Đi ra khỏi quầy, ba người Long Hạo Thần tỏ vẻ rất bình tĩnh, nhìn không ra bọn họ có thu hoạch được gì hay không. Nhóm Liệp Ma giả ngoài quầy tuy rất tò mò, nhưng không ai tiến đến hỏi. Đây là quy tắc, không được hỏi thăm bí mật người ta. Hơn nữa, nhóm Liệp Ma giả cấp suất kỳ thật tò mò nhất là tuổi của ba người Long Hạo Thần. Thoạt nhìn họ rất trẻ. Nói ra thì ba mươi tuổi trở thành Liệp Ma giả cấp suất là bình thường, nhưng ba vị này, xem sao đều không giống ba mươi tuổi, hơn nữa chắc là kém không ít.

"Đại ca, vì sao chúng ta phải mua hai bộ trang bị truyền kỳ đó?" Lâm Hâm nhỏ giọng hỏi bên tai Long Hạo Thần, lúc này trên mặt y đã biến mất hưng phấn, chỉ còn lại lo âu.

Hai bộ trang bị mất năm mươi bảy vạn công huân, hơn nữa chính Lâm Hâm đã chiếm mất ba mươi hai vạn công huân rồi. Lúc trước Long Hạo Thần đã nói, phải ưu tiên Vương Nguyên Nguyên và Hàn Vũ.

Long Hạo Thần nói.

"Anh còn chưa phát hiện sao? Trang bị truyền kỳ không dễ dàng mua được, không phải chúng ta muốn mua cái gì liền có cái gì. Ta xem qua vài cửa hàng, trang bị truyền kỳ rất hút hàng, thậm chí có khả năng trừ trung tâm giao dịch chính phủ ra thì không ai bán. Cứ như vậy, kế hoạch chúng ta có thay đổi, trước mua được bao nhiêu thì cứ mua. Có thể cho ai trang bị trước thì cho đi. Công huân chỉ là con số, trang bị mới là chân thực."

Lâm Hâm nghi hoặc nói.

"Nhưng Băng Tuyết Chi Ngạo thì sao? Chúng ta đâu có ai dùng được!?"

Một bên Thải Nhi đột nhiên nói nhỏ.

"Bình thường anh thông minh vậy, sao hiện tại ngốc thế. Bởi vì không ai muốn tiêu phí một vạn kim tệ kiểm tra thực hư, cho nên Liệp Ma giả mua đồ đều không biết trang bị truyền kỳ phía chính phủ là cái gì. Chúng ta mua không thể dùng, chẳng lẽ không có Liệp Ma giả khác dùng được? Anh bày quầy hàng, dùng đổi lấy trang bị truyền kỳ chúng ta cần thì được rồi. Căn cứ tính thực dụng trang bị đối phương đưa dùng công huân bổ sung thêm. Cứ như vậy, ít nhất chúng ta có cơ hội thu mua được trang bị truyền kỳ!"

"Đúng rồi!" Lúc này Lâm Hâm mới bừng tỉnh, vỗ trán mình, cười ha ha, xoay người chạy mất, vội vàng đi bày quán.

Giống như Long Hạo Thần đã đoán, cả đám đi khắp tầng ba trung tâm giao dịch đều không thể tìm được trang bị cấp truyền kỳ thích hợp. Lâm Hâm bày quán cũng không thuận lợi. Y lấy Băng Tuyết Chi Ngạo đổi đương nhiên là trang bị truyền kỳ không gian hệ hoặc quang hệ. Nhưng trang bị truyền kỳ thuộc tính không gian số lượng thưa thớt. Trang bị truyền kỳ quang thuộc tính thì người cần rất nhiều. Người chú ý đến Băng Tuyết Chi Ngạo không ít, nhưng không ai tới đổi lấy.

Nhưng cuối cùng coi như lần này cũng có thu hoạch, ít nhất thực lực Lâm Hâm tăng một bước. Y có được Lam Hỏa Phượng Hoàng và Hỏa Tinh Trượng kèm Hỏa Chú Thuật, tác dụng Lâm Hâm trong đội không ngừng tăng lớn. Thực lực của y có Hỏa Long Cánh tăng cường, đối với toàn đội mà nói là ích lợi nhiều.

Mãi đến chạng vạng, như cũ không có thu hoạch, mọi người mới quay lại tòa nhà. Ăn xong cơm chiều, Lâm Hâm và Tư Mã Tiên chạy ra ngoài. Lâm Hâm thì dĩ nhiên là đi đưa long tinh cho Dạ Vị Ương, Tư Mã Tiên mang tiếng là bảo vệ an toàn cho y, mục đích chân chính đương nhiên là…

Phòng ngủ.

Thải Nhi và Long Hạo Thần ngồi đối diện nhau. Nhìn Long Hạo Thần bộ dáng suy tư, Thải Nhi hỏi.

"Còn đang lo lắng chuyện trang bị?"

Long Hạo Thần giãn mày ra, mỉm cười nói.

"Đúng vậy! Không nghĩ tới có công huân rồi còn không mua được gì."

Thải Nhi lắc đầu nói.

"Kỳ thật, anh không cần làm như vậy."

"Hử?" Long Hạo Thần đáy mắt hiện ý hỏi.

Thải Nhi nói.

