Tác giả: Chi U Cửu
Người đào hố: Thì Là Thì Là????
Thời gian cập nhật: 15/12/2022
Chương 6: Phó Lý người ấy sự ấy
Trái tim của Phó Lý đang đập thình thịch, trong lòng còn có chút chua xót.

Hắn giống như là vì gần quê hương mà lòng sợ hãi*, khi đến hắn hết lòng muốn gặp Chiết Tịch Lam, nhưng khi đột ngột không kịp chuẩn bị mà gặp được Chiết Tịch Lam, lại không dám tiến lên một bước.
*近乡情怯[cận hương tình khiếp]: là thành ngữ tiếng Trung, chỉ việc xa quê nhiều năm không có tin tức, một ngày trở về, càng gần quê hương lòng càng không bình tĩnh, chỉ sợ quê hương xảy ra chuyện gì không may, dùng để chỉ tâm trạng phức tạp của người đi xa khi trở về quê hương.

[Theo baike.baidu.com]
Nàng ấy trách hắn không? Hận hắn không? Nàng ấy còn...!còn thích hắn không?
Mà lúc này, Chiết Tịch Lam cũng nhìn thấy Phó Lý.
Hắn......Ừ, vẫn cứ thấp như vậy.
Phần lớn nam nhân Vân Châu đều là người cao lớn, dù là người nhà nghèo ăn không đủ no cũng có thể lớn lên cao cao to to, nhưng Phó Lý từ nhỏ đã không thiếu ăn thiếu uống, Phó gia bá mẫu còn tẩm bổ gà vịt thịt cá cho hắn mỗi ngày, kết quả là hắn lớn lên vẫn cứ không cao, gầy gò cứ như cây gậy trúc.
Nàng nhìn hắn một cái đầy thương hại.
Từ nhỏ Phó Lý cũng bởi vì thấp bé gầy yếu mà bị đồng môn đánh cho răng rơi đầy đất, bây giờ đã đến kinh đô, vẫn cứ thấp bé như trước, không biết có còn bị đánh nữa hay không.
Nếu như Phó Lý có thể nghe thấy lòng của nàng, nhất định muốn phản bác một câu ở kinh đô hắn cũng xem như không quá thấp.

Vả lại, kinh đô cũng không phải địa phương xem đánh nhau làm đầu giống như Vân Châu, mà sở dĩ năm đó hắn bị đánh là do lúc đó mọi người còn nhỏ, cha hắn còn là Thông phán, không phải đốc tra Vân Châu như sau này.
Bây giờ đã đến kinh đô, nơi đây chú trọng thân phận...!dựa vào thân phận tỷ tỷ hắn sinh ra Thập tứ Hoàng tử lại rất được sủng ái, hắn sống ở đây cũng coi như không tệ.
Nhưng hắn không nghe được tiếng lòng của nàng, hắn không những không nghe được mà còn bởi vì ánh mắt "thương hại" này của Chiết Tịch Lam mà hiểu sai ý.
Hắn nhận định đây là vì nàng đối với hắn dư tình chưa hết.
Trong lòng Phó Lý càng thêm chua xót.
Làm sao có thể buông chứ? Hắn không, hẳn là nàng cũng không.
Bọn họ thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hai trẻ vô tư.

Cùng nhau trèo cây ngô đồng hái lá, cùng nhau đọc sách, còn từng cùng nhau đánh người ngoài...!mặc dù đều là nàng đánh người, hắn chỉ đứng sau cáo mượn oai hùm lén lút bổ vào mấy cước thôi nhưng đều là tình nghĩa lúc thiếu thời.
May mắn thay, khi phần tình nghĩa này hóa thành yêu thương khờ khạo cũng không bị cự tuyệt mà còn nhận được khăn tay do cô nương chủ động đưa cho.
Trời cao ưu ái thưởng cho hắn đoạn nhân duyên này nhưng mà hắn lại tự tay từ bỏ phần yêu thương hiếm có này.
Hắn chính là một kẻ hèn nhát! Hắn thực có lỗi với tấm chân tình của nàng!
Hốc mắt Phó Lý ẩm ướt, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên trời, không muốn để cho Chiết Tịch Lam nhìn thấy nước mắt của hắn.

