Mưa bụi mịt mù, gột rửa lòng người, dưới màn đêm dày đặc, sao lấp lánh như nhãng ánh đèn thưa thớt giữa bầu trời, đêm tối như một chiếc bánh gato đen mịn, tầng tầng lớp lớp là sự hạnh phúc ngọt ngào.

Diệp Mông không rep lại tin nhắn mà cẩn thận xem lại trang wechat của Lưu Nghi Nghi. Tuy hai người là bạn học nhưng Diệp Mông không quá thân với cô ta, bình thường cũng rất ít khi chào hỏi. Lưu Nghi Nghi là kiểu thục nữa điển hình ở trấn, gia đình cũng thuộc loại khá giả, bản thân lại làm việc ở ngân hàng, ngoại hình cũng đáng yêu, nếu đặt trong thị trường “mai mối” thì cũng là “món hàng” được nhiều người tranh giành. Cô ta và Giang Lộ Chi cũng giống nhau, cả người chải chuốt từ đầu đến chân nhưng lại dễ khiến người khác cảm thấy bí bách vì đẳng cấp và địa vị không tương đồng, Lưu Nghi Nghi quả nhiên hợp với vai trò làm vợ hơn.

Trang wechat của Lưu Nghi Nghi cũng rất bình thường, một ngày cũng có thể đăng đến năm sáu bài, chó mèo, công việc, uống trà với bạn thân và ti tỉ thứ, cũng không có nhà hay có xe, tiền lương mỗi tháng cũng không phải cần kiệm chi li, cứ tiêu hết cho bản thân, quả là cô gái vô lo vô nghĩ. Nếu Lý Cận Dữ và cô ta ở với nhau, không hẳn là không hạnh phúc bằng ở cạnh cô. Dù gì bố mẹ của Lưu Nghi Nghi cũng là bác sỹ, bệnh tình của bà nội cũng  đỡ lo hơn.

Diệp Mông ôm chăn, trở mình hồi lâu, cũng không thấy Lý Cận Dữ bình luận hay thả like cho cô ta cái nào. Hình như anh rất ít lướt bảng tin wechat, gần như không thấy anh bình luận hay thả nhấn like cho ai. Kể cả Diệp Mông, đừng nói bình luận, đến một cái like cũng không có. Diệp Mông lúc này thật muốn lướt lướt điện thoại của Lý Cận Dữ, xem có ai may mắn nhận được like hay comment từ anh không.

Diệp Mông lướt đến dòng thời gian tháng năm năm ngoái, cuối cùng cũng tìm được một dòng trạng thái có liên quan đến Lý Cận Dữ.

[Lần đầu tiên thấy soái ca đẹp trai đến thế này ở trong trấn, mình còn add được wechat nữa, haha]

Ở dưới có một bạn học bình luận [Nói không chừng là có ý với cậu đấy.]

Lưu Nghi Nghi thả lại một icon xấu hổ.

Xem đến đây, Diệp Mông dựa vào đầu giường, gọi điện thoại, chuông đổ hồi lâu mới có tiếng một chàng trai từ từ nghe máy: “Hửm?”

Diệp Mông xốc chăn lên, lăn người xuống dưới giường, mở tủ quần áo, ánh mắt vừa quét nhanh qua đống áo quần được xếp ngăn nắp theo màu, vừa bình thản nói: “Sao em có cảm giác anh đang khoe khoang với em là anh có người theo đuổi nhỉ? Muốn em ghen à, Lý Cận Dữ?”

Đầu dậy bên kia im lặng một hồi, Diệp Mông mơ hồ nghe được đầu dây bên kia có tiếng nước, cứ tưởng là ngoài trời đang mưa, theo bản năng nhìn ra ngoài, chỉ nghe giọng nói lơ đễnh của Lý Cận Dữ vang lên trong điện thoại: “Thế em ghen không?”

Diệp Mông bỗng thấy nóng lên, như có nước nóng vừa chảy qua người, nóng đến mức cô phải giật mình. Xưa nay yêu đương cô rất không thích bị bạn trai chiếm thế thượng phong. Cho nên cô bình tĩnh nhìn trong đống quần áo đủ màu sắc chọn ra một chiếc chân váy màu xanh, xẻ tà, bó sát, ướm thử lên người. Đèn của phòng thử đồ sáng lên, chiếu sáng làn da trắng nộn của cô, xương quai xanh gợi cảm, vô cùng thanh nhã, khuôn mặt vẫn thản nhiên, đáp lại: “Không ghen.”

“Ồ.” Bên kia không nói gì thêm.

Cô móc váy lại, ánh mắt lại tiếp tục lựa chọn, rồi lại từ từ nói: “Nhưng mà bây giờ em không vui, cho nên định đến nhà ngủ với anh.”