"Anh không cảm thấy chính mình quá gấp gáp rồi sao? Từ lúc thành lập Liệp Ma Đoàn đến nay, tuy chúng ta trải qua mấy lần gian nan hiểm trở, nhưng tốc độ trưởng thành khiến người líu lưỡi. Thời gian ngắn ngủi một năm, từ Liệp Ma Đoàn cấp sĩ thăng đến cấp suất. Hiện tại chúng ta cần không phải là tiếp tục tốc độ cao tăng thực lực. Có lẽ chúng ta tu vi coi như ổn định, nhưng tâm tính mọi người có chút nóng nảy."

Nghe lời nàng, Long Hạo Thần lộ vẻ suy nghĩ, gật đầu nói.

"Cô nói đúng, cứ nói tiếp đi."

Thải Nhi nói.

"Hiện tại mỗi người chúng ta ít nhất đều có được trang bị cấp Huy Hoàng, công huân còn dư không ít. Không sai, cho mọi người đều thay trang bị truyền kỳ đương nhiên tốt. Nhưng lấy thực lực trước mắt, chưa chắc mọi người sử dụng được trang bị truyền kỳ cường đại. Công huân đích thực nên đổi thành chiến lực, nhưng không phải chỉ đổi trang bị mới cần công huân. Hơn nữa hiện tại chúng ta có rất nhiều phương hướng tăng lên. Ta cảm thấy, hiện tại chúng ta cần nhất trừ tăng lực lượng ra, còn cần thời kỳ ổn định. Còn về đổi trang bị truyền kỳ, có thể đợi đến khi mọi người tu vi đều đạt tới cấp bảy rồi, mới toàn diện thay đổi."

"Ta có hỏi Ảnh gia gia, trong Liệp Ma Đoàn cấp suất, một đội có thể được một bộ trang bị cấp truyền kỳ đã không tệ. Mà chúng ta đâu? Trừ Lâm Hâm, anh có Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán, ta có Luân Hồi kiếm, Tư Mã Tiên sắp hoàn thành rèn ra Quang Chi Đại Lực Hoàn cũng nhất định thăng cấp truyền kỳ. Cự Linh Thần tấm thuẫn của Vương Nguyên Nguyên sau khi khảm vào Vô Ngân Thủy Tinh, tiến cấp truyền kỳ thì khỏi phải nói. Chúng ta thế là đã có năm bộ trang bị truyền kỳ. Hơn nữa mỗi người đều có linh lô, có sáu người đều được hợp thành linh lô. Ta dám nói, nếu Liệp Ma Đoàn cấp suất tiến hành thi đấu nội bộ, chúng ta thậm chí có thể đạt được quán quân. Hôm nay anh thậm chí tự mình đánh bại Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy! Toàn bộ quá trình Hàn Vũ chưa từng ra tay!"

"Nói nhiều như vậy, ta muốn nói với anh, hiện tại thực lực của chúng ta không yếu. Cho nên, anh không cần lo lắng vấn đề tăng sức mạnh cho mọi người."

Long Hạo Thần gật gù nói.

"Vậy cô cảm thấy, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?"

Thải Nhi nói.

"Cứ dựa theo kế hoạch cũ của anh, không thay đổi. Chúng ta có thể tiếp tục kiếm trang bị cấp truyền kỳ, mỗi ngày để Lâm Hâm bày quán một tiếng đồng hồ. Một bộ Băng Tuyết Chi Ngạo cấp truyền kỳ đủ khiến người chú ý, chỉ cần anh ta mỗi ngày cố định thời gian tới đó, sớm muộn có người muốn đổi. Nội bộ thì chúng ta có thể lợi dụng vài long tinh còn lại, để tăng ngoại linh lực của mọi người. Đồng thời mọi người tự tu luyện linh lực. Tiến vào tháp Vĩnh Hằng thì nên đợi một đoạn thời gian đã. Chỉ lấy tu luyện nội linh lực làm chủ, sẽ khiến nóng nảy trong lòng chúng ta tán đi, từng bước bình ổn lại. Chúng ta cần một đoạn thời gian nghỉ ngơi lấy lại sức. Đồng thời có thể lấy ra một phần công huân để khiến mọi người đổi lấy kỹ năng cần thiết. Lên tới cấp sáu, chúng ta cần phải có vài kỹ năng đến tăng cường sức mạnh. Đây cũng là cách tăng chiến lực. Hơn nữa ta cảm thấy dồn sức luyện kỹ năng thì tốt hơn trang bị, bởi vì học kỹ năng rồi có thể vĩnh viễn sử dụng."

Nhìn Thải Nhi, trên mặt Long Hạo Thần dần hiện nét cười.

"Cô nói đúng, đáng lẽ cô nên sớm nói cho ta biết!"

Thải Nhi nhẹ lắc đầu.

"Anh làm quyết định và ra kế hoạch cũng không có sai lầm gì. Huống chi, anh mới là đoàn trưởng Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất. Chúng ta chỉ là riêng tư thảo luận, anh không cần nói với họ là ta đề ra ý kiến. Một đội ưu tú thì chỉ nên có một tiếng nói, dù cho chúng ta…"

Nói đến đây nàng đỏ mặt, không nói tiếp nữa.

Long Hạo Thần kéo tay Thải Nhi, nhẹ giọng nói. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

"Cô thật là vợ hiền của ta! Để ta ôm một cái được không?"

"Đừng mà!" Thải Nhi kinh hô một tiếng, nhảy xuống đất, trốn sang bên.

