Edit: Minh Uyển nghi
Beta: Chiêu Hoàng Thái phi
Tiết tử
Tung gạch hứng ngọc tức là lấy thứ tầm thường của mình dẫn ra được thứ đáng giá của người khác.
Cao thêm một bậc, dùng mồi nhử để mê hoặc, dụ dỗ kẻ địch khiến đối phương lọt vào cạm bẫy rồi đánh bại chúng.
1.

Tranh đoạt
Mạch Ca thức dậy rất sớm, vừa tiễn Hoàng thượng xuất cung đã gấp rút để Cửu Hạ hầu hạ mình rửa mặt, trang điểm.

Hôm nay trong cung tổ chức Lễ thân tằm, đây là lần đầu tiên nàng đứng ra lo liệu mọi thứ, tất nhiên phải chuẩn bị thật chu đáo.
Lễ Thân tằm năm ngoái do Hoàng hậu chủ trì, năm nay không có Trung cung, trách nhiệm này đương nhiên thuộc về hai vị Anh - Thần Quý phi đang đứng đầu.
Chẳng qua là tháng trước, mái tóc của Anh Quý phi bất ngờ bị kẻ khác thiêu, suýt nữa trọc đầu, nên chẳng dám gặp mặt người khác, mấy tháng liền chưa ra ngoài gặp người.

Mạch Ca bèn xin ý chỉ của Hoàng thượng, việc này vì vậy mà rơi vào người nàng.
Lễ Thân tằm chẳng những liên quan đến tiền triều, hậu cung mà còn ảnh hưởng đến quốc gia xã tắc.

Nói đúng hơn, người được chủ trì lễ Thân tằm tức là người đó thuộc dòng dõi quý tộc, cũng có hàm ý người đó sẽ càng tiến xa một bước.
Cho nên với ý nghĩa kín đáo đó, mà trong lòng ai nấy đều rõ ràng, Hoàng thượng có ý nâng đỡ Thần Quý phi.
Lễ Thân tằm được diễn ra khi đất nước gặp thiên tai nhân họa.

Các nội và ngoại mệnh phụ cùng nhau bái tế thần Tằm, hành lễ "lục túc tam quỳ tam bái", kế đến cầm câu ngắt lá dâu cho tằm ăn, đợi tằm kết kén xong thì đưa đến phòng dệt ươm tơ, nhuộm màu rồi may thành lễ phục.

Như vậy toàn bộ điển lễ mới xem như hoàn tất.
Thật ra lễ Thân tằm năm nay không giống những năm trước, sở dĩ Mạch Ca tổ chức lớn là vì còn nguyên nhân khác.
Thứ nhất, mưa to ở Hồ Châu đã nhiều ngày liền không ngớt, khiến nhiều huyện thành bị ngập lụt.

Thứ hai, các nước nhỏ phương Bắc ban đêm đột kích ở vùng biên cương, chúng phóng hỏa, giết người cướp của, làm lòng người hoảng sợ.

Mặc dù huynh trưởng của Anh Quý phi đã xuất chinh dẹp loạn, nhưng khi hai nước tuyên chiến thì dân chúng ắt sẽ gặp họa.
Trước khi lễ Thân tằm diễn ra Mạch Ca đã nghĩ, thừa dịp lòng người đang nhiễu loạn mà khích lệ họ nuôi tằm dệt vải, thật tâm coi trọng bá tánh, cầu khẩn thời gian tới được mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Giờ lành sắp tới, tất cả phi tần tiểu chủ, phu nhân thế gia, cùng các phẩm mệnh phụ mặc triều phục bước lên tằm đàn, theo Mạch Ca dẫn đầu, lần lượt quỳ xuống tế lễ.
Thời khắc tiếng chuông vang lên, từ đằng xa có người đi tới, toàn thân là triều phục màu vàng rực của quý phi, đeo trang sức ngọc bích, trâm cài kim tước quý giá, thấp thoáng dáng vẻ rực rỡ.
Ai nấy đều hết sức kinh ngạc, đó chẳng phải Anh Quý phi sao!
Không phải mái tóc nàng ta bị hủy nên lẩn tránh trong tẩm cung sao? Vì sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?
Nhìn lên đỉnh đầu, vấn kiểu Kinh hộc kế, tóc được búi thành hình loài chim bị kinh động muốn bay lên, sợi tóc đen nhánh sắc đậm như màu mực.
Nào còn dáng dấp của mái tóc bị cháy xém, đầu không còn sợi nào trước đây?
Anh Quý phi mỉm cười dịu dàng đi đến trước mặt Mạch Ca, môi đỏ khẽ mở: "Tỷ tỷ không mời mà đến quả thật làm khó cho muội muội.

Nhưng mà cũng hết cách, huynh trưởng của tỷ phải đi bình định giặc phương Bắc, thân là muội muội tất nhiên phải thay huynh ấy cầu phúc, cầu bình an.

Giờ không phải xin ý chỉ của bệ hạ đâu, vừa nãy ngài đã cho phép tỷ được thay thế chủ trì tế lễ, xem như bày tỏ tâm ý."
Ngừng một nhịp, tầm mắt dò xét nhìn Mạch Ca: "Muội muội không trách tỷ tranh đoạt của muội chứ?"
Nghe thấy lời này, mọi người lại kinh hãi hơn.

Cái gì gọi là có trách hay không trách? Rõ ràng nàng ta đến đây giành giật vị trí nổi bật cơ mà!
Hoàng thượng luôn thiên vị Thần Quý phi, sao hôm nay dễ dàng chấp thuận thế kia?
Mạch Ca mỉm cười, nét mặt không hề tỏ vẻ hờn giận nào, chủ động rời khỏi vị trí dẫn đầu, lui về đứng phía sau.
Khóe miệng ẩn chứa ý cười: "Tỷ tỷ nói đùa rồi, Lễ Thân tằm được tổ chức vì bách tính, cũng vì giang sơn mà thực hiện, dù là ai chuẩn bị đi nữa thì cũng đâu có gì khác biệt.

Tỷ tỷ đừng lo nghĩ!"
Anh Quý phi nắm tay nàng, ra vẻ tỷ muội tình thâm: "Vậy thì tốt, tỷ yên tâm rồi."
Chuông vang lên, giờ lành đã điểm, Anh Quý phi dẫn đầu các mệnh phụ bái tế thần Tằm, thực hiện nghi thức tế lễ, hái lá dâu và nuôi tằm.
Thế nhưng ở phía sau, các phi tần đã xì xào bàn tán, khí thế ngất trời, bọn họ phỏng đoán ý tứ của Hoàng thượng, lẽ nào có ý muốn phế Thần lập Anh ư?
Mạch Ca chỉ xem như không nghe gì, song trong lòng nàng đã có được đáp án.
Nếu bệ hạ không xem trọng chiến sự ở phương Bắc, muốn trấn an Lí Anh Lam, thì sao nàng ta có thể đứng ở đại lễ này tỏa ánh hào quang?
Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, chỉ mới được khoảng một tháng, bằng cách nào mà tóc nàng ta lại mọc nhanh đến thế?
2.

Truy đuổi
Buổi tối, do bản thân tự ý thay đổi, cho phép Anh Quý phí chủ trì lễ Thân tằm nên Hoàng thượng chủ động tìm Mạch Ca nhận lỗi.

Hắn đặc biệt sai người bày tiệc rượu ở Cần Chính điện, còn chuẩn bị cả món ăn nàng yêu thích, khẩn thiết mong được tha thứ.
Mạch Ca vốn không hề khó chịu.

Hoàng thượng lấy đại cục làm trọng, không bị trói buộc bởi tư tình nữ nhân, thế thì chí ít hắn đúng là một vị minh quân.
Dùng bữa trở về, Mạch Ca và Cửu Hạ tản bộ dưới ánh trăng, trên mặt Cửu Hạ ngập tràn sự vui vẻ: "Hoàng thượng rất xem trọng nương nương, sợ người tức giận.

Dù hôm nay nương nương chịu uất ức cũng chẳng hề hấn gì."
Mạch Ca cũng cười, "Thật ra lễ Thân tằm vốn chẳng quan trọng, nếu muốn nở mày nở mặt thì bổn cung cho nàng ta, còn bổn cung chỉ cần bệ hạ yêu thích mình là đủ rồi!"
Đang lúc nói chuyện, dưới ánh trăng bất ngờ có hai bóng người lao về phía các nàng.

Khi chạy đến trước mắt mới nhìn rõ là Đan Tiệp dư và cung nữ của nàng, Tú Loan.

