Sau khi nhận được điện thoại, Xương Đông vội vàng xuống lầu.


Cách vài mét thì nhìn thấy Phì Đường hai tay ôm đầu, một túi hành lý đặt bên chân, bộ dạng y hệt tội phạm, ngồi xổm cạnh cửa xe đang mở một nửa. Diệp Lưu Tây dựa vào thân xe, đã đợi đến mức không còn kiên nhẫn nữa.


Phì Đường nhìn thấy Xương Đông, như nhìn thấy người thân, hét khàn cả giọng: "Đông ca, anh mau cho cô ấy biết là em đi cùng với anh, là anh bảo em lục xe cô ấy! Anh nói với cô ấy đi mà!"


Phì Đường vừa gào thét vừa gắng sức nháy mắt với anh .


Mấy ngày trước nhờ quan hệ của Phì Đường để kiểm tra camera giám sát, không nghĩ tới món nợ này nhanh như vậy đã phải trả lại rồi.


Xương Đông dừng lại trước Diệp Lưu Tây chừng vài mét, sau đó gật đầu: "Phải, cậu ta đi cùng tôi."


Cằm Diệp Lưu Tây hơi nâng lên, trong nụ cười mang theo vài phần cố ý tỏ vẻ rất ngạc nhiên: "Tôi còn nghĩ rằng anh là một người thành thật, hóa ra cũng làm ra những chuyện mờ ám cơ đấy... lục được gì rồi?"


Câu cuối cùng là nói với Phì Đường, cô tiện thể đá một cước, Phì Đường ngã nhào xuống đất, cũng không dám kêu đau, tay chân đồng thời bò ra xa một chút, tiếp tục ngồi xổm .


Xương Đông lên tiếng xin lỗi Diệp Lưu Tây: "Xin lỗi, không có ý gì khác, chỉ là muốn kiểm tra rốt cuộc cô là ai, đã làm quá rồi, đảm bảo sau này sẽ không có nữa."


Anh thẳng thắn nhận lỗi thế này, Diệp Lưu Tây trái lại không tiện mượn chuyện để phát hỏa, ngừng một lát rồi cong khóe môi, lại có thể bật cười.


"Không sao, mọi người còn chưa thân quen, cùng làm việc, ban đầu sẽ luôn có va chạm, tôi cũng không phải người so đo như vậy, chẳng qua Xương Đông..."


Cô hàm ý sâu xa, nhấn từng chữ: "Đừng có lần thứ hai nữa đấy, con người tôi đây không có ý thức pháp luật đâu."


Phì Đường đi sau Xương Đông, mới đầu không dám lên tiếng, sau đó đoán chừng Diệp Lưu Tây không nghe thấy nữa, miệng bắt đầu chửi mắng, cướp cái mẹ gì, ông nội nhà mày, đồ rẻ tiền, những lời không sạch sẽ đều mang ra cả.


Sau khi hắn vào đến phòng, nhãn cầu đảo quanh, đánh giá: "Đông ca, em vừa mới tới, phòng anh rộng thế này, chia sẻ sô pha cho em ngủ nhé, em đỡ phải ra ngoài tìm chỗ."


Xương Đông nói: "Vừa mới đến, nhà nghỉ còn chưa tìm lại đi lục lọi xe người ta, chủ yếu và thứ yếu nắm bắt rất rõ ràng đấy."


Giọng điệu không lành, trong lòng Phì Đường giật thót một cái. Tác phong của Xương Đông, Phì Đường đã nghe qua ít nhiều, cái từ "Nanh cát" này, tuyệt đối không phải miêu tả anh ta hòa ái dễ gần.


Đầu óc Phì Đường xoay chuyển cực nhanh, gọt giũa thế nào mới có thể đem lời nói ra được chu toàn.


"Thực ra là thế này, Đông ca, em cũng không giấu anh, Diệp Lưu Tây ấy, trước đây không phải nán lại một đợt ở Tây An sao. Cô ta theo con đường bất chính, "đoạt" hàng của bạn em, hàng cứng."


Bạn bè của Phì Đường đều làm buôn bán đồ cổ, hắn nói là "hàng cứng", chắc chắn giá trị không nhỏ...