Từ khi ở Mộng Huyễn Thiên Đường hợp thành linh lô, không mảnh vải đối diện nhau, nàng biến xấu hổ hơn trước, không chịu để Long Hạo Thần tiếp cận mình.

Long Hạo Thần bất đắc dĩ gãi đầu.

"Cô đừng chạy! Chẳng lẽ ta sẽ cưỡng ép cô sao?"

Thải Nhi bật cười.

"Đáng ghét, ai là vợ hiền của anh chứ. Anh mới mười lăm tuổi đã xấu như vậy."

Long Hạo Thần cười nhẹ nói.

"Không biết là ai đòi cùng ta ngủ chung giường, dường như người này còn nhỏ tuổi hơn ta nha."

"Anh…"

Sáng sớm.

Long Hạo Thần, Thải Nhi và đồng bạn thói quen ngồi quanh phòng khách ăn bữa sáng.

Tư Mã Tiên cầm bát cháo to *ục ục* ăn.

Trần Anh Nhi nhịn không được nói.

"Lão trọc, chú ý hình tượng được không?"

Lâm Hâm ở một bên bật cười nói.

"Đừng để ý tới hắn, hắn đang bực mình đó."

Long Hạo Thần nói.

"Đúng rồi, ngày hôm qua anh đem long tinh cho Dạ Vị Ương tiểu thư, cô ấy nói sao? Còn nữa, Tư Mã làm sao vậy?"

Lâm Hâm nói.

"Dạ tiểu thư không lấy long tinh. Cô ấy nói là cậu nói đúng, thần kiếm không nên dùng kim tiền tính toán. Cậu có thể làm nó lại tỏa sáng, Dạ tiểu thư đã rất thỏa mãn. Nếu chúng ta thật muốn bồi thường, sau này cô ấy có việc cần, khiến chúng ta giúp một lần."

Long Hạo Thần nhướng mày, hắn thà rằng dùng cái giá một viên long tinh cũng không muốn cho đối phương một lời hứa. Hơi suy nghĩ một lát, hắn nói.

"Vậy hôm nay anh đi một chuyến nữa, nói cho cô ấy. Có thể đồng ý cô ta, nhưng chỉ giới hạn một mình ta hoàn thành, không thể liên quan đến đội chúng ta."

"Biết." Lâm Hâm ừ một tiếng.

Long Hạo Thần nhìn Tư Mã Tiên như cũ nỗ lực ăn, ánh mắt dò hỏi nhìn Lâm Hâm.

Lâm Hâm cười hì hì nói.

"Hắn a! Bị đả kích. Hắn gặp đóa hoa trắng rồi, nhưng người ta trực tiếp nói: ta không thích đầu trọc, càng không thích mục sư đầu trọc. Sau đó thì đi luôn, không liếc hắn một cái. Thế là giờ biến bi thương thành sức ăn."

Trần Anh Nhi ở một bên cười khúc khích.

"Tư Mã, anh sẽ không dễ dàng từ bỏ chứ. Theo đuổi con gái vốn không dễ dàng! Nhưng sao ta cứ thấy, anh không có hy vọng theo đuổi đóa hoa trắng. Người đẹp và quái vật, so sánh quá dữ dội, hắc hắc."

Tư Mã Tiên rốt cuộc ngẩng đầu lên, trên mặt còn dính vài hột cơm.

"Ai nói ta bỏ cuộc. Ca là càng khó khăn càng tiến lên, nàng không thích đầu trọc chứ gì? Có dược ca, từ nay ta giống ca, cho ta bộ tóc giả được không? Không thích mục sư, từ nay lão tử mặc giáp thôi."

Thì ra hàng này hôm qua biểu hiện rất nho nhã, còn cố ý mặc bộ áo choàng mục sư cùng Lâm Hâm đi đại phòng đấu giá Thánh Minh.

Nghe gã nói vậy, mọi người đều bật cười. Hàn Vũ cười to nói.

"Tư Mã ca, chúng ta sẽ ủng hộ anh trên tinh thần, sớm ngày hái đóa hoa trắng của anh."

Tư Mã Tiên lớn lên không xấu, ngược lại gã có nét điển trai anh tuấn. Khuôn mặt cương nghị như đao khắc, cứng cỏi, phối hợp với dáng người cao lớn rắn chắc, cho người cảm giác an toàn.

Lâm Hâm cười hì hì nói.

"Ta cảm thấy, ông khỏi cần đội tóc giả, lộ ra bản chất của mình là tốt rồi. Cho dù ông cua được, người ta phát hiện ông không giống như thế, chẳng phải là ra sự cố sao?"

Vương Nguyên Nguyên gật đầu nói.

"Có dược ca nói đúng lắm. Ông đã theo đuổi người ta, vậy đầu tiên phải làm được hai chữ chân thành. Không có chân thành thì nói gì đến chuyện khác?"

Tư Mã Tiên vỗ đầu trọc, vẻ mặt bi phẫn nói.

"Thì ra cua gái khó như vậy! Ta thấy đoàn trưởng làm đơn giản lắm mà!"

"Anh nói cái gì?" Thải Nhi luôn không lên tiếng chậm rãi ngẩng đầu lên.

"A…ta không nói gì hết, ta ăn no rồi!" Nói xong đầu trọc chạy vắt giò lên cổ.

Thải Nhi chuyển hướng Long Hạo Thần, nói.

"Thật rất dễ dàng sao? Vậy sau này ta sẽ cho anh chế tạo chút khó khăn. Ta cũng ăn no." Nói xong, nàng đứng dậy đi trở về phòng.