Nàng từ trước đến nay không thích người khóc lóc sướt mướt, kiểu người nàng thích chính là anh hùng giương cung bắn đại điêu, hắn không dám biến thành quỷ thích khóc.
Ban Minh Kỳ đang đứng ở bên cạnh nhưng không có chú ý tới hành động thất thố này và vẻ mặt của Phó Lý.

Bởi vì từ sau khi Chiết Tịch Lam xuất hiện hắn đã thất thần mất một lát.
Trên người nàng không phải y phục đơn giản lúc sáng đi bái kiến mẫu thân mà đã đổi thành một thân màu đỏ, sau lưng mang theo một cây cung, trên trán có một vẻ thanh thản tự đắc, trông có vẻ vô cùng độc đoán, lại tựa như kinh hồng khách đạm bạc nhân gian.
Cùng so với các cô nương kinh đô được nuông chiều, lúc này nàng có nhiều hơn một phần ý vị khó tả, giống như là người nhàn vân dã hạc ở trong núi, mang theo cung tiễn trên lưng là để ra ngoài đi săn về ngồi nướng thịt ăn ở bên lò.

Ba năm hảo hữu, huynh đệ tỷ muội, nâng ly cạn chén, sảng khoái biết bao.
Hắn cảm thấy...!có hứng làm thơ quá.
Nhưng hiện tại hiển nhiên không phải là thời điểm tốt để làm thơ, hắn tiếc nuối nhìn Phó Lý - một người thủ quy củ hiểu lễ nghi, nếu không phải Phó Lý vội vàng đi bái kiến ngũ thúc mẫu, hắn muốn lập tức đi về làm thơ.
Kết quả lại thấy Phó Lý đang ngẩng đầu nhìn trời.
Hắn ngẩng đầu nhìn theo...!một đám mây lướt qua trên bầu trời.
Ban Minh Kỳ: "A Lý, đệ đang làm thơ về mây hả?"
Phó Lý: "..."
May mà nước mắt đã thu lại, hắn hít một hơi thật sâu nhìn về phía Chiết Tịch Lam, lẩm bẩm gọi một tiếng: "Lam Lam."
Chiết Tịch Lam có hơi bất ngờ.

Xuân Huỳnh nói trong viện của Ngũ phòng có một sân luyện võ, nàng rất vui mừng, cố tình thay một bộ y phục cũ lúc trước để đi luyện cung, kết quả vừa đi ra đã gặp Phó Lý.
Nàng đi về phía trước vài bước, đầu tiên là nhìn về phía Ban Minh Kỳ gọi một tiếng đại biểu huynh, sau đó lại nhìn về phía Phó Lý.
"A Lý, đã lâu không gặp."
Một câu đã lâu không gặp lại khiến cho Phó Lý sinh lòng chua xót, há hốc mồm, nói không nên lời.
Chiết Bá Thương đứng ở một bên, tò mò nhìn về phía Phó Lý: "Phó gia a huynh, huynh còn nhớ rõ đệ không?"
Lúc Phó Lý đi là ba năm trước, Chiết Bá Thương mới hai ba tuổi, vốn không nhớ được việc gì cả, nhưng lúc đến đây Từ bà bà từng nói với hắn Phó gia là đại quan, không chừng có thể giúp hắn và a tỷ.
Chiết Bá Thương vừa nghe thấy lời mà hắn và a tỷ nói với nhau thì có thể suy đoán được hắn là nhi tử đại quan Phó gia trong miệng Từ bà bà.
Thế này thì cần phải tạo mối quan hệ tốt, không chừng về sau còn có thể lừa bán chút hạt dưa rang cho hắn, cũng có thể kiếm thêm chút bạc.
Phó Lý nghe vậy thì cúi đầu, vừa vặn nhờ vào đó để che dấu nước mắt của mình, hắn giả bộ như kinh ngạc nói: "Đệ là Bá Thương ư? Đã lớn như vậy rồi, đệ bây giờ cũng giống khi còn bé, không thay đổi chút nào."
Chiết Bá Thương kinh ngạc hơn: Thật đúng là nhớ rõ hắn nha.
Phó Lý mở miệng được một lần rồi, câu nói kế tiếp liền dễ nói.

