Lao ái đứng trong sảnh, đi theo y là Hàn Kiệt và bốn tên thân vệ.

Ðào Phương đang tiếp đãi y thấy Hạng Thiếu Long đến thì lui vào trong nội sảnh.

Lao ái mới gặp mặt đã than, "Thiếu Long sao lại không coi ta là bạn bè thế?"

Hạng Thiếu Long lo cho bọn Hàn Kiệt xong kéo y sang một bên rồi nói, "Hạng mĩ nhân này tiểu đệ không tiếp xúc thì hơn, đêm qua Kim lão đại cố ý ngầm bảo Thạch Tố Phương có ý với tiểu đệ, rõ ràng là gợi lòng đố kị ở Lao huynh để chia rẽ chúng ta cho nên mới không nhận lời cuộc hẹn ngày hôm nay. Lao huynh có hiểu cho nỗi khổ tâm của ta chăng?"

Lao ái ngạc nhiên nghĩ một lát đỏ mặt đáp, "Tai hạ không nghĩ đến chuyện này, Thạch Tố Phương chẳng qua chỉ là một danh kỹ làm sao đủ tư cách để ly gián chúng ta, Hạng huynh đã qua đá nghi."

Hạng Thiếu Long biết rõ y nói lời không thật lòng, hạ giọng nói, "Theo ta thấy đó là độc kế của Phố Cao, ngàn vạn lần đừng xem thường mĩ nhân xinh đẹp này có thể nhà tan cửa nát như chơi. Ðát Kỷ, Bao Tự đều là những người đẹp nghiêng nước nghiêng thành có lúc còn lợi hại hơn thiên binh vạn mã, khiến cho người ta không đề phòng được. Theo ta thấy nếu ta đến quý phủ dự yến, Thạch Tố Phương giả vờ yêu thích ta, lại có ý quyến rũ Lao huynh, nếu chúng ta không chuẩn bị, huynh bảo sẽ xảy ra chuyện gì?"

Lao ái tự cho mình là một hảo hán tử nên không thể vừa nghe thế đã sợ, bảo rằng, "Thiếu Long hãy yên tâm, Lao ái này có thể nói rằng lớn từ trong bụi hoa, hạng nữ nhân nào mà chưa gặp qua, ả đến đây quyến rũ ta, đảm bảo sẽ có thủ đoạn ứng phó, không ảnh hưởng đến tình bằng hữu của chúng ta. Hà hà! Nhưng chúng ta hãy tỉ thí thử xem ai sẽ giành được ả nhưng không đố kị nhau vì tranh phong, có thể sa vào bẫy của Phố Cao, nếu ai có thể nắm được trái tim của ả, thì có thể biết được âm mưu của Phố Cao."

Hạng Thiếu Long cười thầm trong lòng biết Lao ái chẳng thể làm được chuyện lớn, thấy sắc đẹp là nổi lòng tham không thể tự không thể tự khống chế được mình, cười ha ha rồi nói, "Ðó chính là lý do ta từ chối không đến dự tiệc hôm nay của Lao huynh để cho Lao huynh thi triển thủ đoạn giành lấy Thạch Tố Phương."

Lao ái than rằng, "Giờ đây ta đương nhiên không thể trách Thiếu Long, chỉ có điều Thạch Tố Phương bảo rằng phải có Hạng Thiếu Long thì mới chịu đến, với tính cách của ả, đến lúc không gặp Thiếu Long thì sẽ bỏ đi há chẳng mất hứng quá hay sao?"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói, "Ðấy chính là cái bẫy Phố Cao đặt ra, đừng hòng chúng ta mắc lừa, huynh rốt cuộc muốn ta làm thế nào?"

Lao ái lúng túng bảo, "Giờ đây ta hi vọng hiếu Long sẽ đến một chuyến xem thử Thạch Tố Phương giở trò gì, nói không chừng ta sẽ cho ả một chút mê dược khiến cho Phố Cao trộm gà không xong lại còn mất một nắm gạo."

Hạng Thiếu Long thầm mắng đê tiện, nhưng nghĩ lại ngày trước mình đã từng cho vương hậu nước Triệu là Hàn Tinh uống thuốc, tuy là không thành công nhưng cũng không dám trách Lao ái nữa. Bởi vì nói cho cùng Thạch Tố Phương cũng chẳng phải là hạng tốt lành gì, nói, "Nếu dễ dàng như thế thì ả đã bị rất nhiều người chiếm phần tiện nghi nhiều lần Hạng nữ nhân này sẽ dễ dàng có cách ứng phó với trường hợp ấy, nếu bị ả vạch trần thì càng không hay hơn."

Lao ái kéo tay gã nói, "Thời gian không còn nhiều nữa, Thiếu Long hãy mau đi theo ta."