Vừa dứt lời, trong điện thoại truyền đến tiếng ho mãnh liệt, Lý Cận Dữ cố làm cổ họng thanh lại, biết sợ nói: “Anh phục rồi, Diệp Mông, không đùa em nữa.”

“Nói chị ơi em sai rồi.”

“...............”

“...............”

Diệp Mông cởi áo ngủ trên người xuống, thay chiếc áo sơ mi cùng chiếc váy xẻ tà màu xanh vừa nãy, lộ ra mắt cá chân trắng nõn, ở dưới xương quai xanh là hình xăm như hồ điệp trong đêm, bay lượn theo cảnh xuân, lộ ra vẻ gợi cảm cấm dục. Cô chỉnh lại tóc, soi gương chuẩn bị đeo bông tai lên, nhẹ giọng: “Không nói à? Thế thì em đến, lát nữa mở cửa cho em.”

“Chị à, em sai rồi.” Giọng nói trầm thấp của Lý Cận Dữ truyền đến, như là đang nghiên răng nghiến lợi cố rặn từng chữ một, rất không cam lòng.

“Nghe không phục lắm thì phải.” Diệp Mông không chịu buông tha, ngồi xuống đeo giày, còn dọa: “Em đang chọn giày cao gót, gót nhọn hay gót vuông đây ta? Cái nào thì dễ cởi hơn nhỉ.”

Lý Cận Dữ phục sát đất rồi, cả người đứng ngây trong phòng tắm. Cửa phòng tắm đã được lắp lại rồi, hơi nước nhẹ bay trong không gian, uốn lượn như những cánh hồ điệp vàng tỏa ra ánh sáng dị thường, anh cảm thấy nếu bây giờ mình còn không bước ra khỏi nơi này, chắc chắn sẽ nghẹn mà chết.

Lý Cận Dữ một tay cầm điện thoại, một tay chống lên tấm thủy tinh phủ đầy hơi nước, bật cười bất lực, khàn khàn nói: “Em muốn thế nào mới không bày trò nữa?”

Giọng nói nghe rất oan ức, đã sợ đến mức đó rồi, lãnh đạm đến thế sao? Diệp Mông cảm thấy mình không khác gì nữ tổng tài bá đạo ép bức em trai nhà bên, dứt khoát ngầu hơn chút nữa: “Thế ngày mai lúc gặp nhau, anh phải cưỡng hôn em, ừm, phải lâu một chút, không được qua loa, phải nhiệt tình lên.”

“...............”

“...............”

“...............”

Mấy lời mắng chửi trong lòng Lý Cận Dữ cũng muốn quỳ rạp dưới chân cô. Một yêu cầu ngớ ngẩn như thế mà cũng có thể nói ra được.

“Vô vị.”

Diệp Mông lại bắt đầu rồi, chậm rãi nói: “Thế thì giày có quai cũng được, vừa mới mua luôn, em còn chưa mang lần nào.”

“Được rồi, ngày mai cưỡng hôn em.”

Diệp Mông cuối cùng cũng không nhịn được, cười ha ha thành tiếng, lăn lộn dưới đất hồi lâu vẫn không dừng được.

Lý Cận Dữ giận thật rồi, còn xấu hổ nữa, không vui vẻ gì nói: “Cúp đây.”

“Đợi đã.” Diệp Mông đã chiếm lại được thế thượng phong, vui vẻ vô cùng, cất đôi giày cao gót về, đóng tủ quần áo lại, nói: “Thật ra Lưu Nghi Nghi là bạn học ucar em, em gọi điện vốn chỉ muốn nói với anh, lúc từ chối cô ấy, phải giữ cho người ta chút thể diện. Dù gì bố mẹ cô ấy cũng là bác sỹ, bệnh của bà nội anh, nói không chừng sau này chúng ta còn phải xin người ta giúp đỡ.”

“Còn gì nữa không?”

“Hết rồi.”

“Ok, cúp nhé.”

“Anh vội thế làm gì?”

“Vì bạn trai em đang tắm, đợi thêm lát nữa thì hết nước rồi.”

Diệp Mông quay lại giường: “Có thể video call ngay lúc này không?”

“..............”

“Không video call cũng được, vừa tắm vừa nói chuyện đi, để em nghe giọng anh.”

“Ừm.”

“Có phải cô gái nào thích anh anh cũng cho wechat không?”

