Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Phúc chấp sự, thân phận cao quý cỡ nào.

Coi như là bất kỳ một cái chưởng môn ngoại môn, môn chủ nào ở đây, cũng phải hành lễ đối với hắn.

Phúc chấp sự là đại sư huynh trong đám đệ tử đời thứ mười lăm, ở bên trong Phúc, Lộc, Thọ, Hỉ bốn đại chấp sự đứng hàng lão đại.

Bây giờ hiếm thấy có chưởng môn ngoại môn nào bối phận cao hơn đời thứ mười lăm, Phúc chấp sự làm việc dưới quyền đại trưởng lão, trực tiếp chấp chưởng những sự vụ quan trọng nhất trong tông môn, quyền lợi lớn biết bao.

Trước đó vị nội vụ chấp sự kia tùy tiện đi làm nhiệm vụ tông môn giao phó một chút, cũng đã làm kinh động đến những ngoại môn kia phải quét cổng đón chào. Chớ nói chi là vị quyền lực nòng cốt Phúc chấp sự chỉ xếp ở bên dưới tông môn hộ pháp này.

Mấy vị hộ pháp quanh năm thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, có người nói chấp sự huyền khí thực lực cực cao, nội vụ quyền lợi nhưng thật ra cũng không nắm nhiều, càng làm chấp sự có lực chưởng khống* tăng cường trên diện rộng. (*nắm giữ quyền lực)

Bây giờ, nhìn thấy vị Phúc chấp sự này lại đối với một cái ngoại môn tiểu cô nương hơi khom người, dưới đài nhất thời rối loạn tưng bừng.

“Chuyện gì xảy ra? Phúc chấp sự Làm sao có thể khách khí như vậy?”

“Là do Phúc chấp sự đối với ức thuật của nàng coi trọng?”

“Không biết a, theo lý thuyết Phúc chấp sự có năng lực ngồi ở địa vị này cho tới bây giờ, làm sao có khả năng sẽ phạm sai lầm ở cấp bậc hành lễ trên dưới như vậy?”

“Tiểu nha đầu này chỉ sợ không đơn giản!”

“Nàng ngày hôm trước không phải vào làm tạp dịch sao? Ngày hôm nay làm sao có thể xuất hiện ở đây, điểm mấu chốt là làm sao lấy được thân phận đệ tử ngoại môn cũng là yêu cầu tối thiểu để tham gia yết bảng tràng?”

“Coi như cái Tiêu Nữ này là đệ tử đời thứ mười tám, cũng không đến nỗi khiến Phúc chấp sự hành động như vậy, còn muốn giúp nàng chuyển bàn?”

Phúc chấp sự tại sao lại xuất hiện ở đây?

Bởi vì hắn phụng dụ lệnh* mới của Đại trưởng lão, đến thay đổi tiềm tinh bảng. (*mệnh lệnh truyền miệng, khác với sắc lệnh được viết ở trên giấy)

Trước đó, các vị trưởng lão tập trung ở trong nội khố tông môn.

Phục Linh trưởng lão trở về, hơn nữa linh môi thủy tinh bạo liệt, khiến cho tư chất của Ngô Minh ở trên nguyên liệu thiên phú hoàn toàn hiển lộ ra.

Bạch trưởng lão tuy rằng bất mãn Ngô Minh trái với lệnh cấm thực của mình, nhưng thực sự là đối với việc Ngô Minh có thể đập vỡ tan linh môi tinh thạch tư chất nguyên liệu nghịch thiên không cách nào phủ quyết, chỉ có thể một lần nữa sửa chữa tiềm tinh bảng, lần thứ hai đem Ngô Minh đơn độc xếp vào danh sách mười người đứng đầu.

Phúc chấp sự tựa là đến đưa dụ lệnh sửa chữa.

Chỉ bất quá sau khi hắn đến hiện trường, ngạc nhiên phát hiện dĩ nhiên đã yết bảng. Hơn nữa bị sửa chữa thứ hạng Ngô Minh, thì đã lên đài cùng một tiềm tinh đệ tử trước đó phát sinh xung đột gì vậy.

Phúc chấp sự cỡ nào sành sỏi, lập tức kiên trì quan sát. Đồng thời hắn ở trong thời gian chờ đợi ngăn ngắn, đột nhiên ý thức được một cái chuyện rất nghiêm trọng.

Tiêu Nữ, nàng lại bị cải danh [ Tiêu Nhược Dao ], hơn nữa là Bạch trưởng lão ban tên cho.

Chữ [ Nhược ]! Bạch trưởng lão ban tên cho hai chữ Nhược Dao, chữ chính giữa lại là [ Nhược ]!

Tông môn bối phận đời thứ mười ba, tên lót ở giữa phạm là chữ [ Nhược ]!