Long Hạo Thần không thấy, lúc nàng rời đi, đáy mắt hiện ý cười.

Trợn tròn mắt há mồm nhìn Thải Nhi rời đi, Long Hạo Thần vẻ mặt vô tội nói.

"Ta có phải là nằm cũng trúng đạn?"

Lâm Hâm cười hì hì nói.

"Đại ca, ta không phải người gợi lên chuyện nha! Nhưng Tư Mã đã gợi chuyện khiến cậu và phó đoàn trưởng cảm tình không hòa thuận. Nếu ta là cậu thì sẽ không nhịn đâu."

Long Hạo Thần đột nhiên đứng dậy, lạnh nhạt liếc Lâm Hâm một cái.

"Ta không cần nhịn!" Ngay sau đó, hắn hướng phòng ai đó hét to. "Tư Mã Tiên, cùng ta luyện cận chiến đi!"

Phó minh chủ liên minh thánh điện, phó điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện, thánh kỵ sĩ trưởng Hàn Khiếm gần đây tâm tình rất tốt.

Từ khi Kỵ Sĩ Thánh Điện xuất hiện thiên tài như Long Hạo Thần, ngoài việc xử lý các sự vụ trong thánh điện ra, ông tập trung tinh thần chú ý Long Hạo Thần và Liệp Ma Đoàn của hắn.

Khi đám Long Hạo Thần thuận lợi thông qua khảo nghiệm, trở thành Liệp Ma Đoàn cấp suất, Hàn Khiếm thật sự lo lắng một đoạn thời gian. Tuy ông là sư tổ của Long Hạo Thần, bản thân lại có quyền cao trong liên minh thánh điện. Nhưng Liệp Ma Đoàn tồn tại có tính độc lập của nó, cho dù là Hàn Khiếm cũng không thể quấy rầy sự vụ trong Liệp Ma Đoàn.

Hàn Khiếm phái một Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy đi khảo nghiệm Long Hạo Thần, mục đích rất đơn giản, chính là hy vọng họ không cần thông qua khảo nghiệm Liệp Ma Đoàn cấp suất, nhận nhiệm vụ càng khó khăn. Không phải liên minh mới cho các người một trăm vạn công huân sao? Các người thành thật một lát, ngoan ngoãn ở yên đi. Nhưng ông không ngờ Long Hạo Thần đã mạnh tới trình độ như vậy, dựa vào thực lực cấp sáu không chút khó khăn đánh bại Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Không còn cách nào khác, Hàn Khiếm không tiện dùng mưu kế gì nữa. Đang lúc ông nghĩ Long Hạo Thần và Liệp Ma Đoàn của hắn sẽ trong thời gian ngắn lại nhận nhiệm vụ, rời khỏi thánh thành thì Long Hạo Thần và đồng bạn lại chọn bế quan. Ở ngoài nhà treo bảng bế quan, đừng ai quấy rầy. Hơn nữa lần này bế quan đã qua bốn tháng.

Phát hiện này sao không khiến Hàn Khiếm vui mừng được? Đám nhóc nổi bật không có khiến họ quá mức tự tin, dưới tình huống như vậy còn có thể chọn trầm tĩnh lại lực lượng bản thân, bế quan tu luyện củng cố việc học. Có thể nói, bọn họ đã có tâm tình của một Liệp Ma Đoàn cường đại. Những thanh niên này còn ổn định hơn cả Liệp Ma Đoàn uy tín lâu năm.

Đúng vậy, đám Long Hạo Thần đúng là đã bế quan hơn bốn tháng, còn đang tiếp tục bế quan. Trong thời gian ngắn họ sẽ không định kết thúc bế quan. Nhưng hôm nay đối với bọn họ, là một ngày quan trọng.

Tháp Vĩnh Hằng.

Long Hạo Thần, Thải Nhi, Hàn Vũ, Tư Mã Tiên, Vương Nguyên Nguyên, Lâm Hâm, Trần Anh Nhi, bảy người dàn thành hàng ngang.

"Đại ca, chúng ta ai đến?" Tư Mã Tiên hưng phấn hỏi Long Hạo Thần.

Trước mặt bảy người, chính là cùng họ không ngừng chiến đấu, thử thách, rèn luyện cho họ năng lực cận chiến, Khô Lâu Đỏ. Chính vì cùng cường giả khô lâu này không ngừng giao chiến, mọi người dần nắm giữ một ít bí ẩn võ công viễn cổ. Hôm nay, cũng là ngày họ quyết định đột phá tất cả khảo nghiệm của tầng một tháp Vĩnh Hằng.

Hơn bốn tháng nay, có Thải Nhi nhắc nhở, Long Hạo Thần quyết định mang đồng bạn lấy tu luyện nội linh lực làm chính, bình phục nội tâm nóng nảy, cảm nhận biến hóa thực lực từ khi đột phá cấp sáu, rèn luyện kỹ năng thu hoạch được, tìm kiếm trang bị truyền kỳ, và dùng ma tinh Nghịch Thiên Ma Long tộc kết hợp với các loại dược vật trân quý để ngâm thân thể.

Ma tinh Nghịch Thiên Ma Long tác dụng lớn hơn cả trong tưởng tượng. Thông qua một ít dược thảo quý hiếm, loại bỏ trong đó tạp chất là thuộc tính hắc ám, mỗi lần ngâm đều khiến đám Long Hạo Thần cảm nhận được hiệu quả tẩy tủy dịch cân cường đại. Mặc kệ là lực lượng, phòng ngự, công kích, đều được tăng mảng lớn.