Hắn tiếp tục giả vờ giả vịt, nhìn về phía Chiết Tịch Lam: "Không ngờ vậy mà có thể gặp hai người ở đây, hai người đến kinh đô từ lúc nào? Sao không viết thư tới nói một tiếng."
Chiết Tịch Lam hiểu rõ hắn.

Hắn như vậy chính là nói dối, hôm nay là đặc biệt tới gặp nàng.

Nhưng nàng cũng không vạch trần, lại càng cảm thấy hai người như vậy.

thật sự là không cần thiết gặp nhau.
Nếu như nàng gặp mặt hắn thêm mấy lần, sợ là Phó gia bá phụ bá mẫu sẽ nổi nóng.
Nàng nhân tiện nói: "Cha ta đi Thanh Châu nên đưa ta và Bá Thương tới nhà di mẫu ở.

Hôm qua vừa tới, vốn định sau khi quen thuộc rồi lại đi bái kiến bá phụ bá mẫu."
Phó Lý vội vàng gật đầu: "Ta về sẽ nói với cha nương ta, bọn họ hẳn là cũng rất muốn..."
Nói còn chưa xong, thì lại chán nản im bặt.
Thực ra cha nương hắn cũng không chào đón Lam Lam.
Chiết Tịch Lam liền cười cười: "A Lý, ngươi đến bái kiến di mẫu nhỉ, đi vào trước rồi nói."
Lúc này Ban Minh Kỳ mới phản ứng được hai lớn một nhỏ này quen biết nhau.


Ngược lại là chưa từng nghĩ Phó Lý lừa gạt hắn, dù sao thì khuôn mặt đơn thuần trời sinh của Phó Lý thật sự là có thể lừa người.
Hắn chỉ cảm khái: "Đúng rồi, các người đều là người Vân Châu, quen biết cũng phải thôi."
Chiết Tịch Lam dẫn theo Chiết Bá Thương vào viện của Ngũ phu nhân trước, hai người ở đằng sau cũng đi vào theo.
Phó Lý vừa đi vừa trông mong nhìn Chiết Tịch Lam, thấy vẻ mặt nàng lạnh nhạt, trong chốc lát vừa tủi thân vừa ảo não, nàng chắc chắn là oán hắn trách.
Nhất thời trong lòng lại thấy lo sợ bất an.
Ngũ phu nhân vốn đang giữ Ban Minh Nhụy luyện chữ đọc sách, nghe nói Ban Minh Kỳ mang theo nhi tử Kinh Triệu phủ doãn Phó gia đến bái kiến bà, lập tức nghĩ đến Chiết Tịch Lam.
Bạn thân của Ban Minh Kỳ có rất nhiều, bình thường sẽ không đến bái kiến bà.

Mà Phó Lý nếu như nhớ bà là trưởng bối Vân Châu, vậy trưởng bối mà hắn phải bái phỏng quá nhiều rồi, tùy tiện cũng sẽ không tới.
Nghĩ như vậy thì chỉ có nguyên do là hôm qua Chiết Tịch Lam đến kinh đô.

Bà cũng không biết hai nhà là hàng xóm, chỉ có thể suy đoán Chiết Tùng Niên và Phó đại nhân quen biết, cho nên tiểu bối cũng biết nhau.
Bà hỏi người đến truyền lời là Xuân Sơn: "Chỉ hai người bọn họ?"
Xuân Sơn cúi đầu: "Còn có biểu cô nương và biểu thiếu gia, nô tỳ thấy, Phó thiếu gia và cô nương nhà chúng ta hẳn là có quen biết, còn nói với nhau mấy câu ở cửa."
Ngũ phu nhân sáng tỏ, bà cau mày.

