Kim Trân là người rất thông minh, một câu của Mãn Hỉ đã làm cho nàng hiểu đối phương nhất định đã sớm là người của Phượng Vũ Hoành. Nàng suy nghĩ, cũng đúng, loại người như Thẩm thị chỉ có tìm đường chết, cẩn thận như Phượng Vũ Hành, sao có thể không sắp xếp người ở bên nàng.

Trong lòng đã tính toán, rồi nàng không nói thêm nữa, lui về sau hai bước, quỳ xuống trước cửa phòng Thẩm thị.

Mãn Hỉ đứng ở bên cạnh, chợt nghe Kim Trân lớn tiếng nói vào trong cửa phòng: "Phu nhân, ta là Kim Trân, từ nha đầu từ nhỏ đã đi bên người nàng. Kim Trân đến thăm ngài, phu nhân, ngài đã chịu khổ rồi!"

Trong phòng không có động tĩnh gì, Kim Trân dừng lại một lát, lại nói: "Phu nhân, ta đã mang thai cốt nhục của lão gia, Kim Trân từ nhỏ đã đi theo phu nhân, nay có việc vui, thứ nhất đã nghĩ phải cùng nói với phu nhân một tiếng, để phu nhân cùng vui mừng."

Choang!

Bên tỏng có âm thanh đồ sứ rơi xuống đất, khóe môi Kim Trân nhếch lên, tiếp tục nói: "Kim Trân có thể hầu hạ lão gia, thật ra rất cảm động và nhớ nhung ân điển của phu nhân. Đêm qua biết mình có thai, cái đầu tiên nghĩ đến chính là vội tới dập đầu tạ ơn với phu nhân, nếu không có phu nhân cân nhắc, thì hôm nay Kim Trân đã không được ân sủng. Đa tạ phu nhân ban cho Kim Trân đứa trẻ này, đa tạ phu nhân, đa tạ phu nhân!" Nàng nói xong, dập đầu một cái trên đất, lỗ tai lại dựng thẳng lên, nghiêm túc nghe động tĩnh trong phòng.

Từng lời Kim Trân đều nói mang thai, từng lời đều nói đứa trẻ, làm sao Thẩm thị chịu được loại kích thích này, lập tức tức giận thét chói tai. Vốn một ngày một đêm không ăn gì đã đói đến không còn khí lực, trước mắt lại đột nhiên giống như tràn đầy sinh khí, ném đồ đạc ngay trong phòng.

Kim Trân hơi nhíu mày, nghĩ thầm ngươi có ném sạch trong phòng cũng không được, vì thế lại nói: "Phu nhân phải bảo trọng thân thể, lão gia để thiếp thân an tâm dưỡng thai, chỉ sợ không thể thường xuyên đến thăm phu nhân, xin phu nhân nhất định phải bảo vệ cái thai này, đứa trẻ này sau khi sinh ra còn muốn gọi là một tiếng mẫu thân. Đêm qua đã mời nhị tiểu thư đến khám qua, nhị tiểu thư nói... chắc là nam hài."

Nàng cố ý bỏ thêm một câu như vậy, quả nhiên, người trong phòng đã điên lên, bắt đầu dùng sức đẩy cửa, vừa đẩy vừa quát to: "Ta giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!"

Trong lòng Kim Trân vừa động, lại lớn tiếng hô một câu: "Phu nhân ngài nói gì? Phu nhân ngài nhớ Kim Trân sao? Kim Trân cũng tưởng nhớ ngài!"

Rầm!

Rốt cuộc cánh cửa kia bị thân hình mập mạp của Thẩm thị đẩy ra.

Cùng lúc đó, Kim Trân chỉ cảm thấy bụng khuấy lên một trận, giống như có cái gì đó rơi xuống.

Nàng nhanh chóng đứng dậy, đỡ Thẩm thị mà đi lảo đảo, vừa đi vừa nói chuyện: "Phu nhân ngài làm sao vậy? Phu nhân ngài... A!"

Thẩm thị đẩy mạnh, Kim Trân đúng lúc ngã xuống đất.