Chẳng qua sử dụng một lần thì thể tích ma tinh sẽ biến nhỏ lại vài phần, mãi đến khi hoàn toàn biến mất. Hơn bốn tháng, bọn họ đã sử dụng ba viên ma tinh Nghịch Thiên Ma Long, mọi người đều cảm giác được ngoại linh lực tốc độ tăng cực bé nhỏ, thế là ngừng lại tiếp tục ngâm mình. Nhưng ngoại linh lực đó cũng không phải uổng phí tăng lên. Chỉ sử dụng dược vật phụ trợ, tiêu phí gần bốn trăm vạn kim tệ và mười lăm vạn công huân.

Trang bị truyền kỳ chỉ thêm hai bộ, như mọi người mong muốn, trong đó một trọng kiếm cấp truyền kỳ cho Hàn Vũ, một cái khác thuộc về Trần Anh Nhi, là vòng cổ cầu nguyện, sức phẩm cấp truyền kỳ.

Trọng kiếm cấp truyền kỳ là lấy Băng Tuyết Chi Ngạo thêm vào mười vạn công huân đổi lấy, sau đó thêm vào vòng cổ cầu nguyện và Long Hạo Thần mua một trọng kiếm cấp Huy Hoàng, mua một ít bí kíp, hiện tại đội còn dư tổng công huân là năm vạn. Trăm vạn công huân xem ra thì nhiều nhưng đã bị họ hoang phí gần hết.

Hơn bốn tháng, có thể nói là họ đang tiêu xài công huân, hiện tại dĩ nhiên là gần hết rồi.

"Ta đến đi. Vị khô lâu tiền bối dạy chúng ta cái gì là xâm lược như hỏa, ta hy vọng có thể một đấu một chân chính đánh bại ông ta, cũng không uổng phí ông ta cùng chúng ta qua lâu như vậy." Long Hạo Thần trầm giọng nói.

Mọi người không phản đối, tách ra sau một chút, cho hắn đủ không gian.

Tay trái Huy Hoàng Thánh tấm thuẫn, tay phải thì là trọng kiếm mới mua không lâu, Quang Chi Liên Y. Long Hạo Thần sải bước đi hướng Khô Lâu Đỏ đứng ngạo nghễ tựa như núi.

Hai bên mau chóng tiếp cận. Sau lưng Long Hạo Thần, ánh vàng lấp lánh, bốn cánh rực rỡ lóa mắt giãn ra. Khi hắn tiếp cận Khô Lâu Đỏ trong phạm vi hai mươi mét. Hốc mắt Khô Lâu Đỏ bùng lên hỏa diễm. Thân hình cao to ba mét bỗng chốc như núi lửa phun ra nghênh hướng Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần không lùi lại, bước chân bỗng biến nhanh, đồng thời xông hướng Khô Lâu Đỏ. Nhưng hắn không phát động kỹ năng xung phong hay Đột Kích.

Hai bên nhanh chóng rút ngắn khoảng cách, mắt thấy đã gần năm mét, Khô Lâu Đỏ đột nhiên làm ra động tác ngồi chồm hổm. Cốt đao to trong tay rất nhẹ nhàng quét hướng cổ Long Hạo Thần.

Long Hạo Thần không biết đã cùng nó đấu tranh bao nhiêu lần, đương nhiên biết sau khi Khô Lâu Đỏ ngồi xổm thì chiêu sau như thế nào. Bước chân xông lên không thay đổi, nhưng giảm chậm vài phần, đồng thời biến nhẹ nhàng nhiều. Hắn bỗng hơi cúi người, hai tay gập lại chút, lướt qua Khô Lâu Đỏ một đao kia.

Khô Lâu Đỏ hai chân mạnh giẫm, thân thể bỗng bùng sức bật, làm động tác xoay người. Cùng lúc đó, tay trái tấm thuẫn tư thế như nghiêng trời lệch đất quét hướng Long Hạo Thần.

Kích cỡ thân thể Khô Lâu Đỏ vốn đã lớn, tấm thuẫn càng to hơn, quét một cái khiến Long Hạo Thần có cảm giác không tránh được.

Đương nhiên Long Hạo Thần có thể dựa vào linh cánh bay lên. Nhưng hắn không làm như vậy. Trong tháp Vĩnh Hằng, độ cao cũng sẽ bị hạn chế. Nếu hắn cưỡng bức bay lên, rất khó khống chế mình không đánh vào bình phong cấm không trên không trung.

Khiến người khó tưởng tượng là, mắt thấy Long Hạo Thần không thể né tránh, nhưng lại làm ra động tác trong lúc chiến đấu gần như không thể làm được. Nằm sấp.

Đúng vậy, khi Khô Lâu Đỏ quét ra tấm thuẫn, cả người hắn nằm sấp xuống đất.

Tấm thuẫn to lớn gần như là xẹt qua lưng hắn.

Thuẫn Đáng Phản Trùng. Thuẫn Đáng Phản Trùng đập mặt đất khiến Long Hạo Thần nhảy lên, Quang Chi Liên Y nở rộ ngàn vạn quang mang, trực chỉ Khô Lâu Đỏ tạm thời mất đi tấm thuẫn, đích thị là Diệt Ma Thiểm.

