Editor – Tử Dương
***
Dụ Sân quay lại phòng đưa túi giấy cho Hình Phỉ Phỉ, sau đó thuật hết những lời mà Bách Chính mới nói lúc nãy.
Đôi tay cầm túi giấy của Hình Phỉ Phỉ cứng đờ, hồi lâu, cô đột nhiên gào khóc.
Dụ Sân chưa bao giờ thấy Hình Phỉ Phỉ như vậy, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ sống lưng yếu ớt của Phỉ Phỉ: "Không sao không sao, chuyện qua rồi."
Ngoài kia đang nô nức trong không khí Giáng Sinh, không biết phòng nào vừa ăn mừng vừa mở bài [Jingle Bells], chất nhạc vui tươi hòa cùng tiếng cười hỗn loạn của các cô gái.
Hình Phỉ Phỉ khóc, nhưng đêm nay, tiếng khóc ấy không phải kìm nén trước bất cứ điều gì.
Cô từng nghĩ rằng, cả đời mình không bao giờ có thể thoát khỏi cơn ác mộng khủng khiếp đó, quá khứ chỉ khiến cô càng lúc càng sa lầy vào chúng, sẽ không có ai kéo cô lên, và cũng không ai nhìn nhận sự tồn tại của cô.
Tất cả mọi người đều nghĩ cô đánh nhau giỏi, là một – cô – gái – không – có – trái – tim. Nhưng chỉ vì cô không có áo giáp, nên không còn cách nào ngoài dùng chính cơ thể thương tích này, một mình chống lại thế giới, tự bảo vệ bản thân.
Cuối cùng, vào một đêm đông ở tuổi mười bảy, vầng sáng chói chang chợt đến, thay cô xé nát thế giới tăm tối ấy.
Kết thúc, mọi thứ kết thúc thật rồi.
Bọn họ không thể tổn thương cô được nữa, cô nhất định phải bình an trưởng thành.
Khi sắc trời tối muộn, Tang Tang mới hí hửng về phòng.
Cô nói: "Lớp hôm nay vui cực, lớp trưởng chúng ta còn xung phong lên hát, ha ha ha ha hai cậu không biết đâu, Mao Tuấn Tinh hát chữ đực chữ cái, cười muốn rụng nụ. Tự dưng hai cậu không đi, tiếc quá chừng, cũng may mình tay nhanh mắt lẹ, có hốt cho hai cậu ít đồ ăn này."
Tang Tang nhảy chân sáo đặt đồ ăn ngay bàn Hình Phỉ Phỉ và Dụ Sân.
''Dụ Sân, Hình Phỉ Phỉ, Giáng Sinh vui vẻ."
Hình Phỉ Phỉ áp mặt vào tường, cười nhẹ.
Giáng Sinh vui vẻ.
*
Tháng 1 đến, Hành Việt gấp rút chuẩn bị cho kì thi sắp tới.
Thường thì vào khoảng thời gian này, cả trường sẽ gà bay chó sủa, trốn học! trốn học! nguyên lớp không có ngày nào đủ học sinh.
Nhưng do ngại Bách Chính là người giữ trật tự nên ít ai dám trái ý, tần suất học sinh cúp cua giảm xuống mức chưa từng thấy trong lịch sử Hành Việt.
Liêu Vũ nhìn dàn học sinh ăn mặc chỉnh tề, đột nhiên thấy xúc động.
Chủ nhiệm Liêu theo nghiệp dạy đã nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên cảm nhận được bầu không khí mà một kì thi cuối kì nên có. Dù học sinh có làm chuyện riêng cũng chẳng sao, chỉ cần ngồi đàng hoàng là vui lắm rồi.
Liêu Vũ nhìn Dụ Sân đang cúi đầu làm bài tập, lòng phát sầu.
Mấy năm nay, học sinh Hành Việt càng lúc càng lười, các thầy cô cũng hết hy vọng nên ít quan tâm đến phương pháp giảng dạy. Tuy khó nghe nhưng đấy là sự thật, bọn họ mang danh là giáo viên, nhưng trình độ vẫn chưa đủ để dạy một người xuất sắc như Dụ Sân.
