“Nhị đệ có thích không?”Trong đình hoa viên ở phía Bắc Vi Lan Cư, Thẩm Thanh Hi đang đưa túi thơm Song Ngư nghịch nước đã làm xong cho Thẩm Gia Hoằng.


Thẩm Gia Hoằng sờ đường chỉ vàng thêu thành con cá nhỏ mà vô cùng vui vẻ.“Thích lắm, thích lắm.

Sao đại tỷ lại vẽ con cá màu vàng? Hoằng Nhi chưa từng thấy con cá màu vàng bao giờ…”Thẩm Thanh Hi thương yêu ôm Thẩm Gia Hoằng vào lòng, tự tay treo túi thơm lên bên hông cho Thẩm Gia Hoằng: “Bởi vì chỉ có con cá màu vàng mới xứng với Hoằng Nhi, sau này Hoằng Nhi sẽ là cá vượt Long Môn.”“Cá vượt Long Môn là gì?”Thấy Thẩm Gia Hoằng yêu thích túi thơm của mình không ngớt, vẻ mặt của Thẩm Thanh Hi cũng tràn ra ý cười từ sâu trong lòng: “Đó là… Hoằng Nhi sẽ thay đổi cực kỳ lợi hại, lợi hại hơn bất kỳ kẻ nào trong phủ chúng ta.”“Còn lợi hại hơn cả cha sao?”Thẩm Gia Hoằng hỏi câu ngây thơ, ý cười trên mặt Thẩm Thanh Hi cũng không hề giảm, trong lòng khẽ hừ một tiếng.

Thẩm Hoài thì là cái thá gì? Ông ta cũng chỉ dựa vào lão thừa tướng nên mới thừa kế được vị trí thừa tướng này mà thôi!“Chỉ cần Hoằng Nhi cố gắng thì rất có thể sẽ trở nên lợi hại hơn cả phụ thân.”Thẩm Gia Hoằng cái hiểu cái không, Vệ ma ma đứng bên cạnh cười nói: “Làm phiền Đại tiểu thư để tâm đ ến Nhị thiếu gia như thế, nhưng mà lời này khó mà nói được, tướng gia là thừa tướng của đại chu đấy…”Thẩm Thanh Hi ngước mắt lên, cười như không cười mà nhìn Vệ ma ma: “Hoằng Nhi còn nhỏ tuổi, người lớn phải nên động viên cho đệ ấy nhiều hơn, tổ mẫu và phụ thân yêu thương đệ ấy là vì mong muốn con hơn người, sao Vệ ma ma lại cảm thấy Hoằng Nhi không xứng được chứ?”Vệ ma ma biến sắc: “Không dám, nô tỳ chỉ đau lòng cho Nhị thiếu gia mà thôi, đương nhiên nô tỳ hi vọng Nhị thiếu gia sẽ vươn đến nơi cao nhất.”Thẩm Thanh Hi khẽ cười một tiếng: “Cất kỹ mấy quả ô mai mà ta đưa đi, dù sao cũng không thể để Nhị thiếu gia ăn nhiều được, ta cũng phải trở về ngủ trưa, ngươi dẫn Nhị thiếu gia đi chơi đùa một lát đi.”Vệ ma ma đáp một tiếng, cung kính nhìn bóng lưng của Thẩm Thanh Hi biến mất ở khúc rẽ tường hoa.Thẩm Thanh Hi đi qua chỗ rẻ, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Ngũ tiểu thư Thẩm Thanh Huệ và An di nương đang cùng đi tới ở cách đó không xa.


An di nương xinh đẹp lại có bộ dáng thướt tha, bây giờ đã gần ba mươi còn sinh hai đứa bé nhưng trông vẫn dục tú thanh nghiên giống như nữ tử hai mươi tuổi.

Mà Ngũ tiểu thư Thẩm Thanh Huệ cũng có nét giống với An di nương, mặc dù hiền lành ít nói nhưng ngũ quan lại cực kỳ thanh tú, tràn ngập linh khí, nếu như tô điểm thêm một chút chắc chắn sẽ là dung mạo bất phàm.Dường như họ không ngờ sẽ gặp được Thẩm Thanh Hi ở đây, An di nương và Thẩm Thanh Huệ đều hơi ngạc nhiên.“Đại tỷ…”“Bái kiến đại tiểu thư…”Hai người nhẹ nhàng hành lễ, Thẩm Thanh Hi cười nói: “Sao ngũ muội và di nương lại ở đây?”An di nương cẩn thận lại an phận đứng sau lưng Thẩm Thanh Huệ, Thẩm Thanh Huệ cười nói: “Vừa rồi có người nói nhị đệ bị ngã ở vườn hoa, muội và di nương lo lắng nên tới xem một chút.”Dáng vẻ của Thẩm Thanh Hi yên ổn, quay đầu nhìn về phía đình nghỉ mát: “Vừa rồi nhị đệ hơi trượt một tí nhưng may là ta ôm được, cũng không hề té, không biết hạ nhân nào nhìn sai mà đi bẩm báo làm các ngươi lo lắng rồi.”Lời vừa nói xong, Thẩm Thanh Hi chợt “ôi” một tiếng: “Vệ ma ma đang làm gì vậy?”Ngọc Trúc nhìn theo, vẻ mặt quái lạ: “Sao mụ ta lại đổ hết ô mai mà tiểu thư cho Nhị thiếu gia ra ngoài vậy? Đó chính là ô mai đỏ tiểu thư đã mua ở Thực Vị Hiên tốt nhất toàn bộ Vĩnh Yên Thành đó!”Ô mai ở Thực Vị Hiên là dùng gia vị của ô mai vàng chín mộng như hồng ngọc thái châu ướp thành, vì vậy nên mới gọi là ô mai hồng ngọc, đây cũng là mứt hoa quả ngự dụng mà đương kim Thái hậu nương nương thích ăn nhất.


An di nương và Thẩm Thanh Huệ nghe xong không khỏi cảm kích nhìn Thẩm Thanh Hi, Thẩm Thanh Huệ còn nói: “Đại tỷ tốn kém rồi, nhị đệ còn nhỏ tuổi, ăn chưa biết thưởng thức.”Thẩm Thanh Hi cười nói: “Nhị đệ không cần phải biết thưởng thức, chỉ cần đệ ấy cảm thấy ăn ngon là được rồi.”Nói xong, Thẩm Thanh Huệ và An di nương đều nhìn sang phía đình nghỉ mát.Vừa mới nhìn qua, Thẩm Thanh Huệ đã nhíu mày lại: “Vệ ma ma thật to gan!”.