Họ thở hổn hển, sắc mặt lo sợ, nhất định đã gặp phải điều gì kinh hãi.
Không kịp thỉnh an, Đan Tiệp dư đã khẩn khoản đưa mắt nhìn Mạch Ca: "Cầu xin Quý phi nương nương giúp...!Giúp thiếp thân với, có người đang đuổi theo chúng thiếp!"
Mạch Ca và Cửu Hạ nhìn nhau, Cửu Hạ vội lên tiếng: "Đan tiểu chủ mau trốn ra sau, nơi này đã có nương nương rồi."
Đợi bọn họ trốn kĩ, Mạch Ca dứt khoát ngồi xuống ghế đá, chờ đợi những kẻ còn ở phía sau.

Lát sau quả nhiên trông thấy hai thái giám chạy tới.

Ánh mắt bọn chúng hung hãn, tựa hồ như đang tìm gì đó.
Liếc mắt một cái, Mạch Ca đã nhận ra, hình như nàng từng gặp họ ở Đường Lê cung.
Thấy Mạch Ca bọn họ lộ vẻ sửng sốt, lập tức thay đổi sắc mặt chạy tới quỳ xuống hành lễ.
Mạch Ca làm như vô tình hỏi: "Xem các ngươi gấp rút thế kia, đang tìm thứ gì à? Đã muộn rồi, sao còn chưa về?"
Bọn họ ngẩn ra, vội trả lời: "Chúng nô tài làm lạc mất đồ của chủ tử, sợ chủ tử trách phạt nên mới đi tìm suốt đêm."
Mạch Ca "Ồ!" một tiếng, nói: "Nếu thế thì các ngươi mau đi đi."
Tuy rằng gật đầu, nhưng bọn họ vẫn lục soát một vòng mới chịu rời khỏi.

Họ vừa đi, Cửu Hạ lập tức gọi Đan Tiệp dư ra ngoài, báo tin an toàn.
Cho dù vậy, sự sợ hãi của họ chưa hề tiêu tan, cơ thể còn run lẩy bẩy, chắc hẳn đã sợ phát khiếp.
Mạch Ca không hỏi thăm ngay, mà bảo Tú Loan dìu chủ tử của mình đến sân đình bên kia ngồi nghỉ.

Các nàng cũng theo qua đó, khi Đan Tiệp dư hồi phục tinh thần Mạch Ca mới nhẹ giọng thăm dò.
Nhưng mà Đan Tiệp dư mím môi, ánh mắt né tránh, rề rà không chịu mở miệng.

Trái lại, Tú Loan ở bên cạnh thì nôn nóng, thúc dục: "Tiểu chủ, người mau nói đi! Nếu không có Thần Quý phi nương nương, ban nãy chúng ta không thể trốn thoát được!"
Nghe Tú Loan nói thế, Đan Tiệp dư cũng can đảm nói ra: "Bẩm Quý phi nương nương, thiếp thân và Tú Loan vốn muốn tản bộ để tiêu cơm.

Khi đi tới Anh Tú uyển chợt nghe có tiếng thét sợ hãi của nữ tử, thiếp thân vội vàng đi tới thì thấy...!Thì thấy..."
Nàng ta đột nhiên im bặt, Mạch Ca vội hỏi: "Thấy gì?"
Đan Tiệp dư chần chừ giây lát, nhỏ giọng nói: "Thiếp thân thấy hai thái giám đang ấn đầu một cung nữ xuống nước.

Kế đến dùng kéo cắt tóc nàng ta, đồng thời không cho phép tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ giết giết!"
Nàng ta tiếp tục kể: "Lúc ấy thiếp thân sợ quá nên phát ra tiếng.

Ai ngờ bọn chúng nghe thấy nên lập tức đuổi theo.

Chúng thiếp đành phải nhanh chóng bỏ chạy.

Sau đó thì gặp Quý phi nương nương, may mắn được người giúp đỡ."
Ra thế, Mạch Ca thầm nghĩ chỉ mới hơn hai mươi ngày, thảo nào mà tóc nàng ta khôi phục nhanh thế, quả nhiên như là vậy.
Mạch Ca trấn an Đan Tiệp dư hồi lâu, còn dặn dò nàng ta ngàn vạn lần đừng lộ chuyện này ra ngoài, nếu không khó đảm bảo không gặp chuyện bất hạnh.

Đương nhiên nàng ta cũng hiểu được sự nguy hiểm bên trong đó, bây giờ lại bị hù dọa không nhẹ, bèn mau chóng trở về nghỉ ngơi.
Cửu Hạ cũng dìu Mạch Ca hồi cung, nàng rất kích động: "Chúng ta nắm được sơ hở của nàng ta, vì sao nương nương không bẩm báo với Hoàng thượng, ngài ấy chắc chắn sẽ phạt nàng ta!"
Mạch Ca lắc đầu: "Ngươi đã xem thường ả ta rồi.

Khi hai thái giám đó trở về báo lại, nàng ta sẽ tự hiểu chuyện đã bị bại lộ.

Dù là cung nữ kia, hay cây kéo cắt tóc, chờ Hoàng thượng sai người tới điều tra, thì một dấu vết cũng chẳng thấy.

Ngược lại là chúng ta đã đánh rắn động cỏ."
Cửu Hạ nhíu mày, tỏ ý bất mãn: "Vậy chuyện này xem như kết thúc ạ?"
Mạch Ca hơi nhướng mày, khóe miệng cong lên: "Tất nhiên là không rồi.


Có câu nói, "dụ rắn ra khỏi hang, tung gạch hứng ngọc" đấy thôi.

Sao bổn cung lại không để nàng ta hưởng chút lợi lộc trước rồi sau đó mới diệt nàng ta chứ!"
3.

Tóc giả
Bên trong Đường Lê cung, Anh Quý phi ngồi trước tấm gương đồng gỡ bộ tóc giả xuống.

Suy cho cùng cũng không phải tóc thật, cả ngày bám vào da, đầu đã nổi một mụn nhọt, ngứa ngáy khó chịu, nếu gãi có thể để lại sẹo.
Dù rằng như thế, nàng vẫn kiên quyết đội nó.

Thà nàng chịu ngột ngạt, ngứa ngáy còn tốt hơn bị người khác chế nhạo.
Nàng tức giận vung tay hất tấm gương rơi xuống đất.

Hai thái giám run rẩy quỳ gối, lo sợ bị nàng làm khó dễ.
Nàng trợn mắt hung ác nhìn bọn họ: "Phế vật! Một đám phế vật! Chỉ cắt chút tóc thôi cũng để người khác nhìn thấy.

Bổn cung nuôi các ngươi còn tác dụng gì!"
Thúy Vinh đứng bên cạnh xoa dịu: "Nương nương bớt giận, bọn họ cũng chẳng lường được.

Tuy nhiên tìm tóc trong cung không phải là cách hay.

Ngộ nhỡ có ai phát giác, đến lúc đó nương nương sẽ bị liên lụy!"
Anh Quý phi phát cáu: "Ngươi nói xem bây giờ phải thế nào? Ngươi cũng biết, tóc đã cắt đi chính là tóc chết, như ngọn cỏ không còn sức sống.

Nếu không kịp thay mới rất nhanh sẽ bị khô xơ, vàng ố, nên bổn cung mới phải thường xuyên thay đổi.

Bọn chúng thì giỏi rồi, chỉ tìm được chút ít thế kia, một hai ngày cũng không đủ dùng! Chẳng lẽ ngươi muốn bổn cung dùng tóc cũ mãi sao?"
Thúy Vinh rót cho nàng chén trà, khuyên nhủ: "Nương nương đừng nôn nóng, trong cung không có, nhưng ngoài cung thì rất nhiều.

Miễn là có thể bí mật đưa vào cung, nương nương còn lo không thể thay mới mỗi ngày sao ạ?"
Lúc này Anh Quý phi mới chậm rãi mỉm cười: "Ngươi nói không sai, tóc trong cung có hạn, còn khô cứng, cháy vàng, phối với bổn cung quả thực khó coi.