Hạng Thiếu Long không thể từ chối nữa, chỉ đành đi theo y.

Rời khỏi Ô phủ đi về nhưng không phải đi về hướng nội phủ của Lao ái, Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi.

Lao ái than rằng, "Ðã sớm biết Thiếu Long không chịu đến, ta bèn sai người thông báo với Phố Cao để thăm dò tâm ý của Thạch Tố Phương nào ngờ rằng ả lập tức không chịu đến, cho nên ta đành đến để nài nỉ Thiếu Long. Giờ đây chúng ta đến phủ tướng quân của Ðỗ Bích ở Hàm Dương, còn chuyện Thạch Tố Phương có chịu đến gặp chúng ta hay không thì vẫn không biết được."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ hạng nữ nhân xinh đẹp, đối với nam nhân càng phớt tỉnh càng đáng quý. Lao ái trước đây là hạng phong lưu, giờ đây gặp phải một Thạch Tố Phương không coi y ra gì ngược lại khiến cho y càng ham muốn hơn.

Tiếp xúc với Phố Cao nhiều lần càng phát hiện kẻ này có nhiều thủ đoạn lợi hại.

Mấy năm qua, Hạng Thiếu Long sống trong thời đại Chiến Quốc này, đã học được rất nhiều tri thức lịch sử của thế giới này từ Kỷ Yên Nhiên, cho nên không còn cảm thấy mù mờ như hồi mới đến đây nữa.

Vả lại gã là người đến từ thế kỉ hai mươi mốt, cho nên có thể đứng từ góc độ khác để nhìn nhận thời đại này.

Tam Tấn chia ba và Thương ưởng biến pháp có thể nói là bước chuyển ngoặt của thời đại này. Có thể nói là sự thay đổi này rất mạnh mẽ, dù cho hai ngàn năm sau đó, ngoài chuyện chiến tranh nha phiến các nước lớn mạnh xâm lược Trung Hoa, cũng không có thời đại nào có thể bì với thời đại này.

Trong thời đại này các chư hầu thời Xuân thu, nếu như sự phát triển của công thương nghiệp, sự mở rộng của các đô thị, sự tàn khốc của chiến tranh, sự ra đời của giai cấp trí thức mới, sự giải phóng về mặt tư tưởng cho đến nay đã tăng lên nhiều lần.

Trong đó các nhân tố ảnh hưởng nhất của thời đại này là sự xuất hiện của các thương gia lớn và các cơ sở sản xuất.

Những giai cấp mới trỗi dậy vượt quốc gia này, bằng tài lực hùng hậu của mình đã đi khắp nam bắc, họ học nhiều biết rộng lại giao lưu rộng rãi, có sức ảnh hưởng không gì so sánh được đối với chính trị.

Kẻ đại diện chính là Lã Bất Vi, người nắm trong tay món hàng Dị Nhân, những người khác là Ô Thị Lô, Quách Tùng và giờ đây là Phố Cao, kẻ đang mưu đồ lật đổ tiểu Bàn, đều là những thương gia ngửa tay làm mưa, lật tay làm mây, kêu mây gọi gió, từ thương nghiệp đi đến chính trị.

Còn Cầm Thanh nhờ có được mỏ chu sa mà trở thành hoàng tộc nhà Tần, có thể độc lập tự chủ, có thể giữ trinh tiết cho mình, được mọi người kính ngưỡng, nếu như là một nữ nhân bình thường với sắc đẹp của mình đã sớm trở thành tỳ thiếp cho một nhà quyền quý nào đó.

Ðể ứng phó với chiến tranh và cạnh tranh trong chính trị, văn và võ đã bắt đầu chia ra, dần dần chuyên nghiệp hóa.

Ví như Vương Tiễn và Lý Tư hai người này thay đổi chức quyền cho nhau thì đảm bảo nước Tần sẽ loạn, còn Hung Nô thì đánh thẳng vào Hàm Dương.

Ngọn gió chuyên nghiệp hóa thổi khắp nới, binh lính thời Chiến Quốc không phải là binh lính nông dân có thể lúc nào trưng dụng cũng được như thời Xuân Thu. Thậm chí có sự xuất hiện của những cơ quan như Vị Nam võ sĩ hành quán, chuyên luyện tập võ nghệ và binh pháp để đáp ứng cho nhu cầu của giai cấp thống trị. Cho nên nội chiến hay ngoại tranh, mức độ phức tạp và tính kịch liệt của nó đều hơn hẳn trước kia.

Tiểu Bàn ngày sau thống nhất được sáu nước, chẳng qua là nhờ thân phận đặc biệt của y, y không phải nhiễm những thói hư tật xấu trong cung cho nên mới có thể vượt lên hùng bá thiên hạ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Song một kẻ hùng tài đại lược như y, thật là hiếm có trên đời, cho nên sau khi y chết đi, không ai có thể hơn được.

