Chuyển ngữ: hongtuananh
Edit: Bồng Bồng
Cho dù là sắc trời đã tối, Ngô Minh vẫn chạy tới địa điểm thi công nhà tắm.
“Thấy không! Đại sư tỷ quan tâm đến đãi ngộ các đệ tử chúng ta rất nhiều.” Có nữ đệ tử hai mắt hâm mộ mà khen ngợi.
“Tôi nghe nói toàn bộ nhà tắm được xây dựng từ bản phác thảo xây dựng của sư tỷ.

Thời gian tiêu tốn của công trình bình thường cũng chỉ vài ba ngày, nhưng bản thiết kế này của đại sư tỷ, thế nhưng mất gần nửa tháng.

Hơn nữa chi phí xây dựng thế nhưng so với mấy đại điện lúc trước còn muốn nhiều hơn.”
“Nghe nói còn mua sắm không ít đá cuội và gì đó.”
“Ta còn nghe nói có ngọc trai.”
“Ta còn nghe nói có khảm bảo thạch!”
“Xì xào xì xào ——” Các nữ đệ tử chung quanh ngạc nhiên.
Các loại tin đồn bắt đầu phóng đại lên, khiến chuyện tích của Ngô Minh thân là đại sư tỷ càng thêm thần kỳ.
Đây cũng trở thành cơ sở cho các loại truyền thuyết sau đó.
“Không sai, các ngươi thi công tương đối nghiêm túc a.” Ngô Minh đến hiện trường rồi dành rất nhiều lời biểu dương cho đầu mục nhóm thợ thổ mộc.
Phòng tắm tập thể cơ bản hoàn công.

Dùng sức quan sát của tiến hóa khung máy móc, Ngô Minh có thể xác định công trình chất lượng phi thường tốt.

Người của thời đại này khá là có tín ngưỡng, đối với phương diện thi công càng chăm chú, không hề có một chút vấn đề về các loại công trình bã đậu.

Ha ha ha, mục tiêu cuộc sống đã thực hiện một nửa! Ngô Minh gần như hướng mặt trăng hú dài.
Đương nhiên kế tiếp cũng không thể trực tiếp bắt đầu sử dụng nhà tắm, còn cần lắp đặt lượng lớn thiết bị và đường ống dẫn nước.
Công trình đường ống dẫn nước bằng gậy trúc cơ bản đã hoàn thành, Ngô Minh cần làm phong phú thêm một ít chi tiết trong đó.

Như là nước đã đun nóng có thể hoàn toàn dọc theo thông đạo tảng đá tiến nhập nhà tắm, nước thải có thể dọc theo ống trúc chảy đi không.
Dù sao nước nóng không thể chảy qua ống tre trong một thời gian dài, và ở thời đại này muốn chế tạo ra hợp kim không rỉ hay ống kim loại bền chắc là điều không quá thực tế.
Không phải sẽ không thực hiện được, mà là Ngô Minh lo lắng đối với tiến trình lịch sử sẽ ảnh hưởng quá lớn.
Mỗi một thay đổi liên quan đến ngành công nghiệp nặng như rèn vũ khí đều có ý nghĩa làm mất thăng bằng quân sự, trực tiếp dẫn đến một cái văn minh rơi vào cảnh diệt vong hay có lẽ khiến chiến hỏa nổi lên bốn phía.

Ngô Minh cũng không muốn bản thân trở thành nhà phát minh ra mồi dẫn lửa, cho nên cũng không cần sao chép phối phương luyện kim cái gì.
“Chu quý nữ, không biết kế tiếp đám người lão phu phải làm cái gì!” Đầu mục nhóm thợ hỏi.
“Không nên kêu quý nữ…” Ngô Minh một đầu hắc tuyến, biết nhóm công tượng xưng hô đối với mình là xuất phát từ tôn xưng, cũng không để ý nhiều liền trực tiếp phân phó nói: “Kế tiếp bắt đầu đóng đinh ở trên tường đi.

Còn có chuẩn bị tiêu bản cá những vật này.

Ta muốn bắt đầu trang hoàng.”
“Phòng tắm còn cần trang hoàng!” Đầu mục đám thợ không giải thích được.
Vốn là nghĩ cái phòng tắm này quá lớn, cư nhiên đạt hơn mười gian phòng, diện tích lại vô cùng rộng, thậm chí bao gồm đình đài hoa viên.

Hiện tại còn muốn tiến hành trang hoàng! Đây rốt cuộc là đang xây vườn, hay là đang xây phòng tắm!
Trong quan niệm người ở thời đại này, phòng tắm hay phòng cửi đều không sai biệt lắm.


Mặc dù là trong trạch viện người giàu, cũng chỉ có một gian phòng vỡ nát cực nhỏ để đàn ông tắm.

Thậm chí rất nhiều hạ nhân nam chính ở bên cạnh giếng xả nước tắm.
Về phần phu nhân cùng hoàng hoa khuê nữ đều là ở sau tấm bình phong trong phòng tắm.

Nơi nào có cái địa phương tắm rửa tập thể gì.
“Sinh ra như hoa hồng mễ mùa hạ rực rỡ, coi trọng thời gian thanh xuân hảo hảo hưởng thụ.” Ngô Minh lại không để ý tới phong tục tập quán thời đại này.

Nàng chính là muốn thực hiện tham vọng xây nhà tắm nữ của mình.

Giống như là nổ lực thống nhất đất nước Nobunaga vậy, cũng là một loại phong cách cố chấp khác.

Tham vọng của Nobunaga là thống nhất, tham vọng của Ngô Minh là nhà tắm nữ.
“Chư quân, ở đây cùng ta xung phong!” Ngô Minh ở trong lúc mọi người chẳng hiểu gì đành vỗ tay.