Nếu tìm bên ngoài, tóc của các tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi đen nhánh, mượt mà, đến lúc đó đội trên đầu bổn cung mới thật sự tỏa sáng rực rỡ."
Nói xong, liếc mắt nhìn hai thái giám: "Các ngươi nghe đã hiểu rồi chứ?"
Hai thái giám gật đầu như giã tỏi, trả lời lưu loát rõ ràng: "Nương nương yên tâm, chúng nô tài đi lo liệu ngay."
Ba ngày sau, bọn họ đã hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Căn cứ theo chỉ bảo của chủ tử mà chỉ chọn tóc dài của những tiểu cô nương, miễn đưa ra giá cả hợp lý thì muốn tóc đẹp ra sao đều có.
Anh Quý phi nhìn ngắm những bộ tóc trải đầy trên bàn, vô cùng mừng rỡ, chờ không kịp mà lấy một mái tóc đen đội lên đầu.
Đúng là tươi trẻ, mái tóc suôn mượt như thác nước, làn gió nhẹ thổi qua, tóc đen bóng như mực tung bay bốn phía, còn đẹp hơn cả mái tóc trước kia của nàng.
Thúy Vinh khen không tiếc lời: "Bệ hạ nhìn thấy ắt hẳn sẽ rất yêu thích."
Anh Quý phí nhìn hình bóng phản chiếu trong gương, tiếp tục ngắm, nét mặt hớn hở lộ ra ở đuôi chân mày, cười tươi nhìn hai thái giám: "Chuyện này các ngươi làm không tồi, bổn cung sẽ ban thưởng hậu hĩnh!"
Thái giám kích động, dập đầu cảm ơn: "Chúng nô tài nhất định tận tâm vì nương nương, đến chết mới thôi!"
Mái tóc xinh đẹp, mềm mượt của Anh Quý phi làm cả cung thán phục.

Các phi tần hỏi nàng đã chăm sóc tóc thế nào.

Dù sao trong thời gian ngắn mà có mái tóc dài lại đẹp thế kia, thật sự làm cho người ta cực kì hâm mộ.
Ngay cả Hoàng thượng cũng bị hấp dẫn, sai Lí Hỉ mang tặng rất nhiều vật phẩm, bày tỏ sự quan tâm.
Hắn nhìn nàng, hiếm khi lộ vẻ khen ngợi: "Trước đây trẫm còn lo nàng sẽ vì chuyện này mà uất ức, không ngờ nàng chẳng hề gì, ngược lại rất có tinh thần, tích cực tìm phương pháp trị liệu.

Anh Lam, trẫm quả thực không nhìn lầm nàng!"
Anh Quý phi cười thẹn thùng: "Bệ hạ quen đùa thần thiếp rồi.

Thần thiếp được bệ hạ yêu thương, còn có cha huynh lo lắng, làm sao có thể khiến chuyện thêm rối bời.

Đời này thần thiếp chỉ nguyện được hầu hạ người, như vậy đã đủ rồi!"
Hoàng thượng cùng nàng nói chuyện thêm lát nữa, cuối cùng còn trấn an nàng rằng huynh trưởng bên ngoài vẫn khỏe mạnh, xong mới rời đi.
Thúy Vinh vui vẻ, chúc mừng: "Trong lòng Hoàng thượng luôn có nương nương.

Tuy bình thường không nói, nhưng vào lúc quan trọng vẫn không bỏ mặc nương nương."
Anh Quý phi tựa như còn chìm đắm trong sự dịu dàng ban nãy, hồi lâu mới si ngốc nói: "Chỉ cần người nhìn bổn cung một chút, bổn cung đã thấy thỏa mãn lắm rồi.

Không quan tâm đó là vì huynh trưởng hay vì điều gì khác."
Nàng soi gương, tiếp tục dặn dò: "Ngươi khẩn trương phái bọn họ tìm thêm tóc mang vào, bổn cung phải nhân cơ hội này nắm bắt lấy trái tim bệ hạ!"
4.

Bệnh đậu mùa
Vào đêm khuya vài ngày sau đó, Anh Quý phi đột nhiên hoảng sợ bật dậy trên giường.

Nàng ta phát hiện cả người mình, từ trên xuống dưới, chỉ một đêm mà mọc lên rất nhiều mụn nước, vừa ngứa vừa đau, khuôn mặt xinh đẹp hoảng hốt, liên tục hô to: "Người đâu! Người đâu mau tới đây!"
Sau khi Thúy Vinh thắp đèn mới nhìn rõ trên mặt, cổ, cánh tay của chủ tử nổi đầy mụn nước, vừa đỏ vừa sưng.

Có chỗ bị chủ tử không chú ý gãi vỡ, chảy ra dịch mủ vàng, khiến người ta không khỏi buồn nôn.
Anh Quý phi ngứa ngáy vô cùng, định đưa tay ra gãi, Thúy Vinh vội ngăn lại, cầu xin: "Nương nương tuyệt đối đừng gãi! Người phải cố gắng chịu đựng!"
Thúy Vinh không thể lay chuyển được, lại chẳng dám dùng lực, nên Anh Quý phi mặc sức gãi vào các nốt mụn nước trên cổ.
Xử lí thế nào mới tốt đây, Thúy Vinh cuống quýt cho cung nữ khác bước vào.

Lúc bọn họ nhìn thấy cũng bị dọa sợ, song không dám sơ suất, có người đi gọi ngự y, có người đi mời Hoàng thượng.
Hoàng thượng và ngự y tình cờ gặp nhau giữa đường, cùng đến Đường Lê cung, vừa thấy Anh Quý phi đều giật mình.
Ngự y gấp rút tiến lên chẩn bệnh, khoảnh khắc hắn bắt mạch ở cổ tay, sắc mặt trở nên trắng bệch: "Chuyện này không thể nào! Tại sao có thể! Căn bản không có khả năng!"
Anh Quý phi sốt ruột: "Ngươi nói nhanh đi! Rốt cuộc bổn cung bị làm sao?"
Ngự y nhìn nàng ta, rồi nhìn Hoàng thượng, rất lâu mới phun ra một câu: "Anh Quý phi nương nương xác thực mắc...!Bệnh đậu mùa."
Cái gì? Bệnh đậu mùa!
Tất cả mọi người ở đó đều nghẹn họng trân trối, sao lại là bệnh đậu mùa?
Đậu mùa là dịch bệnh lây nhiễm rất mạnh, một khi nhiễm phải, ắt hẳn sẽ chết.
Anh Quý phi không tin: "Ngươi nói bậy! Đang yên lành sao bổn cung mắc đậu mùa được! Ngươi đúng là lang băm, dám ăn nói bậy bạ trước mặt bệ hạ, còn không mau lôi hắn ra ngoài đánh cho bổn cung!"
Ngự y hoảng sợ cầu xin Hoàng thượng tha thứ, nhưng vẫn quả quyết nếu không tin có thể cho mời tất cả ngự y tới đây.
Lí Hỉ nào dám chậm trễ, lập tức sai người đến Thượng Dược cục.

Rất nhanh các ngự y đều tới, song bọn họ đồng lòng cho ra một kết quả chẩn đoán, chính là Anh Quý phi thật sự bị bệnh đậu mùa.
Anh Quý phi suýt nữa phát điên, tại sao có chuyện đó được.

Cả ngày nàng chỉ ở trong cung, thì bằng cách nào nhiễm đậu mùa được chứ!
Nàng ta chẳng giữ nổi dáng vẻ đoan trang nữa, thay vào đó hai tay ôm đầu, thống khổ la hét.

Có điều nàng ta hoàn toàn quên rằng trên đầu đang đội tóc giả.

Trước cái nhìn chăm chú của bao nhiêu người, ai nấy đều thấy bộ tóc giả vốn nằm trên đầu Anh Quý phi bất ngờ rơi xuống.
Hoàng thượng lập tức nhíu mày, hiểu rõ mái tóc dài trước đây của nàng ta vì đâu mà có, nổi giận hỏi Thúy Vinh: "Chuyện này là thế nào?"
Thúy Vinh sợ sệt quỳ xuống, đối mặt với cơn thịnh nộ của quân vương, nàng ta nào dám giấu diếm, kể hết toàn bộ sự việc.
Nghe đến chuyện tất cả tóc giả có được đều từ những bé gái mười hai mười ba tuổi, Hoàng thượng nổi giận đùng đùng, lườm Anh Quý phi: "Sao ngươi nhẫn tâm thế, bọn chúng còn quá nhỏ, đang tuổi như hoa của thiếu nữ, mà ngươi lại cắt đi mái tóc dài của chúng, khác nào chặt đứt sinh mệnh chúng.

Ngươi muốn người khác đánh giá bọn chúng thế nào đây?"
Thúy Vinh sốt ruột giải thích thay chủ tử: "Chủ tử cho họ rất nhiều ngân lượng.