Chợt nghe Thẩm thị khàn cổ kêu gào: "Tiện nhân! Đồ hồ ly! Ta đánh chết ngươi! Ta đánh chết nghiệt chủng trong bụng ngươi!" Vừa mắng vừa đá lên người Kim Trân hai cái.

Kim Trân cũng không trốn, cắn răng chịu đựng, đến khi bọn nha hoàn kéo Thẩm thị ra, nàng hơi cúi đầu, dưới thân có một vũng máu, thế này mới nhẹ nhõm thở ra, lập tức gào lên một tiếng... "Con của ta!"

Trong Kim Ngọc viện, tiếng kêu thê lương thảm thiết của Kim Trân truyền khắp ngõ ngách trong phủ. Một lát sau, mọi người đã đến đông đủ.

Thẩm thị đã bị hạ nhân hợp lực áp tải vào trong phòng, giờ phút này Mãn Hỉ tự quỳ gối trong viện, đối diện với lão thái thái nói: "Kim Trân di nương mang thai, cảm động và nhớ nhung ân tình của đại phu nhân, đến báo tin vui cho phu nhân. Kết quả đại phu nhân lại phá hỏng cửa chạy ra, đẩy Kim Trân di nương ngã xuống đất, còn... còn đạp vào bụng của nàng nữa."

Kim Trân ngã trong vũng máu, hơi thở mong manh, Phượng Vũ Hành bắt tay cho nàng, vẻ mặt trầm trọng.

Giờ phút này lão thái thái cũng chưa mắng chửi Thẩm thị, vẻ mặt lo lắng hỏi Phượng Vũ Hành: "Sao rồi? Đứa trẻ còn có thể giữ được không?"

Phượng Vũ Hành muốn nói ngươi mù rồi sao? Một vũng máu, có thể giữ cái rắm!

Nhưng ngoài miệng vẫn nể mặt, ai thán một tiếng, nói: "Đừng hi vọng, hai cái đạp của mẫu thân quá mạnh, mỗi cước đều chạm vào người đứa trẻ này, đứa trẻ rõ ràng là bị mẫu thân đá ra ngoài cơ thể mẹ."

"Cháu đừng gọi nàng là mẫu thân!" Lão thái thái tức giận hét lớn một tiếng, lại chỉ vào những đứa trẻ khác nói: "Các cháu nhớ kĩ cho ta, ai cũng không được gọi nàng là mẫu thân nữa! Phượng gia chúng ta, không mẫu thân như vậy!"

"Lão thái thái." Kim Trân yếu ớt kêu một tiếng: "Ngài nhất định phải làm chủ cho thiếp thân!"

Phượng Vũ Hành vội vàng thêm một câu: "Thân mình của di nương quá yếu, đừng mở miệng nói chuyện nhiều, yên tâm, ngươi còn trẻ, về sau vẫn còn cơ hội sinh dưỡng."

Lão thái thái gật đầu: "A Hành nói đúng, việc sinh dưỡng của ngươi, chuyện này ta không trách ngươi, muốn trách thì trách ác phụ Thẩm thị kia!" Nàng nặng nề gõ quyền trượng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lúc này, ta tuyệt đối không bỏ qua cho nàng!"

Đêm đó, mọi người của Phượng phủ nhận được tin Thẩm thị bệnh nặng. Kim Ngọc viện như nhà giam, trừ nha đầu canh giữ bên ngoài, còn lại ai cũng không thể tiếp cận nửa bước, ngay cả Phượng Trầm Ngư và Phượng Tử Hạo cũng bị lệnh cưỡng chế tuyệt đối không thăm hỏi.

Mà đêm nay trong Như Ý viện, Phượng Cẩn Nguyên, lão thái thái và Phượng Vũ hành đều tập trung cạnh giường của Kim Trân, Phượng Cẩn Nguyên mặt bình tĩnh hỏi Phượng Vũ hành: "Thật sự là nam thai?"

Phượng Vũ Hành gật đầu, "Đêm qua mạch tượng là biểu hiện của nam thai, vốn muốn chờ hôm nay phụ thân mời đại phu tới để đại phu tuyên bố."

Lão thái thái tức giận thở hổn hển, "Đây cũng không phải là đứa trẻ đầu tiên mà Thẩm thị làm hại!"