Phúc chấp sự nhưng là hành gia trong tông môn, nghe được cái tên phạm vào chữ [ Nhược ] này, lập tức trợn tròn cặp mắt, ý thức được một khả năng:

Bạch trưởng lão há có thể lung tung thay tên?!

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ nàng…

Nàng lại không phải tạp dịch, cũng không phải đệ tử ngoại môn, lại càng không là nội môn, mà là đệ tử thân truyền?!

Có năng lực chiếm được chữ [ Nhược ] đời thứ mười ba, bây giờ cần phải là đệ tử thân truyền của Bạch trưởng lão hay các vị trưởng lão toàn là cấp đại nhân vật!

Ai da! Bao nhiêu năm không có xuất hiện đệ tử như vậy? Bây giờ đại đa số trưởng lão chỉ là đời thứ mười ba a.

Sau một thoáng khiếp sợ, hắn lập tức cẩn thận quan sát Ngô Minh.

Không có bất kỳ khí tức huyền khí, thế nhưng nàng lại dám tùy tiện cùng tiềm tinh đệ tử Lâm Triêu Dĩnh đang bừng bừng khí thế trước mặt xung đột như vậy?

Lại liên tưởng đến sự tình mấy ngày trước đây, Phúc chấp sự lập tức cảm thấy, cái Tiêu Nữ này, không là Tiêu Nhược Dao, tuyệt đối… Có chỗ dựa dẫm! Một chỗ dựa lớn đến đáng sợ!

Bởi vậy, hắn ở thời điểm Tiêu Nhược Dao cần phải động thủ di dời bàn, đứng ra ban ơn lấy lòng.

Đồng thời Phúc chấp sự lấy vãn bối khom người đến hành lễ đối với nàng, tựa là muốn nhìn phản ứng của nàng một chút.

Kết quả là… Ngô Minh đối với lễ tiết của mình thản nhiên tiếp nhận! Không có như những đệ tử bình thường mà thụ sủng nhược kinh!

Lần này, Phúc chấp sự trong lòng nhưng là đã quyết định, cái Tiêu Nhược Dao này tuyệt đối có bối phận cực kỳ cao! Là đệ tử thân truyền đời thứ mười ba!

Phải nịnh bợ a! Trong lòng Phúc chấp sự quyết định chủ ý, toàn lực hầu hạ nghênh tiếp cái tiểu nha đầu này.

Trên thực tế, Ngô Minh làm người xuyên không tới, căn bản không quá chú ý đến lễ tiết của hắn.

Phúc chấp sự quyết đoán, hoàn toàn thuộc về chó ngáp phải ruồi…

Giờ khắc này, ở chu vi xung quanh yết bảng tràng, sớm có đại trưởng lão, Bạch trưởng lão, Phục Linh trưởng lão cùng các vị trưởng lão khác ở nơi bí ẩn lặng yên quan sát.

“Này, lão Bạch, tựa là cái tiểu nha đầu váy xanh đai tím ở trên đài kia?” Phục Linh trưởng lão không dám tin tưởng, lấy huyền khí hạ thấp giọng hỏi Bạch trưởng lão.

“Không sai, nàng mấy ngày nay đúng là cướp hết danh tiếng.” Bạch trưởng lão âm thầm lắc đầu.

Để cho nàng đứng ở yết bảng tràng trong số mấy ngàn người, vốn tưởng rằng liền cái bọt nước đều không nổi lên được. Kết quả ngôi sao gây rắc rối vẫn là ngôi sao gây rắc rối, để ở chỗ nào cũng chẳng thấy bớt lo a.

Đại trưởng lão liền ở bên cạnh, chen lời nói: “Cái nữ hài này cũng không có thiếu chuyện lý thú, thậm chí bao gồm cả chuyện xấu của lão Bạch, đợi rảnh rỗi ta sẽ kể cho ngươi.”

“Ngươi dám nói lung tung, đừng trách ta đối với ngươi không khách khí.” Bạch trưởng lão nhất thời xấu hổ. Hắn căn cứ đầu đuôi sự việc, ở trước thời gian bình chọn tiềm tinh bảng đem toàn bộ biểu hiện của Ngô Minh nói hết cho Đại trưởng lão, thậm chí ngay cả chuyện nàng lập kế bỏ đá xuống giếng, khiến cho thân là trưởng lão như mình cũng chật vật không thôi cũng không có giấu diếm.

“Hắc, ngươi là muốn nói lão Bạch ăn thua thiệt? Chuyện như vậy nhất định phải nói cho ta nghe.” Phục Linh trưởng lão cười nói, nhưng rất nhanh sững sờ: “Chờ đã, ngươi nói nàng bách mạch đều phế?”

