Editor: Diệp Hạ (dphh___)

Lúc Tạ Quan Sư mới vừa về nước, trời lạnh đến muốn kết băng, mấy ngày nay đã dần ấm lên.

Không biết có phải là ảo giác của Chung Tri không, nhưng hắn cảm thấy mình đã không còn là cái xác không hồn nữa.

Đối với Chung Tri mà nói, tám năm không gặp người này, thế giới là màu đen. Không có ai nguyện ý ăn chung một miếng bánh kem với hắn, cũng không có ai nguyện ý ngồi chung một chỗ với hắn, vô luận là ở đâu, hắn đều lẻ loi một mình. Nếu như không gặp ai khinh miệt xem thường mình, vậy ngày đó chính là một ngày vui vẻ.

Mà ba mẹ với hắn mà nói thập phần xa lạ, là những người vứt bỏ hắn. Loại thù hận cùng phẫn nộ này đã là hạt giống vùi vào lòng từ sớm, nhưng lúc ấy hắn quá nhỏ, không thể khống chế vận mệnh của mình, chỉ có thể liều mạng nhẫn nhịn, tự nói với mình rằng, mày chỉ có thể nhịn, chờ khi lớn hơn một chút, đến lúc đó sẽ bắt đầu phản công.

Hắn vốn dĩ cho rằng đây là cuộc sống bình thường của mình, thế nhưng sau khi người này xuất hiện, hắn mới biết cuộc sống bình thường là như thế nào. Có người làm bạn, có người nói chuyện, có người tặng quà, có người chúc mừng sinh nhật. Chỉ có hắn trốn trong một góc âm u, ở trong mắt người khác, như vậy là không bình thường.

Sau khi y tiến lại gần hôn hắn, mới làm hắn hạ quyết tâm tiếp cận y, hoặc là, sau khi y chủ động ngồi bên cạnh hắn, nở nụ cười thật tươi với hắn, hắn đã dao động.

Trái tim luôn giấu trong bóng tối, từ ánh mắt đầu tiên đã thật cẩn thận nhìn trộm người này.

Mỗi một cái liếc mắt, mỗi một động tác của y đều khiến hắn kích động. Tim đập nhanh, khát vọng, vui sướng, nghi ngờ, hay bất luận cảm xúc nào khác, cuối cùng cũng chỉ dư lại hai chữ: chiếm hữu.

Muốn chiếm hữu, muốn biến thành của mình.

—— cho nên mới sinh ra hận ý thấu xương.

Người này đột nhiên xuất hiện, lại đột nhiên biến mất, cho đi, lại bóp nát. Biến mất triệt để, không để lại một chút tàn dư nào.

Hết thảy đều sụp đổ, hắn lại rơi vào bóng đêm vô tận một lần nữa, thậm chí còn thống khổ, giày vò hơn lúc đầu.

Nhưng lúc này đây, Chung Tri lại dao động lần nữa, không thể quay đầu.

Hắn biết, nếu lần này vẫn là biểu hiện giả dối mà đối phương dựng nên, như vậy hắn sẽ dẫm vào vết xe đổ năm đó, cuối cùng biến thành một người thật buồn cười. Nhưng hắn cũng biết, vô luận là bao nhiêu lần nữa, hắn cũng sẽ làm như vậy. Giờ đây, hắn chỉ có thể khẩn cầu đối phương, rằng yêu thích lúc này là sự thật.

............

Mấy ngày kế tiếp, hắn phát hiện Tạ Quan Sư thường xuyên nhìn mình. Nhưng một khi hắn nhìn lại, người này sẽ làm như không có gì mà dời tầm mắt đi chỗ khác. Y cũng không kháng cự hắn như lúc trước, phảng phất như đã quen với việc bị hắn ôm vào lòng, có đôi khi ngồi ở trên sô pha còn cố tình chừa cho hắn một chỗ trống.

Lúc hắn ôm lấy y, y cũng có chút phản ứng, tuy rằng ngoài miệng không nói lời hay, nhưng lỗ tai sẽ phiếm hồng, cái mũi thẳng tắp và đôi môi hơi cong, hoàn toàn giống thiếu niên ngạo mạn lại ôn nhu năm đó.

Lúc đi ngủ, dường như hắn không lên giường thì y cũng sẽ không ngủ. Chung Tri cố ý thử, ở thư phòng đến rạng sáng hai giờ mới lặng lẽ đẩy cửa phòng ngủ ra, xốc chăn lên tiến vào. Đôi mắt y nhắm chặt, thân thể lại không giống như là đã ngủ, rõ ràng là làm bộ ngủ rồi theo bản năng vòng tay ôm cổ hắn, chui vào trong lồng ngực hắn.

Phát hiện ra điểm này làm Chung Tri giống như dã thú nếm được vị ngon ngọt, trong lòng vui vẻ, trên mặt lại không cảm xúc.

Nhiệt độ cơ thể và hô hấp của người trong lòng làm hắn cảm thấy như là đang trong một giấc mộng.

