Nếu như Thánh Nhân biết chuyện này, khẳng định sẽ tìm viện trưởng tâm sự thật tốt.

Sau nửa tháng, Thiên La Viện xuất hiện một chuyện ngoài ý muốn.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên lần nữa:

- Viện trưởng...viện trưởng...Trương Cẩn nói muốn gặp ngài, có chuyện trọng yếu bẩm báo.

Trong phòng trầm tĩnh một lát, tựa hồ đang quyết định sinh tử Trương Cẩn, cuối cùng trầm giọng nói ra:

- Cho y tới.

Nam tử hơi có chút kinh ngạc, bất quá thành thật chạy ra, không bao lâu, Trương Cẩn mang theo nụ cười đi theo phía sau nam tử.

Nam tử nghĩ thầm, ngươi cũng sắp chết đến nơi, thế mà còn có thể cười như vậy.

- Viện trưởng, người đã đưa đến.

- Tiến vào.

- Vâng!

Nam tử mở cửa ra, dùng ánh mắt cảnh cáo liếc mắt nhìn Trương Cẩn.

Trương Cẩn gật đầu cười, lập tức đi vào trong phòng.

Trong phòng có chút u ám, chỉ có cửa sổ bắn vào một tia nắng, ở trên giường có một bóng người đang ngồi xếp bằng.

Nhưng bởi ánh sáng quá kém, cho nên thấy không rõ lắm.

- Vì sao không chạy?

Trương Cẩn nhìn bóng người chắp tay nói ra:

- Chạy? Thái Kinh là một địa phương khiến người ta say mê, thuộc hạ không nỡ bỏ nơi này.

- Lòng tham sẽ lấy mệnh của ngươi.

- Nhưng thuộc hạ cùng Dạ Minh quan hệ rất tốt, chắc hẳn sau này viện trưởng có thể dùng đến thuộc hạ.

Trương Cẩn chắp tay nói ra, thu hồi nụ cười mang theo vẻ nghiêm túc.

- Bản tọa rất hiếu kỳ nguyên nhân chân chính ngươi trở về.

Trương Cẩn khẽ ngẩng đầu nhìn về phía hắc ảnh, khí tức phát ra kia giống như lão sư.

- Kỳ thật thuộc hạ không nỡ bỏ ngọc mã trong nhà, thật vất vả mới có được, nếu như muốn đi địa phương khác bắt đầu lại từ đầu, quá phiền toái, lại nói, chuyện lần này, cũng là thuộc hạ cố tình làm, cũng tính là một loại thẳng thắn.

- Nói một chút.

Viện trưởng tựa hồ có chút hứng thú.

- Quan hệ của thuộc hạ cùng Dạ Minh, chỉ cần cố ý tra, dĩ nhiên sẽ tra được một chút, chỗ như Thiên La Viện, làm sao có thể không tra ra, còn phái thuộc hạ đến huyện Thái Tây, mặt ngoài nhiệm vụ là thăm dò huyện trưởng Ba Đài, nhưng thật ra là muốn thăm dò quan hệ thuộc hạ với Dạ Minh, đối với điểm này, thuộc hạ tự nhiên biết.

- Không thể không nói, Dạ Minh dạy ngươi rất khá, chẳng qua là có chút tham.

Trương Cẩn khẽ cười nói:

- Viện trưởng đại nhân, không phải thuộc hạ tham, đi tới một bước ngày hôm nay, thuộc hạ bỏ ra quá nhiều, không muốn mất đi mà thôi.

- Có thể giữ được mạng hay không, liền phải xem ngươi bàn giao sâu bao nhiêu.

- Thuộc hạ đương nhiên bẩm báo sự tình Dạ Minh không muốn để cho người ta biết nhất cho đại nhân.

Viện trưởng nhẹ gật đầu, xem như tương đối hài lòng, nhưng bây giờ còn chưa tiêu trừ lo nghĩ, còn chờ quan sát.

- Lần này tiến đến huyện Thái Tây, huyện trưởng kia ngươi thấy thế nào?

Viện trưởng bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

Chuyện này khiến Trương Cẩn sững sờ, cung kính nói ra:

- Hồi viện trưởng, huyện trưởng Ba Đài huyện Thái Tây, người này nhát gan sợ phiền phức, nịnh nọt, không khác phần lớn quan lại bao nhiêu.

- Trương Cẩn, ngươi còn quá trẻ, quan sát không đủ, tình báo miêu tả lại không phải như vậy.

Trương Cẩn rất là kinh ngạc, nghi hoặc hỏi:

- Viện trưởng lần này để thủ hạ đi huyện Thái Tây, chẳng lẽ không phải vì Dạ Minh?

- Hoàn toàn chính xác không phải, nhưng cũng xem như thuận đường kiểm tra một chút, thật đúng là xảy ra vấn đề.

Khóe miệng Trương Cẩn giật một cái:

- Huyện trưởng huyện Thái Tây là ai?

- Chuyện này không cần ngươi quan tâm, bất quá bản tọa rất tò mò, nếu như bản tọa muốn đối phó Dạ Minh, nhưng lại không thể dùng phương pháp bình thường, ngươi có biện pháp nào không?