Mỗi lần chấm thi, chủ nhiệm Liêu đều giật thót, sợ thành tích Dụ Sân tuột dốc. Nếu chuyện đó thật sự xảy ra, thì không những xấu hổ mà còn khiến Liêu Vũ áy náy vì đã ảnh hưởng tới cô bé.
Thật ra đâu phải mình Liêu Vũ có cảm giác này, đa phần các giáo viên khác đều cùng chung suy nghĩ .
Vậy nên, dù giáo viên có lười biếng cỡ nào thì kì này cũng phải nghiêm túc chuẩn bị giáo án, dạy lại từ đầu.
Tang Tang nói: "Sao dạo này mình cứ thấy các thầy cô giảng bài dễ hiểu hơn lúc trước nhỉ, đến mình mà còn hiểu được đôi ba câu, thật vi diệu."
Dụ Sân gật đầu: "Mình cũng thấy vậy."
Dụ Sân là thủ khoa của trường nên năng lực và phương pháp giảng dạy của thầy cô thế nào, Dụ Sân đều cảm nhận được. Trước kia chỉ thấy giáo viên lên lớp cho có lệ, giảng tới đâu thì hay tới đó, thậm chí mỗi lần bị học sinh chọc ngoái là ngưng không giảng nữa, chừa chỗ cho bài ca la mắng. Nhưng hiện tại, nhờ thầy cô dạy rõ ràng mạch lạc mà học sinh trong lớp có thể tiếp thu được phần nào.
Thấy học sinh chú ý lắng nghe, các thầy cô như tiếp thêm động lực.
Đây là mối quan hệ tương hỗ, một khi xuất hiện vòng tuần hoàn có lợi, thì mọi chuyện sẽ tiến triển theo chiều hướng tốt.
Dụ Sân ngẩn người.
Không biết từ lúc nào mà Hành Việt ngày một đi lên, Dụ Sân cũng dần tin những lời Bách Chính từng nói, mọi thứ cứ dần dần thay đổi, rồi một ngày nào đó, ngôi trường này sẽ không còn gánh tiếng xấu.
*
Cuối cùng cũng đến ngày công bố thành tích cuối kì, năm rồi Hành Việt không công bố thành tích chung, nhưng năm nay trường đã hứa sẽ công bố cho mọi người cùng biết.
Hành Việt và Tam Trung thi chung một đề, và vì Dụ Sân nên trường quyết định đặt thêm 'bảng danh dự'. (*Tương đương với bảng vàng vinh danh trạng nguyên, thám hoa ngày xưa)
Năm rồi không có dê đầu đàn, nhưng năm nay trường vớ được một hạt giống tốt, hận không thể gióng trống khoe khoang khắp nơi.
Trong mắt các học sinh Hành Việt, bảng danh dự là một thứ gì đó mới lạ, vì ở đây, đánh lộn choảng nhau là chuyện thường như cơm bữa, còn bảng danh dự thì chưa gặp bao giờ.
Bọn học sinh ngoài miệng chê bai: "Không hứng thú, dù sao cũng chẳng có tui.", nhưng khi đến ngày công bố thành tích, bảng danh dự lại nượp người đứng.
Hành Việt đặt hai bảng, một bảng là top 30 đứng đầu, bảng còn lại xếp hạng thành tích của hai trăm học sinh đứng đầu Hành Việt.
Nhìn sang bảng thứ hai, nhiều người còn không tin mình lọt top, tới khi có phản ứng thì mặt ai nấy đều tươi như hoa.
Shit! Hóa ra cảm giác được mọi người khen ngợi lại sảng khoái như thế, đánh nhau thắng cuộc cũng chưa chắc vui bằng.
Tang Tang nhảy qua nhảy lại trong biển người, lẩm bẩm nói: "Sao nhiều người quá vậy, không thấy gì hết."
Dù Dụ Sân rất muốn xem thành tích của anh hai, nhưng cô thừa biết cái hình thể nhỏ bé này không chen lại mấy học sinh khác, vì vậy cô không dám nhập bọn.
Bách Chính và đám Kiều Huy vừa xuất hiện thì bắt gặp cô gái nhỏ đang đứng ngoài rìa, mũi chân lón nhón, điệu bộ đáng thương khiến tim bọn họ mềm nhũn.
Bách Chính ngắm cô giây lát, sau đó bước tới hỏi: "Muốn xem thành tích à?"