Giờ hắn đã không muốn truy cứu nguyên nhân năm đó nữa. Hắn chỉ muốn giam người này chặt hơn một chút, nếu người này có một chút thích hắn, như vậy thì hắn sẽ dùng hết thảy thủ đoạn làm y thích hắn nhiều hơn.

Hắn không cho rằng đây là ăn xin, hắn cho rằng đây là chiếm đoạt.

Hắn của hiện tại và năm đó hoàn toàn không giống nhau, không thể giống nhau, trơ mắt nhìn người này biến mất mà mình thì không thể làm gì. Hắn của hiện tại đã đủ cường đại để làm y không trốn thoát được.

......

Ngày hôm sau Tạ Quan Sư theo lẽ thường đến ban công chăm mấy chậu hoa Chung Tri mua về, cùng lúc đó Chung Tri nhận được điện thoại của trợ lý. Chìa khoá sổ nhật ký đã tìm được ở Tạ gia. Nó cũng không phải là thứ rất khó mở, đàn ông trưởng thành dùng sức bẻ một cái là được, nhưng như vậy sẽ hư hao, cho nên Chung Tri lựa chọn đợi thêm mấy ngày, chờ chìa khoá vào tay.

Hắn đi ra từ trong phòng bếp, nhìn Tạ Quan Sư đang ngồi xổm trên ban công, nói: "Công ty có chút việc, tôi đi một chuyến."

Nghĩ Tạ Quan Sư sẽ không có phản ứng gì, hắn lập tức xoay người lấy áo khoác treo chỗ huyền quan, nhưng không ngờ y bỗng nhiên buông bình tưới trong tay, đi đến, như lơ đãng hỏi: "Có về ăn cơm tối không?"

Tạ Quan Sư hỏi xong cũng cảm thấy vấn đề của mình có hơi dư thừa, định che giấu dời ánh mắt đi, ngồi trên sô pha tìm một quyển tạp chí mở ra.

Đôi mắt Chung Tri loé sáng nhìn y: "Cậu mong tôi về sớm một chút?"

"Cậu không cần tưởng tượng quá nhiều." Tạ Quan Sư nói thầm.

Thế là y tiếp tục đọc quyển tạp chí bị ngược.

Chung Tri nhìn người trước mặt, cách tám năm, hắn cảm thấy mình đã bắt được cọng rơm cứu mạng một lần nữa, đã có hy vọng sống sót. Trong mắt hắn đều là ý cười, ngồi xổm trước mặt Tạ Quan Sư, lật ngược cuốn tạp chí trong tay y lại.

Tạ Quan Sư: "......" Hơi xấu hổ ho khụ khụ.

Chung Tri vươn một bàn tay xoa xoa đỉnh đầu y, động tác mềm nhẹ dịu dàng. Giống năm đó Tạ Quan Sư làm với hắn, chỉ là vị trí của hai người đã hoán đổi. Dù cho lúc ấy Tạ Quan Sư đang đùa bỡn hắn, nhưng có lẽ lúc này hoặc nhiều hoặc ít cũng có chút thật tình đi. Chung Tri không dám tin, nhưng lại không chịu buông tha bất luận một tia hy vọng nào ——

Tạ Quan Sư không tránh động tác này, chỉ hơi ngây người nhìn hắn.

Chung Tri nhìn vào đôi mắt y, trong đó hiện lên ảnh ngược của mình, chung quanh không còn ai khác, chỉ có hai người bọn họ. Sô pha, ánh đèn, tiếng ầm ĩ của TV, nước trà trên bàn, chén đũa chưa rửa xong trong phòng bếp, đây là khung cảnh Chung Tri khát vọng nhất, giờ đã được thực hiện. Dù nó là do hắn dùng thủ đoạn cưỡng bách để thực hiện.

Cổ họng hắn ngứa ngáy, cực kỳ muốn nói gì đó với Tạ Quan Sư.

Nhưng hắn giật giật môi, cuối cùng vẫn nuốt hết lời xuống.

Những lời này chờ đến buổi lại nói cũng không muộn.

"Tôi đi đây, sẽ không về quá trễ." Chung Tri đứng dậy nhìn đồng hồ.

"Ừm." Tạ Quan Sư ngẩng đầu nhìn hắn, lông mi nhẹ run rẩy.

Không biết có phải là Chung Tri ảo giác hay không, hắn cư nhiên nhìn thấy được lưu luyến trong mắt người này.

Là ảo giác rồi ——

Nhưng bất kể có phải ảo giác hay không, trong chỗ sâu trái tim Chung Tri đã sinh ra một loại cảm giác được cứu vớt.

Trợ lý đã đưa chìa khóa tới. Chung Tri đeo khẩu trang màu đen đi xuống lầu, tìm được xe mình ở bãi đỗ xe, mở cốp xe lấy sổ nhật ký ra. Hắn mở cửa xe ngồi vào ghế điều khiển, vẫy vẫy tay với trợ lý, ý bảo đối phương có thể rời đi.

Giờ chìa khóa và sổ nhật ký đều ở trên tay hắn, "răng rắc" một tiếng, cuốn sổ được mở ra một cách dễ dàng.