Phượng Cẩn Nguyên biết nàng nói chuyện của Hàn thị năm ngoái, không khỏi cắn răng, "Mẫu thân yên tâm, lúc này, con tuyệt không nhân nhượng."

Kim Trân thút thít khóc nức nở, cầm tay áo Phượng Cẩn Nguyên đau khổ cầu xin: "Lão gia rất xin lỗi, đều là lỗi của thiếp thân, thiếp thân không bảo vệ tốt con của chúng ta, xin lão gia để thiếp thân cùng đi với đứa trẻ này!"

Phượng Cần Nguyên chưa thấy Kim Trân ở bộ dạng này, nhanh chóng an ủi nàng, nói: "Không được nói lung tung, không phải A Hành đã nói sao, thân thể của ngươi không sao, con về sau vẫn có thể có."

Lão thái thái cũng nói theo: "Ngươi còn trẻ, vẫn có cơ hội."

Kim Trân nhìn lão thái thái, vẻ mặt, hối lỗi: "Thiếp thân rất xin lỗi Phượng gia, thiếp thân quá vô dụng, ngay cả đứa trẻ cũng không bảo vệ được."

Phượng Vũ Hành nhanh chóng khuyên nhủ: "Coi như là đẻ non thiếu tháng, cũng không thể khóc. Chờ trở về ta tự mình cho ngươi chút thuốc, bồi bổ ngươi, nửa năm sau thân mình cũng sẽ xong."

Vẻ mặt của Kim Trân là cảm kích, là cảm kích thật, "Đa tạ nhị tiểu thư, dược của nhị tiểu thư là dược tốt nhất trên đời này." Lại nhìn Phượng Cẩn Nguyên: "Thiếp nhất định sẽ giúp lão gia sinh con trai, chỉ chính là..." Nước mắt của nàng lại rớt xuống, "Đứa trẻ này không làm gì sai."

Phượng Cẩn Nguyên cũng hiểu là quá oan uổng, rõ ràng Kim Trân hảo tâm đi tạ ơn Thẩm thị, kết quả bị ác phụ kia đạp rơi đứa trẻ. Nhưng đó là con của hắn!

Nghĩ như vậy, cơn tức trong lòng Phượng Cẩn Nguyên trào lên, chỉ thấy bỗng nhiên hắn đứng dậy, một lời không nói đã xoay người bước đi, ngay cả lão thái thái phía sau gọi hắn hai tiếng cũng không để ý.

Ngày tiếp theo, Hoàng Tuyền truyền lời nói của Mãn Hỉ: "Mãn Hỉ nói, hôm qua Phượng tướng chạy tới Kim Ngọc viện hành hung Thẩm thị kia. Hiện tại Thẩm thị mặt mũi bầm dập, bệnh nặng nằm trên giường, Phượng gia cũng không mời đại. Nhưng mà lúc ấy đại tiểu thư cũng đến Kim Ngọc viện, Phượng tướng chỉ vào Thẩm thị nói, không có người mẫu thân này, con vẫn vĩnh viễn là chính nữ."

Phượng Vũ Hành cười: "Quả nhiên Phượng Cẩn Nguyên đánh có chủ ý, cũng không biết, về sau vĩnh viễn không có chủ mẫu, hay chuẩn bị nâng một nhân vật lợi hại vào."

Hai ngày sau, Phượng Tử Hạo bị tống ra khỏi cửa, đi học ở Tử Nham thư viện ở Tề Châu.

Đây đúng là đại thiếu gia quần áo lụa là, đến khi rời khỏi gia môn cũng chưa nhớ tới hỏi thăm một câu về mẫu thân hắn, chỉ nhớ cọ cọ bên người Trầm Ngư, làm Trầm Ngư tức giận vung tay áo trở về viện.

An thị ở bên người Diêu thị bất đắc dĩ hít sâu: "Thật không biết Thẩm thị này rốt cuộc dùng phương pháp gì dưỡng ra hai hài tử như vậy."

Diêu thị trấn an nàng nói: "Cũng may con gái chúng ta đều hiểu chuyện, ta thấy Tưởng Dung mỗi sáng sớm đều đến Đồng Sinh hiên cùng chạy bộ với A Hành, chắc tỷ muội này mong muốn ở cùng một chỗ nói chuyện."