Có thể nói, Long Hạo Thần ứng đối đủ để hình dung là cực kỳ tuyệt diệu. Tùy theo ngoại linh lực nhờ long tinh tăng lên, sự mềm dẻo của hắn tăng lớn, đủ để làm ra nhiều động tác mà trước kia không thể.

Khô Lâu Đỏ tuyệt không bởi vì Long Hạo Thần đánh bất ngờ mà hoảng hốt. Cốt đao to lớn bỗng chốc làm động tác chém xéo, không ngờ là Tu La Trảm. Không sai, nó dùng một tay sử dụng Tu La Trảm, hơn nữa còn là tiếp nhận được xung lượng tấm thuẫn mang đến.

Trong mấy lần cùng Khô Lâu Đỏ chiến đấu, Long Hạo Thần và đồng bạn đã học được một điểm khắc sâu nhất. Đó chính là trong chiến đấu, không được có động tác dư thừa.

Nhưng lần này Khô Lâu Đỏ rõ ràng đã tính sai. Hàng vạn quang mang lạnh bỗng ngưng tụ thành một điểm, trực tiếp điểm vào mũi cốt đao.

*Đinh!* một tiếng giòn tan vang lên.

Thân thể khổng lồ của Khô Lâu Đỏ không ngờ bị đánh lui ra sau một bước, liên quan tấm thuẫn ở tay trái không thể phát ra chiêu sau. Lúc này, Long Hạo Thần bị động phòng ngự triển khai toàn diện phản công.

Chân trái giẫm mặt đất, Long Hạo Thần nhờ uy lực một kiếm, thân thể bỗng bắn hướng trước. Quang Chi Liên Y trong tay hầu như trong chớp mắt biến thành quang mang trắng đậm. Ngay sau đó, một luồng sáng trắng từ thanh kiếm bắn ra, đụng hướng Khô Lâu Đỏ.

Kiếm biến thành màu trắng, đương nhiên là thánh kiếm, mà luồng sáng trắng, chính là công kích đặc biệt của thánh kiếm, Thánh Hoa!

Cho dù là Khô Lâu Đỏ cũng không dám khinh thường lực công kích của Thánh Hoa. Không còn cách nào khác, nó bất đắc dĩ lấy tấm thuẫn che chắn. Trong tiếng chấn, lực công kích cường đại của Thánh Hoa khiến nó lần nữa lùi một bước. Mà lúc này, Long Hạo Thần đã đến gần.

Huy Hoàng Thánh tấm thuẫn đã thu lại, lúc này hai tay Long Hạo Thần cầm thanh Quang Chi Liên Y lấp lánh kiếm quang.

Tu La Trảm.

Trong chớp mắt, cả người Long Hạo Thần dường như tiến vào trạng thái đặc biệt, bắn ra kiếm ý lãnh liệt vô cùng. Đơn giản Tu La Trảm lại bị hắn đem đến cảm giác người kiếm hợp nhất. Có thể thấy rõ, lấy thân thể hắn làm trung tâm, vòng tròn quang hoàn trắng đường kính năm mét nháy mắt kiềm chế vật trong vòng.

Bởi vì Long Hạo Thần làm động tác liên tục quá nhanh, cho nên Khô Lâu Đỏ không kịp cùng hắn tấn công, chỉ có thể như cũ dùng tấm thuẫn tiến hành phòng ngự. Đồng thời nó nghiêng người, tấm thuẫn hướng mé bên đón đánh, định giảm bớt lực rồi lập tức phản kích.

Nhưng nó xem thường uy lực một kiếm của Long Hạo Thần. Nháy mắt tăng lên đến cực độ tinh, khí, thần, khiến một kiếm kia tràn ngập khí thế không thể đỡ.

Kiếm ý, chính là Long Hạo Thần dần lĩnh ngộ từ Quang Minh Nữ Thần Vịnh Thán. Sở dĩ hắn không dùng thần kiếm, là vì không muốn phá hỏng bản thể của Khô Lâu Đỏ.

*Oành!*

Tấm thuẫn bị phá hỏng, Khô Lâu Đỏ bị một kiếm này chém bay, hơn nữa thân thể bởi vì lúc trước nghiêng hướng Long Hạo Thần, cho nên khi bay ra, trên không trung làm tư thế nghiêng.

Long Hạo Thần bốn cánh giương ra rốt cuộc ở giây phút này vỗ đập. Ánh vàng tia chớp trên không trung xẹt qua. Hắn một cước đá vào eo Khô Lâu Đỏ. Đồng thời Quang Chi Liên Y chém đứt tay phải nắm cốt đao của Khô Lâu Đỏ. Hoàn thành hai động tác này chỉ trong nháy mắt. Trên không trung Long Hạo Thần nửa xoay người giật chỏ, khuỷu tay phải đánh vào vị trí cổ họng Khô Lâu Đỏ.

Một chuỗi công kích gần như hoàn thành trong chớp mắt. Thoáng chốc, một người một khô lâu tách ra. Khô Lâu Đỏ đập mạnh xuống đất kéo dài ba mét. Tay phải nắm cốt đao cũng tách khỏi thân thể rơi trên đất.