Ðang suy nghĩ thì đã đến cổng phủ tướng quân của Ðỗ Bích tại ngoại thành tây.

Hạng Thiếu Long lúc này cũng muốn gặp được Thạch Tố Phương, sức thu hút của mĩ nữ quả thật là ghê gớm dù biết được lòng dạ nàng chẳng tốt đẹp gì, nhưng nén không được vẫn cứ muốn gặp nàng.

Đó chính là chỗ lợi hại nhất của Phố Cao. Một con buôn thành công là phải hiểu tâm ý của khách hàng, quả thật tù xưa đến nay đều như nhau cả.

Trong phòng đại sảnh có bày một chiếu tiệc vuông, xung quanh chiếu tiệc ấy có sáu chỗ ngồi.

Hạng Thiếu Long thích ngồi như thế này khi nói chuyện có vẻ thân thiết hơn.

Ðỗ Bích thân chinh ra đón Hạng Thiếu Long, Lao ái và Hàn Kiệt vào trong sảnh, các thiết vệ và thân vệ đều ở gian ngoài, đã có người khác tiếp đãi.

Thái độ của Ðỗ Bích nhiệt tình hơn lúc trước khiến người ta khó tưởng tượng rằng trước đây y là một kẻ lạnh lùng và tiết kiệm nụ cười.

Hạng Thiếu Long thì biết rõ tâm ý của y.

Nếu bọn chúng có thể giết chết tiểu Bàn rồi giá họa cho Lã Bất Vi, thì sẽ tìm cách lôi kéo phía bên Hạng Thiếu Long qua, bởi vì Thành Kiều đã trở thành kẻ thừa kế hợp pháp. Lúc đó bọn Vương Bột, Vương Lăng không còn cách nào, chỉ đành ủng hộ cho Thành Kiều. Còn Lao ái, một là vì y vẫn còn giá trị lợi dụng, hai là Ðỗ Bích coi thường y, cũng tin rằng y không làm được truyện lớn gì như là Vương Lăng đã nghĩ.

Ðiều Lao ái quan tâm nhất là Thạch Tố Phương có dự tiệc không, hỏi, "Thạch tiểu thư..."

Ðỗ Bích cười rằng, "Nội sử đại nhân cứ yên lòng, Phố đại nhân đã thân chinh đến nói vơi Thạch tiểu thư. Chao ôi!

Lòng dạ nữ nhân thật khó đoán. Nàng thật ra có ấn tượng rất tốt với nội sử đại nhân, nhưng chỉ ngại rằng Hạng đại nhân sai hẹn nên mới chần chừ đó thối! Nội sử đại nhân xin đừng trách."

Lao ái lấy lại được chút sĩ diện thì thấy tự tin thoải mái trong lòng.

Lúc này Phố Cao đến từ xa, đưa tay ra hiệu mọi thứ sắp xếp ổn thỏa, Ðỗ Bích mời mọi người ngồi xuống. Chỗ ở giữa Hạng Thiếu Long và Lao ái còn trống, rõ ràng là chừa cho Thạch Tố Phương.

Bọn nô tỳ trước tiên dọn rượu thịt lên, lại có nữ nhạc sư gảy đàn trợ hứng.

Không bao lâu sao thì bọn ca cơ xuất hiện, ai ai cũng yểu điệu nhịp nhàng, chỉ tiếc là Hạng Thiếu Long, Lao ái, Hàn Kiệt đang mải nghĩ đến chuyện khác không có lòng thưởng thức.

Múa xong, bọn vũ cơ và bon nhạc sư lui ra khỏi đại sảnh, chỉ để lại sau mĩ nữ, toàn là bọn có nhan sắc.

So ra các công khanh đại thần ở Hàm Dương trừ Lã Bất Vi không ai bằng Ðỗ Bích.

Hàn Kiệt thuận miệng hỏi, "Phố gia đến Hàm Dương là để buôn bàn gì?"

Phố Cao cười nói, "Có nhạc phụ của Hạng đại nhân ở đây nào đến lượt ta kiếm lời."

Mọi người đều biết y nói đùa, Ðỗ Bích cười nói, "Vị bằng hữu này của ta làm sinh ý cũng như thuật trị quốc của Y Doãn, Lã Thượng, binh pháp của Tôn Võ, Ngô Khởi, chính trị của Thương ưởng khiến cho người ta khâm phục không còn lời gì để nói."