Chính bọn họ cam tâm tình nguyện, không phải lỗi của chủ tử!"
"Trả ngân lượng?" Ánh mắt của Hoàng thượng lập tức lạnh như băng, lửa giận trong mắt gần như thiêu cháy Thúy Vinh thành tro: "Nếu cuộc sống bọn họ không gặp khó khăn, thì sao chấp nhận lấy mái tóc dài sinh mạng để đổi lấy tiền bạc?"
"Da thịt, tóc tai do phụ mẫu tạo thành.

Các ngươi căn bản không hiểu được bọn họ tuyệt vọng ra sao mới phải đưa ra hạ sách này.

Các ngươi khinh thường, không giúp đỡ cứu tế thì thôi, đằng này còn nhân cơ hội trục lợi.

Lí Anh Lam, ngươi thật khiến cho trẫm quá thất vọng!"
Anh Quý phi tự hiểu có giải thích cũng vô dụng, chỉ rơi lệ, im lặng nức nở.
Các ngự y từ lúc nào đã che mũi miệng, đeo bao tay kiểm tra bộ tóc giả, kinh hoàng phát hiện nguồn lây bệnh đậu mùa là từ nó mà ra.
Sau khi nghe tường trình xong, Hoàng thượng hạ chỉ phong tỏa Đường Lê cung, nhanh chóng khử trùng toàn bộ hoàng cung, nghiêm cấm không cho kẻ nào ra vào, chỉ để mấy cung nhân và ngự y ở lại, phòng ngừa đậu mùa lây lan.
Đến cuối cùng Hoàng thượng cũng chẳng hề liếc mắt đến Anh Quý phi, mà vứt lại một câu: "Nhân quả báo ứng, ngươi tự mình giải quyết cho tốt đi!"
5.

Mưu kế
Sau khi tin tức truyền đến Hàm Phúc cung, Cửu Hạ giơ thầm giơ ngón tay cái trong lòng, chẳng hề mảy may che giấu sự khen ngợi dành cho Mạch Ca: "Nương nương, người thật lợi hại, mọi chuyện đều nằm trong tính toán của người!"
Mạch Ca mỉm cười: "Lần này may mắn có Đan Tiệp dư, nếu nàng ấy không phát giác chuyện tóc giả thì chúng ta làm sao có cơ hội tốt để thổi phồng chuyện này."
Dứt lời, trong mắt nàng lộ ra oán hận và tàn nhẫn hiếm thấy: "Nàng ta đã hại chết bao nhiêu người, lần này bổn cung nhất định bắt nàng ta phải chết!"
Cửu Hạ cũng đầy căm phẫn, tay nắm thành quyền: "Người nào mắc phải đậu mùa, đa số đều không sống nổi.


Nương nương, người chắc chắn có thể thay những người vô tội, oan ức kia báo thù rồi!"
Phải, toàn bộ đều do Mạch Ca tính kế - Tung gạch hứng ngọc!
Nàng hiểu rõ Lí Anh Lam sẽ không tiếp tục cắt tóc trong cung nữa, chắc hẳn phải ra ngoài tìm.

Mà các cô nương mười hai mười ba tuổi là mục tiêu tốt nhất.

Thế nên trước đó nàng đã sắp xếp một nhóm cô nương ăn xin ở ven đường.

Quả nhiên hai thái giám rất nhanh đã tìm đến họ.
Đàm phán giá cả xong, các cô gái giả vờ ưng thuận rồi đi vào nhà cắt tóc.

Thực ra cơ bản không hề đụng vào tóc thật, chỉ giao ra bộ tóc dài đã chuẩn bị sẵn, kế đến dùng vải bố trùm đầu lại.

Hai thái giám không phát hiện được, tưởng rằng mọi thứ rất suôn sẻ.
Tất nhiên Mạch Ca không dùng tóc các thiếu nữ làm mồi nhử.

Những bộ tóc mềm mại, đen nhánh kia đến từ các ni cô mới gia nhập am tự.
Với những bộ tóc đó, Lí Anh Lam không thể không thích, chẳng những thể hiện sự tươi trẻ, còn tiện thể cho mọi người một phen kinh động.

Nàng ta cực kì mê mẫn chúng, mặc kệ nguồn gốc từ đâu, cũng chẳng quan tâm có điều bất thường hay không.
Cửu Hạ đến tìm sư phụ nàng, hỏi xin đồ mà những người mắc bệnh đậu mùa từng dùng qua, sau đó bôi lên bộ tóc.

Để tránh lây nhiễm cho người khác, nên dùng vải bố cẩn thẩn bọc lại.

Hai thái giám tất nhiên không đụng vào tóc, chỉ duy nhất Anh Quý phi tiếp xúc với chúng.
Mạch Ca chính là muốn nàng ta nhất định phải chết, không chừa cơ hội sống sót nào.
Chỉ khi ả thật sự chết đi, Mạch Ca mới có thể hoàn toàn yên lòng.
Còn về phía Hoàng thượng lo lắng ngoài cung có người mắc bệnh đậu mùa, lúc đó cho người điều tra xung quanh, chỉ cần không tìm được ai, sự việc này sẽ sáng tỏ.
Căn bản là không ai có thể điều tra được đến người Mạch Ca.
Nàng vạch kế hoạch lâu như vậy, chờ đợi lâu như vậy, chính là vì muốn tận mắt chứng kiến Lí Anh Lam chết trước mặt mình.
Tự mình tạo nghiệp, không thể được sống, đại gian đại ác cuối cùng sẽ chịu báo ứng!
Lí Anh Lam, mạng của ngươi sắp kết thúc rồi!
Lúc này Anh Quý phi đang nằm thở thoi thóp, dù trong mắt hay trong lòng nàng ta thì chỉ chứa đầy sự không cam lòng.

Có lẽ người khác tưởng rằng đó là đương nhiên, duy chỉ nàng ta mới hiểu, chuyện này không phải ý trời, mà do con người tạo ra.
Nếu nàng ta không nhất thời phấn khích mà rơi vào bẫy, thì với sự cảnh giác cẩn thận trước kia của mình, chắc hẳn không thể bị trúng kế.
Mưu kế thế này, thật sự ngoan độc, muốn dồn nàng ta vào chỗ chết, không cần điều tra, không cần suy đoán, cũng biết người đó nhất định là Mạch Ca!
Mạch Ca à Mạch Ca, ngươi thật sự cho rằng ta sẽ chết ở đây sao?
Không! Ta sẽ không cho ngươi được toại nguyện!
Dù ta có phải chịu đựng, có phải nhẫn nại, dù ta có sống không bằng chết thì ta cũng nhất định gắng gượng để được sống sót!
Chẳng qua chỉ là bệnh đậu mùa mà thôi, người khác có thể sống, ta cũng có thể sống, người khác làm được, ta cũng làm được.
Trước kia ta từng chết đi một lần, nhưng ông trời không muốn lấy mạng của ta, lần này chắc chắn cũng thế!
Đời này, dù ta có chết thì cũng phải chết sau ngươi.

Đời này, ngươi vĩnh viễn cũng đừng mong thoát khỏi bàn tay của ta!
6.

Hồi sinh
Chẳng ai ngờ được, Anh Quý phi thật sự có thể sống sót.

Trong nửa tháng trời, người đã bước một chân vào quỷ môn quan rồi từng chút từng chút quay trở về.
Bệnh đậu mùa tuy đáng sợ, nhưng vẫn có cách chữa khỏi, nàng ta vậy mà lại là trường hợp này.
Thời khắc cửa lớn Đường Lê cung mở ra, mọi người thấy nàng ta tiến tới, gầy yếu như que củi.

Mới qua hơn mười ngày ngắn ngủi mà cơ thể của nàng gần như bị rút đi không còn hình dáng, hốc mắt trũng sâu, da dẻ nhăn nheo, không còn nhận ra đó là Anh Quý phi nữa.
Run rẩy đi ra sân, lâu rồi mới được ánh nắng chiếu lên gương mặt, nàng ta hít thở bầu không khí trong lành hiếm hoi này.
Đúng là cảm giác của sự sống, hương vị của nhân gian, rốt cuộc nàng đã được sống lại!
Chuyện của Anh Quý phi trở thành một truyền kỳ trong cung, gặp đại nạn mà không chết, sau này tất sẽ có phúc.
Có người nói nàng luyện võ từ nhỏ, cơ thể dẻo dai, nhiều sinh lực.

Người khác lại cho rằng nàng có ý chí vững vàng nên vượt được ải khó khăn.

