Vân Thiều bật cười, khóe môi không nén được mà cong cong, khẽ giọng nói: "Oanh Oanh luôn đối xử tốt với ta."
Dù rằng trông không vui, nhưng thực ra là luôn trút giận giúp mình, lặng lẽ giúp đỡ mình, lần trước ở Thái Hòa Môn quất roi trăm quan cũng thế, giúp mình chọc giận đuổi Cung Hồng Ba đi cũng thế, lần này cũng vậy.
Vi Oanh: "Hả?"
Cũng Đấu Cơ thầm nghĩ: có khả năng Hoàng đế hiểu lầm gì đó về Oanh Oanh rồi.

Nói Oanh Oanh thì có thể có ý xấu gì được, chắc chỉ có mình nàng ta tin.
Vân Thiều dán sát vào Vi Oanh, đỏ mặt nói: "Oanh Oanh đối xử với ta tốt như thế, nên nhất thời ta không nghĩ ra phải báo đáp thế nào, nên đành dùng thân..."
Vi Oanh cắt lời nàng ấy: "Người phong ta làm Hoàng hậu được không? Cũng không cần phải phế Hậu trước đâu, để ta làm Đông Hoàng hậu Tây Hoàng hậu gì đó là được, ta không kén."
Thế này cũng coi như là biến tướng hoàn thành nhiệm vụ, cung đấu thành công là có thể nhanh chóng thoát khỏi thế giới này.
Vân Thiều bình tĩnh nhìn nàng, sâu trong đôi mắt đen láy có tia sáng loé qua.
Vi Oanh ngoan ngoãn nhìn nàng ấy: Bệ hạ, ta không muốn cố gắng nữa.jpg
Vân Thiều hỏi: "Phong nàng làm Hoàng hậu rồi nàng sẽ bỏ ta mà đi sao?"
Vi Oanh đơ một lúc, sau đó khẽ cười, rồi chớp mắt thật nhanh, đôi mắt như lá liễu tạo thành đường cong mượt mà, phần đuôi hướng lên trên, trong ánh mắt hiện lên ánh sáng trong veo: "Đương nhiên là sẽ không rời xa bệ hạ rồi ~"
Vân Thiều không nói thêm gì, nàng ấy nắm chặt tay áo của Vi Oanh rồi kéo nàng đi về phía trước.
Đi đến thẳng cửa điện Dưỡng Tâm, Vi Oanh mới nhớ ra là cẩu Hoàng đế rõ ràng đã nói muốn đưa nàng tới điện Ngọc Lộ, mà kết quả lại chạy một vòng tới bên này.

Ban nãy nàng nghĩ đến chuyện khác nên cũng không nhận ra, sơ ý rồi.
Bên trên cung điện nguy nga cao ngất có treo tấm biển "điện Dưỡng Tâm".
Vân Thiều ngẩng đầu, biểu cảm như không hay biết gì: "Sao lại tới chỗ này?"
Vi Oanh cầm chiếc khăn tay nhỏ: "Bệ hạ, là người dẫn đường đó."
Vân Thiều há miệng, chốc sau mới nhẹ nhàng đáp: "Là do ta phân tâm, suy tính đến chuyện khác, Oanh Oanh, đến cũng đã đến rồi, chi bằng..."
Vi Oanh mím môi, hung tợn nghĩ, vờ vịt, người cứ cố giả vờ giả vịt đi!