Phố Cao khiêm nhường nói, "Còn nói là bằng hữu, cứ mãi thổi phồng ta, song nói đến làm sinh ý, Phố mỗ khâm phục nhất là ba người. Người thứ nhất chính là thái nhạc Ô Thị Lô của Thiếu Long đây, ngựa mà ông ta nuôi nhiều đến nỗi không thể tính bằng con mà phải tính bằng sơn cốc. Người thứ hai chính là Bạch Khuê, kẻ kinh doanh mễ cốc và tơ tằm ở nước Ngụy, mùa bội thu thì y mua vào với giá thấp, mùa hạn hán thì y bán ra với giá cao. Người thứ ba là Y Ðốn, muối trong kho lẫm của y đủ cho người trong thiên hạ ăn trong mấy năm. Còn Lã Bất Vi ư? Vẫn chưa đủ tư cách."

Hạng Thiếu Long nghĩ chỗ lợi hại của Phố Cao chính là không để lại dấu vết những lời chê Lã Bất Vi, những lời này vừa hay vừa có tính thuyết phục.

Hàn Kiệt cười, "Song Lã Bất Vi là người biết đầu cơ."

Mọi người đều hiểu ý của y nên cười ầm lên.

Hàn Kiệt từ khi xuất đầu lộ diện trong buổi mừng thọ của Lã Bất Vi thì cho đến nay vẫn rất hạ mình, hình như sợ qua mặt Lao ái, nhưng về kiến thức và cách ăn nói, y không bằng Lao ái.

Hạng Thiếu Long bình thản nói, "Phố gia không phải chuyên gia đầu cơ hay sao?"

Phố Cao cười gượng gạo nói, "Hạng đại nhân độ lượng đừng khơi lại vết đau này nữa, lần đó tại hạ thua rất thê thảm, nếu biết sóm thì đã học theo cách của Trọng Tôn Long nước Tề, chỉ cần một cao thủ có bản sự bằng một nửa Hạng đại nhân thủ thế thì đảm bảo tiền bạc sẽ cuồn cuộn chảy vào, để tránh được mối nguy trong nghề cá cược như lệnh nhạc phụ."

Lần này cả Hạng Thiếu Long cũng phải bật cười, miệng lưỡi của kẻ buôn bán quả thật khác người, sinh động thú vị hơn nhi êu.

Lao ái thì chỉ quan tâm đến Thạch Tố Phương, nói, "Thạch tiểu thư có thể đến được không?"

Ðỗ Bích cười nói, "Ðại nhân yên tâm, nữ nhân càng xinh đẹp thì càng khó hầu hạ, Thạch tiểu thư tuy ở trong tệ phủ nhưng đến giờ chính ta cũng chỉ có gặp hai lần, nhưng cùng dự tiệc như thế này thì là lần thứ nhất chỉ toàn là nhờ ăn theo ba vị mà thôi."

Lao ái thấy Ðỗ Bích nâng cao mình hư thế thì cảm thấy vinh hạnh lắm, vội vàng nâng chén chúc rượu.

Hạng Thiếu Long chỉ giả vờ chứ không uống giọt nào vào miệng, Phố Cao ngạc nhiên nói, "Hạng đại nhân phải chăng chê rượu không hợp ý, để tại hạ sai người đi đổi bình rượu khác."

Hạng Thiếu Long cười nói, "Nhớ mấy ngày trước Phố gia bị người ta phục kích bắt, e rằng cũng như tại hạ, chỉ nhấp môi rồi dừng lại."

Phố Cao định nói tiếp thì ánh mắt Lao ái sáng lên nhìn về phía cửa lớn.

Mọi người nhìn theo ánh mắt của y bao gồm có Hạng Thiếu Long, mắt mở to, mồm há hốc.

Chỉ thấy Thạch Tố Phương được hai tỳ nữ đỡ ở hai bên, uyển chuyển bước vào trong sảnh đường.

Chắc nàng mới tắm táp nên mái tóc dài buông óng ả, trên có cài một cây mộc thoa, nàng không trang điểm, người mặc một chiếc áo mài trắng, tay áo dài đến bàn tay, lộ ra ngón tay thon dài, phía dưới là chiếc váy dài đến vét đất màu vàng, không mang bất cứ một phục sức nào nữa nhưng làm cho nàng đẹp gấp trăm ngàn lần những nữ tử ăn mặc lòe loẹt.

Mọi người bắt đầu đứng dậy, trong đầu dâng lên cảm giác xấu hổ.

Thạch Tố Phương có vẻ lãnh đạm cúi người ngồi xuống giữa hai vị Lao, Hạng. Mọi người lúc này mới ngồi xuống cùng nàng.

Lao ái phất tay cho ả tỳ nữ phía sau lui ra, tự tay mình rót rượu cho nàng, xem ra y đã quên hết lời cảnh cáo của Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long ngửi được mùi thơm trên cơ thể nàng bất chợt nhớ đến Kỷ Yên Nhiên, rồi gã tỉnh người ra càng lúc càng thấy không thể coi thường tên con buôn Phố Cao này.