Bất luận là lý do nào thì Anh Quý phi cũng khiến cả hoàng cung phải nhìn nàng ta với ánh mắt khác, khen ngợi nàng có chí khí và nghị lực.
Song vẫn có câu nói: Mấy nhà vui mừng, mấy nhà sầu.
Cửu Hạ tức giận, chỉ tay lên hỏi ông trời: "Nàng ta xấu xa như thế, vì sao ngài không mở to mắt ra mà xem! Lẽ nào ngài muốn giúp nàng ta cả đời ư?"
Mạch Ca ngồi bất lực trên ghế, ôm hận mở miệng: "Như vậy mà còn không đánh chết được nàng ta, chỉ sợ về sau hi vọng càng xa vời!"
Anh Quý phi thành công thoát chết nhưng chưa được Hoàng thượng tha thứ.

Vì thế ngày thứ ba sau khi khỏi bệnh, nàng ta lo lắng không yên, đi đến Cần Chính điện.
Ban đầu Hoàng thượng không chịu gặp, nàng ta bèn quỳ gối ở bậc thềm, hồi lâu không đứng dậy.

Hôm đó trời nắng gay gắt, nàng ta vừa bình phục nên cơ thể chẳng trụ nổi.
Nhìn Anh Quý phi quỳ trên thềm, mũ trúc phủ lụa trắng trên đầu đã thấm ướt mồ hôi, đôi môi khô nứt, trông thật khổ sở tội nghiệp.

Hoàng thượng trước sau vẫn không nhẫn tâm, cho phép tiến vào.

Nàng ta gỡ mũ trúc xuống, chẳng để ý đến đầu tóc xấu xí, quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng.
Nàng ta khóc lóc kể lể: "Mấy ngày nay thần thiếp đã suy nghĩ rất nhiều, tự thấy bản thân mình hoàn toàn làm sai.

Chỉ là vẻ ngoài thôi, thế mà thần thiếp lại bị nó làm mê muội, còn hại đến nhiều người vô tội khác.

Bọn chúng vẫn còn nhỏ, nhưng bị thần thiếp hủy hoại.

Xin Hoàng thượng trách phạt, thần thiếp thực sự rất áy náy."
Hoàng thượng thở dài: "Nàng đứng lên đi! Chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa.

Nàng vì vậy mà gặp nạn lớn rồi.

Trẫm tin nàng thật sự tỉnh ngộ, biết ăn năn, hối cải.

Thân thể nàng còn yếu, đừng ở bên ngoài quá lâu, trở về nghỉ ngơi đi!"
Nhưng nàng ta vẫn chưa đứng lên, ngược lại lấy mấy cái túi thơm trong lồng ngực ra, tiếp tục nói: "Những thứ này do thần thiếp tự mình thêu lấy.

Thần thiếp không thông thạo nữ công, may vá thật sự khó coi.

Nhưng đây là tâm ý của thần thiếp, xin bệ hạ mang túi thơm này thay thần thiếp tặng những tiểu cô nương kia, mong rằng chúng có thể tha thứ cho thần thiếp."
Hoàng thượng bằng lòng, Lí Hỉ nhanh chóng nhận lấy túi thơm.
Nàng ta nhìn Hoàng thượng dò xét, cuối cùng dập đầu với hắn, tiếp tục: "Thần thiếp cả gan thỉnh cầu bệ hạ một chuyện này nữa.

Thần thiếp muốn lấy danh nghĩa của mình, mỗi ngày dựng lều phát cháo trên đường phố.

Thần thiếp từng trải qua hoạn nạn, mới biết sinh mệnh quý giá biết bao.

Hằng đêm thần thiếp luôn cầu xin ơn xanh cho mình sống tiếp.

Bây giờ thần thiếp đã bình an, cho nên trong lòng muốn làm chút việc thiện, để ơn tất cả, cũng muốn mấy đứa trẻ tứ cố vô thân được sống tốt hơn."
Thái độ của nàng ta cực kì khiêm tốn, lời lẽ lại chân thành, chẳng chút giả dối hay tỏ vẻ gì.

Lời nói thật sự chạm đến lòng người, cả Hoàng thượng nghe xong cũng lấy làm cảm động.
Hắn đặt bút xuống viết, đi vòng qua long án tự mình đỡ Anh Quý phi đứng dậy, cầm tay rồi nói với giọng điệu ấm áp, "Trẫm vẫn nhớ về tình cảm dành cho nàng.

Thứ trẫm xem trọng nhất ở nàng chính là lòng khoan dung và độ lượng, tư chất mẫn huệ này, nhiều năm nay trẫm luôn thấy được.

Nàng yên tâm, trẫm nhất định không bỏ mặc nàng!"
Một câu nói này còn hơn nghìn lời vạn chữ trên đời.
Trên đường hồi cung, Thúy Vinh dìu Anh Quý phi, vẻ mặt khoái trá không lời nào tả nổi: "Nương nương, bệ hạ đã tha thứ cho người rồi, tảng đá trong lòng chúng ta rốt cuộc cũng có thể buông xuống!"
Gương mặt Lí Anh Lam xuất hiện nụ cười đã mất từ lâu: "Đúng vậy, hiện tại đã đến lúc nên tính toán món nợ cũ rồi!"
7.


Trả thù
Tối nay bệ hạ bận rộn bàn quốc sự cùng đám triều thần tại Cần Chính điện nên không đến Hàm Phúc cung nghỉ ngơi.

Cửa Hàm Phúc cung đã đóng từ lâu, Cửu Hạ đang hầu hạ Mạch Ca đi ngủ sớm.
Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài cung vang lên tiếng đập cửa "thình, thình, thình".

Tiểu thái giám ra mở cửa, ấy thế mà lại là Tú Loan, cung nữ của Đan Tiệp dư.

Nàng ta lã chã nước mắt, nôn nóng hỏi: "Thần Quý phi nương nương đâu rồi?"
Cửa Hạ nghe động tĩnh thì chạy lại.

Tú Loan không câu nệ cầm chặt tay nàng, khóc to: "Thần Quý phi ở đâu? Chủ tử của nô tì xảy ra chuyện rồi! Cầu xin Thần Quý phi tới xem một chút!"
Cửu Hạ không dám chậm trễ nhanh chóng vào bẩm báo với Mạch Ca.

Sau đó, ba người họ tức tốc đến tẩm cung của Đan Tiệp dư.
Trông thấy Đan Tiệp dư, Mạch Ca vô cùng sửng sốt.

Lúc này, chỉ một mình nàng ta trong tẩm điện, rõ ràng là đang bước đi, nhưng chẳng biết vì sao lại đâm sầm vào cạnh bàn.

Khi nàng ta sắp đụng vào bình hoa thì Tú Loan cuống quýt tiến tới đỡ lấy.
Trong nháy mắt Mạch Ca đã tường tận chuyện đang xảy ra.

Ánh mắt Đan Tiệp dư trống rỗng, u ám, tối tăm.

Tựa hồ có một lớp vải trắng che phủ, đôi mắt nàng ta chẳng còn nhìn thấy gì.
Tim Mạch Ca đập mạnh, vội hỏi: "Sao lại thế này? Không phải ban ngày vẫn khỏe à?"
Đan Tiệp dư nghe giọng nói của Mạch Ca, vội nắm lấy tay Mạch Ca như bắt được cọng rơm cứu mạng.

Ắt hẳn nàng ta rất muốn phân trần với Mạch Ca, nhưng dù cố gắng mở miệng thế nào cũng chẳng nói được lời nào, chỉ có âm thanh trầm lặng.
Lòng trạng Mạch Ca càng thêm quặn lại, ngoại trừ đôi mắt bị mù, giọng nói của Đan Tiệp dư cũng biến mất.
Tú Loan khóc rống: "Nương nương, tiểu chủ ban ngày vẫn rất tốt.

Nhưng lúc dùng xong bữa tối thì trở nên như vậy.

Chắc là cơm tối có vấn đề rồi.

Quý phi nương nương, người nhất định phải cứu lấy tiểu chủ nô tì!"
Cửu Hạ gọi ngự y Vương Hiền tới, sau khi xem xét kĩ lưỡng bệnh tình thì lắc đầu nói: "Đan tiểu chủ bị trúng độc, độc tính cực mạnh, e rằng vĩnh viễn sẽ như thế này!"
Mạch Ca căn dặn ngự y không tiết lộ cho bất kì ai, nếu có người hỏi chỉ cần nói Đan Tiệp dư rất khỏe mạnh.