Dụ Sân gật đầu, trả lời cậu: "Ừm, nhưng không thấy."
Bách Chính nhịn cười: "Lùn như em không thấy là phải."
Dụ Sân phản bác: "Em không lùn, em 1m64 lận." Chỉ là so với những nữ sinh cùng trường khác, trông cô lùn thật. Bình quân các học sinh nữ đều cao tầm 1m7, nam sinh thì khỏi cần bàn.
Bách Chính rất cao, lần nào nói chuyện với cậu cô cũng phải ngước đầu lên. Nhưng cứ coi đây là lợi ích của vận động đi, biết đâu chiều cao tăng vọt.
''Anh có ý này có thể giúp em thấy bảng danh dự." Cậu cong môi: "Anh cõng em là được."
Kiều Huy nghe xong, đột nhiên cười ngã ngớn: "Ha ha tui xĩu đây, Chính ca đúng là đồ không biết xấu hổ."
Bàng Thư Vinh muốn cười nhưng cố bình tĩnh: "Tụi mình mau xê ra, coi chừng bị bụp bây giờ."
Bảng danh dự chắc chắn không có tên bọn họ.
Thành tích của ban mười lăm toàn đếm ngược, chứ đừng nói tới chuyện xếp toàn trường.
Có khả năng Y Khánh sẽ có tên trong bảng danh dự, tuy lá gan cậu ta bé tí nhưng được cái học hành chăm chỉ.
Nếu đổi thành bảng xếp hạng thể chất thì hay biết mấy.
Dụ Sân liếc Bách Chính, mím môi nói: "Anh đừng nói mấy câu như thế nữa được không?"
Bách Chính cười: "Ơ, đương nhiên là được." Được cái búa ấy.
Dụ Sân nói: "Em chờ bọn họ tản bớt rồi coi sau."
Bách Chính ngạc nhiên: "Em chắc chắn đứng nhất rồi, coi chi?"
''Em muốn coi bảng tổng xếp hạng bên Tam Trung."
Bách Chính bước tới mấy bước, may mà thị lực còn tốt, lát sau, cậu nhướng mày: "Người hạng nhất được 655 điểm, tên Dụ Nhiên, chung họ với em."
Dụ Sân mừng rơn, cười rạng rỡ: "Đúng rồi, anh ấy là anh hai em."
Bách Chính đột nhiên nhớ tới tên anh hai tiểu bạch kiểm(*) dẫn cô đi bệnh viện dạo nọ. Cậu tặc lưỡi, không tỏ ý kiến. (*những chàng trai với vẻ ngoài trắng trẻo, yếu ớt.)
Bách Chính quay đầu nhìn người xếp thứ hai, nheo mắt lại. Mục Nguyên thấp hơn anh Dụ Sân một bậc.
Dụ Sân 628 điểm, xếp hạng năm.
Bách Chính nói xong, Dụ Sân không mấy thất vọng, vì cô biết thứ hạng của mình không thể cao hơn được nữa. Cô đã rất cố gắng để kết quả học tập không bị trượt dốc khi học ở Hành Việt, nhưng lắm lúc vẫn thấy nản.
Lúc trước điểm của cô và Dụ Nhiên không chênh lệch mấy, nhưng lần này lại thấp hơn gần ba mươi điểm.
Bách Chính nói: "Anh đi giữ trật tự."
Dụ Sân nhìn Bách Chính.
Đã tan học, có lẽ tất cả học sinh trong trường đều giễu cợt dãy băng trên tay áo cậu, cậu cũng thấy xấu, nên hiếm khi đeo trước mặt cô.
Mùa đông ở thành phố T không có tuyết, chỉ có gió to rít gào cùng cái lạnh khô cằn.
Đặc biệt cổng trường là nơi nổi gió nhiều nhất, bác bảo vệ cổng không chịu được lạnh, cứ đứng lì trong phòng bảo vệ. (*Căn phòng nhỏ xíu nằm sát cổng ra vào của trường ấy mọi người)
Ngoài việc đứng gác, Bách Chính còn thường xuyên đi tuần quanh hẻm, đề phòng các trường hợp ẩu đả gần trường. Xa hơn chút nữa thì không nằm trong phạm vi kiểm soát của cậu.