Dã tâm của con người là cái không thể thỏa mãn được, cho nên địa vị của Lã Bất Vi chính là mục tiêu để y hướng tới, vì thế đứng trước sắc đẹp mà không thèm để ý.

Còn Ðỗ Bích thì trước nay có ý với Kỷ Yên Nhiên, nhưng tự nhiên cũng không chống cự lại được sức hấp dẫn của Thạch Tố Phương.

Thạch Tố Phương cảm tạ Lao ái rồi liếc mắt nhìn mọi người, không riêng gì Lao ái tất cả những người khác đều thấy ngây ngất trong lòng.

Lao ái đợi nàng đã lâu nhưng giờ đây khi nàng ngồi bên cạnh, y vẫn không biết nói lời gì mới phải.

Thạch Tố Phương chủ động mời mọi người một chén, bình thản quay sang hỏi, "Hạng đại nhân cớ gì đột nhiên lại rảnh thế?"

Hạng Thiếu Long bị nàng nhìn đến nỗi lúng túng nâng chén cười rằng, "Tại hạ không đành nói dối vơi Thạch tiểu thư chỉ đành tự phạt mình một chén, mong tiểu thư bỏ qua cho Hạng mỗ."

Phố Cao cười lớn, "Thạch tiểu thư nếu biết rằng Hạng đại nhân mạo hiểm đến đây uống chén rượu này thì trong lòng sẽ cảm động lắm."

Hạng Thiếu Long cạn chén rượu, đặt chén rượu xuống, chỉ thấy trong mắt của Thạch Tố Phương lộ vẻ kì dị, rồi tránh anh mắt của gã, hỏi Phố Cao vì gì mà nói lời ấy, đợi Phố Cao giải thích xong, Thạch Tố Phương vui mừng nói, "Vậy thì Tố Phương xin thất lễ uống cùng đại nhân một chén."

Nói là một chuyện, làm là một chuyện, Lao ái thấy Thạch Tố Phương chú ý đến Hạng Thiếu Long thì bẽ bàng cạn chén cùng nàng.

Ðỗ Bích cười nói, "Hãy khoan, tiểu thư của chúng ta trước nay có thói quen mỗi làn gặp yến tiệc chỉ uống ba chén, giờ đây đã uống được hai chen, Lao đại nhân nhất đinh phải trân trọng."

Lao ái càng buồn hơn, lại không dám làm mất phong độ của mình, chỉ đành cười khan hai tiếng rồi khen tài nghệ của nàng.

Thạch Tố Phương không biết có phải không thèm nghe hay không, khi Lao ái khen nàng quá đáng chỉ cười nhạt.

Lao ái trong lòng ham muốn nhưng không biết làm cách nào nữa, Hàn Kiệt kiếm thuật tuy cao nhưng trong trường hợp này cũng không thể giúp đỡ được.

Khi Lao ái khen tài nghệ của Thạch Tố Phương là xưa nay chưa ai có, Thạch Tố Phương khúc khích cười nói, "Lao đại nhân thật quá khen, so với người xưa nghề ca vũ của Tố Phương chẳng là gì cả chỉ mong được giải sầu cho các vị đại nhân Vũ nhạc của người xưa thì có nghĩa định quốc an bang. Vua Thuần đã làm nên Vận, vua Vũ đã nghĩ ra Ðại Hạ, Võ Vương đã viết ra Ðại Vũ. Ðược Khổng Khâu xếp trong lục nghệ, nào đền lượt đám nữ tử chúng tôi so bì."

Lao ái rõ ràng ít hiểu biết về mặt nên chỉ ngạc nhiên cười theo không nói gì nữa.

Hạng Thiếu Long thì lại càng mù mờ hơn Lao ái, chột dạ thầm nghĩ chắc xuất thân của Thạch Tố Phương cũng không phải là đơn giản.

Thạch Tố Phương bình tĩnh nói, "Cạc vị đã từng nghe câu truyện này chưa? Sau khi Sở Văn Vương chết đi để lại một vị phu nhân xinh đẹp, công tử Nguyên muốn quyến rũ nàng nhưng không thể nào bước vào được, vì thế dựng nên một biệt quán cạnh cung của nàng, ngày ngày đều tấu nhạc mong dụ nàng ra ngoài. Một ngày nọ nàng ra ngoài thật, công tử Nguyên cứ tưởng làm cho nàng động lòng."

Nói đến đay thì im bặt lại không nói nữa.