Nhắc tới cái này, An thị vui mừng, luôn miệng nói: "Nhị tiểu thư ít nhiều có thể dẫn theo Tưởng Dung chúng ta, tỷ tỷ cũng biết Tưởng Dung rồi, từ trước đến nay đều nhát gan, trước đây mỗi ngày nàng đều nói thích nhị tỷ tỷ, nhưng ngay cả một câu cũng không dám nói với nhị tiểu thư. Nay nhị tiểu thư có thể đối xử tốt với Tưởng Dung như vậy, ta thật sự cảm kích từ đáy lòng."

Rốt cuộc cũng tiễn Phượng Tử Hạo đi, mấy ngày Phượng phủ hiện lên quang cảnh yên tĩnh.

Suốt ngày Phượng Trầm Ngư ngồi trong đình ở hoa viên đánh đàn, tỏng tiếng đàn không cảm thấy đau thương, chỉ thấy xuất hiện từng hương vị âm mưu dương mưu.

Mà Phượng Vũ Hành, bắt đầu giả nam trang, gọi là Nhạc Vô Ưu, cứ định kỳ đến Bách Thảo đường ngồi chẩn bệnh. Mà nàng giả nam nhi, trừ Vong Xuyên, Hoàng Tuyền và Thanh Ngọc bên ngoài, trong Bách Thảo đường cũng chỉ có chưởng quầy Vương Lâm biết rõ.

Bởi vì Phượng Vũ Hành cũng không thường đến, đã nhiều ngày Vương Lâm không thấy nàng, gần đây nhất là Vương Lâm luôn nói với Thanh Ngọc để chủ nhân đem thêm thuốc viên và thuốc pha nước đến đây, nhưng Thanh Ngọc luôn đuổi hắn đầu tiên: "Tự ngươi đi nói với tiểu thư đi."

Hôm nay Vương Lâm nhìn thấy Phượng Vũ Hành, nào có đạo lý buông tha nàng, cứ không ngừng đi lại xung quanh bên cạnh Phượng Vũ Hành, đến khi Phượng Vũ Hành bắt đầu cảm thấy chóng mặt, mới bất đắc dĩ hỏi hắn: "Ngươi không ra ngoài trông coi cửa tiệm, chạy quanh ta làm cái gì?"

Vương Lâm đau khổ hé mặt ra cầu nàng: "Chủ nhân, lần trước ngài lấy mấy thuốc viên và thuốc pha nước uống gì đó, khi nào thì có thể bổ sung tiếp?"

Phượng Vũ Hành hỏi hắn: "Bán hết rồi?"

Vương Lâm thả lòng: "Chưa đến mười ngày đã bán hết. Ban đầu mọi người cũng không tin phục, sau khi Thanh Ngọc cô nương giảng giải phương pháp, đại phu ngồi ngay trong gian chính chọn mấy bệnh nhân tặng thuốc vài lần, không quá hai ngày đã có hiệu quả." Vương Lâm cảm thán: "Thuốc của chủ nhân thật sự rất thần kì, toàn bộ đại phu trong tiệm đều không nói nên lời, người được uống thuốc đã thấy hiệu quả nhanh."

Phượng Vũ Hành không có cách giải thích với Vương Lâm, thành phần thuốc pha chế sẵn so với thuốc canh đắng mà nói, lượng thuốc đương nhiên sẽ lớn hơn nhiều. Nhưng đối với việc Vương Lâm nói nàng bổ sung hàng, nàng không đáp ứng: "Thuốc chế sẵn này rất phiền thoái, dược liệu cần thiết so với phương thuốc bình thường cũng nhiều hơn, cho nên các ngươi bán cũng quý trọng một chút. Sau này mỗi tháng ta sẽ lấy ra một lượng cố định cho Bách Thảo đường, trong tháng bán hết, cũng chỉ có thể đến tháng sau mới bổ sung."

Nói xong, định đứng lên đi lên phía trước chẩn bệnh, một góc rèm cửa bị nhấc lên, đã thấy ở trước cửa lớn Bách Thảo đường, có người vài phần quen mắt đi vào trong.