Dù trong lòng nghi hoặc nhưng hắn ta vẫn tuân lệnh.
Đợi ngự y rời khỏi, Tú Loan bất chợt quỳ xuống, không chịu đứng dậy, cúi đầu lạy Mạch Ca: "Sao tiểu chủ lại trúng độc được? Tiểu chủ không oán không thù với ai, vốn chưa từng có ai muốn hại tiểu chủ! Nương nương, người nhất định phải phân xử cho tiểu chủ nô tì!"
Vừa rồi Cửa Hạ định đi tìm thức ăn còn sót lại, nhưng mà nó đã sớm được xử lí hết, chẳng còn dấu vết gì.
Mạch Ca đỡ Tú Loan đứng lên.

Thực ra chẳng cần phải điều tra, chỉ đơn giản nhìn vào hai nơi mà Đan Tiệp dư chịu thương tổn, đã biết rõ việc này do ai động thủ.
Là trả thù một cách trắng trợn, cũng là lời cảnh cáo.
Làm mù đôi mắt, ý muốn nhắc nhở nàng đừng nhìn những gì không nên nhìn.

Độc câm giọng nói, là muốn cảnh cáo nàng đừng nói những điều không nên nói.
Ngoài Anh Quý phi, Mạch Ca chẳng nghĩ ra còn ai có thể làm thế cả.
Mạch Ca chỉ cảm thấy cả người lạnh đi, móng tay bấm sâu vào da thịt.

Đan Tiệp dư bởi vì nàng nên trở thành như vậy.

Nàng ta vốn dĩ là người ngoài cuộc, nếu không phải vì mình thì nàng ta cơ bản chẳng gặp loại chuyện này.
Đến cuối cùng Mạch Ca cười nhạt, gằn từng chữ một: "Ngươi yên tâm, bổn cung chắc chắn sẽ không tha cho hung thủ!"
8.

Đổi phượng
Sáng sớm hôm sau, trời còn tờ mờ Mạch Ca đã khí thế hùng hổ đến Đường Lê cung khởi binh hỏi tội.

Nàng không để Cửa Hạ đi cùng, mà dẫn theo một thái giám để phòng bất trắc.
Anh Quý phi thấy nàng tới cũng chẳng bất ngờ, ngược lại còn cho cung nhân pha sẵn trà xuân Long Tĩnh là cống phẩm mới từ Giang Nam mà chờ nàng.
Anh Quý phi ngồi trên tháp quý phi, mày ngài vẽ mỏng, khóe miệng ẩn chứa ý cười nhạt, vờ như không có chuyện gì, hỏi han: "Sáng sớm muội muội đã ghé thăm, có việc gì sao?"
Mạch Ca không khách sáo, cũng không nể nang mà đi thẳng vào vấn đề: "Đến giờ phút này tỷ tỷ hà tất còn làm bộ làm tịch? Giữa chúng ta chưa từng tồn tại thứ gọi là tỷ muội tình thâm!"
Anh Quý phi bỗng thu lại nụ cười, đôi ngươi đen nhánh cất giấu vực sâu, đùng đùng nổi giận: "Đã lột mặt nạ, thế sao ngươi còn đến đây?"
Mạch Ca cũng nổi nóng, nhìn chòng chọc nàng ta: "Ngươi biết rõ ta tới đây vì chuyện gì! Người ngươi muốn đối phó là ta, người ngươi oán hận là ta, người ngươi muốn trả thù cũng là ta.

Nhưng cớ sao ngươi phải làm hại người vô tội chứ?"
"Vô tội?" Anh Quý phi nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói lạnh lẽo tột cùng: "Nàng ta vô tội? Thế nào là vô tội? Nếu ả không xen vào việc của người khác thì ngươi có thể biết được mọi chuyện à? Còn ta sao có thể rơi vào bẫy của ngươi? Chẳng qua chỉ vừa mù vừa câm mà thôi, vẫn chưa giết nàng ta.

Đan Tiệp dư hẳn là cảm kích ta lắm đấy!"
"Lí Anh Lam!" Mạch Ca trừng trộ: "Ngươi không sợ ta nói cho Hoàng thượng biết ư?"
"Mạch Ca, nếu như ngươi đã nắm được bằng chứng gì đó thì cần gì phải chạy đến đây?"
Mạch Ca không phủ nhận, nàng nâng tách trà lên uống một ngụm, ung dung đưa tầm mắt về phía nàng ta: "Phải, ta không có chứng cứ.

Nhưng người làm thế ngoại trừ để trút giận, đồng thời cũng muốn đả kích ta?"
Anh Quý phi cũng nhấp ngụm trà: "Đó là đương nhiên.

Ta muốn cả cung hiểu rằng nếu có ai giúp đỡ ngươi thì kẻ đó sẽ nhận lấy kết cục tương tự!"
Mạch Ca lập tức cong môi nở nụ cười: "Ây chà, thật sự nghĩ vậy sao, chỉ e rằng hiện tại ngươi phải thất vọng rồi...".

Nói rồi nàng xoay người gọi ra bên ngoài: "Cửu Hạ, vào đi!"
Cửa Hạ đi vào, song nàng còn đỡ thêm một người nữa, chính là Đan Tiệp dư.
Anh Quý phi không thèm liếc mắt một cái: "Nàng ta tới làm gì? Muốn trả thù ta sao?"
Nào ngờ Đan Tiệp dư nhìn thẳng vào Anh Quý phi, rồi gằn giọng: "Chỉ tiếc...!Thiếp thân khiến ngài thất vọng rồi."
Tay cầm chén trà của Anh Quý phi bỗng dưng run lên, chén trà rơi xuống đất, nước văng tung tóe, ướt đẫm một vùng.

Nàng ta bật dậy, xông tới trước mặt Đan Tiệp dư, không tin được mà dò xét tỉ mỉ.
Không thể nào! Làm sao có thể như vậy?
Tối qua, mua chuộc được một tiểu cung nữ đứng ngoài cửa, rõ ràng nghe được các nàng nói chuyện.

Đan Tiệp dư chắc chắn bị mù và câm rồi.

Sao bây giờ còn khỏe mạnh thế chứ?
Nàng ta cẩn thận quan sát ánh mắt Đan Tiệp dư, đôi mắt trong veo, long lanh có hồn, quả thật đẹp vô cùng.
Thấy dáng dấp kinh hồn bạt vía của Anh Quý phi, Đan Tiệp dư chậm rãi híp mắt, khóe môi hơi cong: "Thiếp thân và Thần Quý phi nương nương chỉ diễn trò thôi, ngài đã tin là thật rồi.

Thật không biết trước khi bị bệnh ngài đã hồ đồ rồi? Hay là căn bệnh làm cho nó trầm trọng hơn?"
Anh Quý phi tức giận cực điểm, vung tay muốn tát lên mặt nàng thì bị Mạch Ca kịp thời bắt lấy.
Nàng hé môi: "Lí Anh Lam, ngươi cho rằng đã đùa giỡn được ta, nào ngờ từ đầu tới cuối người bị chế nhạo lại là bản thân mình.

Đời này ngươi không xứng đấu với ta, ngươi mãi mãi không thắng nổi ta đâu!"
Dứt lời, nàng hất mạnh tay Anh Quý phi ra, ánh mắt như hai mũi tên đầy sát khí nhằm vào Anh Quý phi, rồi nghênh ngang rời đi.
Vừa ra khỏi Đường Lê cung, khí thế bức người ban nãy của Đan Tiệp dư lập tức yểu xìu, vẻ mặt luống cuống, khẽ hỏi: "Quý phi nương nương, thần nữ vẫn phải tiếp tục giả dạng sao? Nếu không phải vì a tỷ, có cho bao nhiêu lá gan thần nữ cũng không dám cải trang làm tần phi đâu!"
Đúng vậy, cô gái này không phải Đan Tiệp dư thật sự, mà là muội muội của nàng ấy.
Đêm qua Mạch Ca đã phái người ra cung đón nàng vào, dáng dấp của họ có bảy phần tương tự.

Sau khi trang điểm, thay quần áo hầu như chẳng nhận ra khác biệt.
Mạch Ca cầm tay nàng, cố gắng trấn an, nghiêm túc khuyên răn: "Dù như thế nào, vì Đan Tiệp dư ngươi phải tiếp tục giả thành nàng ấy.

Vừa rồi ngươi thể hiện tốt lắm.

Lí Anh Lam chắc hẳn đang rất khó chịu.

Xưa nay nàng ta ghét nhất có người khiêu khích mình.

Ban nãy ngươi hoàn toàn chọc giận nàng, chắc chắn không bao lâu nữa sẽ ra tay với ngươi.