“Đúng đấy, hai người chúng ta đều tự tay khảo nghiệm qua.” Đại trưởng lão cùng Bạch trưởng lão đồng thời gật đầu.

Phục Linh trưởng lão cả giận nói: “Hoang đường! Nha đầu này da dẻ trắng nõn, phấn hồng nhuộm gò má, mi văn sắc nét, tóc mai đen bóng, thấy thế nào cũng đều là một nha đầu xinh xắn khỏe mạnh tràn đầy sức sống, nơi nào đến nỗi sẽ là thiên quỳ* không có kinh nguyệt, bách mạch đều phế thân thể?! Các ngươi hai cái lão lang băm này!” (*ý nói phụ nữ hay đau yếu bệnh tật không có kinh nguyệt, không có khả năng sinh con)

“A?” Bạch trưởng lão cùng Đại trưởng lão đồng thời giật mình.

“Ta chưa từng cưới vợ, đừng trách ta không hiểu chuyện.” Bạch trưởng lão đơn giản vung tay áo một cái giả ngu.

Đại trưởng lão cãi lại nói: “Nhưng mà nha đầu này xác thực là khí mạch ở mi tâm không có nửa điểm phản ứng, ta cùng lão Bạch truyền huyền khí vào liền như đá chìm đáy biển, không có nửa điểm phản hồi lại.”

“Đá chìm đáy biển… Không phản hồi lại…” Phục Linh trưởng lão nhìn chằm chằm Ngô Minh phía xa xa, cau mày cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Các ngươi thử nói xem, nếu như tư chất huyền khí đạt đến thiên khoan, sẽ là cái phản ứng gì?”

“Đương nhiên không biết.” Bạch trưởng lão xòe tay nói: “Người như thế tông môn còn chưa từng gặp. Tục truyền Trung Nguyên to lớn, cũng chỉ có Thiên Yêu cung cái yêu nghiệt Thái tử kia, mới có thiên khoan tư chất.”

“Như vậy thử so sánh, lúc kiểm tra tư chất, giả như chúng ta truyền vào huyền khí là nước lạnh. Tư chất đối phương càng tốt, dầu sôi càng nhiều, nước cùng dầu phản ứng càng mạnh.” Phục Linh trưởng lão phán đoán nói: “Trách trở xuống là lặng yên phản lại, chỉ có một chút chấn động, nho nhỏ một chén dầu sôi liền bị nước lạnh dội nguội; phổ thông tư chất thật giống như một ấm dầu sôi nhỏ, vùng vẫy một hồi sau rất nhanh liền muốn nguội lạnh. Nếu như là một chậu dầu sôi, hai bên ngang nhau, chậm rãi làm lạnh xuống.”

Đại trưởng lão nói tiếp: “Khí mạnh rộng rãi giống như là của tông chủ hoặc Lâm Triêu Dĩnh, tựa như một giọt nước gặp phải một chảo dầu sôi. Khí phản lại bỗng nhiên dồi dào.”

Bạch trưởng lão nhưng lại nghi vấn: “Như vậy thiết nghĩ thiên khoan là một nồi dầu sôi ùng ục, kết quả cũng chính là nước bị dầu sôi thiêu đốt dữ dội, cháy mãnh liệt khó dằn nổi. Nhưng ít ra nên có phản lại a.”

Phục Linh trưởng lão trầm ngâm một thoáng, đột nhiên đặt câu hỏi: “Bên trên thiên khoan, lẽ nào sẽ không còn cái tư chất khác?”

Đại trưởng lão cùng Bạch trưởng lão đều có chút ngây người.

Phục Linh trưởng lão từng chữ từng chữ, chậm rãi nói “Nếu là, cái vật chứa dầu kia không chỉ ngừng lại ở một cái nồi, mà là một thùng dầu sôi cuồn cuộn… Chúng ta thậm chí có thể nghĩ đến sự việc nghiêm trọng hơn, tư chất huyền khí trong cơ thể nàng là nhiều như một cái hồ dầu sôi vậy, thậm chí còn là một đại dương dầu sôi mênh mông, đợi huyền khí của chúng ta truyền vào, nếu như đổ một cái gáo nước lạnh hướng vào bên trong biển dầu sôi cuồn cuộn kia… Sẽ là kết quả gì?”

Bạch trưởng lão sững sờ nói: “Như vậy, chính là trực tiếp bốc hơi, nửa điểm, nửa điểm… Phản lại cũng không có…”

Lời nói này vừa ra, ba người đều là sợ hãi cả kinh.

Cái này, sao có thể có chuyện đó?!

Cái Tiêu Nhược Dao này, tư chất còn ở trên cả thiên khoan?!