Dụ Sân nhìn thiếu niên đút tay vào túi, bước chân lững thững, dáng vẻ tự cao tự đại.
Bách Chính lướt qua dòng người, gió to thổi bay vạt áo, nhưng dường như cậu không biết mệt là gì.
Dụ Sân chợt nhận ra một điều, Bách Chính đã làm những chuyện tương tự thế này hơn hai tháng qua.
Nếu cô nhất quyết rời Hành Việt, vậy cậu...
Dụ Sân buông mắt, mi nhẹ run.
Ngày thứ hai sau kì công bố thành tích là kì nghỉ đông, Dụ Trung Nham và Vạn Xu Mính tới đón Dụ Sân.
Vạn Xu Mính nói: "Sân Sân, con nhớ lấy chăn, ấm đun nước với cái thao về, khi nào chuyển trường có cần dùng thì đem theo."
Dụ Sân nhịn không được nói: "Mẹ."
Vạn Xu Mính hỏi: "Con bé này, còn do dự gì nữa?"
Vạn Xu Mính nhìn trái nhìn phải, sợ bạn Dụ Sân nghe thấy, nhỏ giọng nói: "Mẹ không có ý gì nhưng nơi con sắp học tốt hơn trường này rất nhiều, con xem lại thành tích của con đi Sân Sân, còn kém hơn anh hai con, mới một học kì mà đã như vậy thì sau này sẽ ra sao đây?"
Vạn Xu Mính dứt khoát giúp Dụ Sân dọn mấy thứ lặt vặt.
Tang Tang nhìn hai người, trong lòng tự hiểu, mất mát cúi đầu.
Hình Phỉ Phỉ cũng thấy, cô ngước mắt.
Chờ Vạn Xu Mính khuất bóng, Tang Tang hỏi: "Dụ Sân, cậu thật sự không về đây nữa à?"
Dụ Sân lắc đầu: "Mình không biết, dù chuyển hay không, chắc chắn qua tết mình sẽ gọi cho các cậu."
Tang Tang cười miễn cưỡng: "Được, hứa đó nhe." Chờ Dụ Sân ra khỏi phòng, gương mặt tươi cười của Tang Tang mới xụ xuống.
Hình Phỉ Phỉ nói: "Hãy tôn trọng quyết định của cậu ấy."
''Mình không muốn Dụ Sân đi." Cảm giác từ khi Dụ Sân chuyển tới trường này, gần như cả trường đang dần thay đổi, đến cô còn ham đi học.
Hình Phỉ Phỉ không đáp.
Dụ Sân vừa đi, Hành Việt vào đông vương vấn cảm giác tiêu điều.
*
Bách Chính không biết Dụ Sân chuyển trường, chỉ thấy kì nghỉ mấy năm trước không tệ, nhiều khi còn rủ bọn Kiều Huy đạp xe địa hình, nhưng kì nghỉ năm nay thật khiến cậu sầu não.
Lúc trước nghỉ đông hơn một tháng thì thấy ngắn, nhưng bây giờ lại lâu khủng khiếp.
30 ngày, 720 tiếng, 43200 phút, mỗi một phút trôi qua đều khó chịu như nhau.
Hơn nữa cô gái nhỏ không có điện thoại, dù muốn liên lạc cũng không biết tìm ở đâu.
Kì nghỉ vẫn chưa chính thức bắt đầu mà Bách Chính đã cảm nhận được cái gọi là 'Như đứng đống lửa, như ngồi đống than'.
Cũng may chờ qua đợt này là sang năm sẽ tới đầu xuân.
Mùa xuân năm nay, ở nơi phế tích ấy, Bách Chính động lòng trước một người không quen biết. Rồi mùi hương mơ hồ thỉnh thoảng xuất hiện trong ký ức cậu lại đột nhiên tan biến, cuối cùng hóa thành Dụ Sân.
Đầu xuân năm sau, Bách Chính muốn được gặp cô, khi vạn vật thức tỉnh cũng là lúc nụ cười của cô vào độ đẹp nhất.
Edit: Sân Sân sắp chuyển trường rồi mọi người êiii, sắp gặp lại Đinh trà xanh rồi mọi người êiii, có ai vui không chứ tui đang vui dữ lắm á, nghiệp quật tới nơi rồi bà con (ᗒᗨᗕ)