Dịch: VoMenh + BsChien

Trong bóng tối, Dương Húc Minh nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Nửa tháng qua, hắn liên tiếp bị ác mộng tra tấn, gần như chưa có một lần nào được ngủ yên, cho nên bây giờ hắn mặt mày hốc hác, đôi mắt thâm quầng, tinh thần uể oải suy sụp.

Mặc dù Dương Húc Minh đoán rằng đêm nay sẽ không yên ổn, chắc chắn sẽ có quái sự phát sinh, nhưng giờ hắn quá mệt mỏi rồi, hắn quá buồn ngủ rồi.

Sau khi kết thúc nghi thức Hỏi quỷ, cả thể xác và tinh thần hắn đều trở nên rã rời. Mặc dù hắn rất muốn mở to mắt nhìn xem sau đó sẽ phát sinh chuyện gì, nhưng hai mí mắt nặng chịch dính lại với nhau, Dương Húc Minh rất nhanh ngủ thiếp đi.

Trong bóng tối đen kịt, hắn không biết ngủ say bao lâu.

Đột nhiên, hắn nghe được tiếng đập cửa:

Phành Phành Phành…

Dương Húc Minh chậm rãi ngồi dậy, phát hiện cửa phòng ngủ chẳng biết đã mở ra từ lúc nào.

Ngoài cửa là hành lang trống rỗng, đen như mực, không thể nhìn thấy cái gì.

Tuy nhiên Dương Húc Minh không có đi lại để đóng cửa. Bởi vì hắn thấy cảnh này, trong nháy mắt liền hiểu một việc: Hắn đang nằm mơ.

Hơn 10 ngày qua, mỗi đêm hắn đều có giấc mộng này, giống y hệt nhau chưa từng thay đổi

Chỉ lát nữa thôi, sẽ có một cô gái mặc áo cưới đỏ thẫm, máu me khắp người, chậm rãi từ hành lang bóng tối đi qua cửa mà vào phòng. Cô gái kia mỗi ngày sẽ bò đến một khoảng cách gần hơn với hắn, cuối cùng đêm hôm qua đã bò tới trên giường, bóp lấy cổ hắn.

Cô ta đêm nay còn sẽ tới?

Dương Húc Minh mở to hai mắt, nhìn chằm chằm ngoài cửa.

Trong giấc mộng, suy nghĩ của hắn có chút mơ hồ. Biết rất rõ ràng tiếp theo đây sẽ có thể sẽ phát sinh cái gì, rõ ràng nội tâm tràn đầy sợ hãi, nhưng là thân thể hắn lại lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, không cách nào khống chế.

Dương Húc Minh cũng đã quen kiểu thân thể không cách nào khống chế, như bị ép dính trên giường trong một trạng thái quỷ dị. Cho nên hắn im lặng ngồi ở đó, không phản kháng.

Nhưng rất nhanh, Dương Húc Minh phát hiện đêm nay giấc mộng có chút không giống như mấy lần trước.

Tiếng đập cửa Phành Phành Phành, tiếp tục vang lên không ngừng. Rõ ràng cửa chính đang mở ra, nhưng từ phía đó vẫn không ngừng truyền đến tiếng đập cửa.

Cô gái quỷ dị mặc áo cưới màu đỏ đáng ra nên đã xuất hiện và chậm rãi bò tới giường, nhưng đêm nay lại chưa thấy đâu. Trên hành lang đen ngòm chỉ có một bãi máu đỏ sậm, không biết từ lúc nào lưu lại.

Trong những lần nằm mộng trước đó, Dương Húc Minh chưa từng gặp qua bãi máu này. Mà tiếng đập cửa kéo dài sau một hồi thì đột nhiên biến mất.

Trong bóng tối an tĩnh, Dương Húc Minh tựa hồ ý thức được cái gì. Tiếng đập cửa này... là từ thế giới hiện thực truyền đến hay sao? Lúc này, ngay tại ngoài cửa phòng ngủ của hắn thật sự có ai đang gõ cửa?