Nếu là quen biết bình thường thì cũng thôi đi, nhưng mà Lam Lam vừa tới kinh đô, hắn liền đến nhà, làm cho bà ít nhiều có chút phỏng đoán.
Bà đè Ban Minh Nhụy rục rịch muốn cùng đi nhìn một cái lại, không cho phép nàng nhúc nhích, nói với Xuân Sơn: "Bây giờ ta đi."
Sau khi vào cửa, bà nhìn Chiết Tịch Lam trước.

Nàng ngồi rất quy củ, rõ ràng là xuất thân cửa nhỏ nhà nghèo nhưng ngồi ở bên kia lại lộ ra một vẻ phóng khoáng.

Trên mặt nàng không có biểu hiện gì, ngược lại nhìn qua còn có chút lạnh lùng, dù sao thì cũng không có kiểu tâm tư thiếu nữ hoài xuân.
Ngũ phu nhân thở phào một hơi.
Cho nên lúc nhìn thấy Phó Lý vẻ mặt thiếu niên hoài xuân, nghe nói Phó gia và Chiết gia còn là hàng xóm, thì trong lòng đã rõ ràng.
*Hoài xuân: nhớ nhung, mơ mộng chuyện tình yêu.
Đây là Tương Vương có mộng, thần nữ vô tình.
Đã như vậy, bà cũng hiểu nên làm như thế nào.

Bà nhìn Phó Lý một chút, nói: "Không ngờ còn có thể gặp lại như thế này, chờ sau khi Lam Lam ổn định rồi ta sẽ tự mình đưa con bé đến thăm bái kiến mẫu thân của công tử."
Bất luận về sau có đi hay không, lời khách sáo vẫn phải nói.
Một tia vui sướng chợt loé lên trong lòng Phó Lý.

Phải nha, mặc dù mẫu thân không thích Lam Lam, nhưng có Ngũ phu nhân Nam Lăng Hầu phủ dẫn đi, có lẽ mẫu thân cũng sẽ không cự tuyệt.
Nói không chừng hắn và Lam Lam vẫn còn có cơ hội.
Chẳng phải phụ thân nàng lên chức rồi hay sao?

Hắn vui mừng nói: "Vâng, vậy vãn bối trở về sẽ nói với a nương ạ."
Ngũ phu nhân: "......"
Trái lại là một đứa trẻ thành thật, không nghe hiểu đây chỉ là lời khách sáo hay sao?
Bà cười một tiếng ha hả: "Cũng là có duyên, quan hệ của công tử với Minh Kỳ lại không tệ, chắc là có duyên với nhà chúng ta, sau này cũng phải thường qua lại."
Phó Lý: "Đa tạ bá mẫu có lời mời, vãn bối chắc chắn sẽ thường xuyên đến."
Ngũ phu nhân lại cười lên, không nói nữa.
Đây là có ý tiễn khách.
Ban Minh Kỳ cũng cảm thấy tàm tạm rồi, hắn đứng lên cáo từ Ngũ phu nhân, Phó Lý vẫn còn muốn nói thêm mấy câu với Chiết Tịch Lam.
Hắn đánh bạo nói: "Lúc trước con rời nhà, cha mẹ Bá Thương vẫn còn, hôm nay lại đều đã mất, lúc trước Chiết gia thúc phụ đối với con cũng tốt, hiện tại đã đi Thanh Châu, con muốn hỏi một chút chuyện mấy năm nay...!Bá mẫu, vãn bối có thể nói mấy câu với Bá Thương và Lam Lam không?"
Ngũ phu nhân nhíu mày, cảm thấy hắn gọi hai chữ "Lam Lam" không ổn, nhưng cũng không cự tuyệt.
Bà gật gật đầu: "Vậy thì đi dạo trong hoa viên một chút, để cho đám nha hoàn bà tử đi theo hầu hạ."
Ban Minh Kỳ nói: "Vậy thì con cũng đi theo đi."
Phó Lý là khách của hắn, dù sao cũng thể để đó mặc kệ được.
Nhưng cùng đi kiểu này, còn có thể nói cái gì nữa! Lòng Phó Lý nhăn nhúm một cục, ê ẩm tê tê, dưới ánh nhìn chăm chú của một đám người, vừa căng thằng vừa bực bội, cuối cùng đầu óc rỗng tuếch, hỏi Chiết Bá Thương: Cha đệ đang yên đang lành sao lại chết rồi, hỏi Chiết Tịch Lam: Cha nàng đang yên đang lành sao lại đột nhiên thăng quan rồi...
Chiết Bá Thương: "...?"
Chiết Tịch Lam: "Ừm..."
Phó Lý định thần lại, biết mình đã phạm phải sai lầm ngu xuẩn, nhanh chóng ngậm miệng, sau đó lại ủ rũ rời đi dưới ánh mắt chăm chú của một đám người.
Ban Minh Kỳ cũng muốn tiễn hắn đi sớm một chút.

