CHƯƠNG 4

Trương Thịnh Hải vui mừng ôm lấy Trương Bảo Ngọc: “Tốt quá rồi, haha, em biết ngay là chiêu này có tác dụng mà!”

“Khụ khụ…” Trương Bảo Ngọc bị cậu ôm quá chặt, không thể thở nổi.

Bà Trương vội ngăn cản con trai: “Thằng nhóc này, mau buông chị con ra!”

“Hi hi, con vui quá thôi mà!”

Bà Trương rót một cốc nước, thân thiết đưa cho cô: “Bảo Ngọc, uống cốc nước đi con.”

Trương Bảo Ngọc lắc đầu, cô ngửi thấy mùi thuốc khử trùng trong phòng, cảm nhận được sự lạnh buốt của ống tiêm truyền dịch vào trong cơ thể, lại nhìn thấy mẹ kế và em trai đứng bên cạnh… Mọi thứ, thật sự khiến cô muốn khóc.

Đầu óc nhanh chóng vận hành, cô đột nhiên nhớ lại, hai năm trước, cô trượt chân ngã cầu thang, từng vào viện một lần, cũng bị tên nhóc lỗ m ãng Trương Thịnh Hải này lắc cho tỉnh dậy, lúc đó, cô còn mắng cậu một trận nữa.

Mọi chuyện giống như mới xảy ra ngày hôm qua, lần lượt hiện lên trước mắt. Nhưng lúc này mọi cảnh tượng lại tái hiện lại, vậy là cô… sống lại? Tái sinh? Hay chỉ là một giấc mơ?

“Chị, không phải chị bị ngã ngốc đi rồi đấy chứ?” Trương Thịnh Hải nhìn vẻ ngơ ngác của cô, đưa tay lên trước mặt cô huơ huơ: “Đây là mấy?”

Trương Bảo Ngọc cúi đầu xuống, kích động đến mức hai bả vai cô cũng run rẩy.

Là thật đó! Là thật! Cô vẫn chưa chết, cô sống lại rồi, hơn nữa còn trở về hai năm trước, lúc em trai vẫn chưa phải vào tù, ba cô vẫn chưa tự sát, cô vẫn chưa hề gặp Bắc Khởi Hiên!!

“Tiêu rồi! Mẹ, mau đi gọi bác sĩ! Chị thật sự bị ngốc rồi!”

“À, ờ, ờ…” Bà Trương cũng bị dọa một trận, vội vã đi tìm bác sĩ.

Trương Bảo Ngọc là công chúa của nhà họ Trương, là hòn ngọc được nâng niu trong lòng của ba mẹ chồng bà ta, nếu như cô có tổn thất gì, bà ta không gánh nổi trách nhiệm!

Trương Thịnh Hải giữ chặt hai vai Trương Bảo Ngọc, kích động nói: “Chị, chị phải gắng lên! Chị không thể ngốc được!”

Đột nhiên, Trương Bảo Ngọc ôm chầm lấy cậu.

Trương Thịnh Hải ngơ ra: “Chị…”

Lúc này, cậu có thể chắc chắn một trăm phần trăm, chị cậu thực sự bị ngốc rồi! Bởi vì từ bé chị đã rất ghét cậu, còn chưa từng cười với cậu lần nào chứ đừng nói là ôm cậu như thế này.

Cô kích động lau nước mắt trên chiếc áo phông hàng hiệu của em trai, thật tốt, cô vẫn còn được nghe tiếng em trai.

Cô mãi mãi cũng không quên được ngày em trai bị cảnh sát còng tay đưa đi. Cô đã chạy đuổi theo cả một quãng đường, cứ khóc mãi. Còn cậu thì bám vào song sắt cửa sổ, mỉm cười hét lớn nói với cô: “Chị, em sẽ không để người khác ăn hiếp chị, ai cũng không được!”

Em trai của cô lúc đó, ngốc đến mức khiến cô đau lòng.

Cô khẽ khịt mũi, ngẩng đầu cho nở nụ cười, nói với cậu: “Hải à!”

A! Trương Thịnh Hải cảm thấy mình cũng bị ngốc theo rồi, chị gọi tên cậu kìa!!

Trương Bảo Ngọc nắm chặt lấy tay của anh, nghiêm túc nói: “Tiểu Hải, sau này để chị bảo vệ em, chị sẽ không để người khác ăn hiếp em, ai cũng không được.”

Trương Thịnh Hải ngơ ngác nhìn cô, đột nhiên, cậu quay mặt đi, đưa tay lau lau khóe mắt: “Chị, không phải chị bị ngã đến hỏng não rồi đấy chứ…”