Lúc nàng nói chuyện rành rọt âm thanh rất dễ nghe, Hạng Thiếu Long cũng bắt đầu chú ý. Lao ái thì không cần phải nói nữa. có một chỗ đặc biệt của nàng là khiến cho người ta rất khó chạm đến, trước mặt nàng ai cũng có cảm giác tự ti.

Ðỗ Bích nói, "Quả phụ của Sở Văn Vương đương nhiên không động lòng, e rằng Nguyên công tử tỏ tình sai rồi."

Trước mặt mĩ nhân, Ðỗ Bích nén không được cũng ra vẻ một lần để giành lấy ấn tượng tốt của nàng.

Lời duy nhất có thể nói thì bị Ðỗ Bích nói rồi, Lao ái không có cơ hội xen vào.

Hạng Thiếu Long thâm kêu không hay, Lao ái đã bị hạng mĩ nữ này hoàn toàn kiềm chế trong lòng bàn tay, nếu nàng tỏ ra tốt với một mình mình thì khiến cho Lao ái khó chịu, sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ tốt đẹp giữa mình và Lao ái.

Hàn Kiệt mỉm cười nói, "Mong tiểu thư khai ơn, cho chúng tôi biết kết cuộc của câu chuyện này."

Thạch Tố Phương nói, "Vị phu nhân ấy đã khóc rằng, tiên quân tấu nhạc là để tu sửa võ bị, giờ đây công tử không lấy đó đối địch mà lại dùng nó ở chỗ vị môn nhân này. Thật kì lạ, công tử Nguyên nghe xong thì cảm thấy xấu hổ lắm lập tức đem sáu trăm xe đi đánh nước Trịnh."

Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên, câu chuyện này có ý chê tài nghệ ca vũ của mình không đáng cho người ta khen ngợi, hàm ý sâu xa nhưng cũng mang chút bi thương, khiến cho người ta lập tức thay đổi thái độ với nàng, không coi nàng là một ca kĩ bình thường nữa.

Phố Cao cười ha ha, xóa tan bầu không khí trầm lắng, nói, "Phố mỗ đã lãnh ngộ cao kiến của Thạch tiểu thư."

ánh mắt Thạch Tố Phương hướng về Hạng Thiếu Long nói, "Trước khi Tố Phương đến đây không biết các vị đại nhân đang bàn luận chuyện gì?"

Hạng Thiếu Long đang nghiên ngẫm câu chuyện của Thạch Tố Phương, suy đoán dụng ý của nàng khi kể câu chuyện này, nghe thế thì giật mình, nén không được, "ô, hình như có liên quan đến chuyện làm sinh ý."

Mọi người thấy gã dáng vẻ kì lạ thì cười ầm lên.

Thạch Tố Phương cũng bưng miệng cười, dịu dàng nói, "Chắc chủ đề này là do Phố gia gợi ra."

Lao ái nổi lòng ganh ty buột miệng nói rằng, "Tiểu thư liệu việc như thần, chính là như thế."

Hạng Thiếu Long trong lòng cười khổ, Thạch Tố Phương vừa xuất hiện thì đã khống chế được toàn trường, Lao ái ngày thường là kẻ miệng lưỡi hơn người nhưng giờ đây chỉ phụ họa được mấy câu, mà mình cũng cảm thấy phải nói gì mới phải nữ nhân như thế này, lần đầu tiên mới gặp được.

Ðỗ Bích cười và nói, "Phố lão bản bảo rằng khâm phục nhất ba người, đó chính là Ô Thị Lôi, Bạch Khuê và Y Ðốn, không biết Thạch tiêu thư khâm phục ba người nào?"

Thạch Tố Phương nhoẻn miệng cười, "Có bao vị cao hiền đang ngồi đây lúc nào mới đến lượt tiểu nữ lên tiếng, hay là xin mời Lao đại nhân nói trước."

Lao ái nhìn nàng chằm chăm, nhất thời không hiểu nàng và Ðỗ Bích nói gì nên chưa lúng túng lên tiếng.

Hàn Kiệt thấy chủ gặp khó khăn bèn lên tiếng nói giúp, "Hay là để tại hạ nói trước. Người tại hạ khâm phục nhất chính là Tôn Võ. Không những đã để lại binh thư tuyệt thế cổ kim, năm xưa chỉ có mấy vạn quân Ngô mà khéo dụng kế hay, đi vào nguy hiểm để rồi đại phá quân Sở nhiều hơn họ đến mấy lần rồi đánh thẳng đến Dĩnh Ðô, có thể nói là người xưa không bằng, người sau theo không kịp."

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ chỉ có người trải qua cuộc chiến tranh này mới biết được Tốn Võ đánh trận hay như thế nào.

Ðỗ Bích nói, "Thế là Hàn đại nhân đã nói giùm lời trong lòng ta, trong cuộc đời này, người ta khâm phục nhất cũng là Tôn Võ."