Ký Cận Dữ mở loa lớn, đặt điện thoại lên bồn rửa tay, vặn nước rồi vội vã xả hết bọt xà phòng trên người. Sau đó lấy khăn tắm quấn quanh eo, bước ra nói: “Đó là yêu cầu của ông chủ bên anh, ông chủ kêu bọn họ không phải là thích giọng hát của anh, nếu anh không cho họ wechat thì sau này khó mà làm ăn, thế thì cũng không cần thiết phải mời anh đến hát nữa. Ngoài quán bar ra, anh chưa cho cô nào wechat hết.”

“Nói nghe hơi bị chung chung, thế hôm đó ở bệnh viện anh cũng cho Phương Nhã Ân wechat đấy.”

Lý Cận Dữ không nói, có lẽ đang sấy tóc, đầu dây truyền đến tiếng máy sấy. Diệp Mông tưởng anh chưa nghe rõ, chưa để máy đó ngồi đợi, cô rất thích nghe anh mở loa rồi tự mình làm chuyện của mình, dường như trong đêm tối cô đơn, có người đang gửi từng tia ấm áp đến mình.

Phòng cô chỉ mở một chiếc đèn ngủ nhỏ, trong điện thoại nghe tiếng máy sấy kêu. Diệp Mông nhìn xung quanh, xem ra thì phòng mình cũng coi như là trang trí tinh tế, xa hoa so với cả trấn rồi. Căn phòng của anh lại là căn phòng chật hẹn, mỗi lần đi vào phòng đều có cảm giác thương anh, cuộc sống phải cần kiệm đến vậy. Trí nhớ của bà cụ không tốt, thường không nhớ đồ cất ở đâu, vì thế Lý Cận Dữ cất thuốc và những đồ đạc thường dùng của bà vào giỏ hoặc treo lên tường phòng khách để bà dễ tìm. Nhưng khổ thân anh là, đồ ngày càng nhiều, giỏ cũng ngày càng nhiều, bày biện khắp nơi khiến thân hình cao lớn của anh đi đến đâu đụng đến đó. Có điều trí nhớ của anh lại tốt, nhớ rõ giỏ nào đặt ở đâu, dù có đêm đen hay mất điện, cũng có thể tránh được dễ dàng.

Tiếng máy sấy đã dừng.

“Nếu nói như em thì khó mà nói hết được. Anh đang nói về những người muốn theo đuổi anh thôi.” Lý Cận Dữ đã sấy xong tóc, cầm điện thoại lên.

Diệp Mông hoàn hồn, ma xui quỷ khiến hỏi một câu: “Nếu ngày đó ở bên hồ, em hỏi wechat của anh, anh có cho không?”

Anh thay một bộ đồ ở nhà sạch sẽ, cong người lấy một lon Budweiser, ngồi xuống sofa mở nắp, nghĩ một hồi, thành thật nói: “Không.”

“Là không thích hay không dám cho?”

“Thảo luận vấn đề này có ý nghĩa không?”

“Phụ nữ thích nhất là thảo luận mấy giả thiết như này, anh không biết sao? Ví dụ mẹ anh và em cùng rơi xuống nước...”

“Cứu em.”

Đầu dây không hề do dự đáp, nói xong cả người cũng rơi vào im lặng, như thể đã cùng câu hỏi này chìm vào đáy biển sâu vô định. Diệp Mông đột nhiên cảm thấy vấn đề này đối với anh không hề có ý nghĩa gì, thậm chí là xát muối vào tim anh, dường như anh lại tiếp tục hoài nghi bản thân.

Cô vô cùng thấy có lỗi, nhẹ nhàng nói: “Bảo bối?”

Lý Cận Dữ ừ một tiếng: “Đây.”

“Có cần em đến với anh không?” Diệp Mông dỗ dành.

“Không cần, em ngủ đi. Anh không sao, chỉ là hơi buồn ngủ.”

“Thế ngày mai đừng xem phim nữa.” Diệp Mông dịu dàng nói: “Sáng mai em đến viện trông bà giúp anh, buổi chiều đến nhà tìm anh, anh ngủ dậy muộn một chút, được không?”

“Không cần....”

Cô ngắt lời: “Thế anh muốn bây giờ em qua chăm sóc anh sao?”

Lý Cận Dữ cười bất lực, qua loa ngoài, có thể nghe thấy tiếng nói trong như thiếu niên và sự hiền lành như ánh dương dễ chịu của anh: “Ừm, biết rồi.”

*

Diệp Mông cúp điện thoại, thở dài. Chàng trai này, lâu lâu cô lại muốn bắt nạt anh, nhưng bắt nạt xong rồi, người xót xa lại là cô. Tạo nghiệp đây mà.