Nhưng hắn lại nhăn mày mày nhìn nó, do dự không dám mở ra. Nếu trong nhật ký không có hắn thì vẫn còn được, hắn có thể cưỡng ép mình tiếp thu chuyện người kia chưa từng đặt hắn ở trong lòng. Nhưng nếu trong nhật ký còn có những người khác thì sao, tỷ như người y đã từng thích?

Vậy hắn tuyệt đối sẽ ghen ghét đến phát điên.

Chỉ nghĩ thôi mà Chung Tri đã thấy nôn nóng, lỡ như người đó thật sự xuất hiện, vậy thì hắn cũng phải đào ba thước đất tìm ra rồi cắt cổ hắn ta. Càng nghĩ hắn càng cảm thấy người này thật sự tồn tại.

Không chỉ như vậy, nếu trong nhật ký có hắn, nhưng là miêu tả y đã đùa giỡn hắn với người khác như thế nào, vậy hắn......

Trong đầu Chung Tri hiện lên một trăm loại ý niệm, nhíu mi ném sổ nhật ký lên ghế phụ, có lẽ không nên truy cứu chuyện trước kia mới đúng —— nhưng hắn vẫn nhịn không được, nhịn không được muốn biết càng nhiều thứ có liên quan đến Tạ Quan Sư, cho dù là từng câu từng chữ.

Hắn nhìn mình qua kính chiếu hậu, hít sâu hai hơi bình tĩnh lại, lần thứ hai cầm lấy sổ nhật ký.

Rõ ràng là quyển sổ này đã để rất lâu rồi, bìa sổ đã phai màu, trang giấy cũng hơi ố vàng, nhưng trang có chữ viết cũng không nhiều. Mười trang đầu đơn giản ghi chú lại tài khoản và mật mã của game y hay chơi, bởi vì là tám năm trước, chữ viết rất ngây ngô, nhưng Chung Tri vẫn đọc rất chậm rãi, một chữ cũng không bỏ qua, còn thở dài nhẹ nhõm một hơi, không xuất hiện tên của người khác.

Đến phần giữa đã có thêm ngày tháng.

Ngay sau đó là một hàng chữ viết nghiêng lệch: "Gặp một tên nhóc thật đặc biệt, hình như là cùng trường thì phải."

Chung Tri lập tức nhớ lại lời thổ lộ của y vào tám năm trước, y nói y đã chú ý hắn thật lâu, y biết 6 giờ sáng hắn dậy, còn nói cảm thấy hắn rất đặc biệt —— tuy rằng thời gian đã qua thật lâu, nhưng Chung Tri đã khắc sâu từng câu nói của Tạ Quan Sư vào lòng.

Lúc Tạ Quan Sư nói những lời này, Chung Tri không hề tin, căn bản chỉ coi như đối phương đang trêu đùa mình. Thậm chí đến bây giờ hắn cũng không tin lời y nói năm đó là sự thật, cái gì mà thích rồi muốn chơi cùng, tất cả đều là giả. Bằng không thì vì sao lại đột nhiên biến mất? Để lại hắn giống một tên ngốc đi khắp nơi tìm kiếm.

Nhưng thật không ngờ, hắn thật sự xuất hiện trong sổ nhật ký.

Chung Tri thở gấp, vô cùng chờ mong lại vô cùng sợ hãi mở trang sau ra, như thể đang xem hồ sơ kết án của mình.

"Cố ý trở thành bạn cùng bàn của cậu ấy, nhưng cậu ấy không hề để ý đến mình, bài tập cũng không cho chép nữa......"

Toàn thân Chung Tri căng cứng, tầm mắt dán vào dòng chữ —— chữ viết qua loa ngây ngô ấu trĩ, thật sự là chữ viết của Tạ Tiểu Phi năm đó. Lúc ấy Chung Tri nhìn trộm người này, bao gồm chữ của y.

"Muốn làm người ta vui nhưng lại không biết xuống tay ở chỗ nào, muốn đánh người ghê. Cậu ấy lại còn dùng ánh mắt ướt dầm dề nhìn mình, thật giống như mình đang túm tóc bắt nạt con gái vậy. Tuy rằng người khác kêu mình là bá vương vườn trường, nhưng mình rất là thiện lương đó có được không? Hơn nữa, sườn mặt cậu ấy thật là đẹp mắt."

Trái tim Chung Tri muốn nhảy ra ngoài, máu trong cơ thể bắt đầu sục sôi.

______

Đoán xem hôm nay mình thấy gì nào, mình thấy rấtttt nhiều bạn cảm ơn cái đứa admin reup truyện của mình =)))), thật sự thì mình đăng lên wa.t.tpa_d này là vì nó tiện cho mình và tiện cho các bạn đọc nữa, nhưng giờ nếu mình muốn up lên word.. press rồi set pass thì nó cũng k có khó, chỉ là hơi tốn thời gian một tẹo. Nma nay thấy mấy bạn qua web bên đó hóng truyện comment rôm rả các kiểu, chạnh lòng thật sự, mình bỏ công 2-3 tiếng một chương mà được như này nè...