Chúng ta chỉ cần chờ xem ả có thể làm gì!"
Muội muội Đan Tiệp dư hiển nhiên hiểu rõ: "Quý phi nương nương yên tâm, thần nữ biết phải làm thế nào!"
9.

Thật và giả
Mấy ngày tiếp theo, muội muội của Đan Tiệp dư cố hết mức xuất hiện ở nơi đông người, nàng cùng các phi tần khác đi dạo hoa viên ngắm cảnh, uống trà chơi cờ, vô cùng vui vẻ, xem chừng chẳng ai nghi ngờ thân phận thật của nàng.
Có điều, đã lâu như vậy còn chưa đợi được hành động kế tiếp của Anh Quý phi, lại hay tin huynh trưởng nàng ta thắng trận, khải hoàn trở về kinh.

Hoàng thượng mừng rỡ, chẳng những đích thân nghênh đón ở cổng thành mà còn vì hắn tổ chức yến tiệc tẩy trần, đông đủ phi tần hậu cung đều có mặt.
Trong yến tiệc, huynh muội Anh Quý phi dĩ nhiên thành tâm điểm chú ý của mọi người, Hoàng thượng còn rót rượu mời hắn: "Lần này ái khanh đã vất vả nhiều rồi, lập được đại công, ban thưởng không thể không có.

Nói đi, khanh muốn điều gì, trẫm đều ân chuẩn!"
Lí Uy vội quỳ xuống: "Chinh chiến vì giang sơn xã tắc là chức trách của vi thần.

Vi thần nào dám tự mãn.

Tạ ơn bệ hạ yêu mến!"
Hoàng thượng vô cùng hài lòng, cùng hắn tán gẫu hồi lâu.

Lúc tiệc rượu đang say sưa, Anh Quý phi bất thình lình gợi ý: "Chuyện vui thế này, sao có thể thiếu chút ca vũ góp vui? Trong cung có Tề Tần sở trường đánh đàn, Nguyên Quý nhân tinh thông các điệu múa, Đan Tiệp dư có tài ca hát, các nàng ấy đều là tài nữ nổi tiếng kinh thành.

Mấy năm trước thần thiếp đã có lần được xem họ hợp tấu.

Tối nay nhân lúc vui vẻ, chi bằng hãy thưởng thức một khúc?"
Hoàng thượng nghe xong, gật đầu tán thành: "Lâu rồi trẫm cũng chưa xem lại, ý kiến này rất hay!"
Tề Tần và Nguyên Quý nhân đã đứng lên chuẩn bị, chỉ có muội muội Đan Tiệp dư chậm chạp không di chuyển.


Nàng không ngờ Anh Quý phi lại đưa ra lời đề nghị đó.

Nàng và a tỷ tuy mặt giống hệt nhau nhưng tính tình khác xa, như trời với đất vậy.

A tỷ thích ca hát, nàng lại quen luyện võ, để nàng hát thì đến gà chó cũng bị dọa chạy.
Rốt cuộc bây giờ nàng nên làm gì đây?
Anh Quý phi nôn nóng hỏi: "Đan Tiệp dư vì sao không đi? Lẽ nào...!Không muốn?"
Muội muội Đan Tiệp dư lo sợ, đổ mồ hôi lạnh: "Thiếp thân...!Thiếp thân nhiễm phong hàn nên cổ họng không được tốt lắm."
Anh Quý phi híp mắt phượng, lạnh lùng nhìn chằm chằm: "Ồ? Bị phong hàn sao? Đã mời ngự y đến khám chưa?"
"Có mời rồi, đa tạ Anh Quý phi nương nương quan tâm."
"Nhưng mà bổn cung cho Thúy Vinh đi hỏi thăm thì hôm nay không có ai đến chẩn bệnh cho ngươi cả.

Tại sao ngươi lại bịa chuyện?"
"Thiếp...!Thiếp thân cho rằng nghỉ ngơi nhiều sẽ khỏe, nên không...!Mời ngự y đến."
Anh Quý phi nhất quyết gây khó dễ: "Nói dối hết lần này tới lần khác, ngươi cứ giấu giấu giếm giếm thế kia vì ngươi vốn chẳng phải Đan Tiệp dư!"
Câu này thốt ra, mọi người ai nấy đều trố mắt, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
Muội muội Đan Tiệp dư hoảng loạn, nói năng lắp bắp: "Thiếp...!Thiếp thân...!Đúng là...!Đan Tiệp dư!"
Anh Quý phi phớt lờ, đưa mắt ra hiệu với Thúy Vinh.

Kế đến Thúy Vinh dẫn theo một người tiến vào.

Ánh mắt người kia đờ đẫn, bước chân hết sức cẩn trọng, chính là Đan Tiệp dư thật sự.
Hoàng thượng kinh ngạc, "Sao lại có đến hai Đan Tiệp dư?"
Anh Quý phi nhanh chóng giải thích: "Đan Tiệp dư thật sự mấy ngày trước đã trở nên mù lòa, câm điếc.

Không muốn người khác phát giác nên nàng ta bèn cho muội muội của mình vào cung thay thế.

Đan Tiệp dư của mấy ngày này đều do muội muội nàng ta cải trang.

Bọn họ vốn chẳng để bệ hạ trong mắt, dám ngang nhiên khi quân phạm thượng!"
Mọi người ồ lên, Hoàng thượng cực kì giận dữ: "Lời Anh Quý phi nói không sai.

Trẫm chưa từng nghe có ai dám giả dạng thành phi tần, thực sự xem trẫm là người mù sao? Người đâu, lập tức giam bọn họ vào thiên lao!"
Đám thị vệ tiến lên, đúng lúc Mạch Ca đứng dậy hô to: "Bệ hạ khoan đã! Việc này do thần thiếp làm chủ.

Nếu người muốn trị tội thì nên xử phạt thần thiếp trước tiên."
Hoàng đế kinh ngạc: "Rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Mạch Ca nói: "Khởi bẩm bệ hạ, trước khi thần thiếp trả lời thì muốn hỏi Anh Quý phi một câu.

Làm thế nào ngươi biết được thân phận của Đan Tiệp dư?"
Thúy Vinh thay chủ tử đáp trả: "Hôm nay chủ tử không khỏe nên nô tỳ đi mời ngự y.

Bước vào trong Thượng Dược cục thì nô tì nghe có tiếng người đang bàn luận, nói là rõ ràng Đan Tiệp dư bị mù, còn câm điếc, nhưng vừa rồi lại thấy ngài ấy đánh cờ cùng người khác ở Ngự Hoa viên.

Nô tì tò mò bèn hỏi thêm vài câu, mới biết được chuyện này."
"Ngươi nghe ngự y nào nói?"
"Là Hà Chung, Hà ngự y."
"Nói láo! Khi đến thăm bệnh, người hắn ta bắt mạch không phải Đan Tiệp dư, mà là cơ thể khỏe mạnh của muội muội nàng.

Làm sao hắn có thể chẩn ra nàng ấy bị mù lòa, câm điếc chứ?"
"Nô tì...!Chuyện này nô tì không biết, có thể hắn nghe đồng sự nói.

Đúng, đúng rồi! Chắc hẳn hắn đã nghe Vương Hiền, Vương ngự y nói!"
Mạch Ca nhếch môi: "Đúng là Vương Hiền biết thân thể Đan Tiệp dư bị tổn thương, nhưng đêm đó sau khi khám xong bổn cung đã cho ông ta xin nghỉ hồi hương.

Ông ta không ở trong cung, bằng cách nào Hà Chung có thể biết được từ miệng Vương ngự y?"
Ánh mắt Thúy Vinh né tránh, không biết trả lời ra sao, ấp a ấp úng: "Chuyện này..."
Mạch Ca ngắt lời, khí thế áp đảo: "Cả hoàng cung này, người biết Đan Tiệp dư gặp chuyện bất hạnh chỉ có bổn cung, Cửa Hạ và Tú Loan, cung nữ của nàng ấy, không có người thứ tư.

Ngươi ở đây ăn nói bừa bãi, lung tung như thế cho thấy ngươi chính là một trong số các hung thủ kia!"
10.

Đối đầu
Thúy Vinh bị câu nói của Mạch Ca làm chột dạ, quỳ rạp xuống đất, lắc đầu nguầy nguậy: "Không! Không phải! Không phải nô tì! Không phải nô tì làm!"
Anh Quý phi ngay lập tức lên tiếng bảo vệ thuộc hạ: "Thần Quý phi, ngươi nói chuyện phải có bằng chứng.