Vân Thiều đi đến cạnh nàng, cọ vào tai của nàng nói: "Ta đang nghĩ đến chuyện phong hậu cho Oanh Oanh."
Vi Oanh thoắt cái đổi ngay sắc mặt, tỏ vẻ rộng lượng: "Không phải chỉ dẫn nhầm đường sao, bệ hạ dẫn sai đường thì sao có thể gọi là dẫn sai đường được chứ, huống chi còn là dẫn đến điện Dưỡng Tâm, thế thì gọi là gì? Này gọi là ngựa quen đường cũ."
Vân Thiều:...
Vi Oanh lúng túng cười hai tiếng, rồi trở tay dắt nàng ấy cùng đi vào điện Dưỡng Tâm, rất ân cần tìm cuốn sổ con ở khắp xung quanh, rồi tỏ vẻ chăm chỉ mài mực sửa sang lại sổ con cho Hoàng đế.
Hoàng đế tựa vào bàn, im lặng nhìn nàng đi đi lại lại siêng năng ân cần, sắc mặt càng lúc càng lạnh.
Lát sau như nghĩ đến điều gì, nàng ấy chầm chậm cười: "Oanh Oanh, nếu như nàng muốn phong hậu thì nỗ lực thể hiện đi."
Vi Oanh quay đầu, ngước mắt nhìn Hoàng đế đang đứng trong Kim điện, nàng ấy mặc một bộ y phục màu đen, áo bào dùng chỉ sẫm màu thêu kim long ngũ trảo, đang tựa trước bàn, lưng thẳng như kiếm, ánh mắt sắc nặng nề chăm chú nhìn nàng.
Trên gương mặt nhợt nhạt của Hoàng đế, đôi lông mày đen nhánh, bờ môi mỏng mím chặt, dáng vẻ nghiêm nghị của thiên tử trẻ tuổi vừa vô tình lại uy nghiêm, giống hệt với các vị đế vương trong những bức cổ họa được thờ cúng.
Nàng đột nhiên cảm thấy, nếu lúc ở ngự hoa viên mà Vân Thiều bày ra cái vẻ mặt này thì dù sứ thần Bắc Quyết có mù cũng sẽ không nhận nhầm.
"Bệ hạ." nàng suy nghĩ lời của Vân Thiều nói rồi chậm hỏi: "Ta phải tự thân nỗ lực thế nào?"
Vân Thiều bước đến, kéo lấy cái thắt lưng của nàng, đưa nàng tới bên cạnh long sàng, nhướng mày, lặng thinh nhìn về phía nàng, trong ánh mắt có sự khiêu khích, như thể đang nói: Nàng liệu có được không?
Vi Oanh: Nữ nhân đích thực không thể nói không được!
Nhưng khi nàng nhìn thấy Hoàng đế từ từ cởi nút thắt cúc cổ áo, để hở ra một khúc xương quai xanh nho nhỏ thì nàng không khỏi dời ánh mắt đi: "Bệ, bệ hạ, thế này không hay đâu nhỉ?"
Vân Thiều hỏi: "Sao lại không hay?"
Vi Oanh ngẫm rồi mới nói: "Bạch nhật tuyên dâm (*), đương nhiên không hay."
(*) ý chỉ chuyện quan hệ tình dục ngay lúc ban ngày ban mặt
Vân Thiều quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trời xuyên qua cánh cửa sổ chạm khắc rải xuống vài vệt sáng, hạt bụi di chuyển trong quầng sáng.

Nàng ấy nhìn một cái rồi tiếp tục ung dung cởi cúc cổ áo: "Oanh Oanh chẳng lẽ chưa nghe, đêm xuân ngắn ngủi ngày dài đằng đẵng, từ ấy quân vương không tảo triều ư?"
Vi Oanh lại lùi về sau vài bước, vô tình liếc đến bờ vai trắng muốt của Hoàng đế, thế là mặt nàng nóng rừng rực, ánh mắt đảo quanh, trong lòng thầm mắng mình không có tiền đồ, ngày nào cũng ngủ với nữ chính, tắm rửa với Quý phi, chưa từng bị ép vội vàng hoảng hốt bao giờ.
Có lẽ là bởi biết rõ mục đích của các nàng ấy rất đơn thuần, chỉ là tắm rửa ngủ nghỉ bình thường thôi, nhưng cẩu Hoàng đế...!nàng ấy chính là bởi vì muốn ngủ với mình!
Cẩu Hoàng đế cũng cáo già quá rồi, trong đầu toàn là thứ bỏ đi màu vàng, chắc chắn là đã đọc đi đọc lại cuốn [Hậu cung mê tình lục] rất nhiều lầm.
Vi Oanh nghĩ đến điều gì, trong lòng chợt nảy ra một suy nghĩ, bèn cười cười với Hoàng đế.