Một trận chiến cực kỳ hấp dẫn này, các thành viên Liệp Ma Đoàn số sáu mươi bốn cấp suất trong mắt đều lộ kích động. Thắng, trải qua gần một năm, bọn họ rốt cuộc chiến thắng vị Khô Lâu Đỏ cường đại. Hơn nữa dưới tình huống một đấu một, Long Hạo Thần không để Nhã Đình và Hạo Nguyệt hỗ trợ, đây là sự tôn kính với cường giả.

"Ư…" Khô Lâu Đỏ hình như phát ra tiếng rên, dùng tay trái chống đỡ thân thể, chậm rãi bò dậy khỏi mặt đất.

Long Hạo Thần lần nữa từ Giai Điệu Vĩnh Hằng phóng ra Huy Hoàng Thánh tấm thuẫn chắn trước mặt, làm động tác chuẩn bị chiến đấu.

Khô Lâu Đỏ không tấn công nữa. Nó nhìn chăm chú Long Hạo Thần, dài khoảng mười giây, nó chậm rãi gật đầu với hắn, sau đó quỳ một gối xuống đất, làm động tác bái lạy Long Hạo Thần.

Đây là? Long Hạo Thần giật mình nhìn nó.

"Tiền bối, ngài không cần như vậy."

"Chủ nhân, Thánh Vệ số mười hai kính chào ngài." Thanh âm trầm thấp tang thương từ miệng Khô Lâu Đỏ phát ra. "Bất cứ thế giới nào ngoài tháp Vĩnh Hằng, bất cứ sinh vật nào muốn thương tổn ngài, đều phải đạp qua xương cốt ta."

Nói dứt lời, thân thể khổng lồ của Khô Lâu Đỏ bỗng biến thành luồng sáng đỏ bay thẳng hướng Long Hạo Thần. Trên không trung thân thể nó biến càng nhỏ, đến khi trước mặt Long Hạo Thần thì đã thành một đoàn hỏa diễm nhỏ, nháy mắt nhập vào Giai Điệu Vĩnh Hằng, biến mất không thấy nữa.

Long Hạo Thần chỉ cảm thấy ngực mình nóng lên, kéo vạt áo cúi đầu nhìn, trông thấy rõ. Ở bảo thạch đầu lâu trắng tản ra quang mang vàng của Giai Điệu Vĩnh Hằng, có một đoàn hỏa diễm khẽ nhấp nháy.

Thánh Vệ số mười hai?

Nhìn cánh tay đứt, cốt đao và mảnh vỡ tấm thuẫn đều biến mất khỏi mặt đất, Long Hạo Thần có chút ngẩn ngơ.

"Đại ca, có chuyện gì? Là kỹ năng hay tăng cường linh lực?" Tư Mã Tiên hưng phấn hỏi. Bọn họ đều thấy luồng sáng đó, nhưng không nghe thanh âm của Thánh Vệ số mười hai, nên cho rằng giống như lúc trước.

Long Hạo Thần lắc đầu, cười khổ nói.

"Chỉ sợ ta bị cưỡng ép trở thành Tử Linh pháp sư." Hắn kể lại một lần lời của Thánh Vệ số mười hai, xong nói. "Nếu ta không đoán sai, hiện tại chắc ta có năng lực triệu hoán Khô Lâu Đỏ làm hộ vệ. Các người chờ chút, để ta thử xem."

Nói xong, Long Hạo Thần chậm rãi khép mắt. Ngay sau đó, quang mang đỏ chợt lóe, Thánh Vệ số mười hai Khô Lâu Đỏ dáng người cao to đã xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần. Cánh tay lúc trước bị đứt, tấm thuẫn bị hư hỏng đã hoàn toàn hồi phục. Hơi thở nóng cháy ồ ạt chậm rãi khuếch tán.

Long Hạo Thần mở mắt ra, hắn phát hiện, linh hồn mình dường như có một tia liên kết với Khô Lâu Đỏ. Nó hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của mình chiến đấu. Hơn nữa nó có ý thức riêng, cũng chính là đám Long Hạo Thần từng thấy qua, bản năng chiến đấu.

Mọi người nhìn nhau, ai cũng không biết chuyện này là tốt hay xấu.

Tử Linh pháp sư từng đem đến tai họa cho nhân loại lúc thì ai cũng biết. Long Hạo Thần chính là con trai quang minh, là kỵ sĩ! Nếu hắn thật sự trở thành Tử Linh pháp sư thì quá buồn cười. Hơn nữa liên minh thánh điện tuyệt đối không chấp nhận. Nhưng Thánh Vệ số mười hai đã tự tiến vào Giai Điệu Vĩnh Hằng của Long Hạo Thần, chẳng lẽ còn có thể đuổi ra sao? Long Hạo Thần cũng không thể hoàn toàn khống chế Giai Điệu Vĩnh Hằng!

"Hạo Thần." Thải Nhi nắm lấy tay Long Hạo Thần. "Kỳ thật, ta cảm thấy anh nghĩ quá nhiều. Trên thế giới này, vốn không có hoàn toàn chính hoặc là tà. Tử Linh pháp sư có thể là quang hệ, thì còn gì không có khả năng? Có được lực lượng này, anh cũng không cần thiết phải sử dụng. Hơn nữa Khô Lâu Đỏ có Cường Giả Chi Hồn không hề nhiễm hơi thở tử vong. Anh triệu hoán nó cũng chỉ để đối phó ma tộc. Dùng nó chém giết ma tộc xâm lược, anh có gì phải lo lắng?"

Hàn Vũ gật đầu, nói.