Cảm hứng làm thơ lúc nãy gặp Chiết Tịch Lam vẫn chưa hết, vẫn có thể viết.
Hai người tới vội vàng, đi cũng vội vàng.

Chiết Tịch Lam thở dài, lúc quay lại phòng đi gặp Ngũ phu nhân, Ban Minh Nhụy đã ở bên trong.
Nàng vốn định nói rõ mọi chuyện về Phó Lý với Ngũ phu nhân nhưng Ngũ phu nhân lại có dáng vẻ giống như tuyệt không quan tâm, chỉ để cho Ban Minh Nhụy dẫn Chiết Tịch Lam đi đến sân luyện võ.
Thái độ của bà như vậy, chính là nói rõ cho Chiết Tịch Lam biết chuyện này không tính là cái gì cả.

Chiết Tịch Lam cảm kích cười cười, cảm thấy nàng đến kinh đô là đến đúng rồi.
Nàng liền nhìn về phía Ban Minh Nhụy: "Muội muốn đi luyện cung."
Ban Minh Nhụy thế mới biết Chiết Tịch Lam biết bắn cung! Nàng thực sự rất thích muội muội này.
Nàng hỏi: "Muội dùng cung lợi hại không?"
Chiết Tịch Lam: "Không được coi là lợi hại nhưng có thể tự bảo vệ mình."
Ban Minh Nhụy không coi ra gì, cho rằng chỉ là mức độ có thể kéo mở cung bắn ra, nàng ấy nói: "Ta dạy cho muội dùng roi, ta dùng roi rất giỏi!"
Của hồi môn của a nương nàng có roi, khi còn bé nàng nhìn thấy một lần đã thích, học nhiều năm như vậy cũng vẫn không bỏ.
Chiết Tịch Lam lại lắc đầu: "Muội không thích roi."
Ban Minh Nhụy cũng không có chùn bước chút nào: "Vậy thì muội đi nhìn ta, muội biết võ, tất nhiên có thể thưởng thức được võ nghệ của ta."
Chiết Tịch Lam gật đầu: "Việc này thì có thể."
Hai người tay cầm tay đi sân luyện võ, đi theo phía sau là một người đang dốc sức ăn điểm tâm - Chiết Bá Thương...!miệng của hắn cực kỳ lợi hại, nếm một miếng điểm tâm, thì đã biết rõ trong đó bỏ những nguyên liệu nào.
Hắn vừa ăn vừa tràn đầy tin tưởng vào tương lai: chờ sau này khi có thể tự lập môn hộ rồi, hắn sẽ mở cửa hàng điểm tâm cho a tỷ làm của hồi môn, nhất định có thể kiếm được bạc.
Hiện tại ăn thêm một loại điểm tâm, thì có thể có thêm một phần công thức làm điểm tâm.
Không lỗ.
Ba người tận dụng những đám mây đầy trời mà đi, bên trong hành lang, phía trước là hai cô nương đang nghiên cứu thảo luận võ nghệ, đằng sau là một đứa nhỏ đang vùi đầu tận lực ăn, mỗi một người đều hăng hái.
Có điều có người vui ắt có người buồn, một bên khác, Phó Lý thất hồn lạc phách về tới Phó gia, vừa vào cửa đã nhìn thấy a nương nhà mình dẫn theo muội muội Phó Sư Sư ngồi ở phòng khách chờ hắn, vẻ mặt nghiêm túc, liền biết không xong rồi, trực tiếp quỳ xuống.
Phó mẫu cười lạnh ba tiếng: "Giỏi, giỏi...!ngươi bây giờ cánh cứng cáp rồi."
Những ngày này bà ta vội vàng lo liệu hôn sự cho con trai con gái, hoàn toàn không quản việc kết bạn của Phó Lý.