Tay Vân Thiều run lên, đột nhiên cảm thấy không ổn.
Vi Oanh giương mắt nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng tìm thấy một cuốn kinh Phật ở trên giá sách, nàng đưa quyển kinh Phật cho Hoàng đế: "Nhưng ta không có ham muốn trần tục như thế, bệ hạ, kiến nghị người cũng đọc nhiều vào, như vậy thì có thể sớm tự mình siêu thoát, tìm được sự vui vẻ ngoài dục vọng trần tục!"
Nói xong nàng chạy ngay, không ngoảnh đầu lại.
Vân Thiều mãi lâu sau mới nhặt cuốn kinh Phật trên mặt đất lên, khuôn mặt nhỏ nhắn căng cứng, lật được hai trang thì không nén nổi mà mắng một câu thô tục.
Phúc Thọ đứng ngoài điện, quy củ chờ đợi, tưởng rằng bệ hạ sẽ ở cạnh Oanh Quý nhân rất lâu, nhưng chẳng ngờ chốc sau Oanh Quý nhân đã hớn hở bước ra, còn cất tiếng chào hắn rồi quay người đi về hướng điện Ngọc Lộ.
Phúc Thọ suy ngẫm thánh ý, cảm thấy có lẽ tâm trạng lúc này của Hoàng thượng sẽ không mấy tốt đẹp, nên lại đứng ở bên ngoài đợi lúc lâu, đến tận khi cung điện chìm vào sắc hoàng hôn, ráng mây đỏ sậm xếp tầng tầng lớp lớp ở trên bầu trời, hắn mới chầm chậm đẩy cửa ra, đi vào điện Dưỡng Tâm trống vắng.
Trong sắc chiều lờ mờ, hắn bất chợt chạm phải một đôi mắt đen láy, giật mình vì sợ hãi xong hắn mới nhận ra là bệ hạ của mình.
Trong điện không có ánh nến nào, Hoàng đế ngồi ở trên ghế bành, không biết đã ngồi được bao lâu rồi.
Nàng ấy không nói lời nào, ánh mắt vô hồn dừng ngoài cửa điện, tay đỡ cằm không biết đang trăn trở điều gì.
Phúc Thọ cầm cây nến đi lên để thắp đèn, lúc đi đến cạnh bàn vô tình giẫm phải thứ gì đó, dùng nến soi thì phát hiện ra là một cuốn kinh Phật nhàu nát.
Trong lòng hắn khẽ niệm "Phật Tổ chớ trách", rồi nhặt cuốn kinh Phật lên, vừa châm nến vừa nói với Hoàng đế: "Dù bệ hạ không tin những thứ này thì cũng không thể khinh nhờn.

Nô tài không nên nói, thế nhưng..."
Loại chuyện này cứ coi như là không tin thì cũng không được như thế, nói không chừng sẽ gặp báo ứng.
Vân Thiều: "Sợ trẫm bị báo ứng à?"
Nhưng trẫm đã gặp báo ứng rồi.

Nếu sớm biết thì khi ấy đã không đưa kinh Phật cho nàng ấy, hôm nay cũng không cần phải như vậy...!y phục đều đã cởi hết rồi, lại còn bị nhét một cuốn kinh Phật, đáng hận.
Tay Phúc Thọ hơi run, khiến cây nến cũng đung đưa theo, hắn ngước mắt lên, trong ánh nến, dung nhan thiên tử bị ngọn nến chiếu mờ tỏ không ngừng, một nửa sáng, nửa còn lại chìm trong bóng tối, đôi mắt đen kia càng hiện ra vẻ lạnh lẽo vô tình.
Nghĩ kỹ lại, hắn mới nói: "Bệ hạ có long khí hộ thể, sao lại gặp báo ứng được chứ?"
"Long khí hộ thể?" Vân Thiều cười nhạo một tiếng, sắc mặt trở nên dịu đi chút chút: "Trẫm biết ngươi quan tâm trẫm.


Ở trong chốn thâm cũng này cũng chỉ có ngươi một lòng hướng về trẫm.

Có điều..."
Mũi nhọn của câu chuyện thay đổi, nàng hừ lạnh một tiếng, trầm mặt nói: "Trẫm quyết định phá hủy hết miếu hòa thượng ở trong Thịnh Kinh đi!"
Phúc Thọ rầm cái quỳ phắt xuống đất: "Mong bệ hạ nghĩ kỹ!!!"
- --
Vi Oanh không biết Hoàng đế đã trải qua một đêm phức tạp thế nào, cũng không biết một câu nói của mình đã suýt chút nữa khiến cho hòa thượng của Thịnh Kinh lang thang khắp nơi, biến thành lưu dân không nghề ngỗng.
Nàng vui vẻ vùi mình vào trong chăn ngủ, nhớ tới biểu cảm kinh ngạc của Hoàng đế thì không không khỏi cười khúc khích.

Có lẽ do quá phấn khích nên nhắm mắt một lúc lâu mà nàng vẫn không ngủ nổi.
Trở qua lật lại cả buổi, nàng đành cam chịu số phận ngồi dậy, mặc y phục đàng hoàng rồi đi ra ngoài điện, ngẩng đầu nhìn là một vầng trăng lưỡi liềm nho nhỏ vừa mới leo lên nhánh ngô đồng.
Nàng tuy nói là ở trong cung điện ngắm trăng, thực ra đi bừa, bất tri bất giác lại đi đến gian cung uyển đã bỏ hoang ngày trước.

Do dự một lúc lâu, cuối cùng nàng cũng đẩy cửa bước vào.
Từ khi thể chất hồi phục, sau khi có thể thấy được kha khá thứ trong đêm, nàng chưa từng quay lại nơi đây.