Ý nghĩ này một khi xuất hiện, giống như là rắn độc nhanh chóng chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ của Dương Húc Minh. Hắn đột nhiên hiếu kỳ là ai lại nửa đêm gõ cửa phòng ngủ của hắn?

Ngay sau đó, ngoài cửa truyền đến một tiếng kêu trầm thấp: "Dương Húc Minh... Dương Húc Minh..."

Thanh âm này nghe rất quen tai, tựa hồ giọng của người nào đó quen biết cũ của Dương Húc Minh, cho hắn một cảm giác rất thân thiết.

Hắn tò mò mãnh liệt muốn đứng dậy đi xem một chút người kia đến cùng là ai.

Nhưng vào lúc này, cửa sổ đột nhiên kịch liệt rung động, tựa hồ có người đang liên tục đập vào.

Thực sự là kỳ quái, nơi này rõ ràng là lầu năm, làm sao có thể có người ở bên ngoài đập cửa sổ được? Mà với lực đập ầm ầm liên tục như vậy, kính cửa sổ hẳn đã sớm vỡ nát ra, vì cái gì mà cửa sổ và kính vẫn nguyên vẹn, chỉ có tiếng đập vẫn ầm ầm vang lên?

Dương Húc Minh rất muốn kéo màn, mở cửa sổ ra nhìn xem bên ngoài đến cùng là ai. Nhưng âm thanh đập vào cửa sổ rất nhanh biến mất. Tựa như vì màn cửa che chắn nên người phía ngoài cửa sổ không xác định được Dương Húc Minh có hay không ở trong phòng ngủ, nên đã rời đi?

Ngược lại là ngoài cửa, trên hành lang, âm thanh kia vẫn một mực thì thầm gọi tên Dương Húc Minh:

"Dương Húc Minh... Dương Húc Minh... Dương Húc Minh..."

"Mau ra đây... Mau ra đây nha... Mau ra đây nha..."

Tiếng kêu trầm thấp, như có một loại ma lực khó hiểu khiến Dương Húc Minh bức thiết muốn đứng dậy đi ra ngoài cửa nhìn xem. Hắn cảm thấy thanh âm kia rất quen thuộc, rất thân thiết, giống như là một người quen quan trọng của hắn.

Nhưng là hắn lại không nhớ nổi đến cùng đấy là ai. Mà tại sao đối phương ở bên ngoài lại cứ một mực gọi hắn, là xảy ra chuyện gì sao? Có gì cần hắn trợ giúp hay sao? - Dương Húc Minh nghĩ như vậy, chậm rãi bước xuống giường.

Rất kỳ quái, trong giấc mộng trước đó thường là hắn không động đậy được. Chỉ là buổi tối hôm nay, tình huống lại có chút kỳ quái.

Dương Húc Minh ngơ ngác nhìn hành lang đen tối ngoài cửa, chậm rãi bước chân đi ra ngoài.

Thật là kỳ quái...

Người ngoài cửa đến cùng là ai? Vì cái gì âm thanh nghe quen thuộc như thế? Vì cái gì cứ một mực đứng bên ngoài kêu gọi mà không chịu tiến vào?

Đến cùng là chuyện gì xảy ra a...

Dương Húc Minh ngơ ngác bước đi tới, không biết đi được bao lâu.

Hắn cảm giác mình nửa giống như là đi một khoảng rất dài, nửa như đi không được bao xa. Bởi vì hắn còn không đi tới cửa. Hắn còn cách cửa phòng ngủ một đoạn.

Âm thanh trên hành lang càng lúc càng gần hắn. Âm thanh kia tựa như ghé vào lỗ tai hắn vang lên, khiến hắn bức thiết muốn đi nhanh qua đó xem.

"Mau tới đây... Dương Húc Minh... Mau tới đây..."

Thanh âm kia càng lúc càng gần và nghe trong đó có sự vui vẻ.