Kết quả lại trở thành một sai sót, hôm nay lúc hỏi gã sai vặt của Phó Lý gần đây thiếu gia làm cái gì, thấy ánh mắt né tránh của hắn thì biết đã hỏng chuyện rồi.
Một màn hỏi, một trận đánh, gã sai vặt thú nhận sạch sẽ.

Phó mẫu thế mới biết nhi tử từ trước đến nay là kẻ nhát gan vậy mà lại làm chuyện hồ đồ lớn như vậy vì Chiết Tịch Lam.
Phó Sư Sư cũng rất tức giận.

Từ nhỏ nàng ta đã không thích Chiết Tịch Lam.

Cũng không có nguyên do gì khác, chỉ vì hai nhà gần nhau, tuổi tác lại như nhau, năm đó bị so sánh với nhau không ít.
Chiết Tịch Lam xinh đẹp, giỏi cưỡi ngựa, đọc sách cũng rất giỏi, biết chữ nhanh, so ra mọi thứ nàng ta đều kém hơn, tất nhiên sẽ không vui.
Nàng ta chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "A huynh, nhà chúng ta bây giờ là hoàng thân quốc thích, sao huynh còn muốn lấy Chiết Tịch Lam chứ."
Phó Lý quỳ trên mặt đất, bị Phó mẫu mắng một câu, trong lòng sợ hãi lại hoảng hốt, nhưng vẫn yếu ớt phản bác một câu: "Bệ hạ hậu cung ba nghìn, chỗ nào có nhiều hoàng thân quốc thích như vậy."
Phó Sư Sư: "Nhưng a tỷ sinh ra hoàng tử."
Phó Lý: "Bệ hạ có mười bốn hoàng tử."
Phó mẫu: "Được rồi! Câm miệng hết đi!"
Từ trước đến nay trong nhà bà ta luôn nói một không hai, Phó đại nhân cực kỳ tôn trọng bà ta, hai đứa con cũng cực kỳ nghe lời của bà ta.
Bà ta cũng giống nữ nhi, nhìn nhi tử cũng có chút hận rèn sắt không thành thép, mắng: "Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, Chiết gia không phải lương xứng."
Bà ta kiên nhẫn khuyên nhủ lần nữa: "Cái tên Chiết Tùng Niên kia cuộc đời này sẽ không có cái gọi là quan cao bổng lộc, còn tự dựng cho mình một miếu thờ thật lớn, yếu hơn ông ta còn có thể được chút chỗ tốt, nhưng nếu làm bạn với ông ta, sống tốt hơn ông ta cũng sẽ bị liên lụy, huống chi là con cái thông gia!"
"Ta cũng có thể nghĩ ra được, về sau ông ta muốn cứu người, muốn cứu dân chúng, thì có thể sẽ cầu cứu về nhà mượn bạc, nếu chúng ta không mượn, thì sẽ bị người ta nói xấu, cha ngươi còn bị lấy ra để so sánh."
Phó Lý nhỏ giọng xen vào: "Quan hệ của Lam Lam với ông ấy cũng không tốt, cho dù Chiết gia bá phụ đến cầu, hẳn là nàng cũng sẽ không quan tâm."
Phó mẫu hít thở không thông, lập tức không còn kiên nhẫn: "Ngươi biết cái gì! Dù sao cũng là cha con, là cha con thân sinh, nào có thể thấy chết mà không cứu được, ngươi đúng là ngu xuẩn, cái này là do Chiết Tịch Lam nói với ngươi phải không! Vậy mà ngươi cũng tin được!"
"Còn nữa, Chiết Tùng Niên cảm thấy mình làm quan thanh liêm không quyền quý, nhưng tất cả mọi người đều xem ông ta như kẻ đần, ngươi biết ông ta đắc tội bao nhiêu người không! Nhiều năm như vậy không lên chức nổi, ngươi cho rằng là vì cớ gì."
Phó Lý nhỏ giọng nói: "Ông ấy đã thăng lên thành Thông phán Thanh Châu, hơn nữa cùng Vân Vương Gia..."
Phó mẫu cười lạnh liên tục: "Thông phán Thanh Châu, là nơi tốt gì để đi hay sao? Nếu là nơi tốt để đi, thì cũng không đưa nữ nhi vào kinh.

