Nguyên đáng thương liền đến tìm hắn nhờ giúp đỡ.

Bí thư thôn cũng nhớ đến Cao chủ nhiệm ở nông trường lúc đi có nhờ vả qua hắn, lại nghĩ đến cô bé nhà người ta vừa mới đến nơi này liền bị người khi dễ, cảm giác thôn bọn họ như thôn ăn thịt người, cho nên liền khó có được mà quản chuyện như vậy.

Tô Nguyên Nguyên nhìn thấy hắn đến liền lao đến ôm đùi hắn: "Ông Bí thư ơi, có người xấu đánh cháu---"

Bí thư thôn: "..."

Hoắc Cần thấy càng đau lòng, chạy nhanh đến ôm cô nhưng kết quả là cô ôm chặt đùi bí thư thôn không buông. Kiên định mà ôm chặt đùi.

Người có cứng rắn đến đâu cũng chịu không nổi một đứa bé đáng yêu như vậy, lại còn bộ dạng đáng thương như vậy khiến lòng dạ cũng mềm xuống.

Bí thư thôn nghiêm túc nhìn mọi người: "Khi dễ con nhà người khác, các ngươi xem mình giống cái gì?"

"Con nhà chúng ta cũng bị đánh." Mẹ một đứa trẻ hư hô lên.

Bí thư thôn hừ một tiếng: "Con cái nhà các ngươi bao lớn, con nhà người ta bao lớn?"

"..."

Lời này làm mọi người không lời nào để nói.

Bí thư thôn nói: "Trẻ con đánh nhau, người lớn các ngươi gây lộn cái gì, đều về nhà hết đi. Đừng gây chuyện nữa, nếu ai còn ầm ĩ ta liền mang đi đến chỗ đại đội nói chuyện. Có phải hay không ta phân ruộng, đại đội không có quyền lợi quản các ngươi?"