Ngay tại khi Dương Húc Minh đi tới sát bên cạnh cánh cửa, phía sau hắn đột nhiên sáng lên một chùm ánh sáng nhàn nhạt. Chùm sáng kia mờ nhạt ảm đạm, thoạt nhìn như là ánh sáng ngọn nến, run rẩy leo lắt cảm giác vô cùng yếu ớt.

Nhưng chính nhờ lúc chúm sáng này phát ra, hành lang tối thui bên ngoài chập choạng được chiếu sáng.

Đối diện phòng ngủ Dương Húc Minh trong bóng tối, một cánh cửa phòng ngủ khác chậm rãi mở ra, lộ ra cảnh tượng bên trong.

Chỗ này, đã từng là phòng ngủ của Lý Tử.

Nhưng sau khi hai người yêu nhau, phòng ngủ này trở thành phòng để quần áo và làm phòng trang điểm.

Bây giờ ánh sáng mờ nhạt chiếu vào gian phòng này, xa xa, Dương Húc Minh nhìn thấy ở sâu trong phòng có một vệt màu đỏ. Tại trước bàn trang điểm, có một cô gái toàn thân mặc đồ màu đỏ ngồi ở đó, đưa lưng về phía hắn.

Dương Húc Minh không nhìn thấy rõ chính diện của cô ta, chỉ thấy một đôi tay tái nhợt lúc ẩn lúc hiện. Cô ta dường như đang ngồi trang điểm.

Dương Húc Minh nuốt một ngụm nước bọt, tựa hồ nhận ra được điều gì đó.

"Lý... Lý Tử?"

Nhưng mà lời nói của Dương Húc Minh mãi không phát ra được.

Tiếng kêu trầm thấp ngoài hành lang vẫn không ngừng vang lên, có vẻ bởi vì Dương Húc Minh dừng bước mà trở nên nóng nảy bực bội.

"Dương Húc Minh... Dương Húc Minh... Mau ra đây... Mau ra đây ngay..."

Cái thanh âm này tựa hồ không nhìn thấy cô gái mặc đồ đỏ ngồi ở bàn trang điểm. Nhưng là Dương Húc Minh suy nghĩ đột nhiên thanh tỉnh. Hắn nhận ra âm thanh không ngừng kêu gọi hắn nãy giờ chính là thanh âm không ngừng gọi hắn ở trong toilet.

Đối phương lúc này đang ở ngoài cửa?

Dương Húc Minh chậm rãi mở mắt, theo suy nghĩ thanh tỉnh, hắn không còn trạng thái ngơ ngác như nãy mà cũng từ trong giấc mộng tỉnh lại. Hắn cúi đầu xuống, nhìn thấy tay của mình đang giữ ở trên chốt cửa phòng ngủ.

Nếu như mình tỉnh lại chậm thêm mấy giây, phòng ngủ trước mặt mình liền đã bị mở ra?

Mà ngoài cửa, cái thanh âm kia như cũ vẫn hô hoán kêu gọi Dương Húc Minh.

Chỉ là trong hiện thực, cái thanh âm này đã mất đi loại ma lực mê hoặc mộng cảnh, trái lại khiến Dương Húc Minh vô cùng phiền chán. Hắn lạnh lùng nhìn cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt, trầm mặc mấy giây.

Sau đó...

Dùng sức tung một đạp trên cửa.

Oanh!

Một tiếng vang thật lớn, cửa chính phòng ngủ bị Dương Húc Minh đạp rung lên bần bật. Ngay sau đó vang lên tiếng rống giận dữ của Dương Húc Minh:

- Gọi cái DKM mày! Có bản lĩnh thì vào đây!

Âm thanh ngoài cửa đột nhiên im bặt.

Trong đêm tối yên tĩnh, chỉ có tiếng Dương Húc Minh gào lên phẫn nộ:

"Đêm hôm gọi gọi cái con mẹ mày à!"