Đêm nay là lần đầu tiên nàng nhìn thấy rõ cảnh của cung điện này.
Vi Oanh giơ đèn lồng lên, nhìn hai chữ "Kim Ốc" trên tấm biển liền lặng thinh.
Kim ốc, kim ốc...!tàng kiều, chả trách ngay từ lúc đầu hệ thống lại không chịu nói cho nàng biết đây là đâu.
Cẩu thống!
Cung Đấu Cơ: "Ký chủ, ta nghe thấy người đang mắng ta đó."
Vi Oanh: "Ồ, cẩu thống!"
Cung Đấu Cơ: "...Cẩu ký chủ!"
Vi Oanh: "Đồ blablabla."
Tổn thương nhau một trận rồi, Vi Oanh bước vào trong cung, vừa bước vào đã bị cái vẻ u ám của nơi đây làm cho sửng sốt.

Thật ra nàng rất thích dùng con mắt thưởng thức để đối đãi với vạn vật thế gian, theo nàng thấy, điện Ngọc Lộ nhỏ nhắn tinh xảo như mỹ nhân tiểu gia bích ngọc, cung Bảo Vân tường vàng tường ngọc là kiểu mỹ nhân rực rỡ vô song, cung Trường Xuân khí thế mộc mạc như mỹ nhân đoan trang trong trẻo...!trong hoàng cung, mỗi tòa cung điện đều có một khí chất riêng, cũng có vài điểm tương đồng với chủ nhân sống ở đó.
Nhưng nếu dùng thẩm mỹ của nàng để đánh giá tòa cung điện này thì nàng cảm thấy khí chất nơi đây, ngoại trừ thích hợp với chuyện ma quái ra thì không nghĩ được thứ gì khác cả.
Vừa hợp chủ nơi đây cũng là một mỹ nhân âm u quỷ khí, có làn da tái nhợt, cùng với đôi mắt đen sâu thẳm.
Nàng loanh quanh ở trong cung điện bỏ hoang tối om lạnh lẽo, đợi chờ một người, nắm giữ một bí mật.
Vi Oanh đứng trong gió lạnh, cho đến khi gió thổi làm lồng đèn đỏ liên tục lắc lư, mới có thể hoàn hồn lại được, cầm chiếc đèn lồng đi vào bên trong.

Đi đến cửa ra vào thì nàng mới phát hiện cửa bị đóng, đã khoá kín lại.

Nàng mím môi, tâm trạng càng tệ.
Nàng muốn dùng ngón tay để chọc một lỗ xem xem bên trong ra sao, nhưng ngẫm nghĩ lại thì vẫn buông tay xuống, ngược lại đi ra thăm dò ở bên ngoài.
Phía bên trong tường bao là một rừng hoa đào nho nhỏ xanh mướt, hoa đào bay lả tả, phớt hồng cả một vùng.
Chính giữa cung điện lại không quá giống cung điện, mà có hơi giống trạch viện của một gia đình phú quý bên ngoài.

Phần mái cong cong treo những chiếc đèn lồng màu đỏ đung đưa, trải qua mưa to gió thổi, sắc đỏ năm ấy đã tàn phai, biến thành một thứ màu nhàn nhạt ảm đạm, vài chiếc đèn lồng hư hại đung đưa lay lắt trong gió lại càng có loại cảm giác quỷ dị lạnh lẽo.
Vi Oanh nâng đèn lồng lên, để ý thấy trên tường có dán rất nhiều chữ "hỉ", những thứ giấy dán này đã sớm phai màu từ lâu, có cái đã bong tróc rơi xuống, lẫn lộn hòa vào cùng với bùn đất.
Nàng quan sát nơi đây không hề giống cung điện kim ốc chút nào, thầm nhủ có lẽ nơi đây được xây theo ký ức của Hoàng đế ngày trước.

Chắc là chính tại trong một trạch viện được bày biện tương tự như thế này, nàng đã trở thành "bạch nguyệt quang" của Hoàng đế, trải qua một khoảng thời gian khó quên chăng.
Chỉ là nhìn sắc đỏ ấm áp phủ đầy viện này, lẽ nào cái chết rồi biến mất của nàng năm ấy đã xảy ra trong ngày đại hôn?!
Vi Oanh suy nghĩ đủ loại khả năng ở trong lòng, cuối cùng quay người đi về phía điện Ngọc Lộ.

Trước khi rời khỏi Kim Ốc, nàng quay đầu lại nhìn, ánh mắt rơi vào chiếc đèn lồng đỏ đang đung đưa, một lúc lâu sau nàng mới tiếp tục giơ đèn đi về phía trước.
Trên đường đi, nàng chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc: "Đại nhân, đại nhân, không thể đi về phía này, ở đây có ma đó."
Một giọng khác cất lên: "Tiểu nô tài nhà ngươi cũng là kẻ lừa bịp, người Đại Thịnh các ngươi đều dối trá, trên đời này làm gì có ma quỷ!"
Người nói chính là Bồng Lập Quả..