Nếu là có quạt gấp mà nói, nhất định là bộp một tiếng bày tạo hình.
Có nữ đệ tử nhỏ giọng lầm bầm: “Đại sư tỷ nói cái gì vậy a!”
“Nghe không hiểu.”
“Cái gì mà xung phong!”

“Hình như là nói đến chiến tranh!”
“Dù là cái gì đi nữa đại sư tỷ nói nhất định là có đạo lý.

Chúng ta nghe không hiểu, chỉ là bởi vì chúng ta quá ngu ngốc.” Có nữ đệ tử phi thường kiên quyết cho là vậy.
“Đúng đúng đúng!” Các nữ đệ tử còn lại như một đám não tàn.

Giống như một đám fan hâm mộ cuồng tín liều mạng gật đầu.
Bất quá Ngô Minh nói qua những lời này, đều bị fan ruột ghi xuống, trở thành một trong bảy đại kỳ quan truyền kỳ của Nguyên Liệu điện về sau.

Thủy chung không có người nào có thể phá giải cơ trí vô song đại sư tỷ, rốt cuộc nói câu này là có ý gì.
“Các vị sư phụ xin hãy khổ cực một chút.

Ta bỏ ra gấp đôi tiền công, chúng ta bắt đầu trang hoàng suốt đêm thế nào!” Ngô Minh nóng lòng thực hiện kế hoạch lớn chí lớn.
“Đâu có.

Mặc dù không có gấp đôi tiền công, chỉ cần một câu nói của Chu quý nữ, những thợ thủ công chúng ta đều nguyện ý đẩy nhanh tốc độ.” Đầu mục đám thợ tỏ thái độ.
Cũng không có ít thợ thủ công biểu thị: “Chu quý nữ giúp thợ thủ công chúng ta kéo mặt mũi, còn có gì phải khách khí!”
“Kéo dài mặt mũi!” Ngô Minh không còn để ý cái gì mà gọi Chu quý nữ nữa, mà ngẫm nghỉ bản thân lúc nào giúp đám thợ thủ công kéo mặt mũi!
Đầu mục đám thợ giải thích: “Chu quý nữ chẳng lẽ đã quên bia kỷ niệm anh hùng nước Vũ sao? Xong việc còn chấp thuận cho đám thợ khắc tên của mình vào trên bia đá, đây chính là sự tôn kính chưa từng có a.”
Lại có thợ thủ công ở bên nói bổ sung: “Còn có đoạn thời gian trước người mang đi một nhóm thợ thủ công đi đến chỗ biên cảnh tam quốc.

Thế nhưng xây nên một công trình tuyệt vời.

Một số người về thăm họ hàng đã không ngừng khoe khoang, còn nói đãi ngộ dày, không thua kém gì thầy dạy học.”

Một đám thợ thủ công rối rít nói: “Chu quý nữ nâng cao nghề thợ thủ công chúng ta a.”
“Là các ngươi khách khí.” Ngô Minh hiểu được, mỉm cười và cất cao giọng hát như khướu: “Trên đời không có phân biệt công việc cao thấp.

Chư vị ở trên cương vị bình thường làm ra chuyện không bình thường, mới là khiến tiểu nữ mặc nhiên nổi lên kính trọng a.”
Chúng thợ thủ công nghe được cười toe tóe.
Ngô Minh thầm nghĩ quả nhiên cần phải nói lời lừa dối, còn là tập tục thế giới cũ lợi hại a.
Kế tiếp Ngô Minh bắt đầu chỉ huy nhóm thợ thổ mộc ở trên tường đóng đinh.

Dán các loại hoa văn.

Lại bắt đầu biểu thị thủ pháp trang hoàng trần nhà.
Các loại thủ đoạn lắp đặt thiết bị mới lạ, khiến các vị thợ thủ công nhìn mà mắt choáng váng.
“Trái lại, đây là đang trang trí hoàng cung sao?” Có thợ thủ công chừng con mắt líu lưỡi.
Tuy rằng sở dụng nhân công và vật liệu cũng không sang quý, nhưng Ngô Minh biểu thị thủ pháp thi công quá mức tinh diệu, khiến các vị thợ thủ công nhìn mắt choáng váng.
“Ở đây lại dẫn thêm nước nóng, đồng thời có thể tăng thêm hương liệu cánh hoa, lưu huỳnh những thứ này.” Ngô Minh còn thiết kế ra kết cấu ôn tuyền nhân tạo.
Ở dưới sự chỉ đạo của sự tiến bộ hơn một nghìn năm kinh nghiệm lắp đặt thiết bị, nhà tắm nữ Nguyên Liệu điện bắt đầu được dựng nên y như trong tưởng tượng vậy.
Việc trang hoàng tuy rằng chỉ là bước khởi đầu.

Nhưng tất cả mọi người ở đây biết sẽ có một mảnh kiến trúc mộng ảo hoàn công.
Có nữ đệ tử thỉnh cầu nói: “Đại sư tỷ, cho cái nhà tắm tựa như ảo mộng này một cái tên đi.”
“Đặt tên a… Ta nhưng thật ra đã nghĩ giản đơn gọi là ôn tuyền hương.”
“Đại sư tỷ nhất định có thể nghĩ ra cái tên thật ảo mộng.”
“Ở chỗ này cũng là vị trí phía đông của Nguyên Liệu điện, tên mộng ảo…” Ngô Minh ngột nhiên nghĩ tới một cái tên huyền ảo: “Cái khu nhà tắm nữ này, cứ gọi là Đông Phương huyễn tưởng hương* đi!” (*nguyên gốc 東方幻想郷 – Lotus Land Story – là tựa game thứ 4 trong sê-ri Touhou Project).