"Hàng của bạn em cũng chẳng phải đến bằng con đường quang minh chính đại, không tiện báo cảnh sát. Quẳng một câu, ai giúp hắn tìm về, tiền đi lại sẽ không dưới mười vạn. Nói ra còn phải cảm ơn anh, nếu không phải là anh đi tới chỗ Tề Lưu Hải tìm video, em cũng sẽ không phát hiện ra chuyện này có liên quan tới cô ta."


"Đông ca, anh cũng biết, hai năm nay em làm ăn không tốt, tiệm mở ra cõng theo nợ nần... đừng chặn đường phát tài của anh em được không ?"


Diệp Lưu Tây "đoạt" hàng, người mất của treo giải thưởng, Phì Đường cầu tiền bạc, chuyện này đích thực không liên quan tới mình, Xương Đông gật đầu: "Được."


Phì Đường trong lòng mừng rỡ, nhưng cũng không biết có câu cuối____


"Nhưng những ngày này, tôi cần cô ta giúp, không muốn thêm phiền toái, cậu tìm hàng cũng được, tìm cô ấy tính sổ cũng được, thời gian gấp gáp ,đừng trì hoãn việc của tôi."


Phì Đường vội vàng gật đầu, dừng một lát, thận trọng hỏi: "Đông ca, em biết anh lái xe tới, không phải là anh muốn chạy ra sa mạc đấy chứ? Diệp Lưu Tây... cũng đi à?"


Xương Đông "Ừ " một tiếng.


Tim Phì Đường đập thình thịch: "Có thể dẫn em theo không? Không nhìn chằm chằm vào cô ta, em không yên tâm..."


Xương Đông nói: "Không phải chỉ có nguyên nhân này, đúng không?"


Anh mở rương rối, lấy ra một cái đục, liếc lên hòn đá mài, hai năm nay, đã dưỡng thành thói quen, mỗi tối, không mài khắc chút gì thì không thoải mái.


Phì Đường bị anh hỏi, ngẩn cả người. Có điều đã bị nhìn thấu rồi, cũng giấu không nổi nữa: "Chuyến này đi, ai cũng không muốn uổng công, Đông ca hiểu mà."


Trong xe của Diệp Lưu Tây có thể lục ra kho báu hay không, nói đến cùng vẫn là ẩn số, chặng đường này, đi qua hoặc là khu vực không người, hoặc chính là sa mạc, ___chưa kể đến những thứ di tích thành cổ bị vùi lấp, hơn ngàn năm nay, bao nhiêu đoàn thương khách cưỡi lạc đà bị chôn trong sa mạc bởi bão cát, đồng thời chôn theo còn có những thứ giá trị, một món tùy tiện để đến ngày hôm nay, cũng không phải là con số nhỏ, nếu hắn có thể nhặt được một hai món...


Cái này không phải là nằm mơ giữa ban ngày, hàng năm đều có đoàn người đi vào sa mạc gặp vận may, tuy nói thành cổ Lâu Lan đã xây dựng trạm bảo tồn văn hóa, nghĩa địa Tiểu Hà cũng được giữ gìn rồi, nhưng không thể ngăn hắn đi tìm cái vận cứt chó, chạm vào thành cổ Lâu Lan số 2, hoặc phiên bản nghĩa địa Tiểu Hà xa hoa chứ?


Mơ mộng vẫn phải có, nhỡ thực hiện được thì sao ?


"Tôi chạy chuyến này, không mang theo người rảnh rỗi, không mang theo kẻ "ăn chùa", cậu muốn tôi dẫn theo... cậu có thể cho tôi gì hả ?"


Phì Đường không nghĩ ra được: "Đông ca, anh cứ mở miệng, em hiểu quy tắc mà, hoặc trả tiền, hoặc góp sức, sẽ không "ăn chùa" đâu."


Xương Đông gật đầu, lòng ngón tay cọ cọ vài cái lên mũi dao đã mài xong để thử: "Lục ra cái gì trên xe cô ta rồi?"


Có việc cầu xin người ta nên Phì Đường hăng hái trả lời: "Lung ta lung tung, cái gì cũng có. Bếp, nồi, chậu, còn có dưa. Cô nàng này ngủ trong xe, giường là một tấm ván treo, có thể đặt xuống, gầm giường có đôi găng tay đấm bốc. À, phải rồi, còn có miếng da mặt ..."


Động tác trên tay Xương Đông ngừng lại :" Da mặt ?"


"Chính là tấm da mềm, xếp chồng lên trong hộp găng tay, em tưởng là cái gì, mở ra xem, trên khoét hai cái lỗ mắt, một lỗ miệng, làm em giật cả mình ...."