Đan Tiệp dư gặp tai nạn đã một thời gian rồi, mà nàng ta một không tiết lộ, hai không điều tra.

Không phải do ăn nhầm thứ gì chứ, làm gì có hung thủ nào?"
Mạch Ca bước tới phía trước, nhìn chằm chằm vào nàng ta hồi lâu sau mới hỏi: "Quý phi thực sự khẳng định như vậy?"
Anh Quý phi vẫn ngoan cố, liếc mắt nhìn thẳng, tỏ ý mỉa mai: "Ta có gì mà không dám thừa nhận? Song Thần Quý phi cũng đừng nên vu oan cho người khác!"
Mạch Ca vỗ vỗ tay, lập tức có một tiểu thái giám từ đằng xa đi vào.

Hắn ta luôn cúi đầu, đến trước mặt các nàng hành lễ thỉnh an, giây phút hắn ngẩng đầu lên, Anh Quý phi rất kinh hãi: "Lí tổng quản? Sao lại là ngươi?"
Thái giám kia đích thực là Lí Hỉ.

Ngay cả Hoàng thượng cũng không phát hiện, Lí Hỉ mới nãy còn đứng bên cạnh, tự bao giờ đã đổi bộ quần áo khác rồi.

Quan trọng là khi hắn đến gần mà hắn vẫn chưa nhận ra.
Mạch Ca châm chọc: "Anh Quý phi thấy hắn quen mắt à? Có nhớ từng gặp hắn ta khi nào không?"
Anh Quý phi thầm nghĩ câu hỏi này có phần khó hiểu, quen hay không quen gì chứ? Tất nhiên nàng biết mặt Lí Hỉ, thử hỏi trong cung này có ai chưa từng gặp hắn đâu chứ.
Không đúng! Chắc chắn Mạch Ca muốn ám chỉ chuyện khác.
Trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng, nàng ta bỗng chốc nhớ ra, bộ dạng này quả thực có chút ấn tượng, chẳng lẽ...!Ngày đó Mạch Ca dẫn muội muội Đan Tiệp dư đến chất vấn, có một tiểu thái giám luôn cúi đầu đứng phía sau?
Không ngờ người kia lại là Lí Hỉ!
Cơ thể run rẩy, suýt nữa đứng không vững, nhưng nàng ta vẫn vùng vẫy: "Ta không hiểu ngươi đang nói gì."
Lí Hỉ cung kính nói với nàng ta: "Ngày ấy nô tài theo Thần Quý phi nương nương đến Đường Lê cung, và chính tai nô tài nghe được ngài thừa nhận đã làm hại Đan Tiệp dư.

Nô tài có thể đứng ra làm chứng."
Ngực Anh Quý phi rét lạnh từng cơn, liếc thấy vẻ mặt Hoàng thượng bất thường, nàng phải kiên quyết không nhận: "Chắc Lí tổng quản nghe lầm, hoặc là bị người khác cố ý mê hoặc rồi."
Lí Hỉ trịnh trọng nói: "Nô tài hầu hạ bệ hạ từ nhỏ, chưa từng bịa chuyện gạt người.

Bệ hạ hiểu rõ con người nô tài, tất nhiên có thể nhận ra chân tướng thật sự."
Thấy Hoàng thượng sắp nổi giận, Anh Quý phi vội chỉ tay vào Thúy Vinh: "Là nàng ta! Là nàng ta làm bậy sau lưng thần thiếp! Thần thiếp và nàng ta bên nhau nhiều năm, không đành lòng thấy nàng ta chịu phạt, nên mới giúp nàng ta lừa dối đến bây giờ!"
Ban đầu Thúy Vinh rất kinh hãi, sau đó thấy ánh mắt đáp trả của chủ tử thì thú nhận tất cả: "Đúng, mọi chuyện là do nô tì làm.

Mua chuộc cung nhân hạ độc vào thức ăn của Đan Tiệp dư, nô tì muốn trả thù nàng ta.

Nếu nàng ta không xen vào chuyện cắt tóc trong cung thì bọn nô tì không cần ra ngoài tìm tóc.

Chủ tử cũng không cần chịu đựng nhiều đau khổ liên tiếp như vậy."
Hoàng thượng phẫn nộ: "Thật là hoang đường! Chủ tử ngươi nhiễm bệnh đậu mùa đó là tình cờ, há lại oán trách người vô tội! Người đâu? Mau kéo ả ra ngoài dùng côn đánh chết, răn đe kẻ khác! Còn nàng..."
Hoàng đế phóng tầm mắt lên người An Quý phi, lúc muốn ra phán quyết, thì Lí Uy quỳ xuống: "Vi thần xin bệ hạ thứ tội cho Anh Quý phi nương nương.

Ngọn ngành cũng bởi Thúy Vinh vì chủ tử, Anh Quý phi vì lòng thương hại mới gây nên hậu quả tồi tệ này.

Thỉnh cầu bệ hạ nể mặt vi thần mà tạm thời tha thứ cho nương nương!"
Hoàng thượng im lặng chốc lát, tiến đến đỡ hắn đứng lên: "Trẫm từng nói sẽ bằng lòng với bất cứ mong muốn nào của khanh.

Bây giờ tạm tha cho nàng, song nàng có lỗi quản giáo không nghiêm, phải phạt một tháng lương bổng!"
Lúc này Anh Quý phi mới được thả lỏng, hai mắt đẫm lệ: "Khi quay về, thần thiếp sẽ tự kiểm điểm sâu sắc, không tái phạm lần nữa!"
11.

Báo ứng
Hoàng thượng miễn tội cho tỷ muội Đan Tiệp dư, còn cho phép muội muội được ở lại trong cung chăm sóc tỷ tỷ một thời gian.
Hai tỷ muội Đan Tiệp dư cùng quỳ xuống trước mặt Mạch Ca.

Nếu không có Thần Quý phi, chẳng những bọn họ không tìm được hung thủ, có khi còn tự mình nuốt xuống trái đắng.
Mạch Ca vội cho các nàng đứng lên.

Thực ra nàng có chút áy náy với họ, đã trừ bỏ được Thúy Vinh, nhưng Lí Anh Lam vẫn còn sống sờ sờ.
Nàng quả quyết: "Các ngươi yên tâm, không bắt được hung thủ thực sự, bổn cung tuyệt đối không từ bỏ!"
Đúng vậy, lần này nàng vẫn dùng một kế, đó là "Tung gạch hứng ngọc".

Dùng muội muội Đan Tiệp dư dẫn dụ Thúy Vinh không đánh mà khai.
Mạch Ca cố ý để muội muội lộ diện trước mặt người khác, để nàng ta nghĩ rằng bản thân nàng đang chờ nàng ta động thủ lần nữa.

Lí Anh Lam đương nhiên không ngốc đến mức hành động ngay lúc đó.

Vì thế bèn đợi thời cơ, khi huynh trưởng hồi cung vừa vặn là cơ hội tốt nhất.
Nàng ta cho rằng có thể vạch trần được Đan Tiệp dư trong buổi yến tiệc, nhưng không lường trước được bản thân mình lại rơi vào cái bẫy mà Mạch Ca đã thiết kế sẵn.
Hết đường chối cãi.
Tiếc là Lí Anh Lam chỉ bị phạt bổng lộc một tháng.

Suy cho cùng Mạch Ca cũng hiểu, chỉ cần Lí Uy còn sống thì Lí Anh Lam vẫn sẽ được bình an.
Có điều Thúy Vinh đã chết, nàng ta là cánh tay đắc lực bên cạnh Lí Anh Lam, còn theo hầu Lí Anh Lam từ nhỏ.

Hai người giống như tỷ muội, tình cảm sâu đậm.
Đó gọi là tay đứt ruột xót, chặt đứt một thứ, đau khổ tột cùng!
Nàng ta chết rồi, vừa hay khiến cho Lí Anh Lam cảm nhận được, mất đi người thân cận bên cạnh rốt cuộc có tư vị thế nào.
Bên trong Đường Lê cung, tay Anh Quý phi dâng hương, khom lưng cúi đầu thật sâu với bài vị trước mặt.

Trên mặt còn vương nước mắt, nhưng ánh mắt đầy căm phẫn như lửa hừng hực bốc cháy, hai mắt hằn lên tia máu: "Thúy Vinh, ngươi yên tâm! Bổn cung sẽ không để ngươi phải chết oan uổng.

Bổn cung nhất định mang đầu Mạch Ca đến tế ngươi!".