Nhưng nghĩ đến tối đó ở bên hồ, anh mặc kệ xung quanh mà hôn cô, nói những lời đó, khuôn mặt đó, khiến cô nhịn không được đỏ mặt, tim đập rộn ràng. Giống nhưa là giữa mưa bụi mịt mù mang theo gió tuyết, tuyết rơi trên người cô, khiến cô run lên, máu đông cứng lại, tim đập thình thịch. Lú Cận Dữ nhìn bình thường vậy nhưng luôn luôn tạo ra bất ngờ lẫn hạnh phúc cho cô.

Diệp Mông cảm thấy mình như cô gái đang có mối tình đâu, cả đêm đều nghĩ về anh cho đến lúc ngủ say.

Tắm xong đi ra, cả người cũng đã bình tĩnh hơn, vứt bỏ được hết những cảm xúc lộn xộn, Diệp Mông sửa soạn xong liền lái xe đến bệnh viện. Bà cụ đang nghiêm túc tập mấy động tác buổi sớm theo hướng dẫn của bác sỹ, thấy cô đến, vui vẻ phẩy phẩy tay đuổi người ta đi, bắt đầu lười biếng một cách trắng trợn: “Không làm nữa không làm nữa, cháu dâu tôi đến rồi.”

Diệp Mông nghe bà nói vậy mặt đỏ lên, ho một tiếng rồi nói với bác sỹ: “Anh đừng để ý, tôi đi mua cháo đã, chờ hai người tập xong rồi ăn.”

Bác sỹ cười nói với bà cụ: “Cháu dâu đã nói rồi, bà tập xong rồi ăn.”

Bà cụ thật ra vô cùng chán ghét cái bài tập buổi sáng này, tay chân cũng không nhấc lên nổi, thế mà còn bắt bà phải nhấc tay lên, nhấc chân lên cho bằng được, lúc nào cũng nhắc nhở bà. Thế nên lúc này bà rất mất hứng nhìn Diệp Mông.

Diệp Mông dựa ở cửa, cầm điện thoại chụp hình bà cụ đang rất không tình nguyện tập tành, gửi cho Lý Cận Dữ.

[Mông: Hoàn thành 1/5 nhiệm vụ, bài tập buổi sáng của bà get √ *icon heart x 5]

Lý Cận Dữ thực ra vừa mới dậy, vẫn còn trùm chăn, nằm sấp mơ màng, nửa tỉnh nửa mê. Trong phòng u ám, rèm cửa kéo chặt, không để lọt một tia nắng nào chiếu vào, nhưng lại có thể nghe thấy tiếng chào hỏi nhau chủa hàng xóm, tiếng chào mới buôn bán pha lẫn với tiếng chó mèo.

Điện thoại của Lý Cận Dữ lại rung lên đến tận mấy bận, anh vẫn lười đưa tay lấy. Lúc này trực giác mách bảo có lẽ là Diệp Mông, mới thò tay từ trong chăn ra, còn đang trong trạng thái ngái ngủ cố mở lớn mắt, quả đúng là cô, anh chống tay ngồi dậy dựa vào thành giường.

[Mông: Hoàn thành 2/5 nhiệm vụ, bà ăn chuối get √ *icon heart x 5]

Lý Cận Dữ tiện tay gửi một icon trái tim, rồi quăng điện thoại lại giường để đi tắm.

[LCD: *icon heart*]

Gửi lại hẳn trái tim cơ đấy, Diệp Mông bỗng thấy nhiệt huyết dâng trào, hoàn thành nhanh hết tất cả mọi việc rồi gửi ảnh chụp cho Lý Cận Dữ.

[Mông: Hoàn thành 3/5 nhiệm vụ, bà đi vệ sinh get √ *icon heart x 5]

Trong ảnh là nét mặt kinh ngạc, ngây ra của bà cụ, Lý Cận Dữ cạn lời nhắn lại.

[LCD: Không cần chụp!]

[Mông: Hoàn thành 4/5 nhiệm vụ, bà đi dạo get √ *icon heart x 5]

[LCD: Ừm.]

[Mông: Hoàn thành 5/5 nhiệm vụ, bà chơi Anipop get √ *icon heart x 5. Bảo bối, có cần để điện thoại lại cho bà không? Bà đang cầu xin em này]

[LCD: Đừng để lại, để bà chơi nửa tiếng là được. Nếu không bà đi đọc lại tin nhắn của chúng ta.]

[Mông: Bà đang kéo kéo góc áo em này, đáng thương quá.]

[LCD: Đừng để ý đến bà.]

[Mông: *icon heart x 3, thế em ra đây, mang theo điện thoại đây rồi, bà kéo em mãi mà em cũng không đưa bà,]

Lý Cận Dữ đang chuẩn bị đánh răng, điện thoại lại rung lên.

[Mông: Lát nữa nhớ cưỡng hôn em đấy. Hôm qua hứa rồi]

[LCD:.............................]

[LCD: Ừ.]