..........


Lúc ba giờ sáng, Xương Đông đi vệ sinh, rửa tay xong, vốn phải quay về phòng, ai biết ma xui quỷ khiến, đi đến bên cửa sổ, hơi vén rèm cửa ra một chút .


Trong bãi đỗ xe, vị trí của xe của Diệp Lưu Tây đã trống trơn.


Xương Đông do dự buông rèm cửa xuống.


Trong sa mạc có một loại thực vật gọi là hồng liễu, là dùng để gia cố cát, sau khi chặn cát, thoạt nhìn giống gò đất, cây phát triển không cao to lắm, chỉ một mét vuông, nhưng rất ít có người biết, rễ cây cứng cáp dày đặc, có thể đâm sâu vào lòng đất hơn 30m.


Diệp Lưu Tây cho anh cảm giác giống như hồng liễu, chỉ cần việc không liên quan tới mình thì anh không muốn nghiên cứu tận cùng về cô ta, bởi vì không biết sẽ phát hiện bí mật lớn đến cỡ nào.


Có lẽ nên nhắc nhở Phì Đường, có một số người, va chạm vào mình cũng phải nhìn thẳng, hết sức đừng có dây vào .


Tối hôm sau, Xương Đông lấy xe về, đặc biệt lượn một vòng từ giao lộ, muốn nói với Diệp Lưu Tây một tiếng, đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể lên đường rồi .


Cái gọi là "chuẩn bị sẵn sàng" của anh, chính là liệt kê một danh sách, viết rõ những thứ cần mang theo, cứu viện cần liên lạc___Kỳ Trấn này quá nhỏ, ngay cả điện thoại vệ tinh cũng không có chỗ nào bán, anh tính mua trên mạng, còn như đồ ăn thức uống chiếm khối lượng nhất, thì đến gần điểm tiếp tế gần Gobi nhất lại mua.


Diệp Lưu Tây rõ ràng không ở đây, chỗ bán hàng bị một đôi vợ chồng già chiếm, lúc Xương Đông hỏi thăm, ông già đáp:" Hôm nay cô ấy đi chỗ khác làm việc rồi."


Lại còn làm việc gì nữa?


Xương Đông gọi điện thoại cho Diệp Lưu Tây, cô nghe máy rất nhanh. Đầu dây bên kia rất ồn ào, cô đang bận, trả lời một câu: "Đang trên phố Đức Thắng, có việc gì thì qua đây, không có việc gì thì lúc về lại nói tiếp.", rồi cúp máy.


Xương Đông lật quyển bản đồ mới mua ra xem, tìm thấy phố Đức Thắng trong trang: "những nơi đề cử", lại là một nơi tiêu chuẩn 4 sao, viết rằng: "Phố văn hóa mỹ thực bậc nhất của người Kỳ trấn", "không thể bỏ qua."


Câu từ giống hệt như phiên bản của phố Hồi Dân, có thể là người biên tập ấy đã đổi nơi công tác sang đây rồi.


Xương Đông quyết định qua đó ăn một bữa.


Đến rồi mới phát hiện cũng chính là một con phố ăn uống nhỏ tương đối náo nhiệt, đúng lúc giờ cơm, không ít bàn kê ngoài trời, buôn bán được nhất là thịt nướng và lẩu, trong đó có xe hàng rong nhỏ bán nước quả đẩy qua đẩy lại như con thoi.


Còn Diệp Lưu Tây, vô cùng bắt mắt ___Cô đang nướng xiên.


Bếp nướng rực lửa, một vài que xiên mới bỏ vào, cần phải lật qua lật lại, cần phết dầu, cần rắc gia vị, cô rõ ràng thật sự một chút cũng không rối loạn.


Xương Đông ngồi xuống bên cái bàn nhỏ còn trống, gọi vài món nướng, lại thêm một chai bia, lúc món của anh đưa tới, Diệp Lưu Tây ngẩng đầu nhìn phía anh một cái, Xương Đông gật đầu với cô, xem như là chào hỏi.


Anh có chút khâm phục cô, mỗi lần gặp cô, cô đều có thể thay đổi công việc, mỗi phần công việc còn chẳng liên quan gì đến nhau ___nói cô tinh thông 360 nghề, anh cũng tin.