"Phó đoàn trưởng nói đúng. Tuy tháp Vĩnh Hằng là Tử Linh Thánh Thần Y Lai Khắc Tư để lại. Nhưng nó đối với chúng ta không có địch ý nào, ngược lại còn trợ giúp chúng ta không ngừng tăng thực lực. Chỉ cần lòng chúng ta không dao động, ánh mắt người đời không quan trọng. Huống chi chúng ta có thể hoàn toàn che giấu sự tồn tại của nó."

Tư Mã Tiên nói.

"Đúng vậy! Kết cuộc cuối cùng của Liệp Ma Đoàn hơn bảy mươi phần trăm đều ở trên lãnh địa ma tộc. Nói không chừng ngày nào đó chúng ta cũng sẽ chết trận tại đó. Đại ca, đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ lấy đi. Đi, chúng ta tiếp tục tiến lên, xem tầng một này còn có cái gì."

Được đồng bạn ủng hộ, sắc mặt Long Hạo Thần thả lỏng vài phần. Kỳ thật, trải qua lâu như vậy, chính hắn cũng đã nghĩ thông, nhưng hắn không hy vọng bởi vì chuyện này mà khiến trong đội ý kiến khác nhau. Hắn vẫn là coi nhẹ đồng bạn tin tưởng mình, ai đều không có ý trách hỏi hắn.

Tinh thần lực liên tiếp với Giai Điệu Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần động đậy ý niệm. Thánh Vệ số mười hai đã hóa thành luồng sáng đỏ ẩn nấp trong đó, dường như bản thân nó cũng được Giai Điệu Vĩnh Hằng tẩm bổ.

"Giữ vững trận hình, tiếp tục tiến lên!" Long Hạo Thần quát, cầm trong tay Huy Hoàng Thánh tấm thuẫn và Quang Chi Liên Y dẫn đầu đi đằng trước.

Trọng kiếm cấp Huy Hoàng Quang Chi Liên Y này có kỹ năng phụ cực kỳ mạnh. Khi phát động công kích, bản thân nó sẽ có linh lực tựa như ảo ảnh, làm công kích đợt hai. Uy lực khoảng một phần ba công kích chính.

Chính là nói, khi Long Hạo Thần dùng thánh kiếm công kích, nó kèm công kích lần thứ hai uy lực chính là một phần ba thánh kiếm. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng lúc trước Thánh Vệ số mười hai hoàn toàn không ngăn được Long Hạo Thần. Đương nhiên, Long Hạo Thần cũng hiểu rõ, nếu Thánh Vệ số mười hai có được một bộ trang bị đồng cấp với mình, muốn thắng nó sẽ không dễ dàng như vậy.

Dù sao, ở kỹ xảo chiến đấu, Long Hạo Thần vẫn phải học hỏi nó.

Lần này mọi người đi khoảng hai mươi mét, tháp Vĩnh Hằng mới có phản ứng. Hơn nữa dường như càng lúc càng gần tận cùng tầng một. Có thể mơ hồ thấy mé trong cùng tầng một có pho tượng điêu khắc khá to.

Một luồng sáng xanh rực rỡ từ trên trời giáng xuống. Trong quang mang xanh, một khô lâu trông giống hệt Thánh Vệ số mười hai từ mặt đất chậm rãi dâng lên. Vầng sáng sắc băng lam dường như rót vào thân thể nó. Nhưng nó không bành trướng giống Thánh Vệ số mười hai, mà chỉ giữ độ cao khoảng một mét tám. Nhưng xương cốt toàn thân nó hoàn toàn biến thành xanh đậm. Hai đoàn Hỏa Hồn xanh ở trong hốc mắt kịch liệt nhảy, tay phải xuất hiện một pháp trượng dài.

"Là khô lâu loại ma pháp, mọi người cẩn thận!" Long Hạo Thần hét lớn một tiếng.

Cùng lúc đó, thân thể hắn tựa như mũi tên xông hướng Khô Lâu Xanh. Gần như trong giây lát đã tăng vọt tốc độ bản thân tới hạn mức lớn nhất. Hắn có linh cảm, đây chắc là cửa cuối cùng của tầng một tháp Vĩnh Hằng. Thông qua cửa này, tất cả tầng một tháp Vĩnh Hằng sẽ trải rộng trước mắt họ.

Hỏa diễm nóng cháy sắc vàng ròng dâng lên quanh thân Long Hạo Thần, đem tháp Vĩnh Hằng chiếu rọi từng góc không bỏ sót. Hắn làm vậy không chỉ vì đối kháng địch thủ thuộc tính băng, cũng là giúp đồng bạn chiếu sáng xung quanh, để mọi người ứng phó công kích của Khô Lâu Xanh.

Khô Lâu Xanh và Khô Lâu Đỏ cửa thứ sáu có khác biệt về bản chất. Khi nó đốt lên Hỏa Hồn, tuyệt không phát ra một chút thanh âm, mà là hiện ra vô cùng lãnh tĩnh. Đối diện Long Hạo Thần xông tới, thân thể nó tựa như dán mặt băng trượt ra sau. Cùng lúc đó, pháp trượng khẽ chỉ, một đoàn băng vụ nồng đậm ập hướng Long Hạo Thần.

"Hắc hắc, là lúc ca phát uy." Lâm Hâm hưng phấn ra tiếng.

Một tầng hỏa diễm xanh đột nhiên xuất hiện trước người Long Hạo Thần, tựa như chính hắn tỏa ra vậy.