Thạch Tố Phương đưa mắt nhìn Lao ái, Lao ái vội nói, "Tôn Võ tuy là một tuyệt đại binh gia nhưng rốt cuộc vẫn là tôi tớ cho người ta. Kẻ Lao ái khâm phục nhất là Tấn Văn Công, ông ta có thể ngồi yên trong vỗ ngoài, làm nên nghiệp bá, công nghiệp của ông ta hơn hẳn Tề Hoàn công."

Thạch Tố Phương hững hờ nói, "Té ra Lao đại nhân là người nuôi chí lớn."

Phố Cao và Ðỗ Bích nhìn nhau cũng như Hạng Thiếu Long, rõ ràng đã nghe được Thạch Tố Phương muốn châm biếm Lao ái muốn là quốc quân.

Lao ái vẫn còn tưởng rằng Thạch Tố Phương khen ngợi y nên còn đang dương dương đắc ý.

Hạng Thiếu Long cảm thấy chán nản trong lòng, sáu người trong tiệc rượu này ai ai cũng có lòng riêng, không hề có thành ý với nhau, không những không hợp nhau mà còn có cái cảm giác đầu trâu không đối được với mõm ngựa, nén không được nói, "Tại hạ thì ngược lại với Lao đại nhân. Trong lòng không có chí lớn, người mà tại hạ khâm phục rất nhiều, cho nên rất khó đưa ra một người nào."

Phố Cao phì cười, "Người ta khâm phục nhất là Hạng đại nhân, ung dung tự nhiên khiến người ta khó mà bắt bẻ được, chả trách nào Quản Trung Tà phải hạ mình dưới Bách Chiến đao pháp của Hạng đại nhân."

Lao ái biến sắc, tuy y biết Phố Cao cũng nâng Hạng khen mình, nhưng Hạng Thiếu Long quả thật nhanh trí không hề hạ xuống thế hạ phong vì những lời nói lợi hại của Thạch Tố Phương, còn mình thì thất thế muốn không đố kị quả là khó.

Hàn Kiệt chen vào nói, "Không biết người trong lòng của Thạch tiểu thư là vị minh quân mãnh tướng nào?"

Mọi người đều cảm thấy hứng thú chờ câu trả lời của Thạch Tố Phương.

Thạch Tố Phương như nhìn về một nơi xa xăm, "Nơi đóng quân sẽ sinh toàn bụi gai, sau chiến trận là những năm đói khổ, vì giành đất mà đánh nhau, người chết đầy đồng, vì giành thành mà đánh nhau, người chết đầy thành, quân chủ mãnh tướng phía sau lưng toàn là người dân khổ nạn, làm sao có thể là người Tố Phương khâm phục?"

Lúc này cả Ðỗ Bích cũng cứng họng không nói được gì ngược lại Hạng Thiếu Long lại quên đi tình huống giữa địch với ta ngạc nhiên nói, "Ðáng thương thay xác khô bên sông Vô Ðịnh, đáng sầu thay người trong chốn khuê phòng. Cho nên có cái gọi là sau cuộc chiến công thì thuộc về một người nhưng có hàng ngàn xác ngã xuống, không ngờ Thạch tiểu thư đã hiểu được như vậy. ô! Sao các người lại nhìn ta như vậy?"

Khi gã nói hai câu đầu Thạch Tố Phương quay phắt sang nhìn gã, cả bọn Phố Cao cũng biến sắc.

Hạng Thiếu Long biết mình trong lúc nhất thời đã cầm nhầm danh ngôn của người xưa. Gã tuy hiểu biết ít về thi tù nhưng những điều hắn biết đều rất phổ biến, nhưng cũng là những câu danh ngôn hay nhất.

Hàn Kiệt nhíu mày nói, "Ðáng thương thay xác khô bên sông Vô Ðịnh, đáng sầu thay người trong chốn khuê phòng.

Hai câu này đã nói hết sự tàn khốc của chiến tranh, không biết con sông Vô Ðịnh nằm ở chỗ nào?"

Hạng Thiếu Long né tránh ánh mắt của Thạch Tố Phương, bảo rằng, "Ðó có thể là bất cứ con sông nào nên mới gọi là sông Vô Ðịnh.

Ðỗ Bích nhìn kĩ gã một lúc rồi thở dài rằng, "Chả trách nào Hạng đại nhân lọt vào mắt xanh của Kỷ tài nữ. Sau một chiến công là ngàn vạn thân xác, song từ xưa đến nay, chiến tranh là bình thường, không phải người giết ta thì ta giết ngươi, chẳng còn cách nào nữa."