Lúc bữa ăn này nhanh chóng ăn xong, Diệp Lưu tây cuối cùng được rảnh rỗi một lúc, nhai bánh nướng đi tới tìm anh: "Tìm tôi à?"


Xương Đông nói một hơi: "Người cô gặp tối qua tên là Phì Đường. Cậu ta sẽ đi cùng chuyến này với chúng ta___Tôi bảo cậu ta thuê một chiếc xe việt dã, như vậy thêm một chiếc xe tiếp trợ, càng an toàn hơn."


Diệp Lưu Tây nói: "Được thôi."


Vừa nói vừa tiện tay cầm lọ tương ớt lên cho một chút vào bánh nướng.


"Chúng ta đi vào từ Đôn Hoàng, nếu lộ trình thuận lợi, dự tính bốn ngày ra, tôi sẽ nói chuyện trước với đội cứu viện khi vào Gobi, hàng ngày liên lạc với bọn họ vào thời gian cố định, báo định vị GPS, mất liên lạc 48 giờ thì bắt đầu giải cứu."


Diệp Lưu Tây nói: "Rất tốt!"


"Còn nữa, chính là diện tích Long Thành rộng hơn nửa Thượng Hải, Đông Tây Nam Bắc đều gần giống nhau, người ở trong đó rất dễ mất phương hướng, cô dựa vào cái gì mà nói cô có thể tìm được chính xác vị trí của Khổng Ương?"


Diệp Lưu Tây nheo mắt liếc anh một cái: "Anh nghi ngờ tôi à?"


Xương Đông rút ra một thứ giống như tờ hóa đơn, mặt sau là bản vẽ: "Không phải nghi ngờ cô, chí ít cô cho tôi phương hướng đại khái, như vậy tôi có thể lập lộ trình trước, đỡ phải đi lòng vòng."


Anh đem bản vẽ phương hướng rõ ràng đưa cho Diệp Lưu Tây xem .


"Hình dáng ước chừng của Long Thành là ba góc nhọn, rất nhiều người đã đi qua, nhưng đều theo tuyến đường của những người đi trước, vào nhanh ra nhanh, cơ bản là tuyến đường Đông Nam xuyên đến Đông Bắc này..."


Anh đánh dấu X vào vị trí trung tâm của bản vẽ.


"Còn tuyến đường này, mỗi năm đều có không ít đội xe đi, nếu thi thể Khổng Ương ở gần đây thì đã sớm được phát hiện rồi, cho nên cô đi lần này, nhất định là vào sâu nội địa Long Thành."


"Trên tuyến đường này, có 3 vị trí, ở đây, là đài đốt lửa của người Hán xưa, chỉ còn lại một một bục đất thôi. Chỗ này, có hai thùng xăng lớn đầy cát, thân thùng dùng mực đỏ quét lên một ký hiệu chỉ phương hướng là đội khảo cổ những năm 70 thiết lập để chỉ đường. Chỗ này là mương trăm mét, trong đều là xương lạc đà ___Cô chỉ xem con đường lân cận nào an toàn ?"


Diệp Lưu Tây nhìn một lát, chỉ vào vị trí giữ đài đốt lửa và thùng xăng chỉ dẫn đường: "Ở đây."


Xương Đồng chau mày: "Khu vực này lớp muối nhiều, đường xấu."


Diệp Lưu Tây nhún vai: "Cho nên mấy người tiến vào Long Thành đều không phát hiện được Khổng Ương của anh đấy, nếu đường dễ đi, thì đã sớm tìm được rồi."


Xương Đông thu tờ hóa đơn lại, đặt tiền trả cho bữa ăn dưới lọ gia vị: "Sáng sớm ngày mai, 4h30 , mọi người tập hợp ở đầu cầu Tiền Tiến , bên ngoài Kỳ trấn."


Cầu Tiền Tiến cách trấn 40m về phía Tây, dòng sông sớm đã khô cạn, bên trên chỉ còn trơ lại chiếc cầu.


Diệp Lưu Tây ngạc nhiên: "Tại sao lại tập hợp ở đầu cầu? Không thể tập hợp ở Trấn rồi cùng đi sao?"


"Không."


"4h30 có sớm quá không? Cần phải gấp gáp như vậy sao?"


"Cần."


Diệp Lưu Tây cảm thấy buồn cười: "Vậy không thể giải thích một chút vì sao à?"


"Ngày mai gặp rồi sẽ nói cho cô biết."