àm sao có thể? Ngươi nói dối, con trai ta đã chết rồi, làm sao nó có thể nói cho ngươi biết” Nữ nhân đó vô cùng hoảng sợ, vừa nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Tạ Nhị lão gia và mọi người, lập tức ôm thi thể đứa trẻ khóc lóc.

“Con trai của ta, con trai tội nghiệp của nương, tâm can của nương…”

Càng khóc càng thảm thiết, nhưng tất cả những người có mặt đều là con người, Phượng Khương Trần nói như vậy, cùng với việc tác phong của nữ nhân đó như vậy, mọi người đã có thể đoán được bảy bảy tám tám rồi.

“Có cái gì mà không thể, thi thể vốn dĩ có thể nói chuyện, nó đã nói cho ta biết nguyên nhân cái chết của nó” Phượng Khương Trần vẻ mặt tự tin.

Tạ nhị lão gia và Tạ Tam sắc mặt rất khó coi, lúc này bọn họ đã không có tâm tư nghĩ đến việc tìm ra sai lâm của Phượng Khương Trần.

Tạ gia xảy ra chuyện như vậy, cũng coi như là việc xấu trong nhà rồi, hơn nữa còn không được che Tạ Nhị Lão gia một chân đá mẫu thân của đứa trẻ.

“Đồ tiện nhân, hại chết con trai ta”

“Không phải, lão gia, không phải thiếp, không phải thiếp, thiếp không có, đứa trẻ là một khúc thịt trên người của thiếp, thiếp làm sao có thể hại chết nó, lão gia, ngài đừng nghe ả tiện nhân đó nói bậy, thiếp làm sao có thể hại chết con trai mình, đứa con này chính là trưởng tử của lão gia ngài, về tình về lý thiếp sẽ không thể làm như vậy” Tiểu thiếp ôm lấy đùi của Tạ nhị lão gia, khóc lóc thương tâm, không ngừng chỉ trích Phượng Khương Trần.

Nói như vậy, cũng là có đạo lý.

Lúc này, Vệ đại nhân mới nhớ ra chức trách của mình, vẻ mặt uy nghiêm nói với Phượng Khương Trần: “Phượng Khương Trần, không có chứng cứ, ngươi đừng nói lung tung.

Ngươi dựa vào cái gì mà nhận định rằng đứa trẻ không bị người ta sát hại, mà là bị chết ngạt vì chăm sóc không đúng cách?”

Chuyện này, mặc dù là do Phượng Khương Trần nói ra, nhưng đã đánh quá mạnh vào mặt của Tạ gia.

“Đừng gấp, ta đương nhiên có chứng cứ.

Nếu như không có chứng cứ, ta làm sao dám vu oan cho người tốt một cách bừa bãi” Ánh mắt của Phượng Khương Trần rơi vào người nữ nhân mặc y phục trắng đang năm trên mặt đất, giễu cợt nói.

Khi Vệ đại nhân đang có vẻ mặt lúng túng, Phượng Khương Trần cũng bình tĩnh tiến lên phía trước trả lời: “Thật ra, tình huống rất đơn giản.

Các ngài nhìn vào mặt đứa trẻ mà xem, nếu như bị người ta bóp chết, vậy thì trên mặt nhất định sẽ có vết tích.

Nhưng tình huống thực tế thì sao? Trên mặt của đứa trẻ không có vết tích gì cả, chỉ có xuất hiện xanh đen do ngạt thở mà chết.

Cần phải biết, da mặt của trẻ rất mềm, cho dù chỉ là chạm nhẹ, các vết trên mặt sẽ không biến mất trong một khoảng thời gian, nhưng nếu như đứa trẻ chết, các dấu tích đó mờ đi càng chậm, không phải hai hoặc ba ngày, tuyệt đối sẽ không biến mất.

Nếu đứa trẻ thực sự bị người †a dùng thứ gì đó làm ngạt chết, thì người hạ thủ không thể nào đến một chút sức lực cũng không dùng.

Ngoài ra, cũng chính là điểm quan trọng nhất, trên móng tay của đứa trẻ có một vài sợi bông, chứng tỏ đứa trẻ đã nắm những thứ bằng bông và vùng vẫy trước khi chết, nhưng nó không dữ dội lá Nếu như đứa trẻ bị người ta làm ngạt chết, vậy thì sẽ không thể có sợi bông trên móng tay, nếu một người lớn muốn sát hại một đứa trẻ nhỏ như thế này, tuyệt đối sẽ không cho nó bất kỳ cơ hội nào để túm lấy một thứ gì đó, hơn nữa trong tình huống như vậy, đứa trẻ cũng sẽ vùng vây rất quyết liệt.



“Đó cũng có thể là người hạ thủ đặt một vật nặng chẳng hạn như chăn bông phủ lên người đứa trẻ mà không đích thân ra tay” Tạ Tam hỏi đến điểm mấu chốt …

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Phượng Khương Trần, chờ đợi câu trả lời của nàng.

Tạ Tam càng có ý đe dọa.

Chuyện ngày hôm nay, vốn dĩ muốn gây phiền phức cho Phượng Khương Trần, kết quả lại là nhà họ Tạ mất hết mặt mũi.

Nếu như Phượng Khương Trần không thể nói ra một lý do, thì chuẩn bị tinh thần để gặp xui xẻo đi.

Dám đội nước bẩn vào nhà họ Tạ, gan cũng lớn lắm!

Lời đe dọa của Tạ Tam quá rõ ràng như vậy, Phượng Khương Trần làm sao có thể không biết.

Nhưng nàng tin vào phán đoán của mình.

Cho dù nàng không phải là một chuyên gia pháp y, cũng có tự tin vào phán đoán của bản thân.