Lao ái thấy Hạng Thiếu Long khiến cho Thạch Tố Phương chú ý, cảm thấy nhụt chí lắm nhưng cũng khó nén lòng đố kị lẻn sang chuyện khác mà nói rằng, "Thạch tiểu thư vẫn chưa nói ra người mà mình khâm phục."

Thạch Tố Phương thu lại ánh mắt nhìn Hạng Thiếu Long, liếc sang Lao ái sau đó mới ngó lên cây xà nhà ở trên đầu, u buồn nói, "ở nước Sở có một người, nghe nói Sở vương biết y có tài đức sang mời y làm tướng quốc. Y bèn hỏi sú giả rằng, Nghe nói Sở vương có con rùa thần, chết đã hơn ba ngàn năm, Sở vương vẫn giấu trong tay áo. Con rùa ấy chấp nhận chết để người ta cất xương hay là muốn sống để thò đuôi nơi bùn lầy? Sứ giả đáp, Thà sống nơi bùn lầy để được thò đuôi Người ấy bảo rằng, Hãy về đi, ta thà sống trong bùn lầy để được thò đuôi còn hơn."

Không biết nàng cớ gì lại kể thêm một câu chuyện nữa.

Hạng Thiếu Long nhủ thầm, "Trong lòng rốt cuộc là vị tiên hiền nào mà có một câu chuyện hay đến thế, chỉ tiếc là kiến thức có hạn ngoài một số người của các phái Nho, Mặc, Ðạo, Pháp thì gã chẳng nhớ ai cả." Ðột nhiên vỗ bàn kêu rằng, "Té ra người mà tiểu thư khâm phục là Trang Chu, kẻ chỉ thường lấy những câu chuyện kì lạ để lý giải những đạo lý huyền diệu, trả trách nào lại thích kể chuyện đến thế."

Mọi người lúc này mới nhớ đến Trang Chu đồng thời nhìn Hạng Thiếu Long bằng con mắt khác.

Thạch Tố Phương càng ngạc nhiên hơn quay qua nhìn gã.

Đó chính là sự khác nhau giữa xưa và nay. Trong thời đại này người ta chỉ viết sách bằng tre nên lưu truyền không rộng, chỉ một số người mới biết được. Còn người ở thế kỉ hai mươi mốt không những dễ dàng có được những loại sách báo mà còn có cả những loại sách điện tử, còn người cổ đại đọc sách thì khó hơn, đó chính là sự khác nhau của hai thời.

Thạch Tố Phương ngạc nhiên nói, "Té ra Hạng đại nhân cũng nghiên cứu Trang Chu, tiểu nữ nhìn quanh xưa nay, chưa tìm ra người nào có kiến thức siêu phàm như ông ta, chỉ có ông ta mới thấu hiểu được cuộc đời, coi nhẹ sự sống chết thành bại, thoát ra khỏi sự trói buộc của dục vọng, hỉ nộ ái lạc trên cuộc đời này, coi mình và vạn vật trời đất đều là một, không phân chia ngã hoặc phi ngã."

Lần này đến lượt bọn Hạng Thiếu Long đều biến sắc. Chỉ những lý giải của nàng đối với Trang Tử thì cũng biết trí tuệ của người mĩ nữ này siêu phàm đến mức nào.

Hàn Kiệt cung kính nói, "Dám hỏi tiểu thư là nữ sĩ phương nào?"

Thạch Tố Phương trong mắt lộ vẻ u buồn, nhỏ nhẹ nói, "Dân mất nước không cần phải nhắc đến nữa."

Lao ái vốn nuôi trong lòng sự ham muốn, nhưng lúc này bao nhiêu tà niệm cũng đều biến mất hết.

Thạch Tố Phương đột nhiên đứng dậy lùi ra sau hai bước, "Tuy vẫn còn thiếu các vị một chén rượu nhưng chỉ đành nhờ các ngày khác bù vào, Tố Phương giờ đây chỉ muốn một chỗ yên tĩnh để suy nghĩ một vấn đề, xin lỗi các vị."

Phố Cao định lên tiếng nhưng rồi thôi, dáng vẻ rất phức tạp.

Hạng Thiếu Long nhìn theo bóng dáng của nàng thầm nghĩ dù cho tài học hay nhan sắc đều đủ để so sánh với Kỷ Yên Nhiên và Cầm Thanh, nhưng rõ ràng không may mắn bằng bọn họ.

Gã đột nhiên quyết tâm dù thế nào nữa cũng không nên tiếp xúc với nàng, bởi vì gã đã có lòng kính trọng cho nên không vì mối quan hệ của địch mà làm tổn thương đến nàng.

Tuy nàng khiến cho Lao ái đố kị mình nhưng gã không có lòng dạ nào để tính toán với nàng nữa.

Lao ái muốn đối phó như thế nào với gã thì gã mặc kệ.