Trương Cẩn dừng một chút, trong óc điên cuồng chuyển động, lập tức nói ra:

- Viện trưởng đại nhân, tại An Khang châu có không ít tông môn giáo phái, chúng ta không thể xuất thủ, mời bọn họ là được.

Lúc này Trương Cẩn thoạt nhìn xảo trá vô cùng, tạo thành sự chênh lệch rõ ràng với hình ảnh trước đó.

- Đây cũng là lựa chọn không tệ, bất quá ngươi bây giờ cần phải cân nhắc sinh mệnh của mình cẩn thận.

- Viện trưởng yên tâm, thuộc hạ rất quan tâm đến sinh mạng.

- Vậy thì tốt.

Chỉ sợ Dạ Minh không nghĩ tới, học sinh của mình căn bản không có nghe lời mình, thậm chí còn phản bội.

Sự thật chứng minh, thời gian lâu dài, lòng người sẽ thay đổi.

Thời gian bốn năm chớp mắt liền đi qua.

Trong bốn năm này, Dạ gia không có phát sinh bất cứ chuyện gì, có lẽ chỉ phát sinh một sự tình, đó chính là Dạ Côn cùng Dạ Tần đều đã mười tuổi.

Cũng đến tuổi tác phải tu luyện, nhưng mà thân là cha mẹ, Dạ Minh và Đông Môn Mộng tựa hồ cũng không nóng nảy.

Mà Dạ Tần liền gấp muốn chết, hận không thể lập tức tiến vào trong Tu Luyện Viện ở huyện, bắt đầu tu luyện khắc khổ, chỉ có như thế mới có thể siêu việt đại ca.

Nhưng mà đối với Dạ Côn mà nói, mấy năm nay hắn cuối cùng ý thức được một chuyện, đây là một chuyện cực kỳ kinh khủng!

Suy nghĩ sâu xa cực sợ a!

Theo một khắc mình ra đời, liền bắt đầu không bình thường!

Nếu như dựa theo sự tình bình thường phát sinh, đêm đó mạng nhỏ của mình hẳn đã phải để lại trong hẻm nhỏ, chờ đến thi thể bốc mùi bị người ta phát giác.

Thế nhưng chẳng những không có, mà được mẫu thân cho nhặt, ôm lên xe ngựa liền gặp đủ loại đan dược phát uy.

Đây là đại nạn không chết tất có hậu phúc sao?

Này rõ ràng là càng tốt hơn, năm đó đội xe của mẫu thân chính mắt mình nhìn thấy, vì sao tới nơi này, liền không có...

Rất rõ ràng, mẫu thân và cha đều không đơn giản, cảm giác còn trâu bò hơn cái gia đình thân sinh kia.

Làm hài tử bị nhặt, vốn cho rằng sau khi đệ đệ xuất sinh, mẫu thân và phụ thân hẳn sẽ quan tâm đệ đệ nhiều hơn mới phải, kết quả...

Còn có đủ loại chuyện phát sinh ngoài ý muốn, vốn nên nên gây bất lợi cho mình, kết quả lại trở thành chuyện tốt, nhận lấy đủ loại khen ngợi.

Nếu như sự tình chỉ phát sinh một lượt như thế còn dễ nói, thế nhưng một mực luôn phát sinh, vậy liền không bình thường!

Lung tung bắn người một phát lại bắn trúng thích khác, còn có chuyện gì không làm được?

Hơn nữa trong bốn năm này, chỉ cần bên trong tư thục có cuộc thi gì, mình làm loạn như thế nào, kết quả cuối cùng vẫn là như thế.

Nghĩ lại một lần kia quả khiến người ta tê cả da đầu.

Đó là một hôm lão sư ra đề khảo thí, mình liền nộp một tờ giấy trắng lên, không muốn đi làm hài tử ưu tú, Côn ca ta muốn làm hài tử xấu, cái chủng loại học sinh xấu lão sư nhìn liền phiền kia.

Kết quả ngày thứ hai đi tư thục, lão sư không nói hai lời khen ngợi một chầu, lúc ấy liền bối rối.

Ta nộp giấy trắng, ngươi cũng có thể khen ngợi, hôm nay không cho ta một lí do rõ ràng, có tin Côn ca ta sẽ đánh chết ngươi hay không!

Nhưng mà lão sư nói rõ lí do khiến cho Côn ca ta không còn lời nào để nói, loại cảm giác muốn chết kia vô cùng thông suốt.

Lão sư thế mà ra sai đề!

Nhưng mà chỉ có mình mới phát hiện, cho nên mới nộp giấy trắng.

Đối mặt với tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Côn ca ta...Côn ca ta... loại cảm giác này có ai hiểu được?

Những chuyện này mỗi lúc trời tối quấn quanh lấy Côn ca ta.

Dẫn đến một chuyện khác phát sinh.

Hòa thượng kia nói cạo trọc đến mười tuổi liền tốt, cho nên trong khoảng thời gian này rất vui vẻ, cuối cùng không cần để đầu trọc nữa.

Thế nhưng!

Mẹ nó! Mình thế mà không mọc tóc!!

Tuổi còn nhỏ đã quy y, ngươi bảo Côn ca ta phải làm sao bây giờ!

Tóc! Ta muốn tóc, không muốn hạng nhất gì cả, không muốn tiếng vỗ tay, không muốn quang vinh, Côn ca ta chỉ cần tóc...