Về phần Vân Vương Gia......Đại Lê mười tám châu, Thanh Châu Vân Châu là nơi nghèo nhất, chúng ta là người đến từ Vân Châu, Vân Vương Gia được sủng ái hay không chính ngươi cũng rõ ràng."
Phó Lý biết rõ, Vân Vương cũng không được sủng ái.

Quyền thế Vân Vương phủ còn không lớn bằng Phủ châu đại nhân của Vân Châu.
Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định: "A nương, Lam Lam rất tốt, nhi tử thật sự rất thích nàng, người thành toàn cho con đi."
Phó mẫu hận không thể cho hắn một cái tát.
"Rất tốt? Tốt bằng cách nào!"
"Cha nàng ta là người như vậy, mẹ nàng ta mất sớm, nàng vẫn luôn không có người dạy dỗ, có thể tốt bao nhiêu? Cho dù mẹ nàng ta không chết, mẹ nàng ta, ha ha, một phụ nhân đanh đá không biết chữ, có thể dạy nàng ta được cái gì? Là chửi đổng hay là khóc lóc om sòm? "
"Mới tí tuổi đầu cũng đã biết câu dẫn ngươi rồi...!một đứa hồ ly tinh bại hoại, ngươi cho rằng nàng ta là cô nương tốt cái gì!"
Phó Lý ngẩng đầu, muốn nói với nương hắn Chiết Tịch Lam không phải người như vậy, nhưng lại e ngại khí thế của a nương, yếu ớt cúi đầu, không dám nói nữa.
Phó Sư Sư thì lại bồi thêm một câu: "Nương nàng ta còn muốn so sánh với a nương chúng ta đấy, có thể so sánh được sao."
"Mặc dù chúng ta là láng giềng nhưng chúng ta không chuyển đi là bởi vì đạo sĩ nói chỗ đó phong thuỷ tốt, không thể chuyển, nhà bà ta không chuyển đi là vì không có tiền."
"Như thế mới ở cùng một chỗ mà bà ta còn muốn so cao thấp với a nương, hứ."
Phó Lý lại oán giận trong lòng.
Luôn nói nương Lam Lam so sánh với a nương nhà mình, cũng thấy không ít lần a nương nhà mình ghen tị với vẻ đẹp của a nương Lam Lam.
Hơn nữa, trước đó khi mà nhà hắn chưa thăng quan, cũng nghèo giống như nhà Lam Lam.
Trong lòng hắn nghẹn một ngụm, làm thế nào cũng không thể đi xuống được.
Ba năm trước, hắn buông tay một lần, nhu nhược một lần, chẳng lẽ lúc này vẫn muốn thuận theo như trước hay sao?
Hắn không! Dù thế nào đi chăng nữa, lần này hắn cũng phải chiến